Y thủ che thiên

Quyển 5 - Chương 138: Xúc tu hắc ám


Đúng lúc này trong góc tối có mấy đôi mắt nhìn thẳng vào người Mộ Chỉ Ly, trong mắt mang nhiều suy tính. Đợi mấy người Mộ Chỉ Ly đi vào Tuyệt Tình Lâu xong thì bọn họ mới quay đầu về, vẻ mặt hơi nghiêm trọng.

- Căn cứ vào tin tức tìm hiểu được thì lúc ở buổi đấu giá, Mộ Chỉ Ly và Phó Dịch Hùng đã xảy ra xung đột, và sau khi Phó Dịch Hùng rời khỏi buổi đấu giá thì bị giết, nói như vậy thì Mộ Chỉ Ly này chính là tình nghi lớn nhất.

Diệp Lăng Thiên cau mày, chậm rãi nói.

Vốn tưởng rằng chuyện lần này tuyệt đối không thể thất bại, chưa từng nghĩ sẽ phát sinh chuyện này, nếu không nhanh chóng mang được hai Tàn Đồ kia về thì sau khi trở về có thể phải đối mặt với những chuyện không hay ho gì.

- Ban đầu cảm thấy Mộ Chỉ Ly muốn đối phó với Phó Dịch Hùng cũng không dễ dàng gì, nhưng hôm nay ở Vạn Hoa tỷ thí nàng đã thể hiện thực lực cực kì mạnh mẽ, nên việc nàng giết Phó Dịch Hùng là chuyện có thể lắm.

- Mặc dù còn có những trường hợp khác nhưng Mộ Chỉ Ly chính là mục tiêu đầu tiên, bây giờ phải điều tra xem sau khi kết thúc buổi đấu giá Mộ Chỉ Ly đã đi đâu, và đi vào lúc nào.

Mệnh lệnh của Diệp Lăng Thiên giống như không thể kháng cự được, hắn nhất đinh phải tìm cho được Tàn Đồ.

Mấy người Mộ Chỉ Ly vừa đi vào Tuyệt Tình Lâu thì trong chốc lát đại sảnh liền trở nên náo nhiệt.

- Đó chính là Mộ Chỉ Ly, trước đây đã giết cháu của Mạc trưởng lão đấy, sau này trước mặt Mạc trưởng lão lại còn giết cả La Chí Hiền và Dương Thiếu Phi, người này đúng là năng lực rất cao.

- Ha ha, còn nữa, Mạc trưởng lão đúng là không may, nghe nói Mạc trưởng lão bây giờ đã rời khỏi Tuyệt Tình Cốc rồi.

- Một người của giới tán tu mà có thể làm được những chuyện như vậy thì đúng là đệ nhất của giới tán tu rồi. Ta cũng là tán tu nhưng so với nàng thì đúng là một sự chênh lệch quá lớn, tuy nhiên trước kia không thể nào ngờ Mộ Chỉ Ly lại là một đại mỹ nhân như vậy đâu.

- Chắc chắn Mạc trưởng lão sẽ không bỏ qua cho Mộ Chỉ Ly đâu, tương lai sẽ có nhiều chuyện thú vị nữa đó. Bây giờ vì chuyện ở Tuyệt Tình Cốc mà Mộ Chỉ Ly và Sất Trá Điện càng thêm thù nhau, thái độ của Thiên Âm Môn cũng không rõ ràng, bầu không khí của mấy đại môn phái đó chắc chắn là bị ảnh hưởng rồi.

Trong lúc mọi người đang bàn tán thì Mộ Chỉ Ly bước chậm rãi vào trong phòng, khuôn mặt tao nhã, điềm tĩnh, lạnh nhạt như thể không để ý đến những gì mà bọn người kia đang bàn tán.

Mộ Chỉ Ly vừa bước vào phòng thì Mộ Dật Thần liền mở miệng nói:

- Bầu không khí của mấy đại môn phái đều bị ảnh hưởng vì Chỉ Ly tỷ, tỷ đúng là tài giỏi mà.

Mộ Chỉ Ly mỉm cười nói:

- Cứ phóng đại lên đúng là thú vị mà, mấy đại môn phái vì ta mà bị ảnh hưởng thì chắc ta khó mà tồn tại được rồi.

Đồ ăn ở Tuyệt Tình Lâu đuợc làm cực kì nhanh, mấy người mới nói chuyện phiếm có mấy câu mà rượu và thức ăn đều đã được mang lên.

- Ích Hàn, sau khi ta đi khỏi thì mong ngươi chăm sóc Chỉ Ly giúp ta,

Hàn Như Liệt nâng chén rượu lên và nói với Ích Hàn. Từ Tuyệt Tình Cốc về Thiên Âm Môn cũng mất một khoảng thời gian nên trong khoảng thời gian đó hắn cũng không thể biến mất một cách mờ ám vào trong trụ sở bí mật được, trong này cũng chỉ có Ích Hàn mới giúp được Mộ Chỉ Ly.

Hai người chạm chén rượu, Ích Hàn vội hỏi:

- Hàn huynh, huynh nói vậy thì khách khí quá rồi. Chỉ Ly đã nhận ta là huynh đệ rồi thì ta nhất định sẽ chăm sóc nàng. Nếu có người đến gây rắc rối cho nàng thì nhất định phải bước qua xác ta đã.

Ích Hàn thẳng thắn như vậy khiến Hàn Như Liệt thấy có thiện cảm, từ lúc đi chung đến bây giờ hắn đã biết được Ích Hàn xứng đáng là một bằng hữu thâm giao.

Lúc mọi người đang uống rượu thì ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa.

Mọi người liếc nhìn nhau, trong lòng dấy lên nghi ngờ, lúc này ai lại đến tìm họ?

Cửa lớn mở ra thì có một lão già tươi cười xuất hiện:

- Xem ra ta đến không đúng lúc rồi, đang ăn cơm sao?

Nói vậy nhưng Mẫn Vô Song không có chút ngại ngùng nào mà cứ thế bước vào, ngồi xuống bên cạnh bàn, bộ dáng tất nhiên là không định rời đi rồi.

Mọi người cũng không để ý đến chuyện này, Ích Hàn đóng cửa lại rồi quay lại. Hàn Như Liệt im lặng quan sát Mẫn Vô Song một lúc rồi mới chậm rãi nói:

- Mẫn trưởng lão, nếu đã đến đây thì chi bằng cùng nhau uống rượu đi?

Mẫn Vô Song nhìn Hàn Như Liệt, mỉm cười rồi cầm lấy ly rượu đầy, nói:

- Lúc trước thấy các ngươi ở Vô tẫn thí luyện thì ta đã nhìn trúng các ngươi rồi, cuối cùng các ngươi lại đến Thiên Âm Môn, nếu gia nhập vào Thiên Ma Tông thì tốt biết mấy.

Hàn Như Liệt cười không nói gì, mấy người Mộ Dật Thần đều nâng chén, cho dù trở lại Vô tẫn thí luyện lần nữa thì bọn họ vẫn sẽ quyết định như vậy, dù sao lúc đó bọn họ cũng đã biết được mối quan hệ giữa Thiên Âm Môn và Thiên Huyền đại lục rồi.

Uống cạn chén rượu, Mẫn Vô Song bỏ chén rượu xuống, xoay người nhìn Mộ Chỉ Ly nói:

- Mộ Chỉ Ly, ta vẫn rất ngưỡng mộ năng lực của ngươi, nếu ngươi đồng ý gia nhập Thiên Ma Tông thì ta hứa sẽ đãi ngộ ngươi cực tốt, thấy sao hả?

Trong con ngươi đục ngầu hiện lên vẻ tha thiết, mặc dù Mẫn Vô Song hắn luôn tự cho mình là tà phái nhưng lại rất xem trọng thực lực của Mộ Chỉ Ly. Nàng bất phàm như vậy nên thành tựu trong tương lai sẽ rất khó lường, không chỉ vậy, Hàn Như Liệt và Mộ Dật Thần cùng với Thiên Nhi cũng đều tài giỏi hết, mấy tiểu tử kia đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, những người có năng lực thì tụ tập lại với nhau.

Tất cả mọi người đều biết đây là mục đích của Mẫn Vô Song khi đến đây, lúc trước hắn cũng đã từng hỏi qua Mộ Chỉ Ly chuyện này, bây giờ Vạn Hoa đại hội đã kết thúc, Mẫn Vô Song cũng sắp trở về Thiên Ma Tông nên trước khi rời đi đã đến đây hỏi một phen.

Cảm nhận được ánh mắt của mọi người thì Mộ Chỉ Ly mỉm cười, khuôn mặt tuyệt diễm sáng ngời, nói:

- Cảm tạ Mẫn trưởng lão đã xem trọng, nhưng trước mắt ta vẫn chưa định tham gia vào môn phái nào vì rất khó được ra ngoài, ta còn muốn lang bạt ở bên ngoài một thời gian nữa.

Nghe vậy thì Mẫn Vô Song cũng không hề lộ vẻ bất mãn:

- Nếu ngươi đã quyết định vậy thì ta cũng sẽ không ép nữa, sau này khi nào ngươi muốn gia nhập môn phái thì nhất định phải đến Thiên Ma Tông nhé.

Mặc dù không có được nhân tài như Mộ Chỉ Ly thì quả là đáng tiếc nhưng ít nhất là nàng cũng không chọn Thiên Âm Môn, chuyện này khiến hắn an tâm hơn.

Mộ Chỉ Ly chỉ cười rồi gật đầu:

- Đa tạ Mẫn trưởng lão đã cất nhắc.

- Nếu đã như vậy thì ta đi trước đây. Nhưng ta muốn nói với các ngươi một tin, mặc dù không biết đối phương là ai, tuy nhiên lúc ta đến có để ý thấy bên ngoài Tuyệt Tình Lâu có một đám hắc y nhân theo dõi các ngươi, xem ra là đang âm mưu làm chuyện mờ ám gì đó, các ngươi nên để ý một chút.

Vừa dứt lời thì cả người Mẫn Vô Song liền biến mất khỏi phòng.

Gió nhẹ thổi qua, giống như chưa bao giờ xuất hiện.

Tuy nhiên những người còn lại trong phòng thì trở nên trầm mặc, một đám hắc y nhân, Mộ Chỉ Ly, Hàn Như Liệt và Mộ Dật Thần hình như đều nghĩ đến đầu tiên đó là thủ hạ của lão nhân hắc ám. Đã hơn một năm qua lão nhân hắc ám đó chưa ra tay, nhưng hôm nay là một cơ hội tốt, e rằng hắn sẽ không buông tha.

Ba người liếc nhau, trong lòng thấy nặng nề, một khi thủ hạ của lão nhân hắc ám ra tay trong này thì bọn họ phải đối mặt với một trận chiến ác liệt rồi, và một khi diễn ra đánh nhau ở Tuyệt Tình Cốc này thì cục diện sẽ trở thành thế nào đây?

Ích Hàn nhìn thấy biểu hiện của ba người kia thì liền hiểu được ba người họ đã đoán được thân phận của đám người hắc y nhân, sự lo lắng của họ khiến không khí trong phòng trở nên căng thẳng hơn, giông tố lại sắp ập đến rồi.

Ích Hàn im lặng một lúc lâu không hỏi gì, đợi đến lúc bọn họ đủ tin tưởng hắn thì sẽ đến gặp hắn và nói mọi chuyện.

Trên khuôn mặt Mộ Chỉ Ly thể hiện sự dứt khoát, lạnh lùng:

- Ích Hàn, hôm nay bọn ta phải đi trước, thật xin lỗi.

Thực lực của lão nhân hắc ám quá mạnh nên cho dù là ở Tuyệt Tình Cốc thì hắn cũng không xem ra gì, nàng không thể kéo theo Ích Hàn vào chuyện này được.

- Được.

Ích Hàn gật đầu, nhìn Mộ Chỉ Ly, đó chính là sự tin tưởng bền chặt.

Đợi đến lúc ba người họ đi khỏi thì Ích Hàn mới thầm hỏi: rốt cục là thế lực nào mà lại khiến ba người bọn họ căng thẳng như vậy? Rốt cuộc Mộ Chỉ Ly có bao nhiêu bí mật?

Sau khi ba người Mộ Chỉ Ly rời khỏi Tuyệt Tình Cốc vẫn không vội đi tìm bọn người hắc y nhân mà đợi đi đến nơi héo lánh, nếu là lão nhân hắc ám đến tìm bọn họ thì bọn họ cần tìm một nơi cho mấy người kia hiện thân.

- Một khi thủ hạ của lão nhân hắc ám hiện thân thì sẽ bị Hạ Trường Thanh nhìn thấy, bọn họ sẽ biết được người lúc trước lẻn vào Thiên Âm Môn là để tìm Mộ Dật Thần, đến lúc đó sự việc có thể khác.

Mộ Chỉ Ly nhíu mày nói, suy nghĩ đó vẫn đè nặng lên trong lòng nàng, nặng nề nói không nên lời.

- Hãy dẹp những hậu quả đó sang một bên đi, điều chúng ta phải lo lắng lúc này là thực lực hiện giờ của lão nhân hắc ám như thế nào.

Một dung nhan tuấn tú, trường bào màu đỏ bay trong gió mang theo không khí nặng nề.

Mộ Dật Thần từ lúc nghe thấy ba chữ hắc y nhân thì cũng thấy nôn nao, lo lắng, lão nhân hắc ám chính là đối thủ lớn nhất trước mắt, là đối thủ mà hắn nhất định phải thắng trong tương lai. Vẫn luôn trốn tránh, nghĩ đến việc hôm nay phải đối mặt với tất cả thì trong lòng hắn không hề kích động mà rất bình tĩnh.

Không khí yên lặng bao trùm tất cả, đôi mắt thanh tú tràn đầy vẻ kiên nghị, nếu đã vậy thì chiến một trận đến cùng đi.

Đám người Diệp Lăng Thiên sau khi thấy đám người Mộ Chỉ Ly rời khỏi Tuyệt Tình Cốc thì liền lặng lẽ bám theo, nhưng khi nhìn thấy bọn họ đi vào một con đường hẻo lánh thì trong lòng liền có một chút bất an, họ hành động rất bí mật, không lẽ Mộ Chỉ Ly đã phát hiện ra bọn họ sao?

Gió thu hiu quạnh, bóng đêm lạnh lẽo.

Bốn phía yên tĩnh, gió nhẹ thổi qua khiến lá rụng từ trên cao bay xuống, ba bóng người ngạo nghễ đứng bên trong rừng cây, tầm mắt sắc bén, quan sát bầu trời hắc ám chung quanh, Mộ Chỉ Ly chậm rãi nói:

- Xuất hiện đi, bọn ta biết các ngươi đang ở gần đây.

Giọng nói lạnh như băng của Mộ Chỉ Ly tràn ngập sự kiên định, cùng với tiếng gió thì giọng nói của Mộ Chỉ Ly đã truyền đến tai Diệp Lăng Thiên.

Diệp Lăng Thiên giật mình, đúng là bọn họ đã bị phát hiện. Nhìn ba người đối diện mình, hắn do dự một lát rồi bước ra trước mặt ba người họ.

Lực lượng hai bên đứng đối diện nhau, trong bóng đêm tĩnh mịch thì ánh mắt hai bên như tóe lửa.

Nhìn thấy bảy hắc y nhân xuất hiện trước mặt thì Mộ Chỉ Ly yên lặng nhíu mày lại, mặc dù là quần áo màu đen nhưng bảy người này không giống với thủ hạ của lão nhân hắc ám, nguyên nhân là vì trên người bọn họ không có khí tức hắc ám nổi lên.

Hàn Như Liệt và Mộ Dật Thần cũng phát hiện ra điều này, nhìn bảy người trước mặt thì lòng cũng dấy lên sự nghi hoặc.

- Nếu đã bị các ngươi phát hiện thì bọn ta cũng không trốn nữa, Phó Dịch Hùng có phải do ngươi giết không?

Ánh mắt sắc như đao của Diệp Lăng Thiên nhìn Mộ Chỉ Ly chằm chằm.

Diệp Lăng Thiên vừa dứt lời thì ba người Mộ Chỉ Ly đều thở phào nhẹ nhõm, vốn tưởng là thủ hạ của lão nhân hắc ám thì bọn họ sẽ gặp phải nguy hiểm, không ngờ là vì một chuyện khác mà dẫn đến việc của người của bang phái khác tìm đến mình.

Mộ Chỉ Ly đã thông suốt mọi chuyện, tàn đồ ở buổi đấu giá kia là xuất phát từ Diệp Lăng Thiên, nói vậy tàn đồ kia không phải được chân chính mang ra đấu giá mà mục đích chính là muốn biết những tàn đồ còn lại đang ở đâu. Hóa ra lúc trước mình không mua tàn đồ kia đúng là một quyết định sáng suốt.

- Ta còn chưa ra tay với Phó Dịch Hùng thì đã nghe tin là hắn chết rồi.

Ánh mắt Mộ Chỉ Ly đảo qua, lạnh lùng nói.

Đôi mắt sâu thẳm của nàng khiến cho người ta không nhìn ra được suy nghĩ của nàng, Diệp Lăng Thiên ngây người một lát, những gì Mộ Chỉ Ly trả lời đã vượt qua dự đoán của hắn. Vốn nghĩ rằng Mộ Chỉ Ly hoặc là thừa nhận mình giết, hoặc là cố gắng phủ nhận mọi chuyện, chưa từng nghĩ nàng lại dám thừa nhận là mình muốn giết Phó Dịch Hùng, bộ dạng bình tĩnh này đúng là làm cho hắn thấy nghi ngờ

Hàn Như Liệt và Mộ Dật Thần vẫn giữ im lặng, hai bóng người khôi ngô tuấn tú đứng hai bên Mộ Chỉ Ly, một khi có việc ngoài ý muốn xảy ra thì hai người bọn họ nhất định sẽ động thủ trước.

- Vậy ngươi có biết là Phó Dịch Hùng có kẻ thù chứ?

Diệp Lăng Thiên suy nghĩ một lát rồi hỏi, bất luận là Mộ Chỉ Ly trả lời thật hay giả thì bây giờ ra tay với bọn họ cũng không có lợi, dù sao hắn cũng không biết Tiểu Huyết kia có xuất hiện ở đây hay không, sau này sẽ tìm cơ hội sau.

Mộ Chỉ Ly nhướng mày lên, châm chọc:

- Loại người như Phó Dịch hùng thì kẻ thù nhiều không thể kể hết, ai cũng là kẻ thù của hắn cả.

Diệp Lăng Thiên quan sát một chút, Mộ Chỉ Ly quả đúng là không phải hạng người tầm thường, trong tình huống này mà nói chuyện vẫn không để lộ ra một manh mối nào. Chi bằng hỏi thăm lại một lần nữa rồi động thủ cũng không muộn, nghĩ đến đây Diệp Lăng Thiên ôm quyền nói:

- Làm phiền rồi, bọn ta đi trước đây.

Vừa dứt lời thì Diệp Lăng Thiên vung tay lên, sáu người phía sau nhanh chóng rời đi, biến mất vào màn đêm tối tăm.

Trong mắt Mộ Dật Thần hiện lên một tia nghi hoặc, nhìn Mộ Chỉ Ly nói:

- Tại sao lại không ra tay giải quyết bọn họ? Bọn họ cũng đến từ một thế lực lớn mạnh, một khi họ truy ra được manh mối, chắc chắn lúc họ đến tìm lại chúng ta thì chúng ta sẽ gặp phiền toái lớn đấy.

Hiện giờ có thể khẳng định những gì vẽ trên tàn đồ đó là đúng, nếu đám người Diệp Lăng Thiên này biết được giá trị bức tranh ấy mà còn dám đem ra để đấu giá thì có thể thấy là thực lực của bọn họ không hề yếu.

Nghe vậy ánh mắt Mộ Chỉ Ly chùng xuống, cũng không nói gì. Hàn Như Liệt đột nhiên trở nên nghiêm túc, nheo mắt lại, nói:

- Nếu đã đến đây rồi thì cần gì phải trốn tránh nữa?

Ánh mắt Mộ Dật Thần liền thay đổi, trong nháy mắt có mười bóng người màu đen xuất hiện, trong nháy mắt đã bao vây ba người Mộ Chỉ Ly, khí tức nồng đậm phát ra từ người bọn họ, áo choàng màu đen phủ kín người, khí tức nguy hiểm dần lan rộng ra.

Nhìn thấy trang phục quen thuộc, ba người lập tức hiểu được thân phận của bọn kia. Hóa ra không phải họ nhầm lẫn thân phận đám hắc y nhân lúc nãy mà là có đến hai tốp hắc y nhân, xem ra đêm nay nhất định phải có chuyện rồi.

- Nhanh như vậy đã phát hiện ra, xem ra hơn một năm qua thực lực các ngươi tiến bộ không nhỏ đâu.

Gã cầm đầu đám hắc y nhân cười khặc khặc, tiếng cười của hắn làm lay động rừng cây, mang lại khí lạnh như băng.

- Các ngươi chính là thủ hạ của lão nhân hắc ám, lúc trước một số người đã bị xử lý, không biết các ngươi còn lại mấy Hào?

Mộ Chỉ Ly hất cằm lên nhìn mười người, sát ý lan tỏa.

- Ta là Thiết Tự Nhất Hào, những người bị các ngươi xử lý trước đây chỉ là Thai Diện thôi. Ngay cả nhiệm vụ nhỏ ấy mà cũng không hoàn thành được thì chết là đáng.

Bóng dáng ẩn trong áo choàng màu đen chậm rãi nói, ngữ khí tràn ngập sự coi thường.

Mộ Chỉ Ly nhíu mày, hóa ra là thủ hạ của lão nhân hắc ám còn có sự phân chia cấp bậc, như vậy có nghĩa là sau này sẽ gặp phải đối thủ mạnh hơn nữa sao?

Mộ Dật Thần nheo mắt, con ngươi chuyển động:

- Tại sao lão nhân hắc ám không phái người mạnh hơn đến? Chẳng phải là sẽ giải quyết mọi chuyện tốt hơn sao?

- Giải quyết các ngươi là một chuyện rất đơn giản, vốn không cần cao thủ ra tay.

Nhất Hào cười nhạo, tiếng cười đó như chê cười Mộ Dật Thần thật ngu xuẩn và kiêu ngạo.

Mặt Mộ Dật Thần khẽ biến sắc, đối phương đã khơi mào cơn tức trong hắn, thiên lực cơ thể trong nháy mắt bùng nổ.

- Đã vậy thì để ta xử lý các ngươi và chứng mình thực lực của ta cho các ngươi xem.

Trong nháy mắt trận chiến đã diễn ra.

Thiên lực tràn ngập khắp không gian, thổi quét qua rừng cây, lá cây bay tứ tung, ba bóng người sáng chói xuyên qua bên trong những bóng người màu đen kia, những chiêu thức mạnh mẽ không ngừng bùng nổ.

Mộ Chỉ Ly không thể không thừa nhận, hắc y nhân trước mặt này so với đám hắc y nhân gặp ở Vô Tẫn Hải thì mạnh hơn nhiều, tất cả đều là cao thủ Xuất Khiếu Cảnh. Hơn nữa mười người kia phối hợp hoàn mỹ, vây ba người bọn họ bên trong, tình hình không khả quan chút nào.

Hình như Mộ Dật Thần đã kiềm chế từ rất lâu, hoặc là vì lòng hận thù với lão nhân hắc ám quá lớn nên hôm nay bùng nổ, đôi mắt đỏ ngầu, hận không thể giết chết tất cả bọn họ.

Hắn điên cuồng công kích như vậy cũng khiến cho Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt bị ảnh hưởng theo, nhất chiêu rồi thêm nhất chiêu mạnh hơn không ngừng bùng nổ.

- Tứ hướng kết giới.

Hắc y nhân Nhất Hào hừ lạnh một tiếng, kết giới quen thuộc lại xuất hiện trước mặt ba người Mộ Chỉ Ly.

Trong cơ thể cảm nhận được năng lượng bị kiềm nén, Mộ Chỉ Ly cười nhếch mép:

- Lão nhân hắc ám cho nói cho các ngươi biết là tứ hướng kết giới đã từng bị ta phá giải không?

Nhất Hào thản nhiên nói:

- Vậy ngươi thử phá giải một lần nữa đi, tuy nhiên trước khi ngươi phá giải thì ta phải xử lý ngươi trước đã.

Một quyền mạnh mẽ, chấn vỡ không khí hung hăng đánh tới Mộ Chỉ Ly.

Đôi mắt Mộ Chỉ Ly ngưng lại, thiên lực trong cơ thể tuôn ra như thủy triều để nghênh chiến.

- Ngươi nghĩ đơn giản quá rồi đấy! Chỉ với một mình ngươi thì chưa đủ đâu.

Hai nắm đấm va vào nhau khiến hai người đều lùi về sau mấy bước mới ổn định lại được thân hình, Mộ Chỉ Ly chậm rãi nở một nụ cười, con ngươi lạnh lùng như rắn độc, nhìn chằm chằm vào hắc y nhân, sát khí đằng đằng.

- Nếu chỉ với trình độ này của các ngươi thì muốn giết ba người bọn ta không dễ đâu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay là một trang bị tất yếu bạn trẻ để nghiên cứu, học tập các kiến thức từ các nước phát triển. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như alkalization la gi nghia cua tu alkalization la hoa hoc su kiem hoa, cable car la gi nghia cua tu cable car la toa xe keo bang day cap chắc chắn kỹ năng tiếng Anh của bạn sẽ được cải thiện mỗi ngày, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp