Yêu anh phụ hồ sát vách

Chương 9: Xuất viện



Editor: Mayar

Beta: Quanh

________

Mọi người yên lặng không nói.

Diêu Mỹ Nhân nghe chú Giang Nam nói xong, trong lòng vô cùng kinh ngạc, trực giác của chú ấy rất chuẩn, thảm nào có thể trở thành ông vua địa sản, nhất định không chỉ dựa vào vận khí mà còn có năng lực cùng bản lĩnh, quan trọng nhất là trực giác, đây chính là một loại thiên phú.

Cô pha trà cho hai người, thử kiến nghị: "Con có thể nói ra quan điểm của con được không? Tuy rằng con còn nhỏ, không biết làm ăn buôn bán như thế nào, nhưng bình thường ở trên lớp thầy giáo cũng phổ cập một ít tin tức thời sự."

Giang Nam cười nói: "Ha ha, được, nói nghe một chút, chú Giang muốn biết con có ý kiến gì không." Hắn cũng không để ý nhiều lắm, chỉ coi đây là lời của con trẻ.

"Vừa rồi lời của chú Giang Nam nói con rất tán thành. Kinh tế phát triển, chất lượng cuộc sống của nhân dân tăng lên, không còn là cái thời cả nhà hơn mười miệng người hoặc là mấy cái gia đình cùng nhau ngồi xổm trong căn nhà nhỏ mấy chục mét vuông, tất cả mọi người đều theo đuổi cái tốt, hơn nữa thành thị yêu cầu xây dựng hạ tầng, nhất định sẽ xuất hiện không ít cửa hàng, chung cư, thương mại. Tất cả đều yêu cầu phải có đất đai. Hiện tại giá đất là hai ba ngàn một mét vuông, từ năm 90 tới giờ, từ mấy trăm lên tới mấy ngàn, gấp hơn mười lần, về sau còn có thể...." Diêu Mỹ Nhân tạm dừng lại, một hơi nói quá nhiều, quả thực rất khát.

Giang Nam và Diêu Thiên Nhai đang nghe hăng say, thấy Diêu Mỹ Nhân ngừng, nhanh chóng truy vấn: "Về sau thế nào?"

Diêu Mỹ Nhân thấy bọn họ nghe lời cô nói, lúc này mới chậm rì rì uống ngụm trà, tiếp tục phân tích nói: "Về sau kinh tế phát triển, giá đất khẳng định tiếp tục lên cao. Dân cư càng ngày càng nhiều, cung không đủ cầu, chỉ có thể cạnh tranh, đương nhiên giá đất sẽ tăng lên." Khóe miệng cô cong lên: "Lên tới trình độ nào? Một vạn một mét vuông, hai vạn một mét vuông, thậm chí năm sáu vạn một mét vuông vẫn là cung không đủ cầu, khi đó ai dám nói ngành địa ốc không đầu tư được!"

Diêu Thiên Nhai và Giang Nam thẫn thờ tiêu hóa lời Diêu Mỹ Nhân nói, lúc lâu sau hai người mới bình tĩnh lại được, dường như bọn họ đã thấy được tương lai ngành địa ốc.

"Nói hay lắm." Giang Nam nhịn không được cảm thán: "Tiểu Mỹ Nhân nói chính là điều ở trong lòng chú, quả nhiên là được giáo dục tốt có khác, kiến thức có phần hơn người bình thường."

Diêu Thiên Nhai phục hồi tinh thần: "Mỹ Mỹ, sao con biết nhiều như vậy."

Diêu Mỹ Nhân biết cha đã bị mình thuyết phục, cô híp mắt cười: "Đôi khi thầy giáo sẽ giúp chúng con mở rộng kiến thức."

Giang Nam tin thật: "Thầy giáo cấp ba có khác, quả là tri thức uyên bác, nhìn xa trông rộng. Anh Thiên, thế nào, cùng em hợp tác đi, em tin tưởng chúng ta sẽ thành công."

Diêu Mỹ Nhân tán thành: "Ba ba, con tin chú Giang Nam."

"Nếu mọi người đều nói như vậy, được, tôi liền liều mạng một phen. Tài chính cứ chia đều, sao lại có thể để chú bảy phần, anh chỉ có ba phần được."

Diêu Thiên Nhai đáp ứng hợp tác khiến cho Giang Nam vô cùng vui sướng, cũng không cùng ông tranh cãi vấn đề ai bỏ vốn nhiều hơn nữa.

---

Buổi sáng chủ nhật, Diêu Mỹ Nhân đi tới hiệu sách, sách luyện tập mới mua lần trước đã làm xong, cô nghĩ nên chọn thêm mấy quyển mới.

Trên thị trường sách tham khảo, các loại sách luyện tập rất đa dạng, Diêu Mỹ Nhân chọn rất cẩn thận, cô biết loại nào mới là loại mình muốn. Không bao lâu sau đã chọn được mấy quyển sách hay, đang lúc muốn đi trả tiền, lúc đi qua kệ sách không cẩn thận đụng phải một người.

Sách của đối phương cùng sách của cô lập tức rơi trên mặt đất, cô vội vàng thu thập lại: "Thực xin lỗi, tôi không cẩn thận đụng vào cậu."

Cô nhanh chóng đem sách nhặt lên trả lại cho đối phương: "Thật sự rất xin lỗi, cậu...... Lục Hạo Niên?"

"Cậu biết tôi sao?" Lục Hạo Niên một tay xỏ túi, giọng nói thanh lãnh nhưng cũng mang theo chút ôn hòa. Hắn nhìn cô gái trước mặt, một đôi mắt trong trẻo ánh nước, tầm mắt lại nhìn xuống gương mặt trắng nõn của cô, phát hiện mình đối với cô không có chút ấn tượng nào.

Diêu Mỹ Nhân không nghĩ tới người va phải sẽ là hắn, nhất thời quên thu hồi ánh mắt, nhìn chằm chằm về phía đối phương: "Đúng, chúng ta cùng lớp."

Lục Hạo Niên nhướng mày, nhìn thấy cô gái trước mắt cứ nhìn mình chằm chằm, khóe miệng hắn nhấc lên nụ cười trào phúng: "A, thì ra là bạn cùng lớp." Hắn vươn tay: "Làm phiền cậu trả sách lại cho tôi."

"A? Ừ!" Diêu Mỹ Nhân hoàn hồn, lập tức đem sách đưa qua.

"Hạo Niên, tôi chọn xong rồi."

Lúc này một giọng nói nhu hòa truyền đến.

Phương Mộng Nhàn từ chỗ quẹo đi tới, cô ta mặc váy hồng nhạt, làn váy theo bước đi mà phiêu động, trông thập phần thanh thuần dễ thương.

"Hửm? Em họ, sao em lại ở đây?" Nhìn Diêu Mỹ Nhân đang đứng đối diện với Lục Hạo Niên, cô ta hơi kinh ngạc.

Diêu Mỹ Nhân không nghĩ tới sẽ thấy Lục Hạo Niên cùng Phương Mộng Nhàn xuất hiện tại đây, nhưng thấy hai người đứng chung một chỗ, cô mơ hồ đoán ra được chuyện gì đó.

Cô gật đầu chào hỏi Phương Mộng Nhàn: "Chọn một ít sách luyện tập."

Phương Mộng Nhàn nhìn chằm chằm Diêu Mỹ Nhân, thần sắc có phần ý vị: "Quả là chăm học."

Cô em họ này biến hóa quá lớn.

Trong khoảng thời gian này, Diêu Mỹ Nhân càng ngày càng gầy, hơn nữa càng lúc càng đẹp, ngay cả mọi người trên lớp vốn không chú ý tới nó cũng dần dần thay đổi. Làn da tuy không trắng hơn tuyết nhưng cũng là trắng nõn, mang theo vài phần trẻ con, mắt ngọc mày ngài, môi đỏ mọng, có loại cảm giác làm cho người khác không rời được mắt. Nếu nó lại gầy đi..... Mắt Phương Mộng Nhàn hơi nheo lại, cô không cho rằng nó sẽ trở nên đẹp hơn so với mình, nhưng cô không thích sự thay đổi của Diêu Mỹ Nhân, rất không thích, đáy mắt Phương Mộng Nhàn hiện lên một tia ác ý.

"Đợi lát nữa chị cùng Hạo Niên sẽ đi ăn cơm trưa, em họ, em muốn đi cùng không?" Phương Mộng Nhàn mỉm cười hỏi.

"Không được, lát nữa em còn có việc, hai người ăn vui vẻ, tạm biệt." Nói xong, Diêu Mỹ Nhân xoay người rời đi.

Phương Mộng Nhàn thấy Lục Hạo Niên nhìn bóng dáng Diêu Mỹ Nhân rời đi, liền đi lên trước ngăn trở tầm mắt hắn: "Hạo Niên?"

"Cô ta là em họ cậu?" Lục Hạo Niên hỏi.

"Đúng vậy, quan hệ của chúng tôi rất tốt, khi còn nhỏ thích nhất chơi cùng nhau, không nghĩ tới khi trưởng thành, em ấy cùng tôi trở nên xa lạ. Hơn nữa con gái mười tám hay thay đổi, khi còn nhỏ em họ rất mập mạp, gần đây không biết làm sao lại gầy đi." Cô khẽ cau mày, trên mặt tràn đầy thần sắc lo lắng: "Em ấy gầy nhanh như vậy, mình lo lắng em ấy dùng thuốc giảm béo, thứ thuốc kia làm tổn thương thân thể rất nhiều."

"Vậy ư?"

Phương Mộng Nhàn thấy dáng vẻ Lục Hạo Niên không quan tâm nhiều, liền rời sang vấn đề khác: "Hạo Niên, chúng ta đi ăn cơm đi, mình nghe nói phía bên kia đường có một nhà hàng Pháp mới mở, chúng ta đi nếm thử."

"Ừ."

Phương Mộng Nhàn không nhịn được sung sướng. Lúc trước cô đồng ý chuyển tới thành phố G chính là vì Lục Hạo Niên. Xem ra hành động này của cô rất sáng suốt, so với ở thành phố S, số lần Lục Hạo Niên tiếp xúc cùng cô càng ngày càng nhiều.

---

Sau khi Diêu Mỹ Nhân rời hiệu sách, cô thuận đường đi tới tiệm trái cây chọn một ít hoa quả, sau đó đến thẳng bệnh viện. Cô bảo Phương Mộng Nhàn có việc cũng không phải nói dối. Hôm nay là ngày bà nội Thư xuất viện, cô muốn đi đón bà.

Đại khái mất nửa giờ xe buýt mới tới bệnh viện.

"Bà nội Thư." Cô gõ gõ vài cái, sau đó vặn chốt cửa đi vào.

"Mỹ Mỹ tới rồi đó ư?" Bà nội Thư ngồi ở mép giường, trên người đã mặc quần áo bình thường.

Diêu Mỹ Nhân buông túi hoa quả xuống, vội đi qua: "Cháu tới đón bà xuất viện."

"Quả là có tâm." Bà nội Thư rất thích cô gái nhỏ này, không nói cô bé đã cứu bà, Diêu Mỹ Nhân còn có bộ dáng xinh xắn, đôi mắt thanh thuần, vừa thấy chính là cô gái thiện lương hiếu thảo, khiến người ta không thể không thích.

Thư Mạch thu thập hành lý, thấy Diêu Mỹ Nhân tới, khóe miệng khẽ nhếch: "Cậu đã đến rồi."

"Đương nhiên, đã cùng cậu giao ước rồi, tôi chính là người giữ chữ tín." Diêu Mỹ Nhân kiêu ngạo nói.

"Tốt, có thể đi rồi, tôi đã gọi xe." Thư Mạch nắm chặt tay lại, nhịn xuống xúc động muốn sờ đầu cô, xách hành lý lên.

"Bà nội Thư, cháu tới đỡ bà." Diêu Mỹ Nhân đi đến mép giường, thật cẩn thận nâng bà nội Thư dậy.

Trên mặt bà nội Thư tràn đầy tươi cười: "Được, đợi lát nữa Mỹ Mỹ sẽ đến nhà của chúng ta ăn cơm, bà nội còn chưa cảm tạ cháu đâu."

Diêu Mỹ Nhân chậm rãi đỡ bà đi: "Bà nội Thư không cần khách khí, đó là việc cần làm"

"Cháu đừng từ chối, bằng không trong lòng bà sẽ không vui."

Diêu Mỹ Nhân nhìn về phía Thư Mạch, chớp chớp mắt cầu cứu hắn.

Thư Mạch làm bộ không nhìn thấy, yên lặng đem tầm mắt dời đi.

Diêu Mỹ Nhân mở to hai mắt nhìn, cứ liếc mãi như vậy, cuối cùng đành phải đáp ứng: "Bà nội Thư đừng nói như vậy, cháu đây liền quấy rầy rồi."

"Quấy rầy cái gì chứ, cháu nguyện ý tới, bà rất cao hứng." Bà nội Thư cầm lấy tay Diêu Mỹ Nhân, từng bước một đi về phía trước, thân thể mới vừa khôi phục nên bà không đi nhanh được, bên cạnh có Diêu Mỹ Nhân chiếu cố mình, bà quay đầu nhìn cháu trai một cái, âm thầm suy tính.

Nhà của Thư Mạch ở bên cạnh nhà cô, sau khi tiến vào, Diêu Mỹ Nhân đỡ bà nội Thư ngồi xuống, cô bắt đầu đánh giá nội thất xung quanh.

Phòng ở thoạt nhìn không khác so với nhà cô lắm, dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, nhưng nhà cô trang trí theo tông màu ấm, phòng ở này lại tương đối quạnh quẽ, ảm đạm.

"Uống nước đi." Thư Mạch rót nước ấm cho bà nội Thư và Diêu Mỹ Nhân: "Hai người ngồi xem TV, cháu đi nấu cơm." Cậu thuận tay bật TV lên.

Diêu Mỹ Nhân rất kinh ngạc: "Cậu biết nấu cơm?"

"Đúng vậy."

Bà nội Thư chậm rãi uống nước, sau đó mở miệng nói: "Mỹ Mỹ, đợi lát nữa cháu ăn nhiều chút, Tiểu Mạch làm đồ ăn rất ngon." Trong giọng nói của bà không tự giác mang theo vài phần tự hào.

Diêu Mỹ Nhân kinh ngạc, cô có chút không thể tiếp thu nổi, vì sao cô là nữ mà không biết nấu cơm, Thư Mạch là con trai lại biết, lại còn làm rất ngon, cô cảm giác mình phải chịu đả kích lớn.

"Muốn tôi giúp cậu đi mua đồ không?"

"Nguyên liệu đã sớm được chuẩn bị tốt, cậu ngoan ngoãn ngồi đây là được."

Cô rất hiếu kì bộ dáng Thư Mạch nấu ăn sẽ như thế nào.

Nhưng Diêu Mỹ Nhân biết khả năng của mình. Cô không dám nói sẽ phụ giúp cậu nấu ăn, đành phải nói thật: "Tôi nhìn cậu nấu ăn được không?" Đôi mắt vừa đen vừa sáng, cứ như vậy nhìn chằm chằm Thư Mạch.

Đôi mắt đen như mực của Thư Mạch tối lại, bàn tay siết chặt, cố kìm xuống cảm giác được xoa khuôn mặt trắng nõn của Diêu Mỹ Nhân.

"Được."

----------------------

Hiện tại Yến Vân Cung đang beta lại "Yêu anh thợ hồ sát vách" để đem tới cho bạn đọc một bộ truyện hoàn hảo nhất. Nếu như gặp phải lỗi chính tả, lỗi đảo câu, lặp từ,... hãy chấm một dấu. Hoặc comment ở phần đó, chúng mình sẽ ngay lập tức sửa lại.

Nếu yêu thích Diêu Mỹ Nhân và Thư Mạch, hãy vote cho truyện nhé, chỉ một hành động nhỏ bé của bạn cũng là động lực rất lớn cho team đó ❤❤.

#Quanh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn ví dụ như phim kinh thu lang nghiem, ba than ba coi rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.