Yêu chiều tận tâm khảm

Chương 2



Thời điểm Bạc Kha Nhiễm đi vào, diễn viên thử kính số 5 đã bước vào phòng chuẩn bị.

Nguyễn Lệ thấy sắc mặt cô bình thường, thuận miệng hỏi: "Chuẩn bị tốt?"

Bạc Kha Nhiễm hướng Nguyễn Lệ gật đầu.

"Vâng, không sai biệt lắm."

Nói xong, ánh mắt cô không tự chủ được lại một lần nữa hướng về phía bàn giám khảo, chỗ trống lúc trước đã có người ngồi xuống.

Xung quanh sân khấu mọi người đã ngồi kín, cô chỉ có thể nhìn thấy bả vai anh.

Mái tóc đen, một thân tây trang màu xám ngồi vào vị trí.

Trong bốn năm này, đây là lần đầu tiên cô ở gần anh đến vậy.

Bất quá Bạc Kha Nhiễm không có nhiều thời gian suy nghĩ việc này, bởi vì trên đài thử kính đã đến người số 4 rồi, nếu cô nhớ không nhầm, người thứ 5 là Liễu Hâm.

Người sau đấy chính là cô.

Ảnh hậu tự mình đến thử diễn, Bạc Kha Nhiễm thật có chút chờ mong.

Thời điểm Liễu Hâm đi ra, trên người đã thay đổi trang phục.

Liễu Hâm tiến lên phía trước, khóe miệng mang theo nụ cười bình tĩnh.

Ngay sau khi đứng trên bục thử kính, vẻ mặt tươi cười nháy mắt biến mất, thay vào đó là gương mặt bình đạm chưa bao giờ gặp qua.

Lời thoại đầu tiên phát ra, Bạc Kha Nhiễm biết cô ta thử kính chính là một đoạn kia.

"A Châu, ta cho rằng muội sẽ không tới."

"Vì cái gì sẽ không tới?"

Hai câu nói vừa phát ra, xung quanh mọi người ồ lên ngỡ ngàng.

Cô ta cư nhiên một người diễn hai vai.

Một vai Ngọc Khê, một vai Minh Châu.

Mặc kệ là Ngọc Khê hay là Minh Châu, Liễu Hâm đều diễn thành thạo, nhẹ nhàng thuyết phục người xem.

Không có kỹ thuật diễn, ai dám dễ dàng diễn hai vai một lúc?

Không hổ là ảnh hậu, chính là cùng người khác không giống nhau!

"Kha Nhiễm, nhanh đi chuẩn bị."

Nguyễn Lệ một bên thúc giục, màn biểu diễn của Liễu Hâm cô còn chưa có xem xong, nhưng hiện tại đã không có thời gian cho cô tiếp tục quan sát nữa.

"Miumi tỷ, không cần trang điểm cho em, giúp em mặc đồ, sau đó búi một búi tóc đơn giản của cung nữ là được rồi."

Miumi run tay khẽ hỏi: "Kha Nhiễm, em định làm gì vậy?"

"Không sao cả, cứ làm theo lời em nói."

Miumi không rõ cô muốn làm cái gì, nhưng cũng không có hỏi lại lần nữa.

Bạc Kha Nhiễm cứ như vậy để mặt mộc, búi một búi tóc đơn giản cùng một bộ trang phục cung nữ đi về phía bục thử kính.

Ngồi phía dưới nhìn qua, Nguyễn Lệ thiếu chút nữa ngất đi.

Bảo cô chuẩn bị cho tốt, cô lại chuẩn bị như vậy.

"A Châu, lần sau không thể lỗ mãng như vậy nữa?"

"Tần ma ma là người như thế nào, có thể trong thâm cung này bảo toàn bản thân như vậy, sao có thể là người để muội tính toán?"

"Muội biết tỷ là muốn tốt cho muội, nhưng là, muội chỉ nghĩ muốn tỷ muội sống tốt, bên trong thâm cung này, muội cũng chỉ có tỷ mà thôi."

"............"

Thời điểm Bạc Kha Nhiễm biểu diễn, Liễu Hâm khẽ giật mình, hướng tầm mắt dao động nhìn về người thử kính trên sân khấu.

Cô ta cũng có chút nhận thức về Bạc Kha Nhiễm, tuy không cùng công ty, nhưng cũng nhiều ít nghe nói một chút.

Cô gái này bất quá hai mươi mới tiền vào giới giải trí, ngay sau khi tốt nghiệp đại học không lâu, ngoài dự đoán chính là, trong năm nay dựa vào 《 mưa rào 》 liền tấn chức lên tiểu hoa.

Nghe nói hiện tại cũng được công ty coi trọng.

Liễu Hâm ngồi ngay ngắn, đoạn diễn này có lời thoại của Minh Châu, mà trên bục lúc này chỉ có mình Kha Nhiễm, nên cô dứt khoát bỏ qua lời thoại này.

Tuy không có lời thoại của Minh Châu nhưng Bạc Kha Nhiễm lại đem đoạn diễn này diễn vô cùng tốt, ngay cả nét mặt cũng thể hiện đúng lúc, vô cùng nắm chắc kịch bản.

Nói đến cùng, kỹ thuật diễn của Bạc Kha Nhiễm cũng không phải quá tốt, tuy rằng cô để mặt mộc, nhưng lại tràn đầy khí sắc, cứ như vậy đứng trên bục đem nhận vật Ngọc Khê khi còn nhỏ thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.

Kết thúc biểu diễn, Bạc Kha Nhiễm cúi chào giám khảo phía dưới liền nhanh chóng đi xuống.

Cô không rõ ràng chính mình đã diễn như thế nào, có thể hay không khiến giám khảo để mắt, chỉ là thời điểm ở trên sân khấu, cô không tự chủ được mà đã tận lực diễn.

Sau khi cô đi xuống, người thử kính tiếp theo nhanh lập tức đi lên. Cô không rảnh bận tâm, bước nhanh đến bàn trang điểm, mở ra một hộp vuông nhỏ.

Bởi vì sợ chính mình khẩn trương, trước khi lên đài, cô liền bỏ xuống kính áp tròng.

Cô bị cận thị một chút, tuy rằng số độ không cao nhưng để nhìn xa thì phải cố sức một chút.

Mang lên kính áp tròng, nguyên bản thế giới hỗn độn tức khắc trở nên rõ ràng.

Miumi nhanh chóng đi tới giúp cô thay trang phục, Bạc Kha Nhiễm lắc đầu cự tuyệt.

"Không cần đâu chị, dù sao bây giờ cũng trực tiếp trở về."

"Không chuẩn bị sao, lát nữa còn phải đi ăn cơm mà?"

"Ăn cơm?" Bạc Kha Nhiễm nghi hoặc nhìn về phía Miumi.

Ăn cơm gì vậy?

"Chính là vừa rồi chị nghe người phụ trách nói, sau khi kết thúc thử kính, tất cả mọi người cùng đi liên hoan."

Liên hoan?

"Không đi có được không?" Bạc Kha Nhiễm hỏi.

Miumi còn chưa đáp lại, đã nghe thấy tiếng của Nguyễn Lệ từ cửa truyền vào:

"Tất cả mọi người đều đi, em sao có thể không đi, nói nữa, đây là một cơ hội tốt để em lộ mặt, em nói không đi, em cảm thấy có khả năng sao?"

Bạc Kha Nhiễm lập tức tìm lý do chống đỡ: "Không phải ngày thường chị luôn nói em phải giảm béo sao, đi liên hoan cái gì cũng phải ăn, khẳng định sẽ lập tức tăng cân..."

"Đừng tìm cớ, nếu em tăng cân, chị sẽ tìm Sindy giúp em tăng cường tập luyện, em yên tâm, sẽ không béo." Nguyễn Lệ hướng cô mỉm cười.

Khóe miệng Bạc Kha Nhiễm giật giật.

Sindy là huấn luyện viên thể hình của cô, rất nghiêm khắc, đối với dáng người của cô còn để ý hơn cả chính bản thân cô. Ngày thường tập luyện đã rất nặng, nếu còn tăng thêm, chẳng phải là muốn lấy mạng cô sao?

"Đúng rồi, tại sao em muốn diễn cảnh Ngọc Khê khi còn nhỏ?"

Bạc Kha Nhiễm trầm mặc giây lát, liền mở miệng đáp: "Chính là em cảm thấy, có lẽ sâu trong nội tâm Ngọc Khê, vẫn luôn hoài niệm khoảng thời gian các nàng nương tựa bên nhau sống qua ngày."

Khi đó tình cảm của các nàng rất đơn giản, thuần túy.

Khi đứng ở đỉnh cao danh vọng, đời này Ngọc Khê vẫn luôn hoài niệm về khoảng thời gian đó nhất.

"Xem ra em đúng là rất dụng tâm nghiên cứu kịch bản, vừa rồi ở dưới sân khấu xem, biểu hiện của em như thế nào, hiện tại chúng ta chưa nói đến, Miumi giúp em ý sửa soạn một chút, tối nay buổi liên hoan rất quan trọng."

"Em đã biết, Lệ tỷ."

Miumi nghe Nguyễn Lệ nói, liền nhanh chóng kéo Bạc Kha Nhiễm đến bàn trang điểm.

Chờ thử kính kết thúc, đã là 9 giờ tối.

Tiệc rượu tổ chức ở "Thanh Thành".

Đoàn người lục tục hướng "Thanh Thành" đi đến.

Sau khi ngồi xuống, Bạc Kha Nhiễm bất động thanh sắc quan sát một vòng.

Phòng rất lớn, ước chừng có năm bàn tiệc, xem ra, bàn ngay phía trước chính là bàn của đạo diễn và nhà làm phim.

Thẳng đến khi mọi người đến đông đủ, liền lập tức bắt đầu tiệc rượu.

Trong lúc nhất thời, không khí náo nhiệt lên không ít.

Ăn uống linh đình, kính rượu giao thiệp, âm thanh trò chuyện vang lên không dứt.

Vị trí Bạc Kha Nhiễm ngồi, vừa hay đối diện bàn của Thẩm Dữ, cô chỉ cần hơi nhấc mắt, liền có thể nhìn thấy anh.

Tuy rằng trong bốn năm qua không có chính thức gặp mặt nhưng không ít lần nhìn côthấy anh trên tạp chí, TV.

Nguyễn Lệ đè thấp thanh âm hướng cô nói chuyện: "Nói thật, gương mặt này của Thẩm Đạo mà lại đi làm đao diễn thật là đáng tiếc."

Nghe vậy, Bạc Kha Nhiễm một lần nữa kín đáo hướng sang Thẩm Dữ nhìn qua.

Lúc này Thẩm Dữ rũ mắt, khóe miệng mang theo ý cười nhàn nhạt, cùng với những người xung quanh nói chuyện gì đó, trong tay đong đưa một ly rượu vang đỏ.

Trong lúc nhất thời, chén rượu rượu vang đỏ thật diễm lệ.

Chỉ là một động tác đơn giản, lại có không biết bao nhiêu ưu nhã.

Ở trên người anh, luôn tồn tại một tầng khí chất cao quý như vậy.

Kỳ thật, trong toàn bộ giới đạo diễn, giá trị nhan sắc của Thẩm Dữ tuyệt đối đứng vị trí đầu tiên. Nếu tiến vào giới giải trí, khẳng định bỏ qua không ít tiểu thịt tươi hiện tại.

Rõ ràng có thể dựa mặt kiếm cơm, lại cố tình bộc lộ tài hoa.

"Em nhìn kìa." Nguyễn Lệ bảo cô nhìn về phía bàn đầu tiê.

Bạc Kha Nhiễm lần nữa nhìn lại, trong phòng tiệc, không ít người vội vàng đi đến bàn đầu tiên kính rượu, đương nhiên tâm tư rõ như ban ngày, đều là người trong giới, trong lòng ai cũng đều rõ ràng.

Bạc Kha Nhiễm nhất thời miên man, chợt thấy một vật lạnh lẽo bị nhét vào lòng bàn tay, không khỏi cúi đầu nhìn xuống.

Nguyễn Lệ đưa cho cô một ly rượu vang đỏ.

"Đi theo chị."

"Chị định làm gì vậy?"

"Em nói xem?" Nói xong, Nguyễn Lệ cầm chén rượu đứng dậy, hướng bàn tiệc đông nhất đi đến.

Thân là nghệ sĩ dưới quyền, Bạc Kha Nhiễm chỉ có thể đi theo.

"Dương đạo, đã lâu không gặp ngài, chúng ta giống như rất lâu rồi chưa có hợp tác cùng nhau?"

Nguyễn Lệ là một người đại diện có thâm niên, đối với trường hợp như vậy ứng phó rất thuận buồm xuôi gió.

"Tới tới, kính ngài một ly."

"Kha Nhiễm, mau tới kính rượu."

Bạc Kha Nhiễm mỉm cười khéo léo, nhất nhất theo chân bọn họ kính rượu.

"Kha Nhiễm, vị này chính là Thẩm Đạo, lại đây, kính Thẩm Đạo một chén rượu, hy vọng về sau Thẩm Đạo có thể chiếu cố nhiều hơn."

Thẩm Dữ đứng dậy: "Nói gì vậy."

Nguyễn Lệ cười đẩy nhẹ bả vai Bạc Kha Nhiễm, Bạc Kha Nhiễm theo phản ứng lại gần, siết mạnh chén rượu trong tay, cùng Thẩm Dữ chạm nhẹ một chén.

"Thẩm Đạo, phiền ngài chiếu cố nhiều hơn."

Thẩm Dữ nhìn bộ dáng Bạc Kha Nhiễm cụp mi rũ mắt, không nói gì, hướng về phía cô khẽ gật đầu.

Kính rượu trở về, cảm thấy người có chút choáng, Bạc Kha nhiễm ăn nhẹ một chút, đa phần đều là uống nước trái cây.

Nhưng uống nước trái cây nhiều, hậu quả chính là cần đi nhà vệ sinh.

"Lệ tỷ, em đi nhà vệ sinh một chút."

"Ân, đi đi, có cần chị đi cùng em không?"

Bạc Kha Nhiễm vội lắc đầu, "Không cần không cần."

Ra đến cửa, cô dựa theo chỉ dẫn hướng phòng vệ sinh đi đến.

Nguyễn Lệ ngày thường hay nói một câu với cô là.

Nữ minh tinh cho dù là vội vã đi WC nhưng mỗi bước đi đều phải giống như đang bước trên thảm đỏ. Bởi vì em sẽ không biết, khi nào sẽ có một chiếc camera chỉ chờ em đến.

Bạc Kha Nhiễm đem nước trên tay hong khô mới rời đi.

Ra tới cửa cô cũng không có lưu lại mà trực tiếp về phòng.

Trên đường trở, bước chân đợt ngột dừng lại, bởi vì cô nhìn thấy một người.

Liễu Hâm.

Ở thời điểm cô đang suy xét có nên đi tiếp không, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân từ xa đang lại gần vang lên.

"Cộp cộp cộp cộp......" Là âm thanh giày da đi đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Quản trị tài chính là tổng hợp các chương trình lập kế hoạch, tổ chức, chỉ đạo và kiểm soát tất cả các giao dịch liên quan đến kinh doanh và tài chính như đầu tư, sản phẩm mới, mua sắm đồ dùng, trang thiết bị, tổ chức các sự kiện,…Để hiển rõ hơn các chiến lược tài chính, kế toán này, mời bạn vào trang dan tai chinh ví dụ như doanh thu thuần là gì? Cách tính doanh thu thuần, ke toan tong hop chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status