Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 33


Editor: Hạ Cẩn

Chương 33: "Tuyển ca ca, ngươi tới rồi!"

Từ Bích Ảnh vẫn không muốn từ bỏ.

Hốc mắt rưng rưng, ả nhìn Cố Du: "Du ca ca, là em nhất thời nói không lựa lời, anh không cần để những lời đó trong lòng. Anh và em đã quen biết nhau nhiều năm như vậy, em là người như thế nào, không phải anh đã sớm hiểu rõ sao?"

Cố Du nhíu mày: "Con người luôn sẽ thay đổi."

Từ Bích Ảnh khuôn mặt nhỏ trắng bệch: "Anh có ý gì? Nói em thay đổi?"

Cố Du lại thở dài: "Về đi."

Cố Du thay đổi nhanh như vậy khiến Từ Bích Ảnh không thể nào tin được. Cô đột nhiên nghĩ đến, chẳng lẽ, vợ đời trước của Cố Du xuất hiện?

Lồng ngực Từ Bích Ảnh phập phồng, hô hấp khó khăn.

Giọng ả run run hỏi: "Có phải anh có người mình thích rồi không."

Lời ả vừa ra, Cố Du cũng sửng sốt.

Cố Du mím môi, trong đầu hiện một lên một bóng người xinh đẹp, nhìn được nhưng không bao giờ chạm tới được: "Có lẽ."

Từ Bích Ảnh như bị sét đánh giữa trời quang, nháy mắt nước mắt rơi như mưa, xoay người chạy đi.

Cố Du đưa mắt nhìn ả rời đi, cuối cùng vẫn không tiến lên đuổi theo.

...

Nguyễn Thu Thu hắt hơi một cái.

Kỳ quái, ai nhắc tới cô vậy?

Đơn ly hôn chỉ là ký tên còn chưa có làm công chứng, Nguyễn Thu Thu dự định lấy giấy chứng nhân ly hôn xong lại tiếp tục cùng Trình Tuyển nhập bọn sống chung.

"Ầm."

"Ầm."

Lật tung toàn bọi đồ trong nhăn kéo, Nguyễn Thu Thu cũng không tìm được bóng dáng thỏa thuận ly hôn, rốt cục cũng tìm được ở phía dưới cùng, sau đó... Cô phát hiện, chỗ ký tên....

Thủng một lỗ to đùng:)

Nguyễn Thu Thu lập tức gọi điện thoại cho Trình Tuyển.

Đối phương không nhận

Nguyễn Thu Thu tiếp tục gọi điện thoại, lại lấy ra một phần đơn viết tay khác, may là đơn viết tay còn không có bị làm hư. Chỉ là, Nguyễn Thu Thu ngày hôm nay mới nhìn rõ ràng chữ trên phần ký tên.

Trình Tú???

Thằng cha này, lại còn dám ký trình tú?

Cô đây còn là Trần Độc Tú* đấy!

*陈独秀: ý chỉ người tài giỏi, ngầu lòi. Cả đoạn ý là anh nhà ký tên là Trình Tú (tự khen mình giỏi) thì cô còn giỏi hơm anh.

Nguyễn Thu Thu nhất thời không nói lên lời, cô thật sự là bị mạch não của Trình Tuyển đánh bại rồi.

Nguyễn Thu Thu lại gọi điện thoại một lần nữa, Trình Tuyển rốt cục cũng tiếp.

Nguyễn Thu Thu bực mình: "Trở về bị đánh!"

Một đầu khác giọng Trình Tuyển chậm rãi: "Tiền đã xài hết rồi?"

Nguyễn Thu Thu: "Tiền vẫn chưa tiêu hết... Không phải! Anh nhìn chuyện tốt mà anh làm đi! Đơn ly hôn có phải là bị anh hủy không?"

Giọng Trình Tuyển rất vô tội: "Làm sao có thể. Chắc là là bị chuột gặm rồi."

Nguyễn Thu Thu: "..."

Chắc chắn là con chuột to nào đó tên là Trình Tuyển.

Nguyễn Thu Thu vô cùng tỉnh táo: "Anh ở đâu, tôi đi tìm anh."

Trình Tuyển im lặng vài giây.

"Anh đang đi công tác." Giọng của anh lửng lơ vụt qua, không nghe ra là lời nói thật được, rõ ràng đang nói láo.

Trình Tuyển vừa dứt lời, đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng Đồ Nam lớn giọng: "Đại boss, nghe điện thoại xong chưa?"

Nguyễn Thu Thu: "..."

Trình Tuyển: "... Cùng Đồ Nam."

Nguyễn Thu Thu: "Tôi lập tức đi công ty, anh chờ tôi."

Ngày đó quả thực là bị Trình Tuyển giở trò mê hoặc tâm trí mới quên đi làm thủ tục tiếp theo. Lúc này Nguyễn Thu Thu có chút sầu não bởi vì cô không hiểu tại sao Trình Tuyển muốn làm như thế.

Nguyễn Thu Thu cúp điện thoại, thay quần áo đi tìm Trình Tuyển.

Công ty cách không xa, Nguyễn Thu Thu nhanh chóng đến nơi.

Ngày hôm nay không có việc, lão Mạnh nghỉ, Nguyễn Thu Thu cũng nghỉ một ngày, ai mà ngờ lại xảy ra chuyện như vậy. Bước chân của cô rất nhanh, giày cao gót phát ra tiếng vang cạch cạch, đến chỗ ngoặt suýt nữa đụng phải đối phương.

Nguyễn Thu Thu mắt tối sầm lại, may mắn đối phương phản ứng nhanh hơn cô, vững vàng kép lấy cánh tay Nguyễn Thu Thu.

"Thật có lỗi thật có lỗi..."

Lòng Nguyễn Thu Thu vẫn còn sợ hãi ngẩng đầu, nhìn thấy lại là Cố Du.

Cô hơi kinh ngạc: "Cố Du? Sao anh cũng tới đây?"

Cố Du mỉm cười nói: "Có một số việc cần xử lý. Còn em, sao lại đến đây?"

Nguyễn Thu Thu gật đầu: "Cũng có vài việc cần xử lý."

Cố Du: "Vậy chúng ta cùng đi?"

"Được."

Nhớ lại chuyện xấu hổ trước đó, Nguyễn Thu Thu không chủ động hỏi tình huống của Cố Du, tránh cho anh ta hiểu lầm. Bước chân của hai người không nhanh, Cố Du rất biết thân biết phận, duy trì khoảng cách, nói chuyện cũng rất có chừng mực.

Hai người hàn huyên trò chuyện về tình hình gần đây, Nguyễn Thu Thu thấy tâm trạng anh ta không tồi cũng mừng thay cho anh.

Qua một thời gian ngắn nữa, Cố Du cùng Từ Bích Ảnh sẽ đính hôn, ngày tháng tươi đẹp của Từ Bích Ảnh cũng sắp đến.

Nguyễn Thu Thu đang theo Cố Du lên lầu, ngay lúc đó, Trình Tuyển xuất hiện ngay giữa đường. Nguyễn Thu Thu đang nghiêng đầu cùng Cố Du nói chuyện phiếm, trên mặt đầy ý cười, bóng dáng Trình Tuyển bỗng nhiên xuất hiện trong tầm mắt dọa cô nhảy lên cao ba thước, suýt nữa trẹo chân

"Cẩn thận!"

Cố Du đỡ lấy Nguyễn Thu Thu, Nguyễn Thu Thu chưa hoàn hồn đứng thẳng, lúc này mới thở dài ra một hơi.

Túi của cô rơi xuống đất, đồ vật toàn bộ rơi ra. Trừ điện thoại di động và vài món đồ trang điểm vụn vặt lẻ tẻ, còn có hai văn kiện rơi ra, vài chữ to " Đơn ly hôn" lọt vào trong tầm mắt.

Cố Du kinh hoàng nhìn thoáng qua tờ đơn, lại liếc mắt nhìn Nguyễn Thu Thu.

"A ngại quá, ngại quá."

Nguyễn Thu Thu vội vàng nhặt lên, thô lỗ nhét vào trong bọc.

Cố Du ngẩng đầu, liền nhìn thấy Trình Tuyển một tay đút túi, bước mấy bước xuống cầu thang, lướt qua anh ta đỡ lấy Nguyễn Thu Thu. Anh chậm rãi hỏi: "Không có việc gì?."

Nguyễn Thu Thu tức giận đập anh một cái, động tác có chút thân mật.

"Cái này không còn tại anh, xuất quỷ nhập thần. Đi mau."

"Ừ."

Nguyễn Thu Thu cùng Cố Du lên tiếng chào hỏi, bị Trình Tuyển trực tiếp dắt đi xuống dưới. Cố Du đưa mắt nhìn hai người rời đi, đầy trong đầu là đơn thỏa thuận ly hôn kia, nhất thời quên đi mình tới để làm gì.

...

Nguyễn Thu Thu đi theo Trình Tuyển từ công ty cao ốc ra, đi trên đường phố.

Trên mặt của cô không có ý cười như lúc nói chuyện với Cố Du, xụ mặt giống là ai thiếu tiền cô vậy.

Hai người ăn ý đi đến một quán cà phê, ngồi xuống, gọi một đống ăn nhẹ, cho đến lúc khoai tây chiên cùng đồ uống tất cả lên về sau, mới chính thức vào chủ đề.

Nguyễn Thu Thu hỏi: "Tại sao lại phá đơn?"

Trình Tuyển chậm rãi hỏi lại: "Tại sao muốn ly hôn?"

Nguyễn Thu Thu ngẩn ngơ: "Có ý gì?"

"Bây giờ em có người mình thích sao?"

"Ách, không có."

"Cuộc sống bây giờ thoải mái dễ chịu không?"

"... Thoải mái dễ chịu."

"Cho nên, chờ em quyết định thay đổi lại đi ly hôn sau."

Nguyễn Thu Thu bị Trình Tuyển nói đến sửng sốt một chút, không khỏi cảm thấy lời anh nói cũng có chút đạo lý. Cô lâm vào trầm tư, cẩn thận xem xét logic, suy nghĩ kỹ một chút hình như cũng không phải không có lý?

Nguyễn Thu Thu thật phiền muộn.

Phiền muộn ở chỗ, cô lại bị Trình Tuyển thuyết phục?

Cô buồn bực ăn cọng khoai tây, cho ra ý kiến phản bác: "Sẽ có mùa xuân thứ hai."

Trình Tuyển: "A."

Thế là, trong vòng ba giây đồng hồ Nguyễn Thu Thu hoàn toàn quên đi việc tại sao Trình Tuyển muốn làm hỏng đơn ly hôn.

Ban đêm.

Mọi người nói muốn ăn liên hoan, lão Mạnh không đi nhưng Nguyễn Thu Thu không thể tránh khỏi. Cho dù cô có thể để cho Đồ Nam cự tuyệt giúp mình nhưng vì hòa nhập hoàn cảnh, Nguyễn Thu Thu cảm thấy nên đi liên hoan, dung nhập hoàn cảnh cho tốt.

Ở công ty nhiều ngày như vậy, kỳ thật cô vẫn luôn chỉ giao thiệp với lão Mạnh và mấy người bọn Đồ Nam, nhân viên phía dưới còn không biết là người thế nào.

Nguyễn Thu Thu tiến phòng, mấy người liền bắt đầu ồn ào.

"Ôi ôi ôi đại mỹ nữ, hôm nay cuối cùng tới rồi!"

Cũng có người không thực lòng tin phục cô. Dù sao game vẫn còn đang trong giai đoạn chế tác, bọn họ chưa thấy được năng lực của Nguyễn Thu Thu, tự nhiên sẽ nghĩ rằng cô là lính nhảy dù.

Nguyễn Thu Thu khách khí ngồi bên cạnh một cô gái, lẻ tẻ vài ngươi biểu lộ khác nhau, chỉ sợ là một bữa Hồng Môn Yến*.

*Hồng Môn Yến là một điển tích có nguồn gốc từ thời chiến quốc, ám chỉ bữa tiệc mở ra để mượn cớ hại người.

Nguyễn Thu Thu mỉm cười chào hỏi, có người trực tiếp hừ một tiếng.

"Giả mù sa mưa."

Cô chả thèm để ý, tâm trạng vô cùng tốt vững vàng ngồi trên ghế. Mọi người đã bắt đầu nói chuyện, đương nhiên sẽ hiếu kì thân phận của Nguyễn Thu Thu, hỏi cô không ngừng. Nguyễn Thu Thu chỉ mới nói câu đã kết hôn, mấy tên nam nhân viên đã ảm đạm thương tâm, nửa đường bỏ cuộc.

Trò chuyện một chút thì đồ ăn được manh lên, Nguyễn Thu Thu chuyên chú tâm ăn dồ ăn, liền nghe được mấy cô gái bên cạnh nhỏ giọng cười trộm.

"Nhìn dáng dấp cô ta xem, nhà quê."

"Đúng đấy, cứ như chưa bao giờ thấy tiệc vậy."

Nguyễn Thu Thu đang ăn đột nhiên quay đầu, nhìn chằm chằm mấy cô gái kia. Cặp mắt đào hoa kia lúc không cười đuôi mắt hất lên, nhiều hơn mấy phần ác liệt dọa mấy cô gái kia lập tức im miệng.

Một giây sau, cặp mắt đào hoa ác liệt kia biến thành cong cong cười.

"Thật có lỗi, khiến mọi người chê cười cho rồi."

"Không có không có..."

Mấy người vội vàng lắc đầu.

Nhìn gương mặt kia của Nguyễn Thu Thu, xét thấy không dễ chọc, mấy người các cô lập tức ý thức được Nguyễn Thu Thu cũng không phải là người dễ bắt nạt, nhất thời có chút hậm hực.

Cô gái bên cạnh thấp giọng nói: "Chớ để ý bọn họ, bọn họ thích ỷ đông hiếp yếu."

Nguyễn Thu Thu nở nụ cười: "Cảm ơn."

Ăn cơm sao có thể không mua rượu, bày một vòng rượu đỏ rượu trắng, dồn dập chuốc nhau. Trưởng bộ phận khuyên nữ đồng nghiệp nữ không nên uống rượu, một chén duy nhất là kính Nguyễn Thu Thu, cũng coi là chúc phúc cho nhân viên mới tới.

Nguyễn Thu Thu chối từ không được, đành phải uống một chén.

Tửu lượng của cô không tốt, uống rượu vang đỏ cũng có thể say, quả nhiên, chẳng được bao lâu, Nguyễn Thu Thu đã hơi say rượu.

Tiệc cũng sắp kết thúc, đã có mấy đồng nghiệp nam kích động, muốn tự mình đưa cô về nhà. Mặc dù có gia đình nhưng có thể thân thiết hơn một chút cũng là tốt, người đẹp mà, nhìn nhiều một chút còn có thể tăng tuổi thọ.

Nguyễn Thu Thu hơi mê man, một tay cô đặt lên đầu, nheo mắt lại, gửi tin nhắn cho Trình Tuyển.

【 Anh tới đón tôi. 】 sau đó gửi thêm tọa độ vị trí của cô.

Các đồng nghiệp vẫn đang hò hét ầm ĩ tranh cướp ai đưa cô về, Nguyễn Thu Thu đi ra ghế lô, xoa xoa mi tâm, vẫn luôn xua tay từ chối.

Đúng lúc này.

Một bóng người từ hành lang đi đến, tư thế đi đường rất tùy ý, lại có cảm giác tồn tại rất mãnh liệt. Một đám đồng nghiệp đang nhao nhao ầm ĩ nháy mắt im lặng, hành lang vốn dĩ rất ầm ĩ giờ lại vô cùng an tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.

Người đàn ông này là ——

Trước mặt đột nhiên xuất hiện một bóng đen, che khuất tia sáng trên đỉnh đầu.

Nguyễn Thu Thu khó chịu xoa xoa mắt, ngẩng đầu, Trình Tuyển đã đứng trước mặt. Anh đưa lưng về phía ánh sáng, không thấy rõ vẻ mặt, chỉ thấy cặp mắt kia đang nhìn chằm chằm Nguyễn Thu Thu.

Cô bỗng nhiên nhiệt tình tiến đến ôm Trình Tuyển một cái, giọng nói kéo thật dài, ngọt chảy nước.

"Tuyển ca ca, anh tới rồi!"

"!!!"

Các đồng nghiệp bên cạnh trợn mắt hốc mồm.

***Tác giả có lời muốn nói:

Nguyễn Thu Thu: Tôi sẽ có mùa xuân thứ hai.

***Editor cũng có lời muốn nói: Tui cũng muốn nhanh ra chương mới cho mấy bạn lắm chớ(๑•﹏•). NHƯNG combo Toán Lý Hóa Sinh không cho tui làm điều này (●´⌓"●). Tui lại trở về với đống bài tập đáng iu đây

(×﹏×)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang hay nhat ví dụ như that tha, mr bean trong nha ve sinh đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với