Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 38


Editor: Hạ Cẩn

Màn cửa bị kéo lại, căn phòng tối om không chút ánh sáng.

Một người đàn ông ngồi trên chiếc ghế sofa bằng da, hai chân bắt chéo, hơi đong đưa thân thể. Ánh mắt của hắn chằm chằm vào hai cô gái trước mặt, một người đang khóc lóc giàn giụa, một người khác tay siết thành nắm đấm, mặt không biểu tình. Theo thứ tự là bạn của Từ Bích Ảnh - Tạ Lam Lam và Từ Bích Ảnh.

Bên cạnh mấy tên áo đen lực lưỡng hai tay vòng ra phía sau, lạnh lùng nhìn hai người bọn họ.

"Tính lúc nào trả tiền?" Nam Cung Ngạo Thiên rốt cục cũng chậm rãi mở miệng nói.

"Tôi nào có nhiều tiền như vậy chứ, van ngài tha cho tôi đi!" Từ đó đến giờ Tạ Lam Lam đều khóc thút thít rất kịch liệt, nước mắt hòa với mascara từ trên phấn lót trượt xuống, để lại hai vệt bẩn ướt sũng khiến Nam Cung Ngạo Thiên phải dùng sức kéo ra.

Ban đầu sao hắn lại coi trọng cái thứ đồ chơi này chứ?

Từ Bích Ảnh khẽ cắn môi: "Chuyện này không phải nên đi tìm Nguyễn Thu Thu sao?"

"Tìm cô ta?" Nam Cung Ngạo Thiên không những không giận mà còn cười, "Cô ta cùng một bọn với ông chủ Gia Trừng kìa, cô bảo tôi đi đòi tiền cô ta, chẳng phải là tự đi tìm phiền phức à?"

"Sao có thể!"

Từ Bích Ảnh tự nhận mình vô cùng hiểu rõ Nguyễn Thu Thu.

Người như cô ta có thể dùng câu "dong chi tục phấn" để khái quát tất cả đặc điểm từ trong ra ngoài, nếu như cô ta có bản lĩnh thì đã sớm tìm được tên đàn ông tốt hơn, ưu tú hơn so với Trình Tuyển, cần gì phải tốn thời gian ở cùmg với dạng người ngồi ăn rồi chờ chết như Trình Tuyển

Còn nữa, nếu như Nguyễn Thu Thu thật sự đi theo đại boss Gia Trừng thì vì sao không ly hôn với Trình Tuyển? Chuyện này quá vô lý.

Từ Bích Ảnh không cam lòng. Khoảng thời gian này, cô ta đã dùng tất cả biện pháp để chữa trị quan hệ của mình với Cố Du nhưng giữa bọn họ tựa hồ từ đầu đến cuối vẫn luôn có một lớp vải ngăn cách thật dày khiến Từ Bích Ảnh khồng thể nào chạm tới anh. Vốn dĩ nghĩ rằng khiến Gia Trừng bị thương nặng, lúc Cố Du thất bại mình lại có thể có cơ hội mà cố trân quý.

Cũng giống như việc trùng sinh, cho ả một cơ hội nữa, lần này ả nhất định sẽ toàn tâm toàn ý đối tốt với Cố Du.

Vẻ mặt cố chấp của ả khiến Nam Cung Ngạo Thiên đã nhìn quen kiểu phụ nữ đẹp yêu diễm, bạch liên hoa có chút động lòng.

"Không trả tiền cũng được thôi."

Một đôi giày da đứng trên mặt đất, đi về phía trước vài bước, cuối cùng đứng lại trước mặt Từ Bích Ảnh.

Hắn dùng đầu ngón tay nâng cằm của cô ta lên, ánh mắt tàn khốc: "Dùng cơ thể của cô để trả lại."

Bạn cô ta ngồi bên cạnh sắc mặt trắng bệch: "Ngạo Thiên! Em cho là anh..."

"Câm miệng. Loại tàn hoa bại liễu như cô, tôi đã sớm không có hứng thú."

Gã liếc mắt một cái, tên áo đen cao to bên cạnh liền che miệng Tạ Lam Lam lại kéo ra ngoài, chỉ để lại Từ Bích Ảnh run lẩy bẩy.

Cho dù lá gan của Từ Bích Ảnh lớn nhưng đối mặt trường hợp như vậy, đầu óc của cô ta cũng chỉ có một mảnh trống không. Đỉnh đầu của cô ta vang lên giọng cợt nhả của Nam Cung Ngạo Thiên: "Tôi xưa nay chưa bao giờ keo kiệt với phụ nữ. Nhà, xe, trang sức, muốn cái gì tôi đều cho em."

"Tôi..."

"Ầm!"

Cánh cửa đột nhiên bị đập ra, hai tên to con còn lại hai mặt nhìn nhau, lập tức đi tới một bên cửa nhìn qua mắt mèo xem rốt cục là tên nào không có mắt đến tìm chết. Một giây sau, chỉ nghe được một tiếng va đập kịch liệt, cửa rầm một cái trực tiếp bị phá tan, nặng nề đánh vào trên người một trong hai tên to con.

Một bóng người xông tới, không đợi Nam Cung Ngạo kêu lên, lập tức đánh ngã hai người xuống đất.

Từ Bích Ảnh lần này là khóc thật: "Du ca ca!"

"Mày là ai!" Nam Cung Ngạo Thiên tức giận đế sắc mặt tái mét, không dám tiến lên động thủ.

Cố Du lau đi vết máu trên tay, cầm tay Từ Bích Ảnh, lạnh lùng liếc Nam Cung Ngạo Thiên: "Nếu có lần thứ hai, tôi sẽ không khách khí!"

Nói xong, kéo Từ Bích Ảnh quay người rời đi.

Trên đường đi, tim Từ Bích Ảnh đập như trống chầu, mở cờ trong bụng, vừa khóc vừa cười, nước mắt còn không thèm lau.

Cố Du ngồi trên ghế lái, lúc nhận được tin tức anh vội vã chạy đến, ngay cả âu phục cũng không kịp đổi. Vốn là được mời đi cuộc họp thường niên của Gia Trừng, hiện tại nhiệm vụ chủ yếu của anh ta chính là đưa Từ Bích Ảnh về nhà an toàn.

Từ Bích Ảnh ngồi ở ghế sau, khoác hờ áo khoác của Cố Du, co người lại.

Hai mắt cô ta lóe sáng nhìn chằm chằm vào Cố Du: "Du ca ca... Ngày hôm nay nếu như không có anh..."

"Bích Ảnh."

Cố Du mím chặt môi, sắc mặt so với ngày thường nghiêm túc hơn nhiều. Anh nắm chặt tay lái, anh cố gắng làm cho ngữ khí của mình thật bình tĩnh: "Vì sao lại em lại dây dưa với bọn họ."

"Em... Em bị liên luỵ!" Từ Bích Ảnh lập tức ra vẻ tủi thân đỏ mắt, "Là bạn em bày kế hại em."

"..."

Sự im lặng của anh khiến cô ta cảm thấy bất an. Cũng làm cho Từ Bích Ảnh đột nhiên giật mình, vì sao Cố Du lại xuất hiện ở đây? Sao anh lại biết được?

Cô ta lập tức khẩn trương lên: "Du ca ca..."

"Đừng cố làm chuyện không nên làm." Môi của anh giật giật, cũng không nói lời tiếp theo, chỉ là thở dài một hơi, "Đây là lời khuyên nhủ với tư cách là anh trai của em."

Hai chữ "anh trai" giống như chiếc kim đâm thẳng vào lòng Từ Bích Ảnh khiến cho ả gần như ngạt thở.

Cả một đường hai người không nói gì.

Đến trước cửa nhà, Từ Bích Ảnh run lẩy bẩy không có ý muốn xuống xe. Cố Du đỡ cô ta xuống xe, nhận chìa khóa của Từ Bích Ảnh mở cửa, đưa cô ta ngồi lên ghế sa lon.

Từ Bích Ảnh cúi thấp đầu, không nói gì. Cố Du rót cho cô một cốc nước, cô ta lại thấp thấp giọng nói: "Anh có thể ngồi với em một lúc không, hôm nay em thật sự rất sợ hãi..."

Cố Du nhìn thoáng qua thời gian, cách thời gian bắt đầu họp thường niên chỉ còn mười mấy phút, dù sao đều là đến muộn.

Anh ngồi trên một ghế sofa khác.

Từ Bích Ảnh ánh mắt lóe lên, một loại dũng khí không tên đang chống đỡ cô ta khiến cô ta nghĩ đến "thuốc" mà mình đã cất giữ trong ngăn tủ từ lâu... Cô ta nghĩ, có lẽ đã tới lúc cô ta phải đánh đến cùng mới có thể càng thêm kiên cường bước tiếp con đường này

*

Hôm nay, Nguyễn Thu Thu phải tham gia tiệc thường niên, đến lúc đó, Đồ Nam sẽ giới thiệu công lao của Nguyễn Thu Thu trong tiệc rượu, cũng để cho tất cả mọi người câm miệng.

Nguyễn Thu Thu ăn mặc rất mộc mạc, cô trang điểm thanh nhã, mặc chiếc váy đen nhỏ, khoác một chiếc áo khoác dày giữ ấm ra ngoài. Đại boss Trình chân chính đang ngồi trong nhà chơi máy vi tính, bộ dáng không liên quan đến tôi, tôi là người ngoài cuộc.

Thật là không biết nên ghen tị hay là nên bội phục sự sát phạt quyết đoán của Đồ Nam đây.

Cuộc họp thường niên được tổ chức trong một khách sạn đắt tiền.

Nguyễn Thu Thu vừa xuất hiện, dù ăn mặc vô cùng đơn giản nhưng vẫn là một điểm sáng như cũ, đi đến chỗ nào cũng thu hút tầm mắt của người. Cô khách khí chào hỏi cùng một đám người không quen biết. Phó Tử Trừng và Tiêu Phiền hình người dáng chó đứng ở một bên rót rượu, liếc trộm Nguyễn Thu Thu vài lần, nói: "Quả nhiên vẫn là chị dâu đẹp nhất."

"Nhìn dáng vẻ không có tiền đồ của hai người đi, không biết chủ động xuất kích đi tìm đối tượng à?" Chẳng từ biết lúc Đồ Nam đi lên trước nhận một chén Champagne, sỉ vả hai người.

"Bọn tôi nào giống cậu, bôi keo xịt tóc còn dày hơn cả tường thành."

Đồ Nam: "Cút."

"Người ta nào giống Tiêu Phiền, nhớ thương tình cũ."

Tiêu Phiền đỏ mặt: "Cậu đừng nói nữa."

Mấy người nói thì nói vậy, nhưng cũng không thể đến trước mặt Nguyễn Thu Thu chào hỏi, miễn cho bị những người khác truyền lời ong tiếng ve. Nguyễn Thu Thu gật đầu mỉm cười với bọn họ từ xa, thướt tha duyên dáng, quyến rũ động lòng người, trong lòng mấy người nhộn nhạo, nháy mắt lại lâm vào suy nghĩ mình cũng sẽ có vợ đẹp.

Hôm nay Lão Mạnh ăn mặc rất hoạt bát. Gần đây vợ lão mang thai lần hai, lão chạy đi chạy lại hai đầu cũng không thấy mỏi mệt, ngày thường trong lời nói đều là tràn ngập tình yêu thương dành cho vợ và con cái khiến Nguyễn Thu Thu hâm mộ không thôi.

Một cuộc hôn nhân tốt đẹp sẽ thay đổi hai người trở nên tốt hơn, lão Mạnh và vợ lão chắc hẳn đã rất hạnh phúc.

"Tối hôm qua tôi mơ thấy có một tên chó chết vừa ý vợ tôi, dọa tôi cả người toát mồ hôi lạnh! Nhưng mà tôi không thể nói với vợ được, cô biết tại sao không?"

Nguyễn Thu Thu vô thức đặt câu hỏi: "Vì sao?"

Lão Mạnh vỗ tay ra tiếng: "Câu hỏi của cô vô cùng phi có ý nghĩa. Bởi vì chuyện này muốn liên quan đến một bản manga « NA NA », Nana lúc trước cũng mơ thấy bạn trai của mình vượt quá giới hạn sau đó liền thật sự bị đội..."

"Muốn ăn sushi không?" Nguyễn Thu Thu lựa chọn cắt ngang mạch não thần kyhmf của lão.

"Được được."

Lão Mạnh kẹp miếng sushi cá ngừ, bỗng nhiên thần thần bí bí hỏi: "Vậy cô có biết nhân vật 2D nào thích ăn sushi..."

Nguyễn Thu Thu: "A, hình như có người đang gọi tôi!"

Thật vất vả mới thoát được ma chú lão Mạnh, Nguyễn Thu Thu thở phào nhẹ nhõm.

Ông chú này bình thường tính cách là rất tốt, nhưng mà có một tật xấu là nói được ba câu thì hai không rời thế giới giả tưởng, mỗi một chủ đề đều lão đều có thể đưa đến các loại Manga anime. Nghe nói lúc trước lão quen biết vợ trong một cuộc triển lãm Anime, hai người hợp nhau một cách lạ kỳ, ngẫu nhiên cãi nhau cũng là bởi vì nhân vật yêu thích khác nhau, đáng yêu vô cùng.

Còn chừng mười phút đồng hồ nữa, Đồ Nam liền sẽ lên đài chủ trì cuộc họp thường niên, Nguyễn Thu Thu vừa nghĩ tới đợi lát nữa còn phải lên đài, vội vàng buông thức ăn xuống, dự định đi sửa lại son môi.

Nguyễn Thu Thu sửa xong son môi, từ toilet ra lại đụng phải Cố Du.

Sắc mặt của anh ta nhìn là lạ, áo sơmi màu trắng dúm dó, sắc mặt phiếm hồng. Anh đứng trước bồn rửa ray công cộng bồn, dùng sức tạt nước vào mặt, cố gắng làm giảm nhiệt độ xuống để cho mình tỉnh táo lại.

Nguyễn Thu Thu có chút ngạc nhiên: "Cố Du, anh sao vậy?"

Hiếm thấy Cố Du hốt hoảng, anh ta chật vật xoa nước trên mặt, đè cuống họng nói: "Đừng tới gần tôi! Hình như tôi uống lầm thuốc rồi!"

Một tay anh ta chống trên bồn rửa tay, nửa trên cơ thể ướt đẫm, làn da lộ ra màu đỏ hồng, ngay cả con mắt cũng đã đỏ lên.

Nguyễn Thu Thu xem phim nhiều, lại liên tưởng đến Cố Du là nam chính, lập tức bừng tỉnh đại ngộ.

"Không phải là anh trúng xuân..."

"Suỵt!"

Cố Du cố nén thống khổ, nói: "Tôi đến nơi này mới phát hiện không hợp lý, hiện tại với bộ dáng này cũng không có cách nào đi bệnh viện. Cô cứ làm như không thấy, đi mau!"

Trong tầm mắt mờ mịt của anh ta, Nguyễn Thu Thu hết nhìn đông tới nhìn tây.

Nguyễn Thu Thu nghĩ, kỳ quái, nữ chính đâu? Không phải là đang ở một phòng nhỏ nào đó chờ đó chứ?

Mắt thấy bộ dáng thống khổ của Cố Du, Nguyễn Thu Thu vừa nghĩ tới chuyện hôm nay anh ta cũng phải lên bục Gia Trừng biểu diễn, không thể xảy ra chuyện, tình huống lúc này đích thật là có chút không xong rồi.

Nguyễn Thu Thu chợt nảy ra ý tưởng.

Cô tỉnh táo nói: "Người anh em! Ở yên chỗ này chờ tôi! Tôi có cách!"

Cố Du: "???"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Bạn sẽ học được kỹ thuật trồng và chăm sóc các loại cây trồng phổ biến quan trọng từ cây công nghiệp đến rau quả nông nghiệp và các loại cây cảnh, cây thuốc quý trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như cay hoa lan dendro, cay trau ba de vuong do những kiến thức này sẽ cải thiện đáng kể chất lượng cây trồng cũng như hiệu suất làm nông nghiệp của bạn