Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 20


Editor: Hạ Cẩn

Liên quan tới việc Cố Du, bọn Đồ Nam luôn hiểu rỗ đại boss từ trước đến giờ đều không mang cảm xúc cá nhân vào ảnh hưởng đến công việc.

... Mà hình như anh hình như cũng chả có cảm xúc cá nhân mẹ gì.

Trình Tuyển rất đơn giản: Để Cố Du đi thi đấu, nói chuyện bằng thực lực.

Bọn họ cần một tuyển thủ có tố chất tâm lý ổn định chứ không phải một tuyển thủ bởi vì được mất nhất thời mà không gượng dậy nổi hoặc là kiêu ngạo tự mãn. Loại tuyển thủ rất dễ dàng xảy ra vấn đề về trạng thái tâm lý, dù cho thực lực có tốt cũng là một quả bom hẹn giờ.

Đồ Nam cõng trên lưng cái danh đại boss điên cuồng: "Ai mà có tâm thái vững giống anh ấy được chứ, khi đó mới vừa lên thành phố kiếm được bao nhiêu tiền, tài sản nhân lên hơn trăm lần cũng không vui vẻ một chút."

Phó Tử Trừng hỏi: "Cái đó, ở trước mặt chị dâu ổn chứ?"

"Ổn, vô cùng ổn là dằng khác. Chủ động xách túi, chủ động mang về nhà, quả thực là thê nô." Nói đến việc này, Đồ Nam còn cực kỳ hâm mộ, "Tôi cũng muốn cưới một người như vậy để trong nhà, tối về còn có vợ đẹp chăn ấm, quá ghen tị."

Tiêu Phiền có chút khiếp sợ: "Đại boss sẽ làm chuyện kia sao!"

"Cậu nói thừa thế, đại boss là đàn ông mà!"

Tiêu Phiền thầm nói: "Tôi luôn cho rằng đại boss là sinh sản vô tính*"

* Sinh sản vô tính là hình thức sinh sản mà thế hệ con được sinh ra từ một cơ thể mẹ duy nhất, và thừa hưởng các gen chỉ từ cơ thể mẹ đó.

Hai người khác: "..."

Rất tốt, cho cậu 100 điểm cà khịa.

...

Gần đây thái độ của Nguyễn Thu Thu với Trình Tuyển rất tốt. Chuyện ăn mảnh đích thật là cô đuối lý, Trình Tuyển vừa "Ăn tạm" là cô lập tức thua trận.

Cô vô cùng hối hận về việc một ý niệm phạm sai lầm lại còn đến mức để Trình Tuyển nắm đằng chuôi để rồi bây giờ giống như bị con rùa cắn chặt, phàm là có bất cứ ý kiến gì không thống nhất đều sẽ sâu kín nói "Vậy thì ăn tạm một chút".

Nguyễn Thu Thu: "..."

Đáng ghét, nhưng vẫn là phải cố mỉm cười.

Các bức tranh CG do công ty Gia Trừng thu thập đã nhanh chóng thu hút hàng chục ngàn người chơi bỏ phiếu, trong đó, bức tranh số 233 của Nguyễn Thu Thu dẫn trước. Lần này toàn bộ họa sĩ vẽ các bức tranh đều ẩn danh, không cho phép hiển thị bất kì thông tin nào tiết lộ danh tính, vừa đúng tâm ý của Nguyễn Thu Thu.

Trang của cô nhận được không ít lời tán dương, đều nói màu sắc dễ chịu, nặn ra một nhân vật Ngọc Tiên đẹp còn hơn so với bản gốc.

Trò cười kết thúc, người chú ý tới Nguyễn Thu Thu không giảm trái lại còn tăng, nhân vật của cô đi chỗ nào đều có người nhiệt tình chào hỏi, mang cô đi đánh quái, bộ dáng hận không thể liếm chó,gọi mẹ suýt nữa dọa Nguyễn Thu Thu lui game.

Ngay cả Bạch Long Mã bình thường sảng khoái nhắc đến Lý Tư Đặc cũng thẹn thùng.

"Tôi là fan kì cựu của Lý Tư Đặc đó!!!!!!!!!" Vì cường điệu câu nói này, cô bé dùng mười dấu chấm than đến biểu thị quyết tâm.

Nguyễn Thu Thu: "..."

Khiến cho chuyện này bị xào một lên một lần nữa chính là Cố Quốc Thần Du. Anh ta không có rời game, trong phần ghi chú của thông tin cá nhân ghi rằng sắp tham gia thi đấu nên tạm thời rời game. Người trong vòng đều biết Cố Quốc Thần Du muốn vào Gia Trừng, tất cả mọi người đang chờ biểu hiện của anh ta

Khinh Phong Bích Ảnh hiện tại vẫn còn ở trong game cũng rất lúng túng, bạn thân bởi vì nhiều lần viết bài phỉ báng bị khóa tài khoản xử lý, hoàn toàn không nhảy nhót nổi. Dù vậy, ả vẫn không có rời game, chỉ là người trong bang phái đều không thèm để ý đến ả nữa.

Có lời đồn rằng Lý Tư Đặc ký hợp đồng với Gia Trừng, không chừng, lần tranh tài trước chính là Lý Tư Đặc thử trước thực lực của Cố Quốc Thần Du một chút.

Lời đồn càng ngày càng nhiều, cuối cùng cũng không ai nói rõ được chân tướng rốt cục là có chuyện gì xảy ra.

Nguyễn Thu Thu lại một lần nữa nhìn thấy tin tức của Gia Trừng, người trong ảnh rõ ràng là Đồ Nam, cô hơi kinh ngạc, lập tức nhận ra lời đồn là có thật —— Trình Tuyển, thế mà lại có quan hệ với Gia Trừng!

Lúc ăn cơm tối, Nguyễn Thu Thu gắp một miếng cà tím nói: "Người hôm đó ăn cơm với anh chính là ông chủ của Gia Trừng."

Trình Tuyển không ngẩng đầu ừ một tiếng.

"Oa anh làm công cho Gia Trừng sao?"

Anh nghĩ nghĩ: "Xem như."

"Thật tốt, " Nguyễn Thu Thu ghen tị, "Hi vọng tôi cũng có thể thuận lợi được chọn."

Cô vừa nói, động tác ăn cơm của Trình Tuyển dừng một chút, hỏi: "Muốn đi Gia Trừng?"

"Đúng, cảm giác là một nơi tốt đáng giá phấn đấu."

Nguyễn Thu Thu cười híp mắt nhìn anh: "Tôi sẽ cố gắng."

Không biết có phải ảo giác hay không, bữa tối hôm nay sắc mặt Trình Tuyển có một chút vui vẻ.

*

Từ sau khi Nguyễn Thu Thu biết thân phận thật của Trình Tuyển, cô có quan sát qua Trình Tuyển. Lý Tư Đặc là một đại thần đã nhiều năm chưa từng tham gia tranh tài, xuất quỷ nhập thần, trên mạng một không có tiết lộ qua bất cứ thông tin cá nhân nào của anh.

Xem ra, anh hẳn là đã lâu không chơi game. Trong nhà Trình Tuyển cũng sẽ thường xuyên ở lì trong thư phòng không ra, hiếm khi có âm thanh bàn phím, chắc chắn không phải đang chơi game.

Nguyễn Thu Thu quan sát được vài ngày thì từ bỏ.

Đây quả thực là cuộc sống của một thằng ăn no chờ chết mà! Đói khát gì thì đi đào bới tủ lạnh, đào xong lại tiếp tục về thư phòng nghỉ ngơi.

Điều làm cô cảm thấy kì lạ chính là Trình Tuyển cả ngày co quắp trong phòng chẳng những không béo lên mà làn da còn tốt như vậy. Vừa nghĩ tới đó, Nguyễn Thu Thu vừa ước áo vừa ghen tị, cô vì giữ dáng và da, cô phải ăn uống điều độ và rèn luyện theo từng giai đoạn vì sợ có bụng mỡ thì mặc quần áo sẽ không dễ nhìn.

Người đang bị nhìn chằm chằm, Trình Tuyển cầm bình Yakult cuối cùng đang định hủy đi bao bì.

Ánh mắt Nguyễn Thu Thu quá mức mãnh liệt, thực sự khiến cho anh không thể nào coi nhẹ. Anh nhìn Nguyễn Thu Thu, lại nhìn bình Yakult cuối cùng trong tay, sau một hồi đắn đo suy nghĩ, đưa Yakult cho Nguyễn Thu Thu.

Nguyễn Thu Thu cầm chai Yakult có chút mờ mịt: "???"

Đây là ý gì?

Nguyễn Thu Thu không biết, việc này đối với tên ham ăn mà nói tuyệt đối là một hi sinh cực lớn.

Dạo này tần suất ra ngoài của Trình Tuyển tương đối cao, Nguyễn Thu Thu chẳng muốn hỏi nhiều. Hai người bọn họ ai lo phận lấy, vẫn là không nên dính vào nhiều việc của nhau thì hơn.

Trình Tuyển ra cửa, cô giống thường ngày online game thì nhìn thấy phía nhà điều hành game gửi cho cô một thông báo.

Không phải liên quan tới xếp hạng CG, khiến cho Nguyễn Thu Thu ngoài ý muốn chính là cô thế mà lại trúng thưởng!

【 Chúc mừng người chơi Thu Thu Thu, bạn đã vô cùmg may mắn rút được một chuyến du lịch tư nhân ba ngày ba đêm trong hoạt động rút thẻ của tháng này, có thể mang theo một người nhà. Vui lòng trả lời chúng tôi trong một tuần để nhận thưởng, chúc bạn có một chuyến đi vui vẻ ~ 】

Nguyễn Thu Thu số nhọ kinh ngạc.

Cô không dám tin xem đi xem lại mấy lần, lúc này mới xác định mình thật sự trúng thưởng, mà không phải là quảng cáo.

Cô lập tức trả lời "Nhận thưởng".

Đúng là đang buồn ngủ thì có người kê gối cho, Nguyễn Thu Thu đang muốn đi ra ngoài một chút thì đột nhiên có cơ hội tốt đưa tới cửa, cô là nhất định sẽ đi.

Về phần mang theo một người nhà...

Cùng lúc đó.

Trình Tuyển đang chờ ở văn phòng xem báo cáo phân tích số liệu.

Đồ Nam thần thần bí bí vào cửa, cười hắc hắc, tinh thần phấn chấn, vô cùng phấn khích: "Đại boss, tin tốt."

Trình Tuyển không để ý tới cậu

Đồ Nam sờ mũi một cái, tiếp tục tiến lên trước nói: "Anh mau hỏi em đi."

Trình Tuyển: "..." Ánh mắt không chút cảm tình của anh rơi trên người Đồ Nam khiến Đồ Nam ý thức được hình như cậu cách Trình Tuyển quá gần rồi thì phải.

Đồ Nam ngượng ngùng lui lại một bước, nói: "Anh gần đây tăng ca khổ cực như vậy, không bằng đi ra ngoài chơi một chút."

Trình Tuyển liếc mắt nhìn cậu, vẻ mặt như muốn nói "Xen vào việc của người khác". Đồ Nam không có đạt được câu trả lời trong tưởng tượng, có chút nhụt chí thở dài: "Em vì hai vợ chồng nhà anh mà rầu thúi ruột đó."

"Em ăn ngay nói thật vậy. Em gửi cho chị dâu nhỏ một tin nhắn từ nhà điều hành, nói chị ấy rút trúng chuyến du lịch ba ngày ba đêm, có thể mang theo người nhà, chị dâu chắc chắn sẽ mang theo anh nha. Hai người cứ đi chơi một chuyến thật vui vẻ, thời gian không đủ thì mình thêm ha."

Trình Tuyển rốt cuộc cũng ngẩng đầu, giọng nguội ngắt: " Thời điểm này cần phải tăng ca nhiều."

Đại boss hình như không mấy vui vẻ, Đồ Nam hiểu ra hình như mình vỗ mông ngựa mà vỗ không đúng chỗ rồi.

Cậu xám xịt nói: "Vậy em tiếp tục tăng ca đây."

Buổi tối, Trình Tuyển vừa đẩy cửa ra đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn. Nguyễn Thu Thu vô cùng phấn chấn, nghĩ cũng không cần nghĩ, khẳng định là do việc "Trúng thưởng".

Trong đầu Trình Tuyển hiện lên lời Đồ Nam nói.

"Chị dâu chắc chắc sẽ mang theo anh nha."

"Hai người đi chơi vui vẻ."

Trình Tuyển khá phản cảm với việc cùng người khác đi nghỉ phép. Nhưng nếu thay Nguyễn Thu Thu vào, hình như, cũng không phải quá đáng ghét?

Nguyễn Thu Thu quay đầu lại, nụ cười tươi rói: "Nhanh đi rửa tay, oa bụng của tôi đói quá."

Có lẽ là hơi ấm từ đồ ăn quá ấm áp, có lẽ là nụ cười của cô quá đẹp, anh thoáng hoảng hốt, giống như thể mỏi mệt của cả ngày hôm nay đều bị dỡ xuống, cả người dều thoải mái hơn.

Hai người ngồi ở trên bàn ăn, Nguyễn Thu Thu giục Trình Tuyển ăn nhanh lên một chút ăn kẻo tôm bự nguội.

Lúc này Trình Tuyển ăn có chút thất thần.

Anh vẫn đang chờ Nguyễn Thu Thu mở miệng nói chuyện trúng thưởng.

Thẳng đến lúc cơm đã ăn xong, thẳng đến lúc anh đã rửa chén bát xong, thẳng đến lúc Nguyễn Thu Thu tắm rửa đắp mặt nạ xong, thậm chí sau khi xem phim truyền hình, chơi điện thoại, cũng không hề nhắc tới việc trúng thưởng.

Rồi cô về phòng.

Tắt đèn, đen kịt.

Trong bóng tối, Trình Tuyển lâm vào trầm tư: "..."

***Tác giả có lời muốn nói:

Trình Tuyển: Lần thứ hai.

Nguyễn Thu Thu: Cái gì lần thứ hai???
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhat ví dụ như co kia bui toc duoi ga, 56 cau do meo vui don gian rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.