Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 27


Editor: Hạ Cẩn

Hôm nay, tuyết rơi đầu mùa.

Sắc trời mờ mịt phản chiếu ra vầng sáng màu vỏ quýt, nhân gian một mảnh mênh mông màu trắng. Gió lạnh, lạnh đến thấu xương, nếu như không phải tủ lạnh trong nhà đã trống rỗng, Nguyễn Thu Thu còn lâu mới đi ra ngoài.

Cô kéo theo Trình Tuyển cùng ra ngoài.

Trong trí nhớ của Nguyễn Thu Thu, Trình Tuyển có lẽ đã một tuần không ra cửa rồi.

Hôm nay là ngày nghỉ mà anh vẫn ru rú trong nhà, thật sợ anh buồn bực sinh ra bệnh, mang theo anh lại vừa hay có một thêm một chân cu li xách đồ.

Trình Tuyển đi ra ngoài không có ý định mặc áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo len mỏng màu đen. Nguyễn Thu Thu đen mặt, thuận tay lấy bộ áo lông màu đen của mình treo trên kệ cạnh cửa ra vào, cái áo lông này cô mua rất rộng, mặc vào người Trình Tuyển cũng vừa vặn.

Trình Tuyển đút tay vào túi, đối với việc mình mặc áo khoác của cô không phát biểu bất cứ ý kiến gì, chậm rãi đi theo sau lưng Nguyễn Thu Thu.

Hai người một trước một sau, so với bình thường thì chậm hơn nhiều.

Nguyễn Thu Thu cẩn thận từng li từng tí giẫm lên bậc thang.

Tuyết rơi dày một tầng, may là cô đi giày chống trượt nếu không sẽ ngã sấp mặt mất. Nguyễn Thu Thu đi vài bước, căn dặn Trình Tuyển: "Anh cẩn thận một chút một chút..."

Lòng bàn chân của cô trượt đi, mũi chân giương lên, cả người nháy mắt mất lực ngã trên bậc thang, bịch bịch bịch trượt xuống từng bậc thang, khung cảnh muốn bao nhiêu khôi hài có bấy nhiêu khôi hài. Nguyễn Thu Thu bị dập mông liên tiếp, kỳ thật cũng không đau, áo lông dày đệm ở dưới rất mềm mại, chỉ là có chút mất mặt.

Nguyễn Thu Thu khẩn trương hết nhìn đông tới nhìn tây, chung quanh không có ai thấy cô, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm. Một giây sau, cô liền nghe thấy một tiếng cười ngắn ngủi từ phía sau.

Trình Tuyển: "Ha."

Nguyễn Thu Thu: "..." Cái thằng chó chết dám cười cô???

Cô tức rồi đấy nhé, đang muốn đứng lên, lòng bàn chân quá trơn nên lại tiếp tục bị dập mông xuống, bây giờ thì giày chống trượt trở thành giày patin rồi, trượt! Quá trượt. Cô muốn đáng giá một sao cho cái shop này ngay lập tức. Cô trợn mắt nhìn Trình Tuyển xuống bậc thang vô cùng dễ dàng, giọng điệu chậm rãi, nghi hoặc hỏi: "Không đi à."

Nguyễn Thu Thu: "... Dìu tôi."

Trình Tuyển: "Ồ."

Nguyễn Thu Thu túm lấy cánh tay của hắn chậm rãi đứng người lên, vỗ vỗ tuyết trên thân người. Cô vốn định ném mấy quả cầu tuyết vào Trình Tuyển nhưng cân nhắc đến việc thằng cha này lần trước cảm mạo tra tấn người khác bao nhiêu, Nguyễn Thu Thu sợ anh nhớ lại chuyện Mãn Hán toàn tịch nên quyết định tiếp tục làm chính sự vậy.

Ngay lúc cô chuẩn bị đi đến phía siêu thị, ánh mắt liếc qua đột nhiên nhìn thấy một dáng người.

Là nữ.

Trời lạnh như vậy, ả chỉ mặc một chiếc áo gió mỏng, tóc bị gió lạnh thổi toán loạn, gương mặt xinh đẹp kia không biết là đông lạnh hay là nguyên nhân khác, giống bị đóng băng, trắng bệch nhợt nhạt. Con mắt của ả nhìn chằm chằm Nguyễn Thu Thu và Trình Tuyển không dời, dại ra vô thần.

Cái này khiến Nguyễn Thu Thu không đúng lúc nghĩ đến thím Tường Lâm* trong sách giáo khoa cao trung. Con mắt thỉnh thoảng đảo một vòng cho thấy ả còn sống.

*Tường Lâm: một góa phụ với cuộc đời thê thảm trong truyện ngắn "Lễ Cầu Phúc" của Lỗ Tấn. Kết chuyện là thím chết giữa trời tuyết.

Nguyễn Thu Thu: "..." Thực xin lỗi giờ trong đầu cô chỉ còn lại A Mao*.

*một nhân vật trong truyện tranh. ( tui cũng không bít tại sao nó lại được đưa vào (。•́︿•̀。)

Cô một linh cảm kỳ diệu, có lẽ là bởi vì ánh mắt khiếp sợ của đối phương quá mức rõ ràng khiến trong đầu Nguyễn Thu Thu lập tức hiện lên tên của một người.

—— Từ Bích Ảnh.

Sẽ là Từ Bích Ảnh sao? Sao ả lại chạy đến một thành phố khác trong thời khắc mấu chốt như thế này? Cô thật không hiểu nổi ả đang nghĩ gì trong đầu nữa.

Từ Bích Ảnh đứng cách đó không xa.

Ban đầu ả chỉ muốn đứng dưới lầu nhìn cửa sổ quen thuộc kia một chút.

Hầu như mỗi một buổi tối, cửa sổ thư phòng của Trình Tuyển đều sẽ lên đèn, phảng phất như chỉ dẫn lấy ả u mê khờ khạo của khi đó, từng bước một thiêu thân lao đầu vào lửa, thẫn thờ lạc lối trong sự lãnh đạm của anh.

Ngày hôm nay ả cũng ôm tâm trạng này tới. Ả nghĩ khi ả nhìn thấy cửa sổ cô độc kia sẽ triệt để an lòng.

Kết quả...

Từ Bích Ảnh mở to mắt nhìn Trình Tuyển tương tác với một người phụ nữ khác, sẽ duỗi ra cánh tay để đỡ cô ta đứng lên, sẽ ngoan ngoãn như một con chó đầu to giống nghe cô ta nói chuyện. Ánh mắt của anh chưa bao giờ lộ ra dù chỉ là một chút vuốt ve an ủi trên người Từ Bích Ảnh nhưng lại dùng ánh mắt đó nhìn một cô gái khác.

Thế giới của Từ Bích Ảnh sụp đổ.

Những người khác ả có thể không nhớ được, nhưng mà Nguyễn Thu Thu dù là bị nghiền xương thành tro, Từ Bích Ảnh cũng có thể nhận ra!

Nhận thức này khiến ả kinh hãi —— bọn họ, không có ly hôn?

Trước đó nhìn thấy tin tức công ty Trình thị sắp phá sản trên internet, trong lòng Từ Bích Ảnh đã được chôn xuống một hạt giống bất an. Bàn tay vàng lớn nhất của ả chính là ký ức của đời trước, mất đi bàn tay vàng này thì ả sẽ không có gì cả.

Ả âm thầm cầu nguyện đây chỉ là cái vỗ cánh nhỏ, bây giờ lại nhìn thấy khung cảnh hai người hòa hợp, Từ Bích Ảnh bỗng nhiên sụp đổ.

Trình thị có thể phá sản sớm hơn, Trình Tuyển có thể không ly hôn, vậy thì Cố Du kia cũng có thể không gượng dậy nổi, không còn chỗ xoay người.

Ả luôn nghĩ mình là người chiến thắng, bây giờ lại có thể nháy mắt lưu lạc làm một con sâu bọ thối tha, vạn kiếp bất phục.

Từ Bích Ảnh bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện đáng sợ —— vậy nếu như, Cố Du không thể xoay người thì sao? Nếu như hắn hoàn toàn từ bỏ mình, vậy ả nên làm cái gì bây giờ?

Hoàn cảnh hiên nay của Cố Du rất lúng túng, khó khăn trùng điệp, Từ Bích Ảnh vừa nghĩ tới việc anh ta có thể sẽ thuận theo ý trời, trở thành một nhân viên công ty bình thường, cảm giác chênh lệch lập tức được phóng đại vô hạn. Nhất là ả lại nhìn thấy Nguyễn Thu Thu mặc dù ăn mặc rất đơn giản nhưng lại hàng hiệu toàn thân, trạng thái tinh thần rất tốt lại xinh xắn ngọt ngào, rõ ràng là sống rất thoải mái.

Lại so sánh với mình. Gia đình của ả thì điều kiện bình thường, Cố Du thỉnh thoảng sẽ đưa cho ả chút đồ nhưng đều không phải đồ đắt tiền.

Lòng Từ Bích Ảnh có chút lạnh, ả thậm chí không cách nào quay đầu tiếp tục đi cùng Cố Du đoạn đường tiếp theo.

Đứng dưới bậc thang Trình Tuyển nhìn theo ánh mắt của Nguyễn Thu Thu thoáng qua, lập tức không có hứng thú thu tầm mắt lại.

Anh chậm rãi nói: "Đi."

Giờ này, còn thể mua được mì oden tại cửa hàng tiện lợi 24 giờ.

Trình Tuyển đã nghĩ xong mình muốn ăn gì.

Nguyễn Thu Thu lấy lại tinh thần, cô nhìn thấy đối phương đứng đờ tại chỗ, lại càng thêm xác định. Người kia hẳn là Từ Bích Ảnh, trong trí nhớ của ả Trình Tuyển đã sớm ly hôn, không biết giờ phút này ả nhìn thấy Nguyễn Thu Thu có tâm tình như thế nài.

Nguyễn Thu Thu không sợ Từ Bích Ảnh.

Từ Bích Ảnh không có bao lì xì đàn*, không có không gian tùy thân, không có hệ thống biến đẹp càng không có Tu La tràng cơ hội, biện pháp duy nhất của ả chính là phụ thuộc vào Cố Du, giống như một cây hoa giấy phải bám vào người khác để sống mới có thể không đến nỗi héo tàn.

* Cái này là một dạng hệ thống, giống như việc phát lì xì trên Weibo. Bao lì xì đàn liên kết giữa các thế giới, có thể nhận được lì xì là đồ của thế giới khác.

So với ả, Nguyễn Thu Thu đã xem hết sách, đương nhiên hiểu biết về kịch bản chuẩn xác hơn.

"Đi đi đi, chết rét."

Bọn họ đã đi rất xa, ngay cả bóng cũng không còn, Từ Bích Ảnh vẫn đứng đấy mà hồn bay phách lạc.

Con đường này của ả, tiếp theo nên đi thế nào mới có thể đến đích?

...

Nguyễn Thu Thu đút tay vào túi, không quan tâm.

Dù sao mỗi lần nhìn thấy nguyên văn nam nữ chính cũng không có tác động gì lớn đến cô.

Trình Tuyển đột nhiên lên tiếng: "Cách xa cô ta chút."

"Cô ta?" Nguyễn Thu Thu lập tức ngộ ra Trình Tuyển đang nói tới ai

Nguyễn Thu Thu hỏi: "Anh biết?"

Trình Tuyển lắc đầu.

Nếu như Từ Bích Ảnh nghe thấy chỉ sợ sẽ tức chết. Ả rõ ràng đuổi theo, ám chỉ Trình Tuyển bao nhiêu lần, thế mà anh ta lại không có một chút ấn tượng nào nào về ả!

Điều quan trọng chính là, Trình Tuyển thật là rất chân tâm thật ý lắc đầu, không phải đang làm bộ không biết.

Nguyễn Thu Thu: "..."

Nếu như cô thầm mến Trình Tuyển thì sẽ tức chết tại chỗ mất.

Vừa nghĩ tới đó, Nguyễn Thu Thu lập tức thấy hứng thú. Cô dùng bả vai huých cánh tay Trình Tuyển: "Này, trước đây anh có yêu đương bao giờ chưa?"

Trình Tuyển nhìn cô một chút, không buồn trả lời.

Nguyễn Thu Thu không từ bỏ: "Người anh thích ấy, dù sao cũng phải có chứ? Không có yêu đương là không có thanh xuân đó."

Trình Tuyển yếu ớt hỏi: "Em có?"

Nguyễn Thu Thu lập tức bày ra mặt hoa si: "Lúc trước lúc tôi lên đại học thời, có một ca vương trường học, cực kỳ cực kỳ đẹp trai! Là đối tượng yêu thích của toàn bộ nữ sinh... Ai ai anh chậm chút đi!"

Trình Tuyển đột nhiên tăng tốc khiến Nguyễn Thu Thu lập tức quên mình đang nói cái gì, nhanh chóng đuổi theo.

Cô rất sợ tối, tuyệt đối không thể rời xa Trình Tuyển quá hai mét!

*

Thân phận của Trình Tuyển đối với Nguyễn Thu Thu mà nói chính là một câu đố.

Không biết anh trải qua quá khứ như thế nào mới có thể biến thành loại tính tình như hiện tại, nhưng Nguyễn Thu Thu có thể tưởng tượng ra được, chắc chắn sẽ không phải hồi ức tốt đẹp. Từ vài lời của mẹ kế Khúc Vi, Nguyễn Thu Thu đại khái có thể xác định hoài niệm lớn nhất trong lòng Trình Tuyển chính là người mẹ đã qua đời.

Cô tưởng tượng đến lúc Trình Tuyển ở trường học bởi vì tính cách chậm rãi mà bị các bạn nam khác bắt nạt, ghen ghét.

Lúc ngồi ăn cơm trưa nói chuyện phiếm, Đồ Nam trong lúc vô tình tiết lộ một tin tức mấu chốt.

"Trình Tuyển và tôi là bạn học đó. Cùng trường cao trung, khi lên đại học tôi xuất ngoại nhưng vẫn liên hệ với cậu ấy."

"Bạn học cao trung?"

Nguyễn Thu Thu kinh ngạc: "Vậy anh biết lúc cao trung anh ấy là người như thế nào sao? Sẽ không phải là bị bắt nạt giống trong tưởng tượng của tôi chứ!"

Lời nói sắp thốt ra của Đồ Nam nghẹn lại.

Cậu nhìn chị dâu nhỏ như bé thỏ trắng ngờ nghệch, nghĩ nghĩ, quyết định nuốt xuống sự thật. Phụ nữ là động vật cảm tính, thích nhất là thương hại kẻ yếu, dễ dàng nhất bị cảm động, chị dâu đối tốt với đại boss, cuộc sống của cậu cũng sẽ tốt hơn.

Đồ Nam thuận theo ý của cô, ưu sầu nói: "Phải đó. Muốn đáng thương bao nhiêu thì đáng thương bấy nhiêu, cuộc sống của anh ấy rất không dễ chịu."

Không dễ chịu cái rắm!

Nhân vật làm mưa làm gió năm đó, ai mà không biết.

Đồ Nam tiếp tục nói: "Các cựu sinh viên của trường sắp trở về trường, chúng ta đều sẽ trở về, Lão.. Lão Trình đoán chừng cũng đi."

Trình Tuyển sau cao trung, cuộc sống càng ngày càng không giống người, rõ ràng trước kia còn là người có chút ý vị. Đồ Nam đang lo lắng lại phát hiện tốc độ tiến triển tình cảm của hai người chậm ngang rùa bò, thay bọn họ phát sầu, cậu chỉ hi vọng Nguyễn Thu Thu hiểu về Trình Tuyển nhiều thêm một chút, để Trình Tuyển có thể thoát ra khỏi vỏ bọc của mình.

Đồ Nam kể khổ một phen dẫn đến lòng thương người của Nguyễn Thu Thu tràn ra.

Nguyễn Thu Thu về đến nhà, nhìn Trình Tuyển ngồi trên ghế sa lon, đột nhiên ân cần.

Cô vỗ vỗ bả vai Trình Tuyển, ôn nhu hỏi: "Anh muốn ăn cái gì? Ngày hôm nay có mệt hay không? Chúng ta ngồi nói chuyện tâm sự đi?"

Trình Tuyển trầm mặc một lát, bỗng nhiên đứng dậy.

Nguyễn Thu Thu cho là anh bị mình làm cho cảm động.

Không ngờ anh lại đi tới một chỗ quen thuộc, lấy một vật cũng vô cùng quen thuộc... Nhiệt kế.

Trình Tuyển: "Đo đo."

Nguyễn Thu Thu: "Anh sắp xong rồi, thật đấy."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như sup rong bien dau hu, mon chay gia xao dau phu don gian ma ngon rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.