Xuyên thành vợ cũ của nam phụ

Chương 8: Tự mình đa tình


Editor: Hạ Cẩn

Nguyễn Thu Thu không thèm để ý Trình Tuyển nữa.

Đối với hành vi tìm chết không thức thời của anh, Nguyễn Thu Thu mặt mũi tràn ngập hai chữ mang thù, thế cho nên quên mất chuyện chơi game, trở về ngã đầu ngủ mất.

Ngày hôm sau lúc Nguyễn Thu Thu mở game ra, bị một loạt các bản cập nhập làm cho bối rốt, điều vui mừng nhất chính là mỗi lần phá được bàn chơi! Suôn sẻ! Hả hê! Dứt điểm!

Xem ra lập trình viên vẫn còn có chút tác dụng đó.

Ngay khi game vừa mở ra, cùng với âm nhạc vui vẻ là một mục thông báo chữ đậm to đùng được bắn ra giống như mấy cái quảng cáo nhỏ bên đường cực to và bắt mắt, chỉ là thẩm mỹ xấu đến mức Nguyễn Thu Thu không nỡ nhìn thẳng.

Thông báo chỉ có mấy chữ to dứt khoát lưu loát: "Cảm động rơi nước mắt, không biết nói gì hơn. Cảm tạ cao nhân!" [ ôm quyền / ôm quyền / ôm quyền ]

Nguyễn Thu Thu: “……”

Nhà sản xuất game càng ngày càng mơ hồ. Ai sẽ phát ra một thông báo không đầu không đuôi như vậy chứ, đây rốt cuộc là có ý gì vậy???

Nguyễn Thu Thu vẻ mặt cạn lời online, phát hiện mọi người đã chờ cô một hồi lâu, đang ở vui vẻ thoải mái mà hoàn thành từng động tác nhảy lầu —— lên lầu —— nhảy lầu. Chỉ có đội trưởng Yakult bình tĩnh mà đứng ở tại chỗ vẫn không nhúc nhích, phảng phất như đang đứng xem mấy tên đần độn làm trò.

Nguyễn Thu Thu: “……”

Thu Thu Thu: "Này. Thật xin lỗi ta đến muộn."

Yakult giật mình: "Đi thôi."

Vừa onl game liền bắt đầu làm nhiệm vụ tổ đội làm, việc này đã trở thành thú vui tiêu khiển hằng ngày của Nguyễn Thu Thu. Mọi người chơi game tương đối tùy ý, chỉ là đôi khi ngữ khí có chút ái muội, làm Nguyễn Thu Thu đoán không ra ý tứ chân chính của bọn họ.

Nguyễn Thu Thu quy cái này về ám hiệu độc quyền giữa các nam thẳng.

Thu Thu Thu: "Các ngươi đều quen biết nhau hết sao?"

Mè đen phía nam: "Đúng nha đúng nha, chúng ta là đồng nghiệp tốt trong công ty đó."

Ăn không ngon bằng sủi cảo: "Đại boss của chúng ta vô cùng soái, anh ấy là người rất chính trực, cuối năm nhất định sẽ tăng lương cho ta."

Mì ăn liền Khang sư phụ: "Đúng vậy, đúng vậy. Đại boss anh minh thần võ, nhất định sẽ tăng lương khao những nhân viên dưới chót vất vả như chúng ta."

Nguyễn Thu Thu cảm thấy bọn họ có ý ám chỉ.

Không đợi cô suy nghĩ kỹ càng, đội trưởng Yakult đã lên tiếng: "Làm nhiệm vụ."

Chỉ có ngắn ngủn mấy ngày, xếp hạp của tiểu đội liên tục tạch tạch bò lên phía trước, thậm chí lấy được một lượng lớn mảnh ghép với tỉ lệ 100%. Nguyễn Thu Thu rất kinh hỉ, bỗng nhiên bắt đầu nảy sinh hy vọng xa vời vào giải thưởng lớn mà lúc trước mình không dám nghĩ sẽ lấy được.

Thu Thu Thu: "Chúng ta liệu có thể lấy được giải thưởng không?"

Mì ăn liền Khang sư phụ: "Có thể thử xem. Cái này có quy luật."

Nguyễn Thu Thu có chút kinh ngạc, nhưng nghe bọn họ nói được chắc chắn như thế, cô cũng đi theo chờ mong. Cô chưa từng trúng thưởng bao giờ, cũng chưa từng nhặt được tiền, ba người lấy hai người thì cô cũng là người bị dư lại.

Chính mình có tiền là một chuyện, loại cảm giác hạnh phúc do may mắn mang lại lại là một chuyện khác.

Nguyễn Thu Thu xoa tay, ôm lấy di động xem bọn họ rút thăm trúng thưởng. Rút thăm trúng thưởng là để đội trưởng hoàn thành, Yakult tập hợp đủ các mảnh ghép, mười bức tranh mười lần rút.

Một lần, không trúng, hai lần, ba lần……

Nguyễn Thu Thu có chút nản lòng, nhưng những người khác đều rất bình tĩnh, một bộ dáng đã định liệu trước, không khỏi lây nhiễm sang tâm trạng Nguyễn Thu Thu.

Còn dư lại hai lần cuối cùng, Nguyễn Thu Thu khẩn trương mà nhìn chằm chằm màn hình.

…… Không trúng.

Cô khẽ thở dài mất mát, đúng lúc này, đội trưởng Yakult kích vào lần rút thăm cuối cùng, đột nhiên, màn hình sáng lên ánh sáng vàng óng lấp lánh, Nguyễn Thu Thu nhìn vào thông báo giải nhất trên màn hình, trợn mắt há hốc mồm.

Thế mà! Thật sự trúng?!

Trong thư phòng, Trình Tuyển nghe được tiếng hoan hô ở cách một vách tường, chớp chớp mắt, cúi đầu đánh một hàng chữ gửi vào trong nhóm.

“Phần của ta gửi đến công ty.”

Lần đầu tiên trong cuộc đời Nguyễn Thu Thu rút thăm được giải thưởng lớn như vậy, tâm tình vô cùng tốt. Cô hiểu rõ chính mình là dính vầng sáng của mọi người, không có bọn họ, cô căn bản là một đồng cũng lấy không được.

Nguyễn Thu Thu nhiệt tình tỏ vẻ phải phát bao lì xì cho bọn họ nhưng bị bọn họ cự tuyệt.

“Trò chơi thôi mà, chơi vui vẻ là được rồi.”

“Đúng vậy đúng vậy, lần sau chúng ta cùng nhau chơi game khác nha.”

“Chị dâu nhỏ nhớ kỹ ID của chúng em~”

[ Ăn không ngon bằng sủi cảo đã bị đội trưởng cấm ngôn. ]

Thu Thu Thu:……

Nguyễn Thu Thu có loại ảo giác, giống như bọn họ là đặc biệt tới vì cô trước đó cầu nguyện với ông già Noel. Đợi cho nguyện vọng thực hiện cũng chính là thời điểm bọn họ rời game.

Nhưng mà cô cũng không có mất mát. Cuộc sống vốn dĩ chính là như thế, gặp gỡ sau đó chia lìa, có một số người ở lại với bạn trong lâu dài, có một số người chỉ là phù dung sớm nở tối tàn. Nguyễn Thu Thu gửi một cái gương mặt tươi cười cùng bọn hắn tạm biệt, giao hẹn cùng nhau logout.

Trong nhóm WeChat chỉ có bốn người, trừ Trình Tuyển ở ngoài, theo thứ tự là Đồ Nam, Tiêu Phàn, Phó Tử Trừng tương ứng với Mè đen phía nam, Ăn ngon không bằng sủi cảo và Mì ăn liền Khang sư phụ.

Giọng Đồ Nam phơi phới: "Chị dâu thật dịu dàng nha".

Tiêu Phàn: Aizz, đây là tiếng thở dài đến từ một con chó FA.

Phó tử trừng: Đại boss a! Bao giờ mới cho chúng ta gặp người thật đây, kim ốc tàng kiều cũng không giấu kín như này!

Làm bọn họ đều lén cho rằng đại boss hôn nhân không hạnh phúc, nói cũng không dám nói, sợ làm lão đại boss nhớ đến chuyện thương tâm. Hiện tại tốt rồi, lôi kéo bọn họ cùng chơi, nhét cho một đống cẩu lương, còn không cho trông thấy người thật, vô tình quá đi!

ID WeChat của Trình Tuyển vẫn luôn không trả lời.

Mấy người đàn ông độc thân không biết rằng đại boss kính yêu của bọn họ đã vứt bỏ bọn họ, hưởng ứng lời triệu hoán ăn cơm của chị dâu.

Nguyễn Thu Thu vì chúc mừng chính mình được không một cái laptop, quyết định lôi kéo Trình Tuyển đi ăn một bữa tiệc lớn, cô mời khách.

Hai người đi một nhà hàng ẩm thực Vân Nam, chỗ này không nhiều khách lắm, vì tránh phiền toái, Nguyễn Thu Thu đặt một phòng riêng, hai người có thể an an tĩnh tĩnh mà ăn cơm. Cô bé phục vụ tiểu cô nương nhìn đến Trình Tuyển lập tức đỏ mặt, ánh mắt quét đến Nguyễn Thu Thu trong phòng thì ngọn lửa nhiệt tình trong lòng cũng bị dập tắt hơn phân nửa, chỉ còn lại cực kỳ hâm mộ. Cái gọi là Kim Đồng Ngọc Nữ cùng lắm cũng chỉ là như vậy đi.

Có năm sáu món ăn, so với bữa cơm Tây ngượng nghịu lần trước thì bây giờ tự nhiên hơn nhiều.

Nguyễn Thu Thu tâm trạng rất tốt, mặt mày đều mang theo ý cười.

“Ăn ngon không?” Cô một bên hỏi một bên rót Trình Tuyển cốc nước.

Dưới ánh đèn êm dịu, đôi mắt của cô lấp lánh như những ngôi sao, đôi mắt đào hoa say lòng người hơi hơi cong lên, đuôi mắt nhếch lên, ánh lên một tia sáng rực rỡ và quyến rũ kinh người. Không biết là cánh môi phấn hồng hay là gò má ngọc bích cái nào xinh đẹp hơn.

Trình Tuyển liếc mắt nhiều thêm một cái, lại bình tĩnh mà dời đi tầm mắt.

“Không ngon bằng em làm.” Anh nói lời thật lòng.

Được nghiêm túc khẳng định, Nguyễn Thu Thu cong môi: “Cảm ơn anh.”

Hai người tiếp tục yên lặng ăn cơm, không có đề tài nhưng cũng tương đối hài hòa.

*

Công ty đã gửi bưu kiện tới, là mấy cái Latop Apple, tên người nhận là Đồ Nam.

An Nhu nhìn thấy bọc hàng, thuận tiện giúp Đồ Nam đưa đến văn phòng. Động tác của cô ta có chút khó khăn, bộ dáng mỏng manh yếu đuối làm Đồ Nam- một đại quê mùa cũng lập tức tỉnh ngộ, vội vàng nhận tới: “Cái này tôi tự mình lấy là được rồi, tay cô còn phải vẽ tranh đấy, bị thương thì phải làm sao.”

An Nhu phụ trách bộ phận thiết kế đồ họa, cũng coi như vì công ty lập không ít công lao. Cô ta du học ở Nhật Bản, danh sư xuất cao đồ, lại có ý tưởng thiết kế đọc đáo của riêng mình, tuy không thể nói là đặc biệt xuất sắc, nhưng giá trị thẩm mỹ vẫn luôn rất cao.

Trong văn phòng không có Trình Tuyển, An Nhu liếc mắt một cái, có chút thất vọng, nhưng không hiện trên sắc mặt nửa phần.

Cô ta khẽ cười một tiếng: “Đúng rồi, anh mua máy tính làm gì?”

“A, đây là chúng tôi và chị dâu nhỏ cùng nhau chơi game lấy được.”

“Chị dâu nhỏ?"

Biểu tình của An Nhu trở nên có một chút vi diệu. Cô ta miễn cưỡng cười một chút, hỏi: “Mọi người chơi game cùng nhau sao? Chuyện khi nào vậy, vì sao không nói cho tôi?”

Một loạt câu hỏi có chút hùng hổ doạ người. Đồ Nam gãi gãi đầu, nói: “Đại boss có nói qua, chúng tôi không được đi nói lung tung. Đây là chỉ là việc nhỏ thôi mà.”

An Nhu cắn cắn môi: “Tôi cho rằng quan hệ giữa chúng ta không xa lạ như vậy.”

“Ài, có cái gì mà so đo chứ, trò chơi mà thôi, chúng ta còn chưa được nhìn thấy chị dâu ngoài đời đâu.”

“Tò mò như vậy sao? Đại boss không muốn để cô ta tới gặp mặt mọi người, chỉ có thể là không yêu cô ta.” An Nhu bị tâm tư đố kị tra tấn, có chút nói không lựa lời, lúc cô ta ý thức được biểu tình Đồ Nam không thích hợp, lập tức thay đổi sắc mặt, bổ sung vài câu, “Ý của tôi là, các anh vẫn là đừng ôm kỳ vọng quá nhiều.”

Đồ Nam sờ sờ mũi, ý hữu sở chỉ*.

*Ngoài ý trên mặt chữ thì còn ám chỉ chuyện khác

“Tôi cảm thấy đại boss đối với chị dâu khá tốt. Cô…… Tốt nhất đừng nghĩ quá nhiều.”

Ở góc mà cậu không nhìn thấy, An Nhu yên lặng siết chặt nắm tay, móng tay khảm tới trong lòng bàn tay mà không biết.

***Lời tác giả

Nguyễn Thu Thu: "Tình địch và gì gì đó, tôi hoàn toàn không quan tâm"

Trình Tuyển: "Anh quan tâm"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhất chẳng hạn như truyen tranh doremon, cuoi voi nguoi noi tieng rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.