Y thủ che thiên

Quyển 3 - Chương 41: Hàn Như Hạo


Nghe được Hàn Như Liệt nói, Mộ Chỉ Ly ngẩn ra, sắc mặt không tự chủ biến thành nhu hòa, nhìn Hàn Như Liệt cũng không biết nên nói cái gì cho phải. Hắn hướng mình biểu lộ tình cảm, mặc dù vẫn biết tâm ý của hắn, nhưng thời điểm thật sự nghe được cũng có một cảm giác rất khác lạ.

Nhìn vẻ mặt Mộ Chỉ Ly sợ run, Hàn Như Liệt dùng sức kéo làm Mộ Chỉ Ly ứng phó không kịp kéo vào ngực mình, hướng về phía cánh môi anh đào mà mình vẫn hằng mơ tưởng hôn xuống.

Cảm thụ được phấn môi mềm mại, Mộ Chỉ Ly chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng.

Vốn là chỉ muốn chuồn chuồn lướt nước (hôn nhẹ) mà hôn nàng, nhưng môi của nàng giống như là có ma lực khiến cho hắn mê muội không chịu rời đi.

Nàng không nghĩ tới hắn lại đột nhiên như vậy đối với mình, miệng nhỏ bị bịt kín, còn chưa kịp phản ứng, hàm răng bị cạy mở bá đạo. Đầu lưỡi truyền đến một trận cảm giác tê dại khó mà hình dung, bị nam nhân dùng sức từng chút từng chút một mút lấy.

Theo nụ hôn dần dần xâm nhập, Mộ Chỉ Ly cảm giác khí lực trên người mình đang dần dần tiêu tán, cả người đều xụi lơ ở trong ngực Hàn Như Liệt, sắc mặt ửng hồng.

Cho đến khi Mộ Chỉ Ly thở không được nữa Hàn Như Liệt lúc này mới lưu luyến rời đi môi anh đào mê muội của nàng, Hàn Như Liệt ở bên tai Mộ Chỉ Ly nói: “Nương tử, nàng là của ta.” Ngữ điệu ôn nhu nhưng đầy dẫy bá đạo tham muốn giữ lấy, một đôi con ngươi tràn đầy thâm tình nhìn Mộ Chỉ Ly.

Vẫn dựa ở trong ngực Hàn Như Liệt, lúc này Mộ Chỉ Ly mới phát hiện ra dưới góc độ này nhìn dường như có một loại mị lực không tả nổi. Đại khí, cuồng ngạo lại làm cho người mê muội, không khỏi có chút say đắm.

Nhìn thấy tia say đắm trong mắt Mộ Chỉ Ly, nụ cười nơi khóe miệng Hàn Như Liệt càng sâu. Ở trên thế giới này những cô gái say đắm hắn không coi là ít, nhưng hắn chỉ có quan tâm một người đó là Chỉ Ly. Đây là lần đầu tiên hắn phát hiện trong mắt Chỉ Li có cảm xúc rõ ràng như thế, có thể nào không vui?

Đợi Mộ Chỉ Ly kịp phản ứng sau chẳng qua là cáu giận trợn mắt nhìn Hàn Như Liệt một cái, mới vừa rồi quá đột ngột làm cho nàng lâm vào bẫy rập ôn nhu do Hàn Như Liệt vì nàng mà tỉ mỉ bố trí. Trên cánh môi dường như vẫn còn lưu lại độ ấm của Hàn Như Liệt, cảm giác như vậy. . . . . .

Hàn Như Liệt nhìn vành tai đều đã hồng toàn bộ của Mộ Chỉ Ly, thầm than bảo bối của mình vĩnh viễn mê người như vậy. Nhìn bộ dáng nàng đỏ mặt, mình không thể tiếp tục trêu ghẹo nàng, nếu không sợ là mặt cũng không biết dấu vào đâu nữa rồi.

“Ly nhi, ta dẫn nàng đi xem phòng của ta một chút đi.” Hàn Như Liệt cười nói, lôi kéo tay Mộ Chỉ Ly liền hướng phía phòng mình đi tới.

Mộ Chỉ Ly trầm mặc không nói, tùy ý Hàn Như Liệt lôi kéo nàng, chỉ cảm thấy hai gò má nóng lên. Không biết mới vừa rồi có người khác nhìn thấy hay không, điều này thật sự là quá. . . . . .

Cho đến khi Mộ Chỉ Ly đi tới phòng Hàn Như Liệt, lúc này mới khôi phục bình thường.

Phòng Hàn Như Liệt rất là đơn giản, phòng xa hoa không giống với phong cách Đại thiếu gia, bất quá phòng Hàn Như Liệt lại làm cho người ta cảm thấy rất là thoải mái, bố trí mang theo cảm giác tao nhã vài phần. Bên trong nhà rất là sạch sẽ, tất cả đồ đều bày đặt chỉnh tề.

Song, đầu tiên Mộ Chỉ Ly chú ý cũng không phải là hết thảy mọi thứ, bởi vì tầm mắt nàng dừng lại ở bức họa treo ở trung tâm bức tường.

Trong bức họa là cô gái mặc một bộ áo màu trắng, tay cầm một thanh kiếm màu xanh ngọc, tay áo tung bay, sắc mặt lạnh nhạt.

Người này trừ nàng ra còn có thể là ai, ngũ quan vẽ cực kỳ tinh sảo, cùng bản thân nàng không kém bao nhiêu, ngay cả khí chất kia cũng được bức họa này mô tả vô cùng nhuần nhuyễn. Nếu không cẩn thận quan sát làm sao có thể họa ra được bức tranh như vậy?

Hàn Như Liệt thấy Mộ Chỉ Ly vẫn nhìn bức họa trên tường, không khỏi lên tiếng nói: “Tranh này như thế nào?”

Mộ Chỉ Ly gật đầu: “Vẽ đấy rất tốt, đây là do vị họa sĩ nào vẽ ra vậy? Dựa vào sự miêu tả của chàng liền có thể vẽ được giống như thật không phải quá lợi hại sao.” Kể cả các họa sĩ trước kia nàng đã thấy cũng chưa bao giờ thấy qua có ai vẽ thật như vậy.

Nghe vậy, độ cong khóe miệng Hàn Như Liệt càng mở rộng, từ phía sau lưng ôm cả người Mộ Chỉ Ly nói: “Tướng công của nàng là ta đây vẫn luôn rất lợi hại, thế mà đến hôm nay nàng mới biết được?”

Mộ Chỉ Ly xoay đầu lại, kinh ngạc nhìn Hàn Như Liệt, chỉ vào bức họa nói: “Đây là chàng vẽ?”

“Trừ tướng công nàng ra còn ai có thể vẽ ra được nàng như vậy?” Hàn Như Liệt cười nói, trong ba năm Mộ Chỉ Ly đi chiến trường Thiên Huyền, thời điểm hắn tưởng niệm Chỉ Ly liền họa bức tranh này, hôm nay kỷ năng càng thành thạo.

Trong mắt Mộ Chỉ Ly tràn đầy cảm động, nàng hiểu nếu không phải hắn vô cùng để ý tới mình, làm sao có thể đem mình vẽ rất thật như thế? Thậm chí ngay cả đám sợi tơ con cũng đều vẽ linh hoạt đến cực hạn.

Hai tay còn đặt bên hông Hàn Như Liệt, cảm thụ được nhịp tim đang đập của Hàn Như Liệt. Nàng cảm thấy giờ khắc này thật là đẹp, mặc dù xuyên qua cũng không phải như nàng suy nghĩ, ở chỗ này có thể gặp được Liệt chính là hạnh phúc lớn nhất cả đời này của nàng, hạnh phúc đến mức những phân tiếc nuối liên quan kia cũng đều hoàn toàn biến mất.

“Liệt, có chàng thật tốt.” Mộ Chỉ Ly nói đều phát ra từ trong lòng.

Trong ngày thường nàng đã rất lâu không có cùng Liệt ở chung một chỗ, đều là chia ra tu luyện, nhưng ở thời điểm cô đơn nghĩ tới còn có một người đang ủng hộ mình, nàng lại tràn đầy lực lượng.

Hàn Như Liệt không nói gì, cũng đem Chỉ Ly ôm chặt hơn. Nếu có thể, hắn hi vọng mỗi ngày đều có thể cùng Chỉ Ly ở chung một chỗ, bất quá ngày này cũng đã không xa.

Cũng không lâu lắm, Hàn Dạ xuất hiện ở hai người trước mặt trước.

“Thiếu chủ, gia chủ gọi ngươi đi qua một chuyến, có một số việc muốn cùng ngươi dặn dò. Gia chủ còn nói để cho Mộ Chỉ Ly đem Hàn gia coi thành nhà mình là được, không cần có cái gì bận tâm.” Nói đến đây, trên mặt Hàn Dạ cũng lộ ra nụ cười.

Thời điểm ban đầu Thiếu chủ lần đầu tiên nhìn thấy Mộ cô nương hắn ở bên cạnh, khi đó hắn chỉ cảm thấy giữa Thiếu chủ cùng Mộ cô nương chênh lệch thật sự quá lớn, mặc dù hắn vô cùng hi vọng Thiếu chủ có thể cùng Mộ cô nương ở chung một chỗ, nhưng cũng cảm thấy loại khả năng này có chút nhỏ.

Ở lúc ấy trong mắt của hắn, cho dù tương lai Thiếu chủ cùng Mộ cô nương ở cùng một chỗ, người của Hàn gia cũng tuyệt đối sẽ không đồng ý. Chưa từng nghĩ thời gian ngắn ngủn mới hơn ba năm đã xảy ra biến hóa lớn như vậy, mới vừa rồi hắn nghe được gia chủ nói để cho Mộ cô nương đem Hàn gia coi như chính nhà mình thì một hồi lâu sau cũng chưa kịp phản ứng.

Người Hàn gia đã đón nhận Mộ cô nương, hắn thật vì Thiếu chủ mà cảm thấy vui vẻ!

Nghe vậy, Hàn Như Liệt trong mắt mang theo vẻ giảo hoạt gật đầu nói: “Chỉ Ly, ta đây đi trước một chuyến, rất nhanh sẽ trở lại. Nàng có thể tùy tiện xem một chút, cha ta nói hãy đem tất cả nơi này coi như nhà mình.”

Mộ Chỉ Ly liếc Hàn Như Liệt một cái: “Ta biết rồi, chàng mau đi đi.” Nhưng trong lòng thì cảm thấy rất vui vẻ, nếu gia chủ Hàn gia có thể nói ra nói như vậy, chính là nói hai người bọn họ ở chung một chỗ đã không có bất cứ vấn đề gì nữa. Chẳng lẽ ở trong khoảng thời gian ngắn như vậy, gia chủ Hàn gia đã thuyết phục được các trưởng lão khác?

Đây là lần đầu tiên trên mặt Hàn Như Liệt nở nụ cười nhìn Hàn Thành Hạo, nói: “Gia chủ, ngài có chuyện gì muốn giao cho con?”

Nhìn thấy nụ cười của Hàn Như Liệt, trên mặt Hàn Thành Hạo cũng lộ ra nụ cười như ẩn như hiện nói: “Các trưởng lão có ý kiến khác đã toàn bộ giải quyết, có thể nói Hàn gia đã thừa nhận hai người các ngươi ở chung một chỗ.

Nếu lần này là tuyên bố thật rồi, ta hi vọng hai người các con là có thể mãi mãi như thế, chớ để xuất hiện cái gì ngoài ý muốn. Ta cũng có thể nhìn ra được Mộ cô nương là một vị tốt cô nương, ngươi hãy đối xử tốt hơn với người ta.”

“Ngài yên tâm đi, chúng con nhất định sẽ rất tốt .”

“Con. . . . . .”

. . . . . .

Đợi sau khi Hàn Như Liệt rời đi, Mộ Chỉ Ly ngây ngốc ở trong phòng không có việc gì làm liền đi ran ngoài cửa phòng. Nàng cũng muốn đi thăm Hàn gia một chút, dù sao đây cũng là nơi Liệt sinh sống.

Mộ gia tuy lớn, nhưng không cần bao lâu thời gian đã có thể đem trọn Mộ gia đều đi qua một lần, có thể tưởng tượng muốn đem Hàn gia này xem một lần cũng đơn giản như vậy. XChung quanh vùng này, dường như cũng chỉ có gia tộc Hàn gia này, ở địa phương không xa cũng không thiếu những gia tộc nhỏ phụ thuộc vào Hàn gia

Đó là lúc nàng cùng Hàn Như Liệt đi tới thì Hàn Như Liệt đã giới thiệu, mặc dù nàng cũng không có thấy được sức mạnh chân chính, nhưng cũng có thể cảm nhận được nội tình thế gia. Nàng ở bên ngoài nhìn thấy một ít đệ tử kia, nếu đặt ở Thiên Thăng Quốc cũng đều được coi là nhân vật chính, nhưng ở Hàn gia chỉ là đệ tử tầm thường ở ngoài thôi.

Nghĩ đến vậy thì đệ tử dòng chính thực lực lại càng không cần phải nói, ở nơi này chính là hình thức gia tộc có thể đạt được rất nhiều tài nguyên tốt để tu luyện, bất quá cạnh tranh cũng là vô cùng kịch liệt.

Mộ Chỉ Ly trên mặt nở nụ cười đánh giá hoàn cảnh ở Hàn gia, vào giờ khắc này chỉ cảm thấy mình tạm thời buông xuống vỏ bọc bên ngoài, vui vẻ buông lỏng một lần.

Hàn Như Hạo vẻ mặt buồn bực từ trong nhà đi ra, mới vừa rồi hắn cực kỳ hưng trí đi tìm ông nội của mình hỏi xem gia chủ ở nghị sự đường nói cái gì, lại bị trừng mắt bắt chạy ra, khiến cho hắn không giải thích được .

Hắn gần đây cũng không làm chuyện gì sai a, làm sao lại đối với hắn phát giận rồi? Thật là kỳ quái!

Song, sau một khắc, hai mắt Hàn Như Hạo tỏa sáng! Một mỹ nhân áo trắng xuất hiện ở trong tầm mắt của hắn, này vừa nhìn liền lập tức bị hấp dẫn.

Cực phẩm a! Đây tuyệt đối là cực phẩm nhân gian!

Hắn từng coi mắt rất nhiều cô gái nhưng còn chưa từng thấy qua bất kỳ một cô gái nào có thể cùng cô gái trước mắt này đánh đồng. Áo váy màu trắng làm cho nàng như ẩn như hiện (phiêu miểu), khí chất không vương bụi trần giống như tiên nữ trong lòng mỗi người đàn ông vẫn thường ảo tưởng.

Không khỏi đưa tay vuốt vuốt hai mắt của mình để xác định mình không có nhìn lầm, cô gái chính là ở chỗ này, cũng không phải là huyễn tượng (ảo giác)! Hàn gia làm sao lại có một cô gái dung mạo xinh đẹp như vậy, sửa sang lại một phen quần áo của mình rồi nhanh chóng hướng bạch y mỹ nhân đi tới.

“Vị cô nương này, không biết là tiểu thư nhà ai?” Mang nụ cười trên mặt Hàn Như Hạo nhẹ giọng hỏi

Mộ Chỉ Ly đang đi tới đi tới lại đột nhiên phát hiện một gã nam tử xuất hiện ở trước mặt mình, nam tử thân hình cao lớn, khí vũ hiên ngang, tướng mạo rất là tuấn dật, sợ là bắt sống tâm của không ít cô gái.

Chẳng qua là đầu tiên nhìn, Mộ Chỉ Ly đối với nam tử này đã rất không vui. Kia trong mắt dục vọng không chút nào che dấu làm cho nàng cảm thấy khó mà chịu được, mặc dù ngoài mặt thoạt nhìn nghiêm trang, nhưng tình cảm trong mắt cũng che dấu không được.

Nhất là khinh bạc vẻ ở khóe mắt kia, vừa nhìn liền biết đây thật thật tại tại là Hoa Hoa Công Tử. Nàng Mộ Chỉ Ly gặp mặt không ít người, người đối với nàng có ý nghĩ (ái mộ)cũng không ít, nhưng người không chút nào che dấu như thế này thật là lần đầu tiên nhìn thấy.

“Cùng ngươi không liên quan.” Mộ Chỉ Ly liền xoay người đi, nếu đã cảm thấy không thích, nàng cũng không muốn tiếp tục dây dưa cùng hắn. Đây dù sao cũng là Hàn gia, tên nam tử này có thể là tử tôn dòng chính của Hàn gia, lần đầu tiên tới liền xảy ra xung đột thật sự có chút không thích hợp.

Hàn Như Hạo thấy mỹ nhân thế mà lại quay đầu rời đi cũng sững sờ, chợt trong mắt lại nhiều hơn một hồi hứng thú. Có rất ít cô gái nhìn thấy hắn xong lại có thể làm như vậy, khó có thể nhưng lại cố ý làm nổi lên hứng thú của hắn? Không phải không thừa nhận, thật sự là hứng thú của hắn bị nàng gợi lên.

Thân hình vừa động lần nữa đã xuất hiện ở trước mặt Mộ Chỉ Ly, chặn lại đường đi của Mộ Chỉ Ly: “Cô nương, nếu đã tới nhà chúng ta thì liền chầm chậm một chút, cần gì phải vội vã đi như vậy?”

Mộ Chỉ Ly chân mày cau lại, sắc mặt lạnh lùng: “Tránh ra, ta không có thời gian cùng ngươi nói chuyện phiếm.”

“Ôi, còn tính là đùa bỡn nữa? Nói đi, ngươi là tiểu thư nhà ai? Ta cho ngươi biết, chỉ cần đi theo ta, ta bảo đảm ngươi trôi qua sẽ thư thư phục phục (thư thái, sung sướng).” Hàn Như Hạo trên mặt đều là đắc ý: “Ngươi muốn cái gì sẽ có cái đó, có Hàn gia làm hậu thuẫn của ngươi ngươi liền bay lên đầu cành làm Phượng Hoàng.”

Nghe vậy, từ đáy lòng Mộ Chỉ Ly cười lạnh một tiếng nhìn Hàn Như Hạo rất khó chịu. Hoa Hoa Công Tử như vậy nàng gặp không ít, bởi vì ở thế gia cùng với môn phái chứng kiến nam tử phần lớn đều có tu dưỡng, cũng đã có một loại người như vậy tồn tại.

“Ta nói tránh ra!” Nàng có thể cảm nhận được nam tử trước mặt này tu vi không thấp, hơi thở so với nàng mạnh hơn không ít, nhưng là dù vậy, nàng cũng không có cái gì phải sợ. Dù sao nàng ngoài trừ tu vi còn có y thuật!

Nụ cười trên mặt Hàn Như Hạo dần dần thu liễm, trên mặt mang theo một tia lạnh lẽo: “Những cô gái giả bộ thanh cao như ngươi vậy ta thấy không ít, không nên không biết xấu hổ. Nữ nhân Hàn Như Hạo ta coi trọng không có một người nào, không có một cái nào có thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta!”

Nghe được ba chữ Hàn Như Hạo kia, Mộ Chỉ Ly lập tức liền kịp phản ứng. Người ở sau lưng hại Hàn Như Liệt không phải là Hàn Như Hạo tôn tử của Tam Trưởng lão sao? Không nghĩ tới thật đúng là oan gia ngõ hẹp a!

“Ngươi chính là Hàn Như Hạo?”

Thấy mặt sắc Mộ Chỉ Ly rốt cục thay đổi, trên mặt Hàn Như Hạo cũng lộ ra vẻ đắc ý: “Làm sao? Hiện tại rốt cục nghĩ thông suốt?”

Mộ Chỉ Ly cười lạnh một tiếng: “Ta xem không được ngươi, ta thích chính là Hàn Như Liệt.”

Hàn Như Hạo giận tím mặt: “Ngươi coi là thứ gì? Thế nhưng nhìn không được ta? Hôm nay bất kể ngươi nhìn được hay không, ngươi đều trở thành người của Bổn công tử!” Ở cả Hàn gia hắn hận nhất chính là Hàn Như Liệt, nếu là không có Hàn Như Liệt thì vị trí Thiếu chủ liền rơi trên đầu của hắn rồi.

Trong ngày thường khắp nơi cũng bị Hàn Như Liệt áp chế, hắn hiểu Hàn Như Liệt một người mặc Hồng Y yêu nghiệt như vậy tại sao các cô gái đều chỉ có thể nhìn hắn mà không thấy mình? Mình đến tột cùng kém hắn ở nơi nào?

Hắn không phục, hắn cố gắng tu luyện như vậy nhưng luôn kém hơn Hàn Như Liệt một chút, cho nên trong ngày thường chỉ có thể đem mọi chuyện đều làm được tốt nhất. Lần trước mất tâm tư lớn như vậy hạ độc Hàn Như Liệt, vốn tưởng rằng nhất định có thể thành công lại không nghĩ đến lại bị hắn biết được.

Hắn vẫn luôn thích Đinh Thục Nghi, hết lần này tới lần khác trong mắt Đinh Thục Nghi chỉ có Hàn Như Liệt, căn bản không có hắn! Ở trong mắt Đinh Thục Nghi, Hàn Như Hạo hắn căn bản không có tư cách cùng Hàn Như Liệt sánh vai!

Tại sao, hắn đã nghĩ mãi mà không rõ! Hiện tại thật vất vả nhìn thấy một bạch y mỹ nhân, nàng thế nhưng cũng thích Hàn Như Liệt?

Nghĩ tới những điều này, Hàn Như Hạo liền chuẩn bị mạnh mẽ lôi Mộ Chỉ Ly đi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang so sánh nhất chẳng hạn như top 10 dich vu thanh lap cong ty tai ha noi, tivi tcl rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.