Y quan cầm thú

Chương 40: Gừng càng già càng cay


Long Tích Dịch mở chiếc lưỡi lớn, vùng cổ che kín lân giáp bỗng nhiên súy động, cố gắng muốn một hơi nuốt Đường Liệp vào bụng.

Không đợi lưỡi nó đến gần Đường Liệp, một khối cự thạch cỡ ngọn núi nhỏ trực tiếp tạp xuống đầu của nó, Long Tích Dịch mặc dù quanh thân bao phủ lân giáp cứng như sắt thép, nhưng đối mặt tảng đá ném tới với tốc độ cao như thế, cũng không thể không làm ra động tác né tránh.

Đường Liệp vừa liều mạng bỏ chạy, vừa kinh hãi nhìn ra phía sau, nhìn thấy Đạo tộc lão nhân đang đứng vững như núi phía trước Long Tích Dịch, hai tay cầm một cây thiết đồng thô to, khải động cơ quan, hai mũi cự tiễn với tốc độ thanh âm siêu việt vọt thẳng tới Long Tích Dịch.

Không khí chung quanh bị cự tiễn tạt bức bách ra, mũi nhọn của cự tiễn ma xát trong không khí nóng hực lên, độ nóng làm cho không khí phía trước loãng đi, khí lưu chung quanh hình thành hai luồng suối chảy thật lớn. Hai cỗ sóng nhiệt và lực kéo cường đại đập vào mặt như nước thủy triều trút xuống tới, từ bốn phương tám hướng hướng tới đầu lâu to tướng của Long Tích Dịch. Hai đạo hỏa tiễn thiêu đốt không ngừng mở rộng trước mặt Long Tích Dịch.

Long Tích Dịch phát ra một tiếng rống giận cuồng bạo, từ cổ họng phun ra một ngọn lửa nóng cháy mà cường đại, nhiệt độ chung quanh nhanh chóng tăng lên, Long Tích Dịch nhổ ra ngọn lửa có nhiệt độ cực cao, đủ để nóng chảy bất luận loại kim khí nào.

Đạo tộc lão nhân hiểu rõ hết thảy cử động của Long Tích Dịch, cùng lúc khi Long Tích Dịch phun lửa, thân hình cao lớn của hắn bỗng nhiên trầm vào dưới đất, ngọn lửa cũng lướt qua phóng tới Đường Liệp ở phía sau, Đường Liệp cũng không có bản lãnh độn xuống đất, bèn lách nhanh vào sau đá núi phía bên phải, lúc này mới may mắn tránh thoát bị ngọn lửa làm tai bay vạ gió.

Nỗ tiễn to lớn nhanh chóng hòa tan trong hỏa diễm cực nóng, xem ra chúng không có cơ hội bắn trúng thân thể của Long Tích Dịch, thân tiễn mặt ngoài bằng kim loại đã hoàn toàn tan thành khí, từ đó bại lộ ra hai cây tiễn nhỏ trong suốt màu lam. Long Tích Dịch nhổ ra ngọn lửa có thể hòa tan kim loại mặt ngoài, nhưng không cách nào hòa tan tiểu tiễn giấu giếm bên trong, trong nội tâm nó cảm thấy khủng hoảng vô cùng, muốn nhắm lại hai mắt, thì đã không còn kịp rồi.

Tiểu tiễn màu lam trong suốt phân biệt xuyên vào trong hai mắt của nó, sự đau đớn khó thể chịu được làm cho Long Tích Dịch phát ra một tiếng bạo rống, đầu lâu thật lớn hung hăng hướng một bên đánh tới, đánh trúng một cự nham kế bên, làm nó vỡ ra bay tung tóe, hóa thành ngàn vạn mảnh nhỏ trên không trung, gào thét bắn ra bốn phía.

Nửa thân thể của Đạo tộc lão nhân đột nhiên toát ra từ dưới đất, thanh cự kiếm như tia chớp chém về phía trước, đâm vào giữa bụng của Long Tích Dịch. Kiếm phong xé được một ít lớp da bụng của Long Tích Dịch, nhưng không cách nào tiếp tục đột phá cân màng cứng cỏi của nó. Nhưng như vậy, đối với Long Tích Dịch mà nói loại thương tổn này còn chưa bao giờ trải qua, đau đớn trong đôi mắt không ngừng khoách triển.

Long Tích Dịch đưa lên hai chân sau tráng kiện hữu lực, nặng nề đạp xuống mặt đất phía dưới, bốn bàn chân đầy móng vuốt bấu thật sâu xuống mặt đất, cố gắng đạp nát địch nhân vừa thương tổn mình.

Mặt đất bởi vì cử động của nó mà phát sinh ra rung động thật lớn, nhưng Long Tích Dịch lập tức ý thức được nó không có đạp trúng mục tiêu. Sự phẫn nộ làm cho nó nhếch cao chiếc đuôi lên, Đạo tộc lão nhân lúc này hiện thân từ đuôi của Long Tích Dịch, mũi tên sét đánh lại bắn ra, lần này mục tiêu công kích là dưới mông Long Tích Dịch, hắn hiểu rõ được nhược điểm của Long Tích Dịch thật rõ ràng, mỗi một lần công kích đều lựa chọn nơi yếu ớt nhất của Long Tích Dịch.

Hai mũi cự tiễn sét đánh trước sau xuyên qua chui vào hậu môn Long Tích Dịch, Long Tích Dịch vô ý thức co rút lại một chút, mũi tên tốc độ cao chỉ chui vào được nửa cây tên thì bị nó giữ lại sau hậu môn, không thể tiếp tục phóng tới.

Lân giáp bên ngoài của Long Tích Dịch mặc dù cứng cỏi, nhưng vùng hậu môn không có lân giáp bao trùm, mũi tên nóng rực như sét đánh tiến vào nhưng nó kịp thời phản ứng, tuy không hoàn toàn chui vào trong cơ thể của nó, nhưng ở phía sau hậu môn nổ ra, nhiệt độ cao tổn thương Long Tích Dịch nghiêm trọng, nó phát ra một tiếng tê rống phẫn nộ, nhịn đau vung đuôi lên, dùng thế cuốn gió cuồn cuộn hướng ra phía sau quét ngang.

Đạo tộc lão nhân đợi khi chiếc đuôi sắp quét đến trước mặt, bỗng nhiên nhảy lên, chuẩn xác không lầm hạ xuống phía cuối đuôi nó, thân thể ở tốc độ cao súy động trên đuôi, vậy mà có thể bảo trì được sự cân đối, hắn buông bỏ thiết đồng có thể bắn cự tiễn trong tay ra, bàn tay chụp lấy thanh cự kiếm răng cưa, mũi kiếm lướt theo lân giáp khô ráp của Long Tích Dịch, dọc theo lưng nó với tốc độ cao hướng lên tới đầu nó. Mũi kiếm ma xát lân giáp phát ra vô số điểm hỏa tinh, dưới sự lôi kéo của Đạo tộc lão nhân, hình thành một đạo quỹ tích thật dài màu vàng.

Long Tích Dịch vô luận có cố gắng như thế nào, đều không thể hất được Đạo tộc lão nhân xuống đất. Trong sự cuồng nộ, nó súy động đầu lâu thật lớn đụng lung tung trong bóng đêm.

Bụi đất cùng mảnh vụn cát đá bay tung khắp bầu trời, Đường Liệp mới từ trên mặt đất bò lên, lại bị chấn động kịch liệt làm ngã xuống đất, ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện móng vuốt sắc bén thật lớn của Long Tích Dịch đang đạp xuống, thẳng ngay hướng thân thể của mình, lúc này còn muốn chạy trốn chỉ sợ không còn kịp nữa.

Dưới tình huống có muốn tránh cũng không tránh được, Đường Liệp huy động quyền phải nghênh đón móng vuốt sắc bén của Long Tích Dịch, cử động như vậy thuần túy chỉ là bị vây trong phản ứng bản năng, với nắm tay của hắn muốn đối phó với móng vuốt lớn đến mấy chục lần của Long Tích Dịch, không khác gì dùng cánh tay cản chiếc xe đang lao tới.

Đạo tộc lão nhân toát ra vẻ mặt tiếc hận, thanh kiếm răng cưa trong tay hung hăng đâm mạnh vào trong mắt trái đã bị thương của Long Tích Dịch, hết sức cố gắng cứu lại tính mạng của người thanh niên này.

Đau đớn làm cho thân thể cao lớn của Long Tích Hạt không chịu đựng nổi mà run rẩy lên, tay phải của Đường Liệp đã đạt tới tốc độ cực hạn của bản thân, da thịt tay phải mờ mờ ảo ảo phiếm xuất màu lam, với tốc độ cao phóng ra càng ngày càng sáng, quanh thân bao phủ một đoàn vầng sáng thần bí, ống tay áo bởi vì ma xác với không khí dưới tốc độ cao mà bốc cháy lên, ngọn lửa bao vòng quanh cánh tay phải của Đường Liệp, một hình xăm lam long bay múa chung quanh ngọn lửa, chạy chồm phóng ra.

Móng vuốt lớn của Long Tích Dịch và quyền phải của Đường Liệp bỗng nhiên đánh vào cùng một chỗ, hết thảy chỉ là chuyện trong tích tắc, thời gian khi một người một thú chính diện giao phong chợt thoáng yên tĩnh.

Đầu tiên là Đạo tộc lão nhân cảm thấy thân thể của Long Tích Dịch co quắp, bởi vì nguyên nhân góc độ, hắn cũng không thấy ra đã xảy ra chuyện gì.

Lăng Ưng và Nhã Dịch An ở cách đó không xa, bọn họ vốn tưởng rằng Đường Liệp hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nhưng đột nhiên cảm thấy mặt đất trong tích tắc Đường Liệp và Long Tích Dịch giao phong bắt đầu chấn động kịch liệt, ngay dưới chân Đường Liệp làm trung tâm, một vòng mạng nhện vết rạn dường như hướng bốn phía nhanh chóng lan tràn ra, vẫn kéo dài tới dưới chân bọn họ, đủ thấy lúc này Đường Liệp phải thừa nhận áp lực cực lớn.

Đầu lâu của Long Tích Dịch ngẩng về phía sau, móng trái của nó run rẩy rụt trở về, lui ra sau, bộ phận lân giáp tiếp xúc với quyền phải của Đường Liệp chậm rãi rạn nứt xuống, nương theo tiếng bi rống kinh thiên động địa, máu tươi màu lam mang theo huyết nhục bắn ra giữa không trung, toàn bộ móng trái của nó vậy mà bị một kích của Đường Liệp chấn đến nát bấy.

Thân thể cao lớn ngã trên mặt đất, Đạo tộc lão nhân nắm chặt thời cơ khó được này, lay động phần đuôi của thanh cự kiếm răng cưa, thân kiếm phân liệt ra, vô số vết răng thật nhỏ từ miệng vết thương trên mắt trái Long Tích Dịch xuyên qua chui vào trong đại não của nó, Long Tích Dịch cố gắng khởi động thân thể cao lớn, nhưng lại vô lực hoàn thành, đầu lâu chậm rãi buông xuống, tính mạng của nó rốt cuộc cũng rời khỏi thể xác.

Đường Liệp kinh hồn thất phách nhìn thi thể Long Tích Dịch gần trong gang tấc, thẳng đến khi Đạo tộc lão nhân đi tới bên cạnh hắn, mới hồi phục tinh thần lại.

Trên mặt Đạo tộc lão nhân tràn ngập vẻ khó tin, nắm cánh tay phải Đường Liệp lên nhìn một chút, vững tin tay phải của Đường Liệp hoàn hảo không bị thương, thấp giọng nói: " Nắm tay thật là lợi hại!"

Nhã Dịch An giúp đỡ dìu Lăng Ưng bị bỏng đi tới, mắt thấy một kích kinh thiên vừa rồi của Đường Liệp, trong lòng hai người lại một lần nữa đánh giá lại thực lực của Đường Liệp.

Đạo tộc lão nhân lấy ra một thanh tiểu đao từ túi da bên hông ra, đổ lên một loại dịch thể trong suốt không màu sắc, đi tới trước người Long Tích Dịch, từ bụng nó bắt đầu rạch ra lân giáp, hắn đối với sinh lý kết cầu của Long Tích Dịch tương đối hiểu rõ, khoảng mười phút sau, đã chia được lân giáp và huyết nhục của Long Tích Dịch ra, sau đó cuốn lại.

Hai mắt Nhã Dịch An tỏa ánh sáng đi theo phía sau Đạo tộc lão nhân, hắn nhạy cảm đoán được, trong cơ thể Long Tích Dịch nhất định có không ít dị bảo.

Đường Liệp thân thiết hỏi Lăng Ưng: " Thế nào? Có nghiêm trọng không?"

Lăng Ưng thở dài nói: " Chỉ sợ ta cần phải nghỉ ngơi hai ngày mới có thể hoàn toàn phục hồi như cũ."

Đường Liệp từ Huyên nhi nên biết được Dực tộc nhân có khả năng phục hồi cường đại, vết bỏng của Lăng Ưng tuy nghiêm trọng, nhưng qua hai ngày nhất định có thể phục hồi như lúc ban đầu.

Phía sau truyền đến một tiếng than sợ hãi của Nhã Dịch An, Đường Liệp xoay người lại, nhìn thấy Đạo tộc lão nhân rạch đứt bụng Long Tích Dịch, từ trong lấy ra một hạt châu màu đỏ cỡ trái banh tennis, ánh mắt của Nhã Dịch An có vẻ dị thường tham lam, gắt gao nhìn thẳng minh châu trong tay lão nhân, thanh âm run rẩy nói: " Đây có phải là nội đan của Long Tích Dịch?"

Đạo tộc lão nhân lạnh nhạt cười, gật đầu cẩn thận thu nội đan bỏ vào trong túi da, bắt đầu rạch lấy hai chiếc sừng nhọn của Long Tích Dịch, hắn cầm lấy một sừng đi tới bên người Đường Liệp: " Sừng này tặng cho ngươi!"

Đường Liệp nao nao, hắn cũng thật không ngờ lão nhân lại tặng cho mình.

Đạo tộc lão nhân cười nói: " Có thể thuận lợi đánh bại Long Tích Dịch ngươi cũng có phần công lao, chiến lợi phẩm ngươi tự nhiên cũng có một phần, sừng này cứng rắn phi thường, nếu được danh tượng tạo hình có thể trở thành lợi khí phòng thân, nếu ngươi đi tới Mạt Đề Á thành, có thể đi tới Chiến Thần xưởng phía thành tây, nơi đó có một vị tên là Cách Nhĩ Tát danh tượng, hắn có thể giúp ngươi đem sừng này chế tác thành một vũ khí nhất lưu." Hắn dừng lại một chút lại nói: " Nhìn thấy hắn ngươi chỉ cần nói là Thiết Ma Ngao bảo ngươi tới là được!" Xem ra Thiết Ma Ngao là tên của Đạo tộc lão nhân này.

Đường Liệp mừng rỡ vạn phần tiếp nhận chiếc sừng, chỉ cảm thấy vào tay thập phần nặng nề, phỏng chừng chất lượng của nó còn hơn xa sắt thép.

Nhã Dịch An nhịn không được nói: " Lão gia tử, đánh bại Long Tích Dịch chúng ta cũng có phần, vì sao ngươi chỉ cho một mình hắn?"

Thiết Ma Ngao cũng không thích tên ba hoa này, lạnh lùng nói: " Ngươi không phải là trúng ý nội đan trong tay ta?"

Nhã Dịch An bị hắn nói trúng tâm sự, hắc hắc nở nụ cười gian.

" Muốn nội đan, không có cửa đâu!" Thiết Ma Ngao không chút khách khí đánh nát ảo tưởng của Nhã Dịch An, hắn nhìn Lăng Ưng một chút, lại khom người xuống, cắt lân giáp của Long Tích Dịch thành hai khối, cuộn lại rồi đưa cho Đường Liệp và Lăng Ưng: " Làm bì giáp phòng thân!"

Đôi mắt của Nhã Dịch An trông mong nhìn Đường Liệp và Lăng Ưng, chẳng biết sao khi phân chiến lợi phẩm lại không có phần hắn.

Thiết Ma Ngao thu xong chiến lợi phẩm của mình, hướng ba người Đường Liệp phất phất tay, nhanh chóng rời đi.

Nhã Dịch An đưa mắt nhìn hắn biến mất trong bóng tối, mới phẫn nộ nói: " Lão già gian giảo này, không thể ngờ lại không chia phần cho ta!"

Đường Liệp cười ha ha, vỗ vai hắn nói: " Tiền tài là vật ngoài thân, ngươi cần gì phải xem trọng, thu thập một chút, chúng ta cũng nên xuất phát."

" Đã là vật ngoài thân, các ngươi đưa hết cho ta đi!"

" Nằm mơ!" Đường Liệp và Lăng Ưng đồng thời hướng hắn vung lên nắm tay.

Bởi vì ba con Thổ Tích Dịch đều bị Long Tích Dịch tàn sát, nên bọn họ đành phải đi bộ đến Mạt Đề Á thành, may là Nhã Dịch An hết sức quen thuộc đối với đường xá dưới lòng đất nên tránh được nhiều phiền toái.

Sau một ngày đêm, bọn họ rốt cuộc đi tới ngoài thành Mạt Đề Á, đứng ở đá núi màu đen nhìn lại, nhìn thấy bên trong Mạt Đề Á thành đèn đuốc sáng trưng, thành thị đại quy mô nằm dưới lòng đất khiến cho Đường Liệp trợn mắt há hốc mồm, muốn kiến lập thành thị như vậy cũng không thể thực hiện được trong thời gian ngắn.

Nhã Dịch An nói: " Mạt Đề Á thành đã có một ngàn năm trăm năm lịch sử, Đạo tộc nhân vốn cũng cư trú trên mặt đất, dùng cướp bóc và đánh cá, săn bắt mà sống, sau lại bị đại quân của Huyền Vũ đế quốc bao vây tiễu trừ, vì tiếp tục sinh tồn, bọn họ mới chuyển vào dưới đất, theo thời gian trôi qua, đã hình thành văn hóa và ngôn ngữ đặc biệt của mình, so sánh với chủng tộc khác đã có bất đồng rất lớn, duy nhất không thay đổi chính là cướp bóc và ăn trộm do tổ tiên truyền xuống."

Đường Liệp không giải thích được, khó hiểu hỏi: " Đều là bị Huyền Vũ đế quốc bao vây tiễu trừ, Dực tộc và Đạo tộc tại sao không cùng chung địch nhân, ngược lại trở thành cừu địch không đội chung trời, là vì cái gì?"

Lăng Ưng lạnh lùng nói: " Dực tộc và Đạo tộc vốn là minh hữu tốt nhất, nhưng sau đó Đạo tộc vì bảo tồn cho mình, bán đứng Dực tộc muốn đổi lấy thổ địa sinh tồn từ Huyền Vũ đế quốc..."

" Không đúng, là Dực tộc bán đứng Đạo tộc!" Nhã Dịch An không cùng ý kiến.

Lăng Ưng căm tức nhìn Nhã Dịch An, tên ba hoa này lá gan càng lúc càng lớn, dám công nhiên chống đối với mình.

Nhã Dịch An có chút chột dạ hít một hơi, thấp giọng nói: " Cừu hận giữa hai tộc không nên ảnh hưởng tới tình cảm giữa chúng ta, có đúng không?"

Lăng Ưng hừ lạnh một tiếng, thương thế của hắn khôi phục nhanh hơn dự đoán, nếu không phải còn cần Nhã Dịch An trợ giúp tiến vào Mạt Đề Á thành, hắn đã sớm nắm áo ném tên đáng ghét này qua một bên.

Ba người dùng thuốc màu sửa sang lại hoa văn trên mặt, chuẩn bị quần áo, sóng vai hướng cửa thành đi đến.

Bởi vì ngày mai là sinh nhật của chân thần Đa Trắc, Đạo tộc võ sĩ canh gác cửa thành kiểm tra người ra vào nghiêm khắc hơn rất nhiều, Đường Liệp và Lăng Ưng học theo bộ dáng của Nhã Dịch An đưa giấy thông hành cho võ sĩ gác cửa, võ sĩ kiểm tra xong giấy tờ và hành lý tùy thân của bọn họ xong, thì cho ba người đi vào bên trong thành.

Đường Liệp ngẩng đầu nhìn lại, nhìn thấy cửa thành cao tới năm tầng lầu, cửa lớn Thanh Đồng là tòa nhà hình tháp, tòa nhà hình tháp có tạo hình là cự nham màu đen sắp xếp mà thành. Bên trong trạm gác có sáu gã võ sĩ võ trang hạng nặng đang qua lại dò xét, nếu có dị động, phích lịch tiễn trong tay bọn họ sẽ chuẩn xác bắn về phía mục tiêu.

Bên trong Mạt Đề Á thành những con đường thập phần rộng lớn, có thể cho tám cỗ xe ngựa chạy song song, mặt đường do nham thạch màu trắng trải đầy, thẳng tắp kéo dài, tuyệt không uốn quanh khúc chiết. Hai bên đường là những tòa nhà vòm tròn thống nhất, trước cửa mỗi tòa đều giắt đèn bằng ngọc lưu ly, tràn đầy hào khí của ngày lễ lớn.

Nhã Dịch An nhỏ giọng nói: " Đạo tộc nhân mặc dù ăn trộm cướp bóc mà sống, nhưng bên trong Mạt Đề Á thành tuyệt đối không cho phép phát sinh chuyện như vậy, nếu bên trong bản tộc phát sinh việc ăn cắp, sẽ bị hình phạt móc mắt, chặt tay."

Nhã Dịch An đối với hết thảy bên trong Mạt Đề Á thành rõ ràng như lòng bàn tay, mang theo hai người Đường Liệp đi tới một khu nhà tiểu lữ quán phía thành tây ở lại, dặn dò bọn họ nhẫn nại chờ đợi, còn hắn một mình đi vào bên trong trung tâm tìm hiểu tin tức.

Đường Liệp và Lăng Ưng đợi chừng hai giờ vẫn không nhìn thấy Nhã Dịch An trở về, trong lòng không khỏi nôn nóng lên, Lăng Ưng hỏi lão bản của lữ quán, biết Chiến Thần xưởng nằm ở góc đường không xa, bèn cùng Đường Liệp mang theo chiến lợi phẩm do Đạo tộc lão nhân tặng cho thẳng hướng đi tới Chiến Thần xưởng.

Đi vào Chiến Thần xưởng, nhìn thấy vài tên học đồ tuổi còn trẻ đang bận rộn trước lò lửa, một lão nhân lưng gù đầu hói đang đứng nơi đó chỉ huy. Nhìn thấy có khách nhân tới, lão nhân lưng gù xoa xoa bàn tay vào tạp dề đón chào.

" Hai vị khách nhân cần gì?" Lão nhân này cũng không phải Đạo tộc nhân, khẩu âm có vẻ có chút đông cứng.

" Xin hỏi vị nào là Cách Nhĩ Tát tiên sinh?"

" Là ta!"

Lăng Ưng lạnh nhạt cười, đem lân giáp của Long Tích Dịch đặt lên bàn, Đường Liệp cũng đặt sừng dài của Long Tích Dịch lên bàn.

Ánh mắt vẩn đục của Cách Nhĩ Tát bỗng nhiên phát sáng lên, tràn ngập ngạc nhiên nói: " Lân giáp và sừng của Long Tích Dịch!"

Lăng Ưng gật đầu, theo lời phân phó của Đạo tộc lão nhân nói: " Là Thiết Ma Ngao tiền bối bảo chúng ta tới."

Nghe được tên của Thiết Ma Ngao, Cách Nhĩ Tát liền buông xuống đề phòng, thấp giọng nói: " Chỉ có hắn mới có thể thành công săn bắt Long Tích Dịch, bảo đao chưa già, bảo đao chưa già a!"

Bàn tay nhăn nheo vuốt ve lên lân giáp: " Bộ da này cũng đủ chế tạo hai bộ áo giáp!" Hắn nheo mắt đánh giá Lăng Ưng và Đường Liệp, như đang phỏng chừng chiều cao và thân thể hai người.

Hắn gập ngón tay gõ vào trên sừng của Long Tích Dịch hai cái: " Chiếc sừng này có thể mài thành một thanh bảo đao cứng rắn!"

Lăng Ưng chắp tay hành lễ nói: " Vậy xin nhờ ngài!"

Cách Nhĩ Tát lạnh nhạt cười nói: " Chuyện của Thiết Ma Ngao cũng là chuyện của ta, sáng sớm ngày mai, các ngươi có thể tới lấy đồ!"

Trên đường trở về, vừa lúc gặp được Nhã Dịch An vừa lấy tin tức trở về, từ vẻ mặt đắc ý của hắn, hẳn là đã có thu hoạch hài lòng.

Đường Liệp khẩn trương kéo cánh tay hắn, thấp giọng hỏi: " Như thế nào? Có tìm hiểu được tin tức các nàng hay không?"

Nhã Dịch An mỉm cười nói: " Ân công thật quá nóng nảy, ta đã nghe được chỗ của các nàng, Thái Đồ Nhĩ tạm thời giam giữ các nàng trong nhà tù của thần miếu Ca Đặc, chỉ sợ qua sinh nhật của chân thần Đa Trắc sẽ xuống tay với các nàng."

Đường Liệp cả giận nói: " Nếu hắn dám vô lễ, lão tử sẽ không tha cho hắn!"

Nhã Dịch An cười tủm tỉm nói: " Ân công không cần phải gấp, trước ngày mai không có người nào dám đụng tới hai nàng."

Lăng Ưng nói: " Chúng ta nên nhanh chóng cứu họ ra, miễn cho đêm dài lắm mộng."

Nhã Dịch An thấp giọng nói: " Về trước rồi hãy nói!"

Trở lại khách sạn, cẩn thận kiểm tra các phòng bên cạnh, đóng chặt cửa sổ, thắp sáng ánh nến, hắn lấy từ trong ngực ra một tấm bản đồ.

Đường Liệp và Lăng Ưng hấp tấp nhìn vào.

Nhã Dịch An chỉ bản đồ nói: " Bức này là địa hình bản đồ của Ca Đặc thần miếu, nếu ta tính không sai lầm, các nàng hẳn là bị giam giữ ở phía sau thần miếu, trong thạch lao trên vách núi."

Đường Liệp gấp không kịp đợi, nói: " Đã tìm được vị trí của họ, đêm nay chúng ta liền đi tìm, cứu Huyên nhi và Huyền Ba ra!"

Nhã Dịch An lắc đầu nói: " Ngày mai là sinh nhật của chân thần Đa Trắc, vì phòng ngừa có người nháo sự, đề phòng tại thần miếu dị thường nghiêm mật, đêm nay là bọn hắn cẩn thận nhất, bây giờ đi cứu người, chỉ sợ còn chưa tới gần thần miếu đã bị bọn họ phát hiện."

Lăng Ưng gật đầu, đối với sự phân tích của Nhã Dịch An vô cùng đồng ý.

Nhã Dịch An nói: " Thời cơ tốt nhất giải cứu các nàng là giữa trưa ngày mai."

Đường Liệp dùng ánh mắt cổ vũ hắn nói tiếp.

Nhã Dịch An nói: " Giữa trưa ngày mai là lúc chân thần Đa Trắc sinh ra, tại sân rộng của thần miếu sẽ cử hành tế tự long trọng, tất cả cư dân của Mạt Đề Á thành đều tụ tập chung quanh thần miếu, cùng chúc mừng thời khắc này, trong lúc bọn họ thành kính quỳ lạy chân thần, chính là lúc họ buông lỏng nhất, chúng ta chỉ cần nắm chắc thời cơ, hẳn là có thể giải cứu ra hai vị cô nương.

Đường Liệp đi tới lui hai bước, rốt cuộc hạ quyết tâm làm theo lời của Nhã Dịch An.

Sáng sớm hôm sau, Đường Liệp và Lăng Ưng hai người đi tới Chiến Thần xưởng, Cách Nhĩ Tát quả nhiên đã dựa theo lời hẹn làm xong áo giáp và trường đao, áo giáp trải qua sự xử lý của hắn, so với nguyên lai thì mềm mại nhẹ nhàng hơn rất nhiều mà độ dai vẫn không bị giảm đi.

Cách Nhĩ Tát nói: " Mặc trên người, có thể ngăn cản đao kiếm!" Lại đưa trường đao cho Đường Liệp, Đường Liệp cầm chuôi đao, nhìn thấy cây đao này đen như mực, thân đao lóe ra phản quang thâm trầm, đao phong lợi hại, bên bờ mơ hồ nổi lên vầng sáng màu xanh, chuôi đao dùng lân giáp của Long Tích Dịch quấn chặt, cầm trong tay khá nặng, nếu không phải thời gian này khí lực của Đường Liệp tăng lên, chỉ sợ không thể huy động tự nhiên.

Đường Liệp rút loan đao bên hông ra, trường đao nhẹ nhàng chém lên loan đao, chỉ nghe " đương" một tiếng, loan đao đã bị trường đao chém thành hai đoạn, Lăng Ưng cũng trợn mắt há hốc mồm, không nghĩ trường đao bằng chất xương này lại lợi hại như vậy.

Đường Liệp mừng rỡ vạn phần đút trường đao vào trong vỏ đao, vỏ đao dùng phần lân giáp còn dư hợp lại mà thành, phối hợp thật hài hòa.

Đường Liệp và Lăng Ưng cùng hướng Cách Nhĩ Tát tạ ơn, Lăng Ưng lấy ra hai viên dạ minh châu làm tiền thù lao, Cách Nhĩ Tát lại nhất định không nhận lấy, xem ra quan hệ giữa hắn và Thiết Ma Ngao quả nhiên thân mật phi thường.

Còn cách một giờ nữa là đến giữa trưa, Đường Liệp và Lăng Ưng theo sự dẫn dắt của Nhã Dịch An hướng Ca Đặc thần miếu đi đến. Chân thần Đa Trắc có địa vị cao nhất trong lòng Đạo tộc nhân, cư dân của Mạt Đề Á thành toàn bộ đi tới Ca Đặc thần miếu tham gia tế tự đại điển. Trong đó cũng có nhiều tín đồ cuồng tín, không nghĩ tới ở thế giới dưới lòng đất vậy mà cũng có tín ngưỡng tồn tại.

Đạo tộc nhân đi tới thần miếu mặc dù rất nhiều, nhưng may là đã an bài thỏa đáng, trật tự được bảo trì, ba người bọn họ theo dòng người rộn ràng nhốn nháo đi vào trước Ca Đặc thần miếu.

Nhã Dịch An thấp giọng nói: " Hai vị ân công, chúng ta nên phân công nhau làm việc, đợi khi tế tự đại điển bắt đầu, ta phụ trách chế tạo hỗn loạn trong sân rộng, hấp dẫn lực chú ý của bọn họ, hai người đi ra thạch lao sau núi cứu người."

Đường Liệp thấy Nhã Dịch An đối với chuyện này cũng hết sức tận tâm, trong lòng không khỏi có chút cảm động, thân thiết nói: " Ngươi nhất định phải cẩn thận, ngàn vạn lần không nên bị địch nhân bắt được."

Nhã Dịch An cười nói: " Yên tâm, lần này ta sẽ cẩn thận hành sự, tuyệt sẽ không rơi vào tay bọn họ nữa đâu. Hai vị ân công cũng nên cẩn thận, sau khi cứu người ra, thì đi tới khách sạn gặp mặt, ta đã an bài xong đường chạy trốn."

Đường Liệp và Lăng Ưng chia tay Nhã Dịch An, bọn họ đã sớm tìm hiểu rõ địa thế của Ca Đặc thần miếu, thừa dịp không người chú ý, lặng yên rời đi đội ngũ, từ đường nhỏ bên trái đi vào, vòng qua Ca Đặc thần miếu, đi vào phía sau, bởi vì đã sắp bắt đầu tế tự đại điển, toàn bộ Đạo tộc đã đi tới sân rộng, chỉ có một số ít võ sĩ đang tuần tra cảnh giới xung quanh thần miếu.

Hai người tránh phía sau trụ to trên hành lang, lặng yên quan sát hoàn cảnh phía sau thần miếu, bốn gã võ sĩ phụ trách canh gác, bọn họ bày đội ngũ hình vuông tại vách núi và cửa sau thần miếu, đi qua lại tuần tra.

Đường Liệp thấp giọng nói: " Giao hai người bên trái cho ta, hai người bên phải là của ngươi."

Lăng Ưng cười lạnh nói: " Không cần phiền toái như vậy." Hắn chậm rãi từ sau lưng rút ra trường cung màu vàng, bốn mũi tên trắng noãn theo thứ tự bày ra, hướng về mục tiêu phía trước, trong lúc bốn Đạo tộc võ sĩ xoay người, bỗng nhiên bắn ra, dây cung một tiếng vang nhỏ, bốn mũi tên lao nhanh thẳng đến hậu tâm của bốn Đạo tộc võ sĩ, bọn họ thậm chí chưa kịp phát ra âm thanh, liền bị tên xuyên qua tim, ngã trên mặt đất không một tiếng động.

" Đi!" Lăng Ưng và Đường Liệp cơ hồ đồng thời hướng dốc đá phóng đi, trên vách đá trụi lủi, do nhân công điêu tạc ra thềm đá, Đường Liệp không có bản lãnh bay lượn như Lăng Ưng, chỉ có thể thông qua phương thức này bò lên vị trí thạch lao.

Thời gian cấp bách, Lăng Ưng triển khai hai cánh bay lên, mặc dù tốc độ chạy bộ của hắn không bằng Đường Liệp, nhưng sau khi bay lên bầu trời, lập tức bỏ rơi Đường Liệp ở phía sau.

Đường Liệp đi tới vị trí thạch lao thì Lăng Ưng đã mở phiến cửa sắt ra, nhưng không tìm được bóng dáng của Huyên nhi và Huyền Ba.

Đường Liệp lướt mắt nhìn hai mươi gian phòng trong thạch lao, không kịp suy nghĩ, rút trường đao chém tới cánh cửa thạch lao gần nhất, khóa lớn rơi xuống, sau khi mở ra vẫn trống không, hai người tiếp tục mở phòng khác, sau khi tất cả thạch lao bị mở sạch, trái tim Đường Liệp tức khắc trầm xuống, trong thạch lao căn bản không có Huyền Ba và Huyên nhi, các nàng không bị giam giữ ở nơi này, trong nội tâm thất vọng khó thể hình dung, lúc này phía sau đột nhiên truyền đến tiếng ầm ĩ kêu hét inh ỏi.

Lăng Ưng lớn tiếng nói: " Không xong, chúng ta đã bị phát hiện!"

Đường Liệp xoay người nhìn lại, nhìn thấy mấy trăm tên Đạo tộc võ sĩ đang cầm vũ khí hướng dốc đá vây quanh chạy tới, không chờ tới gần, vô số phích lịch tiễn bay tới hướng hai người bọn họ.

Đường Liệp huy động trường đao đẩy ra mưa tên bắn về phía mình, Lưng Ưng tiện tay quất ra một sợi dây dài, Đường Liệp chụp lấy, Lăng Ưng chấn động hai cánh trắng noãn hướng lên trời cao bay đi.

Đám Đạo tộc nhân có vẻ kích động tới cực điểm, kêu to ầm ĩ, Lăng Ưng nghe được rõ ràng, đám Đạo tộc nhân này đang chửi vang bắt họ trả lại thánh vật, nếu không tuyệt sẽ không bỏ qua cho bọn họ. Trong nội tâm tức khắc liền mê hoặc, hắn và Đường Liệp vốn không có lấy thánh vật gì, tại sao đám Đạo tộc nhân này lại nói như vậy? Tình thế nghiêm trọng, không cho phép Lăng Ưng kịp suy nghĩ, Đường Liệp huy vũ trường đao, không ngừng hất văng cự tiễn bắn về phía mình, đao pháp của hắn dẫu sao vẫn chưa rành, khó tránh những mũi tên lọt lưới bắn vào thân thể hắn, may là trước đó đã mặc vào lân giáp mới chế tác, thân thể mặc dù bị đánh nặng nề, nhưng không bị xuyên thủng cơ thể.

Lăng Ưng càng bay càng cao, kéo Đường Liệp bay lên đỉnh núi đá mới chậm rãi đáp xuống, đám Đạo tộc nhân hiển nhiên không có ý bỏ qua, dọc theo vách đá tạo hình chữ Z tiếp tục đuổi theo, Đường Liệp giơ tay áo lau mồ hôi trên trán: " Làm sao bây giờ?"

Lăng Ưng rút trường cung cài tên, nhắm vào tên Đạo tộc võ sĩ chạy đầu tiên bắn ra, tên võ sĩ kêu thảm một tiếng, thân hình dọc theo cầu thang ngã nhào xuống, đụng ngã hai gã đồng bạn, thân thể ba người ngã rớt khỏi vách núi.

Một mũi tên bắn ra, một mũi tên lại tới, Lăng Ưng chiếm cứ địa hình cực kỳ có lợi, liên tục bắn chết nhiều người khiến cho Đạo tộc võ sĩ phải dừng chân không dám đuổi tới.

Thừa dịp đám Đạo tộc nhân không đuổi theo, Lăng Ưng nắm dây dài kéo Đường Liệp bay tới vách núi khuất trên đỉnh rồi hạ xuống, lúc đạp lên mặt đất chợt có cảm giác như tái sinh, Lăng Ưng rút sợi dây, lại nghe tiếng kêu réo phía sau truyền đến, vô số Đạo tộc nhân vòng qua dốc đá hướng bọn họ đuổi tới.

Đường Liệp không nhịn được lắc đầu: " Mẹ nó, đám Đạo tộc nhân này quả là khó chơi!"

Lăng Ưng lạnh lùng nói: " Bọn họ luôn miệng nói bị mất thánh vật, xem ra chúng ta bị lợi dụng rồi."

Đường Liệp giận dữ nói: " Nhất định là tên Nhã Dịch An vô liêm sỉ lấy trộm thánh vật của Đạo tộc nhân! Rồi lại lợi dụng chúng ta dẫn dụ bọn họ đuổi theo, hắn có thể nhân cơ hội thoát thân."

Lăng Ưng yên lặng gật đầu: " Ngươi đi trước! Ta thoát thân sẽ gặp lại ngươi sau!" Nói xong hai cánh triển khai nhanh như tia chớp bay về phía không trung, đón lấy mấy ngàn Đạo tộc nhân vọt tới.

Đường Liệp nhanh chóng bỏ chạy, hắn không có cánh có thể chao lượn như Lăng Ưng, đành phải chạy đi trước.

May là toàn bộ Đạo tộc nhân đều mặc áo ngoài màu đen giống nhau như đúc, trên mặt lại vẽ hoa văn, sau khi Đường Liệp rời khỏi thần miếu thì thành công lẩn vào trong đám người.

Tin tức thánh vật bị mất nhanh chóng truyền ra trong Đạo tộc nhân, cả thành toàn bộ sôi sục, lớn tiếng kêu la, Đường Liệp cũng giả ra bộ dáng căm phẫn, lặng lẽ lẩn vào bên trong thành, trở lại lữ quán, phát hiện Nhã Dịch An đã trộm sạch hành lý trốn mất, Đường Liệp tức giận đến nghiến chặt răng, nếu để cho hắn gặp lại tên vô lại lấy oán trả ơn, nhất định phải bầm thây hắn thành vạn đoạn, giải tỏa mối hận trong lòng.

Bởi vì lo lắng Đạo tộc nhân triển khai lùng bắt đại quy mô, Đường Liệp không dám ở lâu trong lữ quán, liền rời đi, tìm kiếm chỗ nghỉ chân khác, lúc này mà nói ngoài đường cái ngược lại an toàn hơn, Đường Liệp nghênh ngang trà trộn vào trong đám người đang tuôn như nước chảy, trong lòng ngầm cầu khẩn Lăng Ưng thành công chạy thoát sự đuổi giết của Đạo tộc nhân, sớm tìm được mình.

Còn đang miên man suy nghĩ, đột nhiên nghe được một thanh âm mềm nhuyễn, một mùi hương mê người bay vào trong mũi hắn, Đường Liệp ngẩng đầu nhìn lên, nhìn thấy một hồng y nữ tử trang điểm xinh đẹp đang dựa vào cửa sổ ngoắc mình không ngừng, từ cách ăn mặc của nàng dễ dàng nhìn ra nàng là kỹ nữ.

Đường Liệp mặc dù từ trước tới nay luôn luôn háo sắc, nhưng thân đang ở trong hiểm cảnh, làm sao còn tâm trí tầm hoa vấn liễu, mỉm cười với hồng y nữ tử, lúc này đám người phía trước đột nhiên rối loạn lên, một đám Đạo tộc võ sĩ khôi giáp sáng ngời đang đi nhanh tới hướng của hắn, trong lòng Đường Liệp cả kinh, nhưng vẫn biểu hiện ra bộ dáng trấn tĩnh, nhưng không có lá gan tiến tới, trong đầu liền nảy ra ý niệm, quay nhìn hồng y nữ tử mỉm cười, bước đi vào tiểu lâu.

_
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như Ngày 5 Trì chú cầu nguyện tật dịch tiêu trừ, quốc thái dân an, kinh phat rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của Quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status