Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 4: Về nhà ăn cơm

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Hạ Cẩn

Nguyễn Thu Thu căn bản không để bụng Hướng Nhung nghĩ như thế nào.

Hôm nay mục đích chính của cô là hoàn toàn chặt đứt quan hệ với bọ họn, để cho bọn họ mất hoàn toàn hi vọng moi tiền từ cô.

“Nhưng mà, chuyện này cũng không phải quan trọng nhất, Hướng Nhung ở cái này vòng luẩn quẩn chơi cũng lâu rồi, nên sẽ không đến mức tức giận chứ?”

Nguyễn Thu Thu thanh âm vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng: “Nếu mà bất tài quá thì để Lê Vân đến bao anh một lần nữa là được.”

Bị chọc trúng tâm sự, Lê Vân đột nhiên ngồi ngay ngắn, có chút hoảng loạn mà ngó Hướng Nhung, liếc mắt một cái.

Ả cho rằng Nguyễn Thu Thu là người ngu ngốc như vậy, căn bản sẽ không phát hiện việc hai người bọn họ đã từng có một chân, hiện tại xem ra, cô ta đều đã biết?

Nguyễn Thu Thu đôi tay ôm vai, nhìn bọn họ.

“Ngày hôm qua tôi đã tính toán kỹ một số sổ sách. Chúng ta lúc trước có cùng nhau đầu tư một hạng mục đúng không, tôi đã đổ hết số tiền tích góp của tôi vào, trong đó còn bao gồm cả tiền tôi vay mượn của người khác nữa. Thời gian dài như vậy, làm ăn lỗ hay lãi, sổ sách đâu?”

“Ách…… Cái kia, sổ sách đều ở chỗ tài vụ, cậu trước đừng có gấp……”

“Không có việc gì không có việc gì, tôi không vội.”

Nguyễn Thu Thu lắc đầu, giống như phiền muộn mà nói: “Chẳng qua chồng tôi bên kia khả năng không dễ nói chuyện,tài khoản của tôi bị điều tra vì chuyện ly hôn, hiện tại số tiền khổng lồ kia không biết đi đâu về đâu, chồng tôi nói là muốn báo cảnh hoặc là mời luật sư, mọi người nhất định phải nhanh một chút.”

“Ai ai ai! Đừng mà.....!”

Không đợi Lê Vân đứng lên, Tôn Lam ngồi trên sô pha đã thiếu kiên nhẫn, tức khắc nóng nảy: “Ngày mai tôi liền đưa sổ sách cho cô được chưa, đưa hết tiền vốn cho cô luôn!”

Lúc trước bọn họ biết rõ nguyên chủ ly hôn là chồng sẽ không đưa phòng ở ra, cho nên mới dự tính lấy cổ phần của Trình thị.

Vốn dĩ nghĩ sau khi nguyên chủ ly hôn, mượn việc đầu tư lỗ mà đòi cổ phần làm bồi thường, hiện tại thì sao, trộm gà không thành còn mất nắm gạo.

Trình thị không phải công ty lớn, nhưng tốt xấu gì cũng góp vốn hơn một ngàn vạn nên có thể nói là sau này cũng không lo thiếu tiền. Nghe Nguyễn Thu Thu nói như vậy bọn họ không khỏi hiểu lầm, nghĩ rằng chủ tịch Trình thị đã chú ý tới kế hoạch của bọn họ, lúc này mới luống cuống tay chân.

Đánh bậy đánh bạ, Nguyễn Thu Thu vừa vặn dánh vào điểm chết của bọn họ.

Nguyễn Thu Thu không ngờ tới hiệu quả tốt như vậy. Sau vài giây ngu ngơ ngắn ngủi, cô nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, gật đầu.

“Như vậy đối với ai trong chúng ta đều tốt.”

Cô có thể bình tĩnh như thế, một bộ dáng "Ta đây biết hết, tất cả đều nằm trong kế hoạch của ta", làm hai người bọn họ tâm càng luống cuống, hận không thể lập tức đem chút tiền đầu tư của nguyên chủ ném về.

Sau khi cuộc đàm phán kết thúc, Nguyễn Thu Thu không có ý định ở lâu. Cô xách theo túi mua hàng xoay người rời đi, phía sau lập tức có một thân ảnh đuổi kịp cô, ở hành lang cản đường Nguyễn Thu Thu.

Là tiểu bạch kiểm Hướng Nhung.

Nguyễn Thu Thu mắt lạnh nhìn hắn: “Anh còn muốn thế nào.”

Hướng Nhung nghiến răng ken két, oán hận mà nhìn chằm chằm Nguyễn Thu Thu. Hắn vốn là tính muốn đá nữ nhân tục tằng này nhưng tình huống hiện tại ngược lại làm trong lòng hắn bốc lên ngọn lửa không cam lòng, chút tâm tư nho nhỏ này làm hắn đứng ngồi không yên.

“Cô không sợ tôi sẽ trả thù sao?” Hắn nheo lại đôi mắt.

“Anh còn có thể trả thù tôi thế nào?” Nguyễn Thu Thu sâu kín thở dài, " Anh cho rằng tôi không biết việc anh ở cùng Lê Vân à? Trước kia là không muốn nói, hiện tại là lười nói, Hướng Nhung, khi phụ nữ không còn yêu là thời điểm lòng dạ ác độc, cứng rắn nhất.”

Ngữ khí của cô bay bổng tựa như cơn gió nhẹ không thể bắt được, chỉ lướt qua giây lát.

“Anh không có cách nào trả thù tôi được cả.”

“……”

Nghe được một câu cuối cùng, Hướng Nhung sững sờ ở tại chỗ. Hắn nhìn khuôn mặt thanh đạm mỹ lệ trước kia thường hay tô son trát phấn trước mặt, đôi mắt lúc nhìn hắn không hề mang theo nóng bỏng lúc trước, ý cười trên khóe môi đều là lạnh nhạt, lạnh đến mức khiến hắn phát run.

Hướng Nhung ngơ ngẩn mà nhìn bóng Nguyễn Thu Thu đi xa, bỗng nhiên nghĩ đến —— cô, hận hắn sao?

Việc hắn chơi đùa cô, lấy cô ra làm trò đùa bỡn lố bịch đã trở thành một cái gai nhím khó giải quyết, không quan tâm đến người khác phản ứng, chỉ muốn dùng thứ sắc bén của mình đâm người đã từng tổn thương mình đến mình đầy thương tích.

Một gai nhẹ nhàng đâm một chút vào tim hắn, thế nhưng hắn lại không biết nói gì.

……

Nguyễn Thu Thu ở trong lòng yên lặng nổ một tràng pháo tay thật to cho bản thân.

Làm trò, diễn một vở kịch xong, thể xác và tinh thần cô vô cùng sung sướng. Đặc biệt là lúc cô nhìn đến bộ dáng ngây ngốc của tiểu bạch kiểm Hướng Nhung kia suýt chút nữa đã không kiềm chế được mà cười ra tiếng.

Cứ để cho bông hoa hoa thủy tiên kia đắm chìm đắm trong phong hoa tuyết nguyệt của hắn đi. Cô còn phải trở về nấu cơm.

Nghĩ như vậy, Nguyễn Thu Thu móc di động ra, tìm trên WeChat một lúc lâu rốt cuộc cũng tìm được tên của Trình Tuyển.

Do dự một lát, Nguyễn Thu Thu gửi một tin nhắn.

[ Buổi tối muốn ăn gì? ]

Mấy ngày gần đây vội vàng thử nghiệm trò chơi mới, bởi vì lượng người truy cập mở quá lớn, hơn nữa sắp nghênh đón lễ Thất Tịch, trò chơi chuẩn bị chính thức mở ra hệ thống nhân duyên. Các loại hoạt động quảng cáo, xào nhiệt độ,...... khiến cho bọn họ bận túi bụi.

Hôm nay rốt cuộc cũng hoàn thành nhiệm vụ, nghe nói thần long ngày thường thấy đầy không thấy đuôi, Đại boss đang ở văn phòng. Các tiểu cô nương đều hoạt động tích cực, chỉ muốn tận mắt nhìn thấy diện mạo của Đại lão bản.

Trong phòng trà, mấy nhân viên nhỏ tranh nhau cướp muốn đi đưa cafe cho Đại boss, lúc này một bóng hình xinh đẹp mặc váy dài màu trắng đi lên trước, là cô gái vừa xinh đẹp lại vừa có khí chất, An Nhu. Cô hơi hơi mà nhấp môi cười một chút, cầm lấy ly cà phê, nói: “Chuyện này để chị làm cho, mọi người có thể tan làm rồi.”

Mấy viên chức nhỏ lập tức mất hết khí thế, hậm hực nhìn bóng dáng đã đi xa.

“Thật hâm mộ, tôi cũng muốn nỗ lực thăng chức để thấy Đại boss, nghe nói lớn lên siêu siêu soái!”

“Nhưng mà sao tôi lại nghe nói Đại Boss hình như kết hôn rồi á.”

“Ai, không thể nào ——”

“Nếu kết hôn rồi thì trưởng phòng An Nhu ân cần như vậy làm gì, muốn cạy góc tường sao?”

……

An Nhu bưng cà phê tiến vào phòng họp.

Đồ Nam đang làm phân tích số liệu, mấy người ít ỏi vây quanh bàn ngồi thành một vòng. Nổi bật nhất là người đàn ông mặc áo hoodie ngồi trong góc, anh buông xuống mí mắt, đôi mắt thon dài có chút bất cần, không biết suy nghĩ cái gì.

Di động đột nhiên "ting" một tiếng, anh click mở màn hình nhìn thoáng qua, phá lệ mà không buông xuống.

Anh nhìn chằm chằm màn hình di động một lúc lâu, hành động khác thường,ngay cả Đồ Nam cũng quên mất mình báo cáo cái gì, len lén liếc nhìn Trình Tuyển. Những người khác cũng bắt đầu nhìn về phía Trình Tuyển, bao gồm cả An Nhu vừa vào cửa, cô đã cẩn thận cắt vài sợi tóc gãy, làm cho cô thoạt nhìn càng có thêm sức sống.

“……”

Ngón tay thon dài của Trình Tuyển ở trên màn hình di động nhánh chóng nhấn vài lần, bấm vào gửi tin nhắn đi.

Anh chậm rì rì mà ngẩng đầu, đối mặt một đám quần chúng ăn dưa bát quái đang nhìn anh chăm chú, biểu tình bình lãnh đạm: “Đêm nay không tăng ca.”

“Boss, anh muốn làm gì vậy??” Đồ Nam đưa ra nghi vấn đại diện cho tiếng lòng của toàn thể đàn ông độc thân ở đây.

Trình Tuyển khép lại văn kiện.

“Về nhà ăn cơm.”

Toàn thể đàn ông độc thân đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó phát ra tiếng sói tru ai oán.

“Trời đất ơi, thế kỷ 21 còn có vợ gọi chồng về nhà ăn cơm sao! Xin anh đừng khoe khoang như thế có được không!”

“Boss, cầu xin anh nói một chút cơm của chị dâu nấu trông như thế nào đi! Em chỉ từng được nhìn thấy trên mạng thôi đó!”

“Thật xin lỗi, tôi hoàn toàn không nghĩ ra hôm nay là gì vậy!!!!.”

“Tôi khóc mất, tôi bị tự kỉ rồi.”

Một đám độc thân quỷ khóc sói gào. Tiến vào ngành IT, không phải lưu manh cũng bị biến thành lưu manh, bọn họ cũng muốn kết hôn mà!

Chỉ có An Nhu cầm trong tay ly cà phê giấy, nhiệt nóng rực làm tay cô có chút bỏng rát, nhưng cô lại không cảm thấy gì, nụ cười cũng có chút cứng đờ.

*

Cơm chiều

Nguyễn Thu Thu cố ý ba món ăn một món canh khao Trình Tuyển.

Hình thức ăn cơm của hai người vô cùng hài hòa, Nguyễn Thu Thu phụ trách nấu cơm, Trình Tuyển phụ trách rửa chén bát, Nguyễn Thu Thu chỉ ăn một bát nhỏ, Trình Tuyển cũng có thể ăn sạch sẽ đồ ăn và cơm còn dư lại.

Nguyễn Thu Thu nhìn Trình Tuyển vùi đầu ăn cơm, đột nhiên có loại cảm giác thành tựu.

Không giống phản ứng của những người khác đối với sự biến hóa bên ngoài trước và sau của Nguyễn Thu Thu, Trình Tuyển thờ ơ, một giây hoảng hốt đều không có, cái này làm cho Nguyễn Thu Thu có ảo giác anh thật sự đang nhìn thẳng vào linh hồn chân chính dưới lớp da này.

Sau khi ăn xong, Nguyễn Thu Thu ngồi ở trên sô pha chơi di động.

Trình Tuyển đeo tạp dề hồng nhạt họa tiết cánh hoa mà cô mua để rửa chén, phong cách quỷ dị này đang kích thích cô đó, á!!!. Nguyễn Thu Thu đè lại chính mình tay, yên lặng liên tục tự nhủ không thể chụp, không thể chụp, không thể chụp.

Cô nhàn đến đau trứng, tiện tay cầm lấy giấy trong ngăn kéo ra luyện tập.

Đã lâu không có vẽ tranh, Nguyễn Thu Thu suýt chút nữa không tìm được cảm xúc. Những nét bút đơn giản từng chút một thành hình, từ trong suy nghĩ của Nguyễn Thu Thu bóng lưng một người đàn ông nhỏ bé dễ thương mang tạp dề xuất hiện trên giấy. Cô bắt điểm dễ thương rất tốt, người trong tranh có chút ngu si, lại có vài phần vụng về đáng yêu, còn có thêm một sợi tóc ngố* nằm chễm chệ trên đầu.

Vẽ xong, Nguyễn Thu Thu nhận được tin nhấn từ Lê Vân, nói là sẽ gửi cho cô chi tiết tài khoản. Cô nhìn sang Trình Tuyển vẫn còn đang rửa chén bát, cô buông bút, hứng chí phừng phừng trở lại phòng ngủ..

Trình Tuyển tháo tạp dề xuống, đi về thư phòng.

Đi ngang qua sofa phòng khách, trên bàn trà có một tờ giấy, trên giấy là phiên bản chibi rất bắt mắt.

Bước chân anh khựng lại.

****Lời tác giả

Nguyễn Thu Thu: Tôi muốn lập tức biến thành một tiểu phú bà (*^▽^*)

Trình Tuyển: Sẽ sớm thôi.

*sợi tóc ngố: chính nó:)), cái chỏm ở trên đầu ấy.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Bạn đang muốn cải thiện kỹ năng giao tiếp bằng tiếng Anh hay bạn hay bạn muốn nâng cao kiến thức của mình qua nguồn tài liệu và sách báo tiếng Anh? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động trên trang findzon chẳng hạn như avulsion la gi nghia cua tu avulsion la su nho bat ra su giat manh ra, clucking hen la gi nghia cua tu clucking hen la ga ap và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.