Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 23


Editor: Hạ Cẩn

Nguyễn Thu Thu mặt mũi viết đầy hai chũ không vui.

Lúc này gió đã hơi lạnh, cô đành phải từ bỏ kế hoạch chụ ảnh, khoác thêm áo khoác, quyết định trở về ăn cơm chiều

Cô giận đùng đùng đi về trước, Trình Tuyển nhanh chóng bị bỏ lại phía sau. Không lâu sau, sau lưng cô truyền đến giọng Trình Tuyển thân thiện có ý muốn làm dịu bầu không khí: "Tôi chụp lại một bức cho em."

Nguyễn Thu Thu nửa tin nửa ngờ dừng bước lại: "Anh xác định sẽ không chụp tôi thành một tên thiểu năng?"

Trình Tuyển giơ tay lên: "Tuyệt đối không có."

Nguyễn Thu Thu tiếp nhận máy ảnh, cẩn thận nhìn vào. Lập tức, cô trầm mặc.

Nói thật, cô thật sự không nên ôm hi vọng đối với Trình Tuyển.

... Tên chó chết này lại có thể chụp cô thành người lùn một mét hai, thật đúng là vô cùng có bản lãnh.

Trong ảnh Nguyễn Thu Thu hất áo khoác khoác, ảnh chụp ở góc cao khiến cô giống như một người lùn nhỏ bé một mét hai, lại còn khí thế hùng hổ, liếc mắt lạnh lùng. Cô thật sự không muốn mắng mình, nhưng giờ phút này mình đích thật là giống một con gà rừng phẫn nộ, còn không lại loại gà rừng bình thường mà là cái loại gà rừng lông cánh đều nổ tung.

Nguyễn Thu Thu: "..."

Thì ra trong thế giới của Trình Tuyển, cô có dáng vẻ này sao?

Muốn khóc quá.

Thế mà Trình Tuyển còn không thức thời nói: "Thật đói quá."

Buổi tối, trong ánh mắt sâu kín của Nguyễn Thu Thu, Trình Tuyển vô cùng bình tĩnh ăn thật nhiều hải sản. Nguyễn Thu Thu nhìn chằm chằm anh, hung tợn cầm dao nĩa dùng sức đâm vào thân cá, giống như con cá đang nằm trong đĩa sứ đợi chết chính là Trình Tuyển.

Cô hối hận rồi. Cô cho là mình mang theo một bạn đồng hành thì có thể chụp rất nhiều rất nhiều ảnh đẹp, hiện tại thì ngược lại, Trình Tuyển quả thực là chuyên gia trong việc chọc cho cô tức chết

Trở về phòng sau khi rửa mặt, Nguyễn Thu Thu giận đùng đùng đóng cửa lại đi ngủ.

Cô nằm trên chiếc giường lớn lạ lẫm, tắt đèn, trong phòng đen kịt một màu. Rèm cửa dày bị kéo kín mít, trong gối có mùi thơm, chăn cũng rất mềm mại. Quả nhiên là khách sạn cao cấp, các phương diện bày trí đều rất tốt, chỉ là Nguyễn Thu Thu cứ lật qua lật lại mãi vẫn không buồn ngủ.

Cô mở to hai mắt nhìn trần nhà, chợt phát hiện trên trần nhà có một cái bóng đen sì được phản chiếu ra, suýt nữa dọa Nguyễn Thu Thu hồn phi phách tán.

Cô sợ hãi kêu lên một tiếng, xoay người ngồi dậy, một lúc lâu sau mới phản ứng được mình bị chính mình dọa chết.

"..."

Khách sạn đáng ghét này, sao lại gắn gương trên trần nhà làm gì chứ, cũng không phải diễn phim ma đâu.

Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, giọng Trình Tuyển hỏi thăm: "Sao thế?"

"Không có việc gì..." Nguyễn Thu Thu cả người toát mồ hôi lạnh đi mở đèn ngủ, thanh âm suy yếu, "Bị sắc đẹp của mình dọa thôi." Tự mình dọa mình giật mình, loại chuyện mất mặt này cô còn lâu mới nói ra!

Trình Tuyển: "..."

Nguyễn Thu Thu không nghe được tiếng đi lại ngoài cửa, luôn cảm giác trong lòng lo sợ bất an. Cô trở mình ngủ không được, mở to mắt, nhẹ giọng kêu lên: "Trình Tuyển, anh đã ngủ chưa?"

Qua hai ba giây, đối phương đáp lại.

"Không có." Anh hẳn là đang ở phòng khách, âm thanh rất gần.

Nguyễn Thu Thu không khỏi nhẹ nhàng thở ra, yên lòng.

"Ngủ ngon." Cô trầm thấp nói một câu, thanh âm rất nhẹ, tựa như là lẩm bẩm.

Phòng khách một màu đen kịt, toàn bộ đèn đều đã tắt, rèn cửa khép lờ mờ có thể thấp thoáng nhìn thấy bãi biển yên tĩnh được bao phủ dưới tĩnh bóng đêm tĩnh mịch, một vẻ đẹp không nói lên lời. Một bóng người cao gầy nghiêng người dựa trên bức tường cạnh cửa phòng ngủ của Nguyễn Thu Thu, môi hơi hé ra nhưng lại không có âm thanh.

Đọc khẩu hình chính là —— ngủ ngon.

Một đêm mộng đẹp.

Hôm sau, Nguyễn Thu Thu vô cùng có tinh thần mặc một chiếc váy dài màu xanh biển xinh đẹp. Ngày hôm nay có thể nằm trên ghế dài trên cát ngủ ngon lành một lúc, trời nắng gắt như thế ngay cả kem chống nắng cũng chống không nổi, Nguyễn Thu Thu chỉ muốn lặng yên nằm trên ghế đánh cờ với Chu Công.

Về điểm này, cô và Trình Tuyển hoàn toàn có chung nhận thức.

Khác hai người ung dumg đi ra ngoài,tuy nhiên một nhóm người người khác thì không vui vẻ như vậy. Nói là nghỉ phép nhưng vẫn là có không ít việc, tổ đội ba người ôm laptop loay hoay sứt đầu mẻ trán, dựa bia mà sống, làm việc cả đêm.

Đồ Nam ngồi trên thảm lâm vào trầm tư: "Vì sao tôi muốn để đại boss đi chơi?... Là bởi vì tôi muốn nghỉ đông mà."

Vậy bây giờ bọn họ rốt cuộc đang làm gì vậy chớ!

Phó Tử Trừng vẻ mặt cầu xin: "Móa, xem mắt thất bại bởi vì tôi không đến đúng hẹn đấy. Tôi hận mấy người."

An Nhu thay xong bikini đã chuẩn bị từ trước, dáng người của cô có thể hoàn toàn được pho diễn, khác một trời một vực với hình tượng thanh thuần thường ngày khiến cho Tiêu Phiền ngơ ngác một chút. Cô vui sướng cong môi, nói: "Đi, lúc này đi bơi là đẹp nhất."

...

Ở dưới tán dù che nắng, hai người híp mắt, vừa ăn hoa quả vừa ngắm phong cảnh. Bãi biển lúc này không có bất kỳ ai, yên tĩh lại nhàn nhã, Nguyễn Thu Thu thoải mái mà xoay xoay lưng: "Thật tốt, hi vọng lần sau còn có cơ hội tới đây nghỉ phép"

Ánh nắng, bãi cát, sóng biển, còn có... Bên cạnh không đúng lúc vang lên tiếng răng rắc răng rắc cắn dưa hấu.

Nguyễn Thu Thu đen mặt bổ sung: "Một mình tới đây du lịch"

Lúc này có mấy người đi tới, Nguyễn Thu Thu mang theo kính râm không thấy rõ nên híp mắt lại. Trình Tuyển bên cạnh bình tĩnh lau lau tay, anh mặc áo phông tay ngắn và quần đùi lộ ra đường cong thân thể, dĩ nhiên không phải loại mềm mại yếu đuối vô lực, vừa nhìn là biết thường xuyên vận động.

Nguyễn Thu Thu vô cùng hoài nghi Trình Tuyển mỗi ngày đều giấu cô chạy đi tập thể hình, còn ở trước mặt cô thì giả bộ mập mạp suốt ngày ngồi nhà.

Mấy người dần dần đến gần, có chút ngượng ngùng lên tiếng chào.

Nguyễn Thu Thu nhìn bọn họ đi tới, thấy rõ ràng diện mạo của bọn họ, lập tức kinh ngạc. Kỳ quái, đại boss Gia Trừng cũng tới đây du lịch sao! Chuyện này xảy ra cũng thật trùng hợp.

Bọn Đồ Nam từ xa đã nhìn thấy Nguyễn Thu Thu lười biếng nằm trên ghế, màu da tuyết trắng loá mắt, hai chân thon dài lười nhác chồng lên nhau, đầu ngón chân được phủ lên một lớp sơn màu đỏ, đẹp đến câu hồn

Giống mèo con ngủ mơ màng, lại giống nàng tiên chim câu hồn người, mấy thằng nhà quê vội ho một tiếng, quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn nữa.

Ý thức được động tác của mình có chút bất nhã, Nguyễn Thu Thu vội vàng ngồi ngay ngắn, thục nữ kéo váy, che khuất hai chân thon dài lộ ra.

Trình Tuyển giống như đã sớm biết bọn họ đã đến, tiếp tục chậm rãi ăn hoa quả.

Nguyễn Thu Thu nhỏ giọng nhắc nhở anh: "Này, ông chủ Gia Trừng đã tới rồi kìa, anh thân là nhân viên mà không chào hỏi à."

Ông chủ chân chính của Gia Trừng rất bình tĩnh hút một hơi nước dừa, mơ hồ ừ một tiếng.

Hiện tại cần khẩn trương, tuyệt đối không phải anh.

Mấy người nhìn thấy Trình Tuyển, vô cùng khẩn trương, tiếng đại boss sắp thốt ra lại bị nghẹn mà nuốt vào. Trình Tuyển dặn dò bọn họ không được gọi anh là đại boss trước mặt Nguyễn Thu Thu, cũng không thể gọi cô là chị dâu, bọn họ không rõ chuyện gì xảy ra, cũng không dám hỏi lại.

"Thật là đúng dịp." Người duy nhất không biết rõ tình hình, Nguyễn Thu Thu nhiệt tình chào hỏi.

"Thật là đúng dịp, thật là đúng dịp."

Nguyễn Thu Thu hỏi: "Mọi người đến đây nghỉ ngơi sao?"

"Đúng, đúng" Áp lực đầy người, ngày nắng to như này mà lại phơi ra được một đầu đầy mồ hôi lạnh.

Nguyễn Thu Thu: "???"

Là ảo giác của cô sao, sao cô luôn cảm giác mấy người bọn họ có vẻ rất khẩn trương?

Đang lúc cô đang suy tư, một cô gái yểu điệu uyển chuyển đi đến trước mặt cô. Thân hình của cô ta có tỉ lệ rất tốt, cô ta từng tập múa bale mấy năm, vóc dáng rất đẹp, giống một con thiên nga nhỏ. Cô ta không mời mà tới, đi đến trước mặt Nguyễn Thu Thu, cười nói: "Chào cô, tôi tên An Nhu, là nhà thiết kế anime của Gia Trừng."

An Nhu vốn là đến thị uy, cô ta đứng, Nguyễn Thu Thu ngồi, Nguyễn Thu Thu khí thế đã thấp đi một nửa. Trong tưởng tượng của An Nhu, sắc mặt của Nguyễn Thu Thu đang rất khó coi, suy đoán quan hệ của cô ta và Trình Tuyển.

Ai ngờ Nguyễn Thu Thu vừa nghe thấy cô là nhà thiết kế, lập tức nhiệt tình níu lại tay của cô lại, dùng sức lay lay.

Tựa như hộ nghèo trên núi gặp được lãnh đạo đến giúp đỡ, hai mắt phát sáng, cười xán lạn: "Chào cô, tôi tên Nguyễn Thu Thu, xin cô nhất định phải nhớ kỹ tên của tôi!"

Những người khác: "..."

An Nhu: "..."

Cô hoảng hồn, lập tức gỡ tay Nguyễn Thu Thu, nhất thời có chút ngơ ngác nói: "Biết rồi."

Nguyễn Thu Thu không nghĩ tới mình lại có cơ hội gặp được nhà thiết kế của bọn họ, vừa nghĩ đến việc sẽ có cơ hội cùng An Nhu cộng sự, Nguyễn Thu Thu càng nhiệt tình với An Nhu. Cô vỗ cạch cạch vào ghế nằm, ra hiệu An Nhu ngồi bên cạnh, cùng cô tâm sự.

An Nhu hoảng sợ lui lại mấy bước: "Không không không!"

Nếu như không phải quen biết Nguyễn Thu Thu, sợ rằng cô ta sẽ hiểu lầm Nguyễn Thu Thu là les mất.

Đoàn người Đồ Nam: "..." Vốn cho là An Nhu có thể làm ra chuyện sai lầm, hiện giờ xem xét, bọn họ hình như nghĩ quá nhiều rồi.

An Nhu đen mặt nói: "Tôi muốn đi bơi." Nghĩ nghĩ, cô nở một nụ cười dịu dàng, "Cô muốn cùng đi không?"

Nguyễn Thu Thu lắc đầu, cô sợ bị đen.

Thấy cô cự tuyệt, An Nhu không éo buộc, cô ta lắc mông đi ra biển bơi lội, Tiêu Phiền cũng đi theo giúp vui, hai người còn lại ngồi ghế nằm ở một bên khác xa xa, Nguyễn Thu Thu nói thầm đại boss Gia Trừng lão quả nhiên chỉ nhìn có vẻ thân thiện kì thực là nhân vật lớn cao không với tới.

Cô không cưỡng cầu, nhỡ đâu nhiệt tình quá mức sẽ khiến cho bọn họ khó chịu thì không tốt.

Thế là.

Nguyễn Thu Thu tiếp tục ngồi ở trên ghế nằm, yên lặng nhìn An Nhu từ trong biển ngoi lên, lặn xuống, dáng người uyển chuyển giống một Mỹ Nhân Ngư. Chỗ cô ta bơi vừa đúng lúc là trước mặt Nguyễn Thu Thu và Trình Tuyển, cảnh tượng này đẹp không sao tả xiết, xem chừng ngay cả loại người đầu óc gỗ mục như Trình Tuyển cũng phải động tâm.

Nghĩ như vậy, Nguyễn Thu Thu quay đầu qua.

"..."

Trình Tuyển ngủ rồi.

Lại nhìn nơi xa, An Nhu hao tâm tổn trí phí sức bơi qua bơi lại, thật lãng phí!

Thể lực An Nhu không tệ, bơi được khá lâu, toàn bộ quá trình chỉ có mình cô ngồi cổ động, ngắm tư thế bơi duyên dáng của An Nhu, suýt nữa phải vỗ tay bộp bộp khen An Nhu. Nguyễn Thu Thu không phải người ngu, con gái nhà người ta bơi qua bơi lại, thỉnh thoảng nhìn về bên này liếc mắt một cái, sao có thể là đang nhìn nàng.

Có vẻ là coi trọng Trình Tuyển.

Nguyễn Thu Thu đương nhiên không lo lắng, chỉ cần không ồn ào đến trên đầu của cô thì bọn cô vẫn có thể làm vui vui vẻ làm chị em.

Cô và Trình Tuyển đã lĩnh giấy kết hôn, kỳ thật vẫn là trạng thái độc thân, muốn theo đuổi thì cứ theo đuổi, cô hoàn toàn không ngại. Nguyễn Thu Thu đang nghĩ nếu như An Nhu và Trình Tuyển kết hôn, cô với tư cách đồng nghiệp nên đưa ra bao nhiêu tiền mừng thì phù hợp.

Nếu như An Nhu biết tâm tình Nguyễn Thu Thu thuộc loại Phật Hệ như thế, đoán chừng phải thổ huyết mà chết.

Rốt cục, An Nhu mệt mỏi.

Cô ta lên bờ, không hề ngại ngùng lộ dáng người duyên dáng của mình. Áo tắm bị dính ướt, dán chặt trên da, mái tóc đen dài ẩm ướt dính vào sau ót, nhìn cực kì mê người.

Nguyễn Thu Thu ngây ngốc một chút: "A..."

An Nhu nghĩ, cô ta lúc này phong tình đến thế, sợ rằng ngay cả phụ nữ cũng không thể không thừa nhận mị lực của mình.

Nguyễn Thu Thu nói tiếp: "Hôm nay cô không có bôi kem chống nắng à?"

"..."

"..."

An Nhu nâng cánh tay của mình lên, quả nhiên đã đen một vòng, tương phản hoàn toàn với vùng mặc bikini trắng nõn mềm mại, đoán chừng là do phơi nắng quá mức. Cô ta không dám tưởng tượng mặt mình bị phơi đen sẽ trở nên quang vinh như thế nào.

Tĩnh mịch trầm mặc.

An Nhu thực tình cảm thấy muốn khóc.

Nguyễn Thu Thu thực tình cảm thấy không nhịn được, cười rồi.

Thật xin lỗi, đây tuyệt đối không phải lỗi của cô!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như 14 cach giai phong ram giup may chay nhanh hon va muot hon, thủ thuật hay/thủ thuật may tinh/thủ thuật win 7 chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.