Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 29


Editor: Hạ Cẩn

Cố Du nói xong câu kia thì trở về.

Nguyễn Thu Thu luôn cảm thấy anh không giống lúc trước cho lắm. Có lẽ là trải qua quá nhiều biến cố nên trong sự hăng hái thong dong của anh đã có thêm vài phần ổn trọng, đối với Cố Du đây là một chuyện vô cùng tốt.

Cơm tối, Nguyễn Thu Thu cùng Trình Tuyển chuyện phiếm trên bàn ăn, thân thiện thực hiện thói quen sinh hoạt hằng ngày của một cặp vợ chồng già.

Nguyễn Thu Thu nói: "Chờ tôi được phát tiền lương sẽ mời anh ăn một bữa thật lớn."

Báo đáp lẫn nhau, Nguyễn Thu Thu tỏ vẻ làm người phải phúc hậu.

Tiền lương của cô có bao nhiêu, Trình Tuyển biết rất rõ, dù sao tiền lương là anh quyết định. Trình Tuyển cúi đầu uống một ngụm canh, chậm rãi nói: "Được."

"Đúng rồi."

Nguyễn Thu Thu nói: "Tôi cảm thấy tôi phải học lái xe, nếu không đi làm rất không tiện."

Trình Tuyển: "Bắt xe."

Lời của anh lập tức bị Nguyễn Thu Thu cắt ngang. Nguyễn Thu Thu tỏ vẻ chính nghĩa: "Mặc dù có tiền, nhưng mà tiền cũng sẽ có lúc bị mất giá, tôi muốn tiết kiệm một chút." Huống hồ không phải lúc nào cũng có thể gọi được xe.

"Nếu không thì thuê lái xe riêng, nhưng mà anh nói xem, như vậy thì tài chính hàng tháng có thể gồng gánh nổi sao? Đương nhiên không thể."

Mắt Trình Tuyển chớp một cái.

Thật ra, có thể. Dù cô có muốn thuê một đoàn xe hộ tống mình tới công ty cũng có thể.

Chỉ là lời này không có cách nào ra khỏi miệng.

Dạo này làm việc bận rộn như vậy, cô đào đâu ra thời gian mà đi đến trường tập lái chứ, vả lại mùa đông trời tối sớm, ban đêm đi tập lái xe một mình lại hơi nguy hiểm. Nguyễn Thu Thu nghĩ, có lẽ cô có thể làm vận động nóng người, ví dụ như —— tìm một trò chơi gì đó có thể luyện kỹ thuật lái xe?

...

Nguyễn Thu Thu ngồi ở trên ghế sofa, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn điện thoại di động, người không biết còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì to tát rồi.

Lưng của cô thẳng tắp, trong miệng lẩm bẩm mấy bước lái xe cơ bản, khẩn trương tiến hành tiến hành từng bước một. Trình Tuyển đi ngang qua nhìn sang, quỷ dị trầm mặc.

Anh ta mở to mắt nhìn Nguyễn Thu Thu mở một chiếc xe con trong PUBG, chậm rãi rẽ ngoặt, dừng lại, rồi lại chậm rãi quay ra đằng sau, dừng lại.

Nguyễn Thu Thu không mở mic, nhưng đồng đội của cô thì có.

"Cái cô tiểu thư này làm gì ở đây vậy?"

...

...

"Móa! Cô chơi trò này để học lái xe đấy à!"

"Tôi thật sự phục rồi, lần trước nhìn thấy một nữ sinh chơi PUBG giống như chơi game thời trang, tôi còn tưởng đấy đã là cảnh giới cao nhất rồi, bây giờ lại còn có tập lái xe???"

"Cô muốn học xe thì đi chơi GAKRT* đi!"

*GKART là một game đua xe trực tuyến được phát triển bởi Tencent và được phát hành bởi Garena. Với tên gọi ở Trung Quốc là QQ Speed

Nguyễn Thu Thu vẫn không mở mic sững sờ, đột nhiên cảm giác được bọn họ nói cũng có lý phết.

Thu Thu Thu: Cảm ơn đã nhắc nhở.

Nói xong, cô lái xe đâm đầu vào tường tự sát.

Đồng đội: "..."

Thật chưa thấy người nào xuống tay với mình ác như vậy.

Thế là mười phút sau, Nguyễn Thu Thu xuất hiện trong giao diện của GKART. Người khác đều xông về phía trước, tiến đến chỗ lấy đồ, cô thì ngược lại, yên lặng lui về phía sau một mình, giống như bị kẹt tại chỗ không đi được mấy bước lại quay về đến điểm bắt đầu.

Nguyễn Thu Thu tỏ vẻ mình là một người có quyết tâm và sức chịu đựng cao.

Chuyện này khiến sáng hôm sau Nguyễn Thu Thu suýt nữa không thể rời giường. Mắt Nguyễn Thu Thu treo hai quầng thâm, mặt mũi tràn đầy mỏi mệt, thề rằng sẽ không bao giờ vào game để tự kiểm nghiệm mình nữa. Buổi tối hôm qua luyện luyện xong thì bắt đầu chơi, chơi mãi chơi mãi đến lúc trời sáng, để cho giờ đây Nguyễn Thu Thu đờ đẫn vô thần, chỉ muốn ngã đầu xuống ngủ một giấc ngon lành.

Cô ngáp một cái.

Lão Mạnh sững sờ, nói: "Trước đó tôi luôn cảm thấy cô và công ty không hợp nhau, hiện tại rốt cuộc cũng tìm được một chỗ hài hòa rồi."

Nguyễn Thu Thu: "Chỗ nào?"

"Quầng thâm mắt."

"..."

Lão Mạnh vô cùng hiền lành nói: "Bởi vậy mới nói, tìm đối tượng nhất định phải tìm lập trình viên, kiếm được nhiều tiền lại nhanh chết. Nhớ phải mua bảo hiểm nhiều một chút ha."

Nguyễn Thu Thu biết nói gì hơn.

Cô bị chọc cười, lắc đầu cười một tiếng: "Chồng tôi không phải lập trình viên." Tuyển thủ thể thao điện tử và lập trình viên có khác biệt rất lớn, bây giờ mỗi ngày Trình Tuyển đều thoải mái nhàn nhã sống cuộc sống tốt đẹp của trạch nam, sao có thể đột tử chứ, nói là ăn no vỡ bụng hoặc là nghẹn chết thì còn có khả năng.

Lão Mạnh cười thần bí, tưởng rằng Nguyễn Thu Thu là không muốn nhắc tới Trình Tuyển để tránh cho bị người khác nói cô dựa vào quan hệ cá nhân mà đi lên.

Lão Mạnh: "Được được được, cô nói không phải thì là không phải."

Nguyễn Thu Thu: "???"

Sao cô lại có cảm giác hai người không ở cùng một thế giới vậy?

"Đúng rồi, Đồ tổng sẽ trở về trong hôm nay, chỉ có điều lúc này đang đi gặp người khác rồi."

Nguyễn Thu Thu lật xem tư liệu lơ đãng hỏi: "Ai vậy?"

"Hình như là... Tên gì nhỉ, à Cố Du? Đi mời Đồ tổng, có lẽ là vì chuyện câu lạc bộ." Thời gian báo danh đã qua, vòng đấu loại cũng đã xong, không biết anh ta có cơ hội được nhét vào giữa chừng hay không.

Đoạn kịch bản này có trong trí nhớ của Nguyễn Thu Thu.

Cô còn nhớ rõ Đồ Nam có cho Cố Du một cơ hội, trong trận đấu Cố Du cũng có gặp phải chút mạo hiểm, nhưng nói tóm lại cũng có thể đi đến đi đến cuối cùng,có được hào quang rực rỡ.

Xem ra Từ Bích Ảnh đã phát ra tác dụng mấu chốt.

Nguyễn Thu Thu nghĩ mặc dù Từ Bích Ảnh là người chẳng ra sao cả nhưng có thể nâng đỡ Cố Du đi qua khoảng thời gian khó khăn nhất thì cũng xem như tình cảm cùng chung hoạn nạn, Cố Du nhất định sẽ không bạc đãi ả. Chỉ hi vọng ả biết quý trọng mọi thứ trước mắt, đừng có quay lại nhìn chằm chằm Trình Tuyển nhà cô.

Ánh mât Từ Bích Ảnh nhìn chằm chằm Trình Tuyển, có thể dùng hai từ kinh dị để hình dung, quả thực là chó dữ nhìn bánh bao thịt, chỉ kém việc chưa bổ tới vồ thôi.

Nguyễn Thu Thu nhớ lại còn có chút rùng mình.

Một nơi khác.

Cuộc nói chuyện với Đồ Nam kết thúc, một bóng người từ văn phòng đi ra, là Cố Du.

Bên cạnh anh là trợ lý của Đồ Nam, tiễn Cố Du đi một đoạn, đưa anh tới cửa.

Cố Du đi vài bước, đột nhiên hỏi: "Bộ phận thiết kế anime của công ty đi bên nào?"

Trợ lý nói: "Tầng dưới. Sao vậy?"

"Không có gì." Anh hơi cười, lại nhớ tới sự thật là đối phương đã kết hôn, vẻ mặt chớp mắt có chút ảm đạm.

"Có một người quen ở đó."

*

Nguyễn Thu Thu về đến nhà thì trời đã tối đen.

Trình Tuyển ở trong thư phòng không đi ra ngoài, Nguyễn Thu Thu đi thay quần áo trước. Cô thoải mái nằm ngửa trên chiếc ghế sofa mềm mại, đầu gối lên đệm, tay bóc vỏ quýt. Hai chân của cô gác lên, lắc qua lắc lại, xem ra tâm trạng vô cùng tốt.

Trình Tuyển đẩy cửa thư phòng đi ra, dáng vẻ không hề có chút hình tượng nào của Nguyễn Thu Thu lập tức đập vào mắt anh, ngày bình thường ở bên ngoài đoan trang lễ độ với người lạ, trong nhà lại nằm chổng vó hình chữ X.

Nguyễn Thu Thu ngẩng đầu chào hỏi: "Nha, chào buổi tối."

Trình Tuyển ừ một tiếng rồi ngồi xuống ghế sofa đơn.

Đang lột vỏ quýt, Nguyễn Thu Thu bỗng nhiên có chút hiếu kỳ hỏi: "Anh cảm thấy thực lực của Cố Du thế nào?" Lúc Cố Du và Trình Tuyển đấu với nhau, cô rất hồi hộp nên cô không hề để ý đến thực lực của Cố Du.

Trình Tuyển khẽ liếc mắt nhìn cô, rõ ràng không bằng lòng trả lời Nguyễn Thu Thu.

"Tạm được."

Anh nói "Tạm được" cũng đã là lời tán dương khá có sức thuyết phục rồi.

Nguyễn Thu Thu nhẹ nhàng thở ra: "Vậy thì chúc anh ta thành công."

Từ lời nói của Nguyễn Thu Thu, Trình Tuyển biết cô chắc chắn đã biết tin Cố Du muốn tiếp tục tham gia tuyển chọn thi đấu. Còn cụ thể làm thế nào biết được tin tức, giữa hai người có quan hệ thân thiết đến đâu đều là chuyện mà Trình Tuyển không biết được.

Đã thế lúc này dáng vẻ Nguyễn Thu Thu còn vô cùng vui vẻ, như là hôm nay tâm trạng của cô tốt cũng là bởi vì Cố Du.

Miệng cô nhắc đến Cố Du, tâm trạng lên xuống là vì Cố Du, ngay cả quá khứ của Trình Tuyển cũng lười hỏi mà lại có thể chủ động nhắc tới tên Cố Du, muốn biết rõ thực lực của Cố Du.

Cố Du, Cố Du, đều là Cố Du.

Ánh mắt rời rạc lười nhác của Trình Tuyển cuối cùng cũng là có chút biến hoá

Giờ phút này anh thật không nuốn nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Nguyễn Thu Thu, cảm thấy có chút chói mắt. Anh đột nhiên đứng lên, đi về phía thư phòng.

Sau lưng anh, Nguyễn Thu Thu kinh ngạc hỏi thăm: "Này, anh không ăn cơm à?"

"..."

"Anh làm sao vậy?"

Đáp lại Nguyễn Thu Thu là chỉ là tiếng vang đóng cửa đóng.

Anh sao vậy?

Chỉ là bị một số cảm xúc nực cười khó hiểu đột nhiên xuất hiện khống chế mà thôi.

Nguyễn Thu Thu chỉ cho là Trình Tuyển chỉ nhất thời lên cơn, không ngờ Trình Tuyển nửa ngày cũng không thèm ra ngoài, Nguyễn Thu Thu cũng giận rồi đấy. Cô giận đùng đùng trở lại phòng của mình, cũng đóng sầm cửa lại, mục đích là báo cho Trình Tuyển rằng mình cũng không vui.

Nguyễn Thu Thu nằm lỳ trên giường chơi điện thoại, dự định đợi lát nữa Trình Tuyển sang làm hòa, chờ mãi chờ mãi vẫn không có động tĩnh.

Cô nằm lỳ trên giường, ngủ thiếp đi từ lúc nào cũng không biết.

Mơ mơ màng màng tỉnh lại sau giấc ngủ, đói bụng muốn chết. Nguyễn Thu Thu lặng lẽ đẩy cửa ra, phát hiện cửa phòng Trình Tuyển vẫn đóng chặt, cô tức giận khép cửa lại, ngày hôm nay cô không làm cơm nữa, cho Trình Tuyển bị chết đói đi.

"Ùng ục ùng ục" tiếng bụng vang lên khiến Nguyễn Thu Thu kìm lòng không được sờ bụng dưới xẹp lép của mình.

Nguyễn Thu Thu: "..."

Cô yên lặng ấn mở Mỹ Đoàn*, quyết định ăn một bữa ngon, dứt khoát tốn nhiều tiền để chọn một phần tôm hùm chua cay, còn có hàu nướng, thịt nướng. Nguyễn Thu Thu đã bắt đầu nuốt nước miếng.

*Ứng dụng đặt đồ ăn online.

Cô đang muốn ấn trả tiền, chợt nhớ tới nếu như mình gọi thức ăn, vậy lúc giao hàng nhất định sẽ bị Trình Tuyển nghe được, đến lúc đó không chừng Trình Tuyển lại lấy chuyện này nói đến việc ăn mảnh xấu xa của cô.

Thế là, Nguyễn Thu Thu nghĩ ra một biện pháp vô cùng thông minh.

Cô viết trong phần ghi chú: Xin chủ quán đừng đi cửa chính, hãy đứng dưới cửa sổ phía nam, đến lúc đó sẽ có một sợi dây thừng rủ xuống, nhớ kỹ phải buộc chặt + nhanh.

Nguyễn Thu Thu vui sướng nhấn trả tiền.

Nguyễn Thu Thu học mấy cảnh trên TV, đem hai đầu ga giường vặn thành một dây thừng lớn, buộc chặt vào chung một chỗ, kiên nhẫn chờ anh trai shipper đưa hàng tới cửa.

Hôm nay shipper Tiểu Lý bị chấn động vô cùng mạnh.

Cậu nhìn đi nhìn lại ghi chú mấy lần mới load được phương thức giao hàng quỷ dị của khách. Khách hàng nói sẽ trả phí vất vả, cậu khẽ cắn môi, lái chiếc xe nhỏ đến bên kia, tối lửa tắt đèn, lén la lén lút như trộm, lén lút xách theo một túi giao hàng thức ăn đi xuống dưới lầu xác định vị trí.

Một cánh cửa sổ mở ra, một sợi dây thừng rủ xuống, quơ quơ trước mặt cậu trai giao hàng.

Cậu không rõ nguyên nhân phải làm như vậy nhưng cũng làm theo.

Cậu shipper Tiểu Lý dựa theo ý muốn của khách hàng buộc cực kỳ chặt để tránh cho cái túi rơi ra. Cậu loay hoay, đầu đầy mồ hôi rốt cục cũng có thể nhẹ nhàng thở ra, ngẩng đầu lên chờ đối phương kéo đồ đi lên.

Sau đó...

Tiểu Lý trợn mắt nhìn một cánh cửa sổ khác mở ra.

Cạnh cửa sổ có dây thừng rủ xuống, một người đứng trước cửa sổ, ánh mắt sâu kín nhìn dây thừng bên cửa sổ sát vách.

Cậu giao hàng: "..."

Là không nhắc nhở hay là nhắc nhở đây?

Tác giả có lời muốn nói: luận về khả năng Nguyễn Thu Thu có thể ăn mảnh ╮(╯▽╰)╭
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cho dù bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ cực kỳ hữu ích về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như học excel kế toán, dong tien chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.