Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 22

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Hạ Cẩn

Đây là lần đầu Nguyễn Thu Thu ngồi khoang hạng nhất, vừa lên máy bay đã bắt đầu hưng phấn nhìn ngó khắp nơi, hết nhìn đông tới nhìn tây.

Trình Tuyển nhìn cô giống như nhà quê lên thành phố*, mặc dù không rõ Nguyễn Thu Thu vì sao lại vui vẻ như thế nhưng tâm trạnh của anh cũng tốt theo cô

*Nguyên văn 刘姥姥进大观园: Già Lưu (刘姥姥): nhân vật trong Hồng Lâu Mộng, là bà một nông dân, quê mùa chất phác nhưng tốt bụng, sáng sủa, do có quan hệ xa lắc xa lơ với Giả phủ nên 3 lần đến Giả phủ, Đại Quan Viên là một khuôn viên xa hoa, lộng lẫy của Giả phủ, điển tích Già Lưu đến Đại Quan Viên tương đương với ‘nhà quê lên tỉnh’ của Việt Nam ạ.( Nguồn: Phù Hiểu, em là của anh.)

Nguyễn Thu Thu nhỏ giọng nói: "Trước đó tôi chỉ ngồi qua khoang phổ thông aizz."

Mỗi lần đi đều có không ít người nào có giống nơi này vừa vắng vẻ lại rộng rãi, căn bản không có mấy người. Muốn duỗi chân thì cứ duỗi, muốn bao nhiêu dễ chịu thì có bấy nhiêu dễ chịu. Ngay cả cơm máy bay cũng ăn ngon hơn so với bình thường.

Điều khiến Nguyễn Thu Thu bất ngờ chính là Trình Tuyển thế mà lại không cảm thấy hứng thú đối với cơm máy bay.

"Anh không thích à?"

Trong ấn tượng của Nguyễn Thu Thu, dạ dày của Trình Tuyển giống như một cái thùng rác cực lớn, cái gì cũng có thể đổ vào. Một tên đàn ông đến cả loại thực phẩm ăn vặt như mì tôm còn có thể nuôi sống sao có thể chọn chọn lựa lựa.

Trình Tuyển trả lời chậm rì rì: "Ăn nhiều quá."

Nguyễn Thu Thu: "Ồ!" Thật xin lỗi, loại gánh nặng ngọt ngào này, cô nghĩ cũng không dám nghĩ.

Anh uống xong một chén sữa chua thì miễn cưỡng dựa vào chỗ tựa lưng, cơm canh nóng hầm hập không hề có ý động vào, ngược lại là Nguyễn Thu Thu ăn rất ngon lành. Cô có chút xấu hổ, cô muốn một phần nữa nhưng không dám gọi tiếp viên, tránh làm mình trở nên giống đồ quê mùa, bị tiếp viên hàng không chế nhạo, nhưng mà bụng của cô hình như chưa có no.

Nguyễn Thu Thu: "..." Ánh mắt của cô rơi vào phần cơm của Trình Tuyển.

Trình Tuyển hẳn là ngủ say rồi ha, không nhúc nhích, con mắt đóng chặt lại, hô hấp đều đều. Vài ngày trước anh thường xuyên đi sớm về trễ, hốc mắt của anh có hơi xanh chắc là ngủ không ngon.

Nguyễn Thu Thu ngại quấy rầy anh.

Cô lặng lẽ di chuyển hộp cơm nóng hầm hập của Trình Tuyển, lặng lẽ mở ra sau đó lặng lẽ múc một muỗng.

Trình Tuyển căn bản không ngủ, xưa nay anh ở trên máy bay đều không đi ngủ. Anh khẽ mở mắt, liền nhìn thấy Nguyễn Thu Thu vùi đầu ăn cơm giống như một con chuột hamster, thanh âm sâu kín vang lên: "Không phải nói em đang giảm béo sao?"

Nguyễn Thu Thu sặc một tiếng, cạn lời nghẹn họng: "..."

Thằng cha này vẫn còn nhớ kĩ chuyện cô ăn mảnh.

Nguyễn Thu Thu: "Muốn ăn cái gì, trở về làm cho anh."

Trình Tuyển: "Mãn Hán toàn..."

Nguyễn Thu Thu: "Được rồi, coi như tôi chưa nói gì."

Chuyến bay dài chừng hơn ba giờ, Nguyễn Thu Thu ăn uống no đủ, vui vẻ đeo tai nghe lên xem phim. Cô không biết là, cùng lúc đó ở khoang phổ thông còn có mấy tên đang "Đồng hành" cùng cô.

Trên đường đi Phó Tử Trừng luôn rất hoảng sợ: "Xong xong đại boss mà phát hiện chúng ta đều sẽ chết!"

Đồ Nam: "CMN, tôi có thể không biết sao?"

Cậu không phải là sợ tạo ra nguy cơ gia đình cho đại boss sao?

Đồ Nam buồn bực ăn một miếng cơm gà, vô cùng không vui. Vì để không bại lộ thân phận, bọn họ chỉ có thể đặt trước khoang phổ thông, cơm không dễ ăn chút nào, quan trọng nhất chính là tầm suất cậu lộ mặt trên các phương tiện thông tin đại chúng khá cao nên chỉ có thể mang theo một cái kính râm to chà bá trên mặt, toàn bộ hành trình không thể lộ mặt để tránh bị phát hiện.

Cứ như vậy, ba ngày nghỉ phép vui sướng (?) sắp bắt đầu.

Nguyễn Thu Thu sau khi đến khách sạn mới sửng sốt.

Chết cha, cô quên hỏi thuê mấy gian phòng rồi! Đợi tiếp tân dựng thẳng một ngón tay, Nguyễn Thu Thu lúc này mới ý thức được chuyện lớn không ổn. Cô hỏi: "Có thể tăng thêm một phòng được không, tôi có thể tự trả tiền."

"Thật xin lỗi quý khách, nơi này của chúng tôi đều là phòng VIP đều đã sớm được đặt trước, không thể tăng thêm." Nhân viên lễ tân bị Trình Tuyển câu hồn đi rồi, mặt đỏ rần.

Nguyễn Thu Thu thở dài.

"Được."

May là căn phòng này coi như giống trong nhà, ngủ như ở nhà là được rồi.

Trình Tuyển bên cạnh vẫn đang suy nghĩ viển vông, lại ngẩn người. Nguyễn Thu Thu dắt anh đi về phía cầu thang, hai người tới trước của phòng, Trình Tuyển như có điều suy nghĩ nhìn thoáng qua phòng khách, không nói gì.

Ở đây chỉ có khách sạn này, bọn Đồ Nam không thể không lựa chọn những phòng còn lại.

Nhân viên lễ tân khách khí nói: "Thưa ngài, cô gái hẹn trước muốn hai gian phòng."

Đồ Nam căng thẳng: "Cô cho cô ấy rồi?"

"Đương nhiên không có." Cô nở một nụ cười chuyên nghiệp, "Một khi tình nhân đã đi vào nơi này của chúng tôi thì vĩnh viễn chỉ có một phòng trống."

Có thể nói là vô cùng quen tay.

Đồ Nam dựng thẳng ngón cái.

"Quý khách muốn gian phòng nào?"

"Cách đôi vừa rồi kia gần một chút." Để tiện tiến hành kế hoạch du lịch tiếp theo

Vừa vặn ba người bọn họ ở một phòng, An Nhu một mình một phòng.

Ba thằng đàn ông độc thân chen chúc trong một phòng, mỗi người cầm một chai bia ngồi ở trên thảm, không hẹn mà cùng thở dài. Đây là chuyện gì vậy chứ.

Đồ Nam nói: "An Nhu theo chúng ta mấy năm rồi."

Phó Tử Trừng gật đầu: "Được một hai năm."

" Hai người nói xem thời gian dài như vậy, sao lại còn chưa hiểu rõ tính tình đại boss của chúng ta chứ? Tôi đây là vì tốt cho cô ấy thôi." Vừa nghĩ cô bé hồ đồ chạy ra chặn trước họng súng đụng, cậu liền giận không chỗ phát tiết.

Chỉ có Tiêu Phiền hậu tri hậu giác* kinh hô một tiếng: "Có ý gì? Cô ấy thích đại boss?"

*Hậu tri hậu giác: Sau khi xem xét kỹ càng mới phát hiện ra

Hai người khác không phản bác được: "Cậu nghĩ sao!"

Xứng đáng độc thân.

Cùng lúc đó.

Nguyễn Thu Thu sắp xếp lại đồ một chút, chuẩn bị đổi đồ tắm đi ra ngoài chơi. Cô hưng phấn móc ra chiếc máy ảnh mới mua từ vali hành lý, nói với Trình Tuyển: "Đợi lát nữa chụp ảnh cho tôi nha!"

Vừa quay đầu lại đã không thấy bóng dáng Trình Tuyển đâu.

Nguyễn Thu Thu thành công bắt được người tại phòng bếp.

Trình Tuyển ngồi ở trên ghế sa lon uống một lon cocacola. Nguyễn Thu Thu nói "Một lát nữa có thể ra cửa", nghe được câu này, anh rất có kinh nghiệm tìm một đống quả hạch và đồ ăn vặt trong ngăn kéo, chậm rãi ung dung bắt đầu ăn. Quả nhiên ăn hơn một giờ, Nguyễn Thu Thu thay xong đồ tắm mặc áo khoác lên, rốt cục cũng đi ra khỏi cửa phòng.

Tỉ lệ thân hình của cô vô cùng tốt, hai chân thon dài trắng nõn, có lồi có lõm, không chỗ nào không uyển chuyển động lòng người. Là đàn ông đều sẽ bị mê hoặc.

Ánh mắt của anh dừng trên da thịt trắng như tuyết của cô một lát.

Nguyễn Thu Thu ngẩng đầu nói: "Tôi biết tôi rất đẹp, anh muốn nhìn thì cứ nhìn."

Trình Tuyển chỉ về phía cái bụng nhỏ có chút thịt thịt của cô: "Em béo..."

Nguyễn Thu Thu: "Câm mõm."

*

Chạng vạng tối, nắng chiều mê người, bãi biển nước trong suốt sạch sẽ, trời biển đụng vào nhau một đường thẳng tắp, có thể nhìn thấy khung cảnh mặt trời đang lạn xuống.

Trong đầu Nguyễn Thu Thu đều là các loại ảnh chụp của các siêu mẫu trên instagram, cô tìm một góc chụp tốt, đứng trên đá ngầm, chậm rãi giơ tấm lụa mỏng lên. Xa xa nhìn lại, cô phảng phất như đang bay lên cùng tấm lụa mơ hồ. Tư thế này khá khó, Nguyễn Thu Thu không có cách nào quay đầu lại được, đành phải cao giọng hỏi Trình Tuyển: " Chụp được chưa?"

"Rồi."

"Tôi xem một chút chụp thế nào rồi"

Nguyễn Thu Thu hưng phấn chạy tới, cầm lấy máy ảnh, cặp mắt hoa đào cong cong trong nháy mắt cứng lại. Bức ảnh này phong cảnh đúng là rất đẹp, nước biển trong suốt được dát lên một tầng ánh vàng lóng láng, nhìn ra xa xa xa phía chân trời là nhũng đám mây tuyệt đẹp, giống như thánh địa nhân gian.

Thế nhưng là.

Nguyễn Thu Thu tìm tới tìm lui, hỏi: "Tôi đâu????"

"Nơi này." Trình Tuyển chỉ một chút, Nguyễn Thu Thu phóng lớn ảnh, rốt cuộc cũng tìm được một bóng đen đang đứng trên đá ngầm.

Không thấy còn không sao, nhìn thấy ngược lại càng tức giận.

Nhìn từ góc độ này giống như một con diều hâu ngồi chổm hổm trên đá ngầm... Có thể nói là góc chết của chết, vẻ mặt Nguyễn Thu Thu phức tạp, thậm chí không biết nên nói cái gì cho phải.

Cô trầm mặt, ánh mắt chết chóc của cô rốt cục kích thích khát vọng muốn sống của Trình Tuyển.

Trình Tuyển nghiêm túc đặt câu hỏi: "Chụp quá nhỏ sao?"

"Anh nói xem!" Cô tức hộc máu

Có thể chụp cô thành diều hâu e rằng cũng chỉ có dạng đàn ông ngu ngốc không có não như Trình Tuyển có thể làm được được không!

Vì lấy công chuộc tội, Trình Tuyển sẽ chụp ảnh lại một lần nữa cho Nguyễn Thu Thu.

Nguyễn Thu Thu cường điệu mấy lần phải tìm góc độ tốt cho cô, không được chụp quá nhỏ. Phải cho ra cảm giác mộng ảo giống như cô chính là thần nữ của bức họa Đôn Hoàng*, lay động theo chiều gió

*Bức họa Đôn Hoàng

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

Thừa dịp lúc Trình Tuyển tìm góc độ, Nguyễn Thu Thu quay đầu nhìn sang thấy vị trí của anh cách mình không xa liền thỏa mãn tiếp tục tư thế.

Đợi một hồi

Nguyễn Thu Thu: "Xong chưa?"

Trình Tuyển giọng điệu rất phiêu hốt: "Rất đẹp. Rất nghệ thuật."

Nguyễn Thu Thu: "???"

Cô có một loại dự cảm bất thường.

Cô nhảy xuống khỏi đá ngầm, chạy đến bên cạnh Trình Tuyển cầm máy ảnh, nhất thời ngũ lôi oanh đỉnh, suýt nữa không nhận ra được người trong ảnh chính là mình.

Lần này khoảng cách đúng là gần thật, gần đến nỗi hận không thể dán vào người cô để chụp một cái, chỗ chết người nhất chính là Trình Tuyển vẫn lấy góc độ chụp ngửa để chụp một tấm hình như này.

Trong ảnh dánh người Nguyễn Thu Thu dáng người cực lớn, trực tiếp chiếm gần hết bức ảnh, khí thế kia che khuất bầu trời, chặn hết cả bãi biển, mặt trời lặn, bầu trời. Nàng không phải thần nữ Đôn Hoàng, đây là nhật thực thì có.

Cái góc chụp này thiểu năng đến mức Nguyễn Thu Thu hận không thể lập tức buộc cho Trình Tuyển vào một cái hỏa tiễn để cho anh bay vèo vèo lên trời, đừng bao giờ trở về.

Nguyễn Thu Thu thâm trầm ghiến răng, tiên nữ nhỏ bé bị ép điên rồi: "Anh từng nghe qua vụ án giết chồng trên biển chưa?"

Trình Tuyển yên lặng lùi về sau hai bước, đánh trống lảng: "... Hình như sắp đến giờ cơm rồi thì phải."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như ten tieng trung hay, cach chup man hinh dien thoai iphone 8 plus chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.