Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 47

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Hạ Cẩn

Đang nói, Cố Du tới.

Anh vừa vào cửa đã nhìn thấy Từ Bích Ảnh đang giãy dụa trên giường bệnh, bộ dáng không cam lòng, tóc tai rối bời, ánh mắt đỏ hồng, có mấy phần đáng sợ.

Cố Du trầm mặc một lát, nói: "Gây sự đủ chưa?"

"Du ca ca! Anh đến đây thăm em!"

Từ Bích Ảnh tỏ vẻ tủi thân: "Anh nghe em nói, một người đều bị ả đàn bà Nguyễn Thu Thu kia lừa rồi, cô ta không phải người như trong suy nghĩ mọi người đâu, cô ta chỉ đang giả vờ giả vịt thôi, cô ta..."

"Đừng nói nữa."

Ánh mắt Cố Du nghiêm nghị, không còn vẻ ôn hòa của thường ngày nữa. Anh đi đến trước giường bệnh của Từ Bích Ảnh: "Nếu như cô còn gây sự nữa, tôi sẽ đem tất cả mọi việc cô làm nói cho hai bác, tôi không quản nổi cô nữa rồi."

"Đừng!"

Cha mẹ vẫn đang mong đợi hôn lễ của cô và Cố Du, mấy ngày trước, hai người còn phấn khởi thương lượng địa điểm tổ chức hôn lễ, Từ Bích Ảnh tuyệt đối không muốn để cho bọn họ biết cô và Cố Du đã không thể nào đến với nhau được nữa, càng không muốn để người khác chế giễu mình.

Từ Bích Ảnh bất lực níu lại vạt áo của Cố Du: "Anh tin em đi được không, cô ta đã sớm biết anh có thể lên như diều gặp gió, cô ta không ly hôn cũng là bởi vì biết Trình Tuyển có tiền, biết anh ta là ông chủ lớn. Cô ta không hề thật lòng thật dạ với hai người đâu!"

"Từ Bích Ảnh!"

Cố Du vô cùng tức giận: "Bác trai bác gái có dạy cô ở bên ngoài bôi nhọ thanh danh, chửi bới người khác như vậy sao!"

Từ Bích Ảnh không cam lòng cắn cắn môi: "Em không có nói láo!" Nguyễn Thu Thu kia tuyệt đối không phải loại người lương thiện! Một khi có cành cây cao khác, cô ta chắc chắn sẽ không chút do dự ôm ấp cùng người khác.

Cố Du nhìn ánh mắt của cô, thất vọng vô cùng, cũng rất lạnh lùng.

"Đám truyền thông bên ngoài đang ngồi chờ chuyện vui, cô tốt nhất nên yên lặng, đừng có nói lung tung. Nếu như Đồ Nam chuẩn bị khởi tố cô, tôi sẽ không đứng về phía của cô."

Từ Bích Ảnh không dám tin: "Anh muốn đứng về phía Nguyễn Thu Thu? Dựa vào cái gì? Ai mới là thanh mai trúc mã của anh, ai mới là người gắn bó với anh nhiều năm như vậy?"

Cố Du giật góc áo: "Em gái Bích Ảnh của tôi đã sớm không còn nữa rồi."

Nói xong, anh quay người rời đi.

Cố Du đi ra khỏi phòng bệnh, giương mắt lập tức bắt gặp một người đàn ông đang đứng tựa vào tườmg. Anh khoác áo khoác màu đen, lưng dựa vào gạch men sứ lạnh buốt, trên mặt không có biểu tình gì. Đôi mắt phượng ngủ hững hờ liếc về phía Cố Du, ngay cả ánh mắt cũng lãnh đạm đến thế.

Có vẻ nực cười quá nhỉ, Cố Du nghĩ đến Lý Tư Đặc lúc đứng trước màn hình máy tính có lẽ cũng dùng ánh mắt như thế nhìn anh ta như một kẻ không biết lượng sức chăng.

Thật là khiến người ta cảm thấy vừa tức giận lại vừa bất lực.

"Vai của anh thế nào, không bị thương nặng chứ." Mấy tháng trước, Cố Du cũng bị thương ở cổ tay nên bây giờ cũng có vài cảm xúc đồng bệnh tương liên với anh.

Trình Tuyển thu hồi tầm mắt, ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng. Anh chậm rãi cười lạnh một tiếng: "Không đến nỗi nào."

"Vậy là tốt rồi. Đúng rồi, Nguyễn Thu Thu đâu."

Trình Tuyển liếc xéo anh ta, lười trả lời.

Hai mắt chỉ viết vài chữ to: Liên quan gì đến cậu.

Đồ Nam đi xử lý chuyện liên quan tới Từ Bích Ảnh, lại còn có truyền thông đang chầu chực ở bên ngoài, tự nhiên không có thời gian đi quản Trình tuyển. Đương nhiên, Trình Tuyển cũng chẳng cần đến cậu quản.

Thế là loại chuyện như mua Yakult liền rơi vào trên người Nguyễn Thu Thu.

Trình Tuyển chỉ vì Nguyễn Thu Thu, nói với Cố Du hai câu.

"Tôi sẽ không cho phép bất kì kẻ nào làm tổn thương đến cô ấy."

Cố Du ánh mắt nghiêm nghị: "Tôi cũng có cùng suy nghĩ với anh."

"Còn nhớ lời tôi nói lúc đầu không, đừng lãng phí thời gian."

Cố Du nhíu mày lại: "Tôi..."

"Ai? Cố Du, sao anh lại tới đây?" Xa xa truyền đến giọng Nguyễn Thu Thu, "A... Là bởi vì chuyện của chúng tôi à."

Ngẫm lại cũng đúng, Từ Bích Ảnh vốn dĩ chả quen biết mấy người ở đây, trừ việc đi tìm Cố Du làm chỗ dựa, chỉ sợ là không có biện pháp khác. Cố Du hiểu được suy nghĩ của Nguyễn Thu Thu, vô ý thức phản bác: "Tôi không phải đến để thay cô ấy nói chuyện."

"Không có việc gì, tất cả đều làm việc dựa theo chứng cứ."

Nguyễn Thu Thu lắc đầu, không muốn bàn lại chuyện liên quan tới Từ Bích Ảnh

"Cô vẫn ổn chứ, có bị thương không?" Cố Du lo lắng hỏi.

Nguyễn Thu Thu vừa cười vừa nói: "Không có, tôi..."

Trình Tuyển bỗng nhiên kêu lên đau đớn, trùng hợp ngăn cản cuộc trò chuyện giữa hai người.

Ánh mắt Nguyễn Thu Thu nhanh chóng chuyển hướng lên người Trình Tuyển: "Cánh tay của anh còn đau không? Còn có vì sao chưa được cho phép đã chạy ra ngoài rồi?"

Vừa mới bày ra bộ dáng hờ hững lạnh lùng, đại boss Trình trong cái nhìn nghẹn họng nhìn trân trối của Cố Du, cả người buông lỏng một nửa, khí thế sắc bén nháy mắt đã biến mất, yếu ớt che bả vai bị thương, nói: "Tôi tìm không thấy em, hơi lo lắng."

Nguyễn Thu Thu rất muốn trợn mắt trừng anh một cái, là ai ban đầu bảo cô đi mua Yakult thế. Nhưng mỗi khi Trình Tuyển ra vẻ yếu thế, mềm yếu vô cùng đáng thương, thằng bé yếu ớt đáng thương lại bất lực như thế, Nguyễn Thu Thu làm sao cũng không thể mở miệng được

Cô thở dài: "Không phải tôi đi một lúc sẽ trở về sao, đi."

"Được."

Trình Tuyển đi theo Nguyễn Thu Thu tiến vào phòng bệnh, để lại Cố Du vừa kinh ngạc lại vừa chua xót. Thật không ngờ tới, Trình Tuyển cũng có một ngày dùng đến mấy thủ đoạn "Hèn hạ" này, loại tâm trạng lo được lo mất này,không biết người trong cuộc sẽ có cảm giác như thế nào.

Nói trắng ra, anh ghen tị muốn chết.

...

Bác sĩ căn dặn công việc cụ thể cho Nguyễn Thu Thu, chủ yếu là không được để dính nước, không được vận động kịch liệt, nghỉ ngơi tốt là được.

Lúc đầu, chỉ là một vết thương nhỏ, bác sĩ vốn dĩ không có ý định cho lời dặn. Chỉ là Trình Tuyển ở bên cạnh cứ chằm chằm ông đến mức khiến ông tê cả da đầu, bác sĩ thầm nghĩ xem như tạo phúc cho quan hệ vợ chồng người ta vậy, nghiêm túc nói cho Nguyễn Thu Thu rất nhiều việc không cần thiết phải chú ý.

Nguyễn Thu Thu ghi từng cái một.

Hai người về đến nhà, Trình Tuyển ngồi trên ghế sofa, nói: "Anh muốn ăn dẻ sườn cừu*."

*Dẻ sườn cừu là một miếng thịt cừu được cắt vuông góc với cột sống, dính liền với xương sườn và bao gồm 16 xương sườn hoặc sườn miếng.



"Bị thương sao có thể ăn thịt cừu chứ?"

"Vậy cá..."

"Cá cũng không thể ăn! Vết thương nhiễm trùng thì làm sao bây giờ?" Nguyễn Thu Thu sợ vết thương kéo dài quá lâu, dẫn đến việc Trình Tuyển không thể làm việc như bình thường, sẽ không tốt, "Những ngày này anh cứ uống cháo, ăn thanh đạm một chút, đợi đến khi vết thương tốt lên thì muốn ăn gì thì ăn."

Trình Tuyển ý thức được mình quả thực là tự chui đầu vào rọ, lập tức tìm biện pháp cứu chữa: "Miệng vết thương của tôi hình như tốt lên rồi."

Nguyễn Thu Thu trừng mắt liếc anh một cái: "Vì ăn mà hi sinh mạng sống à? Thương cân động cốt phải chữa một trăm ngày đâu. Một tuần sau đi kiểm tra lại rồi tính sau."

"..."

Thượng Đế không chỉ đóng cửa sổ mà còn đóng vô cùng chặt, một tia sáng cũng không thể chui vào. Trình Tuyển co quắp trên ghế sa lon, lần này là thật sự là nằm liệt.

Bây giờ còn kịp đổi ý không?

*

Mấy ngày nay Từ Bích Ảnh bị giày vò quá sức.

Cô ta vừa mới cắm rễ ở cái thành phố vừa lạ lẫm vừa quen thuộc này, tìm được một công việc mới nhưng lại bởi vì chuyện ồn ào ở Gia Trừng, ông chủ cô ta nghe phong thanh được chuyện này, Từ Bích Ảnh bị mất việc, Cố Du lại không đáng tin cậy.

Cô ta có rất ít tiền tiết kiệm, chưa bao giờ ý thức được nguy cơ, từ cục cảnh sát ra, cô ta đột nhiên ngộ ra, nếu như mình vẫn không có biện pháp khắc phục, chỉ sợ thật sự chỉ còn một con đường cuối cùng là về nhà.

Lúc này Từ Bích Ảnh nhớ đến một người.

Trong tuyệt vọng, cô ta tìm tấm danh thiếp kia, gọi điện cho đối phương.

Điện thoại được kết nối, đầu bên kia truyền tiếng cười lạnh của Nam Cung Ngạo Thiên: "Thế nào, sao lại gọi tôi? Không phải chạy theo tình nhân rồi sao?"

Từ Bích Ảnh đứng trong một căn phòmg chật chội.

Căn hộ này chỉ rộng hơn bốn mươi mét vuông, đồ điện đều đã cũ, muốn cái gì cũng không có. Bây giờ, cô ta đang phải trải qua cuộc sống tuyệt vọng, nghèo túng của đời trước, cô ta sao có thể cho phép mình lặp lại cuộc sống tuyệt vọng như thế một lần nữa? Không, tuyệt đối không thể!

Từ Bích Ảnh nắm chặt lấy điện thoại, vinh hoa phú quý trong đầu giống như bọt nước, thoáng qua rồi biến mất.

Cô chỉ muốn sống một cuộc tốt đẹp thôi, có lỗi sao? Vì sao bọn họ luôn cho rằng cô có tội ác tày trời chứ?

Từ Bích Ảnh không cam tâm.

Cô ta lau sạch nước mắt, trong lòng tuyệt vọng. Cố Du đã hoàn toàn không thể đến với cô, Trình Tuyển càng không thể, anh ta là người như vậy, sao có thể yêu người khác. Bây giờ cô chỉ có một biện pháp, đó chính là leo lên người Nam Cung Ngạo Thiên.

Mặc dù hắn cũng không phải là người lương thiện, so với Cố Du, trừ tiền thì không hơn gì cả.

Nhưng... Có tiền, cũng là điểm mạnh của hắn.

Giọng của cô ta run rẩy: "Em muốn đi theo anh."

Nam Cung Ngạo Thiên hừ một tiếng, giọng điệu khinh miệt: "Cô cho rằng tôi đang nhặt ve chai à? Đừng nói giỡn, tôi xưa nay không dùng hàng secondhand."

Bị gọi là hàng secondhand, Từ Bích Ảnh siết chặt điện thoại, toàn thân run rẩy, tức giận đến suýt nữa trở mặt. Cô ta dùng hết sức nhẫn nhịn, nói: "Nếu như, tôi có cách xử lý người đứng đầu Gia Trừng thì sao."

Nam Cung Ngạo Thiên lạnh lùng nói: "Cô cho rằng lần này tôi vẫn sẽ tin tưởng cô sao?"

"..."

Từ Bích Ảnh hít một hơi thật sâu:" Chi bằng chúng ta gặp mặt nói chuyện."

Để cho quá khứ dơ bẩn của Nguyễn Thu Thu lộ ra trước mặt người đời, cô ta muốn xem xem bọn họ sẽ làm như thế nào!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay đã trở thành hành trang bắt buộc của bạn trẻ. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như correspondence la gi nghia cua tu correspondence la su xung nhau su tuong, backwoods la gi nghia cua tu backwoods la so nhieu rung xa xoi heo lanh chắc chắn kỹ năng tiếng Anh của bạn sẽ được cải thiện mỗi ngày, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp