Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 2: Cái gọi là tình nhân


Editor: Hạ Cẩn

Nghe được lời Nguyễn Thu Thu nói, lần đầu tiên từ lúc vào cửa Trình Tuyển hướng ánh mắt về phía nàng, ánh mắt đó giống như là đang nhìn một người xa lạ lần đầu gặp mặt, không có chút dao động hay cảm tình.

"Phòng ở không thể cho cô."

Phòng ở? Nguyễn Thu Thu sửng sốt một chút.

Trên bàn là hai tờ thỏa thuận ly hôn, Nguyễn Thu Thu vội vàng mở ra xem, trên đó trành mạch viết hai người vì tình cảm tan vỡ mà ly hôn, nhà gái Nguyễn Thu Thu nguyện ý chủ động từ bỏ bất động sản thuộc sở hữu làm bồi thường, nhà trai sẽ cho cô cổ phần của công ty Trình thị mà anh có, tương đương cũng ước chừng hơn năm triệu nhân dân tệ.

Trong truyện viết qua, công ty Trình thị là sản nghiệp của bố Trình Truyển, quy mô không tính là lớn. Chẳng qua từ sau khi mẹ ruột Trình Tuyển qua đời, bố anh lấy mẹ kế thì quan hệ cha con của hai người trở nên quyết liệt. Cho nên cổ phần trong tay Trình Tuyển rất ít, cũng ước chừng chỉ có mấy triệu.

Nguyễn Thu Thu có chút kinh ngạc. Căn nhà này chỉ là một căn hộ dân cư bình thường một trăm mét vuông, sát nội thành, dựa theo định giá của nữ chính trong sách, nhiều nhất đáng giá ba triệu, Trình Tuyển có cần phải bồi thường cô nhiều thế không?

Chẳng trách nguyên chủ lập tức đáp ứng ly hôn.

Dựa theo trong truyện miêu tả, nguyên chủ rất phấn khích mà tiếp nhận điều kiện của Trình Tuyển, thế nên sau đó nữ chính còn ghi nhớ cô rất kĩ. Nữ chính mới đầu là một lòng nghĩ gả cho Trình Tuyển, mà nguyên chủ mang đi mấy trăm vạn của anh - số tiền đủ một người bình thường sống thoải mái dễ chịu cả đời.

Nguyễn Thu Thu khép lại hợp đồng, lắc lắc đầu: "Tôi không phải đang nói điều kiện với anh, cũng không phải muốn phòng ở, tôi không tính toán ly hôn."

Trước mắt, khi không có một manh mối giá trị nào để quay về, ổn định môi trường điều kiện xung quanh mình mới là quan trọng nhất. Nguyễn Thu Thu trong khoảng thời gian ngắn đã trải qua vài bước ngoặt khó tin, đến bây giờ thì cả người đều đã nhão ra rồi, chỉ nghĩ trước tiên phải ở một chỗ nghỉ ngơi, phục hồi tinh thần lại, tiếp thu hiện thực.

Tạm thời không ly hôn, xác định cốt truyện hiện tại phát triển của thế giới này rồi tính tiếp.

Đối với sự lật mặt của Nguyễn Thu Thu, Trình Tuyển biểu hiện không để bụng chút nào.

"Được."

Có lẽ đối với anh mà nói, bên cạnh có người hay không, là dạng người gì, đều không phải chuyện quan trọng.

Nhìn mì tôm trong tay Trình Tuyển, Nguyễn Thu Thu mi nhăn lại.

Cô đi đến phòng bếp, xem qua một chút đồ ăn trong tủ lạnh, không phải thức ăn nhanh thì là các thứ ăn vặt loại không có dinh dưỡng như mì tôm, coca cola,......., không một chút rau dưa trái cây có thể ăn nào.

Nguyễn Thu Thu trầm mặc. Trong nhà trước nay đều không bật bếp nấu cơm sao?

"Cái đó...... Trình Tuyển, anh ăn xong mì gói, chúng ta đi ra ngoài một chuyến đi. Đi siêu thị mua vài đồ vật."

Trình Tuyển chậm rì rì mà liếc mắt ngó cô một cái.

Ánh mắt anh ý vị rất rõ ràng, như thể Nguyễn Thu Thu là một người xa lạ đưa ra thỉnh cầu đột ngột.

Nguyễn Thu Thu đưa ra lý do đơn giản, thô bạo: "Tôi không cầm hết đồ hơn nữa trời tối, bên ngoài còn đang mưa."

"......"

Ngày thường nguyên chủ cùng Trình Tuyển là dạng ở chung còn mệnh ai lấy lo, không ai quấy nhiễu ai, bọn họ thậm chí có thể mấy tháng không nói qua một câu với nhau được. Nguyên chủ cũng từng ham sắc đẹp Trình Tuyển, nhưng Trình Tuyển là ai? Là một mỹ nhân đầu gỗ hàng thật giá thật, là một hòn đá hình người, vì thế nguyên chủ cũng dần dần không có tâm tư mặt nóng dán mông lạnh* nữa.

*Mặt nóng dán mông lạnh: ý chỉ một người nhiệt tình nhưng lại nhận được sự lạnh lùng hờ hững, lòng nhiệt tình không được đáp lại.

Nguyễn Thu Thu chỉ muốn làm một người ở chung lễ phép, ân cần đối với Trình Tuyển.

"Ăn xong rồi đi đổi một bộ quần áo đi, sẽ bị cảm lạnh."

Trình Tuyển không nói gì, bưng mì gói trở lại thư phòng, đóng cửa.

Nguyễn Thu Thu liếc mắt một cái, phát hiện thư phòng tựa hồ có chiếc giường đơn, lại nghĩ đến ngủ phòng của mình không có một cái quần hay cái áo nào, cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

...... May quá, hẳn là không cần ngủ chung trên một cái giường.

Trước khi Nguyễn Thu Thu xuyên sách cũng là lẻ loi một mình. Không có người nhà, không có bạn trai, sinh hoạt độc lập trong thành thị xa lạ, hiếm khi cùng người khác tiếp xúc. Hiện tại có một đồng bọn tính tình có vẻ không tồi ở chung, cô ngược lại có chút vui mừng.

Nói không chừng cuộc sống sau này sẽ thực không tồi đâu.

*

Trình Tuyển đã thay áo hoddie màu đen, mặc bộ thể thao màu xám nhạt. Nhìn đi, với gương mặt này của anh, nói là sinh viên cao trung cũng có khối người bị lừa cho mà xem.

Anh xách theo mấy túi rác, không tay Nguyễn Thu Thu tay không đi theo phía sau nhìn đông nhìn tây, cố gắng làm quen với các tuyến đường chung quanh, hai người một đường không nói chuyện cũng không xấu hổ. Gần đó cũng có một siêu thị nhỏ, đi bộ đến cũng chỉ mất có vài phút Nguyễn Thu Thu thuần thục mà tìm kiếm vài đồ vật trong nhà cần dùng, Trình Tuyển phụ trách đẩy xe mua sắm, hai người phân rất công rõ ràng.

"Ong ong." Điện thoại Trình Tuyển đột nhiên rung lên, hắn ngừng ở tại chỗ, một tay vịn xe, một tay bắt điện thoại.

Đầu bên kia là một giọng nam trẻ tuổi: "Đại boss, BUG chữa xong rồi, anh online nhìn xem?"

"Bận."

Trình Tuyển ánh mắt dừng một dãy kệ để hàng không xa phía trước, Nguyễn Thu Thu đang nhón mũi chân cố lấy bịch giấy vệ sinh trên cao. Bởi vì cố hết sức mà gò má ửng đỏ, cô ngửa đầu, một tay duỗi đến cao cao, vụng về đến có chút không giống "Cô".

Vẻ mặt của anh như suy tư gì đó.

"Hả? Sao lại không có thời gian, anh không phải về nhà rồi sao?"

Trình Tuyển không lạnh không nóng: "Ở siêu thị."

"Siêu thị?" Đối phương nổi lên tâm tư nói giỡn, "Anh không phải ở cùng chị dâu chứ?"

Anh nhẹ nhàng đáp.

"Ừ."

Điện thoại kia đầu tĩnh mịch trầm mặc vài giây, một tiếng hét kinh hoàng vang lên: "Hai người sao lại......"

Trình Tuyển trực tiếp cúp điện thoại, cắt dứt ngọn nguồn của ồn ào. Anh đi lên trước, lướt qua Nguyễn Thu Thu, dễ như trở bàn tay mà lấy một bao giấy, ném vào trong xe đẩy. Nguyễn Thu Thu cảm kích mà nhẹ nhàng thở ra: "Cảm ơn."

Đáp lại cô là bóng lưng Trình Tuyển đẩy mua sắm xe rời đi, ngựa quen đường cũ mà rẽ vào kệ để hàng đối diện.

Nguyễn Thu Thu: "...... Quay lại! Không được lấy đồ ăn vặt!"

......

Cùng lúc đó, người bị cúp điện thoại - Đồ Nam vẻ mặt kinh ngạc, mấy người bên cạnh hỏi: "Có chuyện gì vậy? Đại boss bắt tăng ca sao?"

"Không có."

Anh thần bí cười hề hề nói: "Mọi người đoán xem tôi nghe được bí mật kinh thiên đại địa gì? Đại boss thế mà lại đi dạo siêu thị cùng vợ! Ai da tôi bị cúp điện thoại đó, đại boss cùng người khác ra cửa, ai da trời sắp có bão rồi!"

Lời nói vừa ra, mọi người ồ lên.

Ngày thường lão bản chưa bao giờ đề cập đến bất cứ vấn đề gì về vợ anh. Lúc trước khi kết hôn ngay cả tiệc cưới cũng chưa làm, bọn họ đến nay không biết gì về Trình phu nhân trong truyền thuyết.

Hiện tại, nói không chừng hai người quan hệ không tồi, chỉ là Trình Tuyển tính cách hướng nội không thích biểu lộ cảm xúc?

"Không phải nghe nói vợ boss muốn ly hôn sao?" Người phụ nữ duy nhất - An Nhu cắn cắn môi, thật cẩn thận nói.

"Cô đừng nói bậy...! Đại boss không thích người khác truyền lời ong tiếng ve."

"Đâu có, bạn của tôi cùng vợ boss thỉnh thoảng nói chuyện, tôi cũng mới biết gần đây."

Một đám người đàn ông độc thân lập tức cảm thấy hứng thú: "Chị dâu trông như thế nào? Đẹp không? Tính cách như thế nào?"

Nghe bọn họ hỏi đến lời này. Nhớ tới khuôn mặt "nùng trang diễm mạt"* kia, lại đem so với cách trang điểm nude tinh tế của mình, ai thô tục ai cao cấp liếc mắt một cái là có thể phân biệt. An Nhu nén cười mà che lại môi, chỉ mỉm cười lắc đầu.

*nùng trang diễm mạt: trang điểm lòa loẹt, cầu kì, tô son trát phấn

"Trang có chút đậm, không rõ lắm."

......

Ở chung một thời gian ngắn, Nguyễn Thu Thu phát hiện Trình Tuyển có rất nhiều ưu điểm.

Sẽ chủ động vứt rác, đẩy xe mua sắm, sẽ chủ động trả tiền mà không cần Nguyễn Thu Thu mở miệng, im lặng không ồn ào.

Quan trọng nhất là đối với biểu hiện và hành vi dị thường của Nguyễn Thu Thu chẳng quan tâm, làm Nguyễn Thu Thu có thể hành động suồng sã bại lộ bản tính, không cần ngụy trang.

Không, phải nói, anh đối bất luận việc gì đều không để bụng, bao gồm bản thân.

Nguyễn Thu Thu vốn định hỏi anh có muốn cùng nhau ăn cơm không, Trình Tuyển lại buông túi hàng lập tức trở lại thư phòng. Nhìn cửa phòng đóng lại, Nguyễn Thu Thu nhún nhún vai, quyết định tự mình làm chén mì ăn.

Buổi tối, Nguyễn Thu Thu thoải mái mà nằm ở trên giường đôi lăn qua lăn lại. Cô đã nghĩ kỹ, ngày mai muốn một giấc ngủ đến hừng đông, đi trung tâm thương mại mua vài bộ quần áo.

"Ring ring ring......"

Tiếng chuông điện thoại lại vang lên hết lần đến lần khác như đòi mạng.

Nguyễn Thu Thu nhìn thoáng qua tên người gọi, là một dãy số lạ, không tiếp, biểu tình rất bình tĩnh. Đối phương nhanh chóng gửi mấy tin nhắn tới, có vẻ hỏa khí rất lớn, không thèm che dấu luôn.

Trong lịch sử trò chuyện Wechat, tên của người này ghi tiểu bảo bối.

Hướng Nhung, một tiểu bạch kiểm chuyên đào mỏ, tâm tư gây rối, không biết nguyên chủ là ngu thật hay là giả ngu, cùng loại người không rõ ràng này kết giao còn cho đối phương tiền tiêu, còn hứa hẹn sau khi ly hôn sẽ cầm tiền đi theo hắn kết hôn?

Đoạt tiền, hủy hoại gia đình của người ta, mỗi một cái đều là thù không đội trời chung

Hướng Nhung vẫn luôn không ngừng nhắn tin, một tin nối tiếp một tin, như là sợ Nguyễn Thu Thu chơi trò mất tích, chỉ thiếu nước đuổi tới cửa nhà. Đang lúc hắn gửi tin nhắn, còn có một người bạn của nguyên chủ cũng gửi tin nhắn tới khuyên bảo cô.

[ Thu Thu cậu có phải tức giận rồi không? Hướng Nhung này tính cách chính là như vậy, cậu đừng cùng hắn so đo, bọn tớ còn chờ tin tức tốt của cậu đấy. ]

[ Đúng rồi, chuyện ly hôn của cậu thế nào rồi, ngày mai đến clb dưỡng sinh chúc mừng một chút chứ? ]

Nguyễn Thu Thu nhìn tên này, rất quen thuộc. Trong vòng bạn bè có không ít ảnh chụp chung của cô ta chụp cùng Nguyễn Thu Thu và Hướng Nhung, vị này rõ ràng có quan hệ thân mật với Hướng Nhung.

Hướng Nhung chính là do cô ta giới thiệu, nói khó nghe chút chính là dẫn mối, giữa bọn họ chưa chắc đã sạch sẽ.

Phiền toái không bao giờ tránh được chỉ có thể tự mình giải quyết. Nguyễn Thu Thu bình tĩnh ngồi ngay ngắn, gửi tin nhắn cho hai người họ.

[ Hướng Nhung, chúng ta ngày mai gặp mặt. ]

[ Ngày mai tôi sẽ mang theo Hướng Nhung đi gặp cô. Không gặp không về. ]

Nguyễn Thu Thu tắt di động.

Cô muốn nhìn xem, những người này rốt cuộc muốn làm gì?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như chu dai bi 21 bien, than chu dai bi nhiem mau khong the nghi ban rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.