Yêu hận triền miên

Chương 54: Gió mưa tanh máu (1)



Editor Cát

"Không cần. . . . . . Ice Cream chảy hết. . . . . ." Nhược Tuyết mồm miệng không rõ , bởi vì anh hôn đúng vào giữa đôi môi của cô, tỉ mỉ liếm láp, tư vị đôi môi cô có chút chua chua, ngọt ngọt.

Vừa nóng vừa lạnh! Anh đem cả thân thể kéo tới gần cô sau đó đưa tay ôm lấy cả người cô. Đầu lưỡi của anh duỗi đi vào, bọn họ hôn sâu hơn, càng nồng đậm, hương kem quấn quít ở đầu lưỡi, giống như không thể nào nếm đủ! Chờ đến lúc anh buông cô ra thì môi cô như được bôi thêm một lớp son môi, hơi thở rối loạn, gương mặt đỏ bừng.

"Có muốn ăn hay không?" Anh cúi thấp ở bên tai của cô nói nhỏ , một bàn tay to trượt thẳng xuống phía sau lưng cô.

"Không cần, ăn xong rồi. . . . . ." Cô không dám ở trước mặt anh ăn Ice Cream lần nữa. Có lẽ cả đời này cô sẽ không ăn Ice Cream. Một ngày bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng!





"Không phải ăn rất ngon sao? Em xác định là không cần?" Giọng nam khàn đục quanh quẩn ở bên tai cô, kinh nghiệm làm cho cô biết được rằng nghe giống như vừa trải qua vận động gì kịch liệt.

"Về nhà có thể ăn hay không?" Thanh âm mềm mại đáng thương, bởi vì anh lôi kéo tay nhỏ bé của cô đụng phải cái đó. Cho dù cách một lớp quần áo nhưng cái quen thuộc đó không nhỏ, cứng như vậy nên làm cho cô cảm thấy sợ. Cô sợ anh sẽ làm những chuyện kia ở bên ngoài, sắc trời vẫn còn sáng, cô không dám thật không dám! Cho nên cô chỉ có thể chấp nhận mà thôi.

"Vậy thì. . . . . . về nhà lại muốn. Không cần cúi đầu ." Cặp mắt vốn đầy tình dục nhưng sau một giây lại đổi thành sát khí, anh nhanh chóng quay người, đồng thời tay kéo dây an toàn nịt lên động tác làm rất nhanh không hề có nửa điểm dài dòng. Nhanh đến mức khiến Nhược Tuyết không kịp phản ứng, xe đã vội vàng lái đi, sau đó cô nghe được tiếng súng.

"Rầm- rầm- rầm" Đạn bắn ra như chớp, thoắt cái bắn đến sát sườn xe.

Gương mặt ửng hồng phút chốc chuyển qua tái nhợt, trời ạ, chuyện gì đang xảy ra? Chẳng lẽ có người đuổi giết anh hay sao?

"Lương Úy Lâm, dừng xe! Không cần!" Tốc độ của xe quá nhanh, cố vô cùng hoảng sợ, Nhược Tuyết thét lên. Trời ạ, đây là cô lần đầu tiên trong đời cô gặp phải chuyện này. Anh ta một tay vững vàng lái xe, một cái tay cầm súng, ánh mắt chỉ nhìn qua kính chiếu hậu, sau đó liền nhắm ngay, một viên đạn chuẩn xác bắn trúng người lái xe phía sau, hơn nữa ngay giữa mi tâm.

Phản ứng không kịp nữa, chiếc xe trực tiếp đụng phải vật cản trên núi, "phanh" một tiếng, nhất thời ánh lửa văng khắp nơi. Chiếc xe của Lương Úy Lâm rốt cuộc ngừng lại!

"Sợ sao?" Thay đổi tay cầm súng, lau gương mặt tái nhợt của cô. Chỉ là thời điểm kích thích mà thôi, cô có thể sợ đến như vậy? Còn không có để cho cô thấy máu chảy thành sông?

"Tại sao? Tại sao?" Cô chưa tỉnh hồn. Nếu như mới vừa rồi anh ta không có bắn trúng người kia, vậy thì người chế là anh ta chứ? Cuộc chiến đấu đáng sợ, tính mạng treo lơ lửng, thật sự là đáng sợ. Đáng sợ đến cô không cách nào tưởng tượng nổi.

"Bởi vì đây chính mà thế giới máu tanh.” Mà em lại là người phụ nữ trên giường của tôi, em làm sao có thể không hiểu điều này?” Anh nói rất nhẹ, nhưng Nhược Tuyết nghe được thì bên trong lòng cô nặng tựa ngàn cân, sắp thở không nổi.

Người phụ nữ của anh ta? Lần đầu tiên từ đó được nói ra từ trong miệng của anh làm lòng cô chua xót tột cùng. Đúng vậy, cô là người phụ nữ chỉ để làm ấm giường, ở trong mắt anh vĩnh viễn không thoát được cô là vì chuộc tội mà ở bên cạnh anh mà thôi.

Người đàn ông này, luôn muốn để cô nhận được ánh mặt trời nhưng sau lại tàn nhẫn cho cô một cuộc sống vĩnh viễn đau khổ, để cho trước mặt anh cô luôn nhếch nhác đến nỗi ngay cả tự ái đều mất đi.





Xung quanh chợt im lặng đến đáng sợ. Một màn rượt đuổi sinh tử vừa rồi giống như đang đóng phim. Có phải tất cả đều được nắm ở trong lòng bàn tay của anh ta? Mà anh lại đơn thuần như vậy chơi thật tốt, vẫn là muốn để cho cô sợ?

Đôi môi Nhược Tuyết phát run, trên khuôn mặt chỉ có thể giương đôi mắt to chưa tỉnh táo bình tĩnh nhìn anh.

Ở nơi xa truyền ra âm thanh xe vỡ, anh buông cô ra thu súng lại. Nhược Tuyết rung rẩy ngồi dậy, ngước mắt nhìn qua kính chiếu hậu, một đám đàn ông dưới sự hướng dẫn của Bill nhanh chóng đi đến bên cạnh bọn họ.

"Chủ nhân, thật xin lỗi. Chúng tôi đã đến chậm." Bill đứng trước một đám người hướng về phía Lương Úy Lâm cúi đầu xin tội. Là hắn biết, chủ nhân không có mang người bên mình, nhất định sẽ bị kẻ thù phục kích. Cũng may lần này sát thủ Tony phái tới không có tinh anh nhất bằng không chủ nhân sẽ không để cho bọn họ tìm được tung tích, vẫn là chủ nhân tốt, biết cách âm thầm bảo vệ bằng không bọn họ cũng không đuổi đến nhanh như vậy.

Nếu chủ tử vì chuyện này mà bị thương bọn họ chết vạn lần cũng không thoát trách nhiệm.

"Mọi chuyện đã xử lý tốt?” Trong lời nói của Lương Úy Lâm không có ý trách cứ. Nếu như không phải là anh cố ý để cho bọn họ đuổi theo, ai có thể ở trên địa bàn của anh mà tìm được anh? Nếu như không phải anh phóng túng, hai sát thủ ngay từ lúc ý đồ đến gần anh thì đã bị giải quyết hết. Anh chỉ là lâu không có vui đùa một chút,cho nên ngứa tay mà thôi.

"Một chết một bị thương, người bị thương đã mang về." Bill trả lời.

"Không được để cho hắn chết." Lương Úy Lâm chỉ dặn dò một tiếng, sau đó khở động xe mà lái đi.

Nhược Tuyết cho là hôm nay trở về nhà sẽ kết thúc. Nhưng cô sai lầm rồi! Cô đánh giá cao thủ đoạn của Lương Úy Lâm rồi.

"Em muốn trở về phòng." Ở trên đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đối với Lương Úy Lâm là chuyện bình thường như cơm bữa, nhưng Nhược Tuyết lại bị hù dọa, sợ hãi vô cùng. Sau khi xe về đến nhà, cô trực tiếp liền muốn trở về phòng ngâm nước nóng mới có thể rửa đi khủng hoảng trong lòng mình.

Nhưng Lương Úy Lâm không nguyện thả cô, anh ta không nói một lời, kéo cô đi tới lâu nhỏ phía sau nhà nơi cô chưa bao giờ đi đến.

"Chủ nhân, bác sĩ Nghiêm đã ở bên trong." Bọn họ mới vừa đi đến gầncánh cổng, một người đàn ông áo đen đã đến báo.





Lương Úy Lâm chỉ là gật đầu một cái, sau đó trực tiếp đi vào.

Nhược Tuyết không nghĩ tới bên trong phòng còn có khoảng trống sáng đèn, dù bước chân của bọn họ rất nhẹ nhưng lại nghe được tiếng vang. Anh ta rốt cuộc mang cô tới nơi này làm gì? Bàn tay của cô đổ mồ hôi, nhưng cô lại không cách nào hỏi ra lời.

Cho đến khi bọn họ đi tới bức tường thủy tinh bóng loáng trước mặt, anh ấn nhẹ tay lên vách tường, bức tường to lớn mở ra, hiện ra một số dụng cụ hiện đại ở trong phòng.

Một người đàn ông đang hôn mê nằm trên giường bệnh ngay giữa gian phòng, mặc dù được bọc một lớp băng gạc, nhưng đang bị thương nên máu thấm vào băng gạc, vết thương của hắn vô cùng nghiêm trọng, giống như sắp chết, trừ những đường cong trên máy theo dõi vẫn đang hoạt cho biết tim hắn vẫn còn đập.

Hắn ta là ai? Nhược Tuyết không dám nhìn tiếp, tay run rẩy không tự chủ nắm chặt cánh tay của Lương Úy Lâm.

Lương Úy Lâm lạnh lùng nhìn chăm chú người đàn ông kia "Nghiêm Quân Hạo, hắn lúc nào thì có thể mở miệng nói chuyện."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.

Mua sắm tiết kiệm và thông minh với những bài viết về tư vấn lựa chọn sản phẩm cực kỳ hữu ích trên trang hàng hay chẳng hạn như vong tay da thach anh, may anh dslr rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng, độc quyền chỉ có tại hanghay.com.

loading...
DMCA.com Protection Status