Yêu hận triền miên

Chương 58: Em có thể khóc ở trong lòng tôi



Editor Cát

"Thanh Uyển đã xảy ra chuyện gì?” Trong mắt Lương Ngạo Vũ chỉ có gương mặt buồn bã của người phụ nữ kia, bà ấy không vui. Vì một người không liên quan mà không vui nhưng ông không có biện pháp, ông ta không thể nói ra sự thật kia bởi vì như thế tinh thần của bà sẽ suy sụp mất mà ông ta tuyệt đối không cho phép việc này xảy ra.

"Cha, trước tiên đỡ mẹ về nghỉ ngơi thôi. Tiểu Ngữ có thể gần đây áp lực quá lớn. Con sẽ chăm sóc em ấy” Lương Úy Lâm đi tới phía cửa sổ đóng nó lại, quay lại nhìn về phía người con gái đang ngồi trên giường đang khóc mà không dám ngẩng đầu lên.

"Úy Lâm, Ngạo Vũ, hai người không cần trách Tiểu Ngữ được không? Tôi không sao, không có việc gì” Lương Ngạo Vũ khom xuống đỡ hai vai của bà, bà không thể đứng lên cũng không yên tâm về con gái đang ngồi khóc ở giường.

Hai cha con bọn họ hợp thành một cường thế, cho tới bây giờ không bao giờ nghe ý kiến của người khác. Mặc kệ Tiểu Ngữ có phải bên cạnh họ mệt mỏi hay không.





"Mẹ, sẽ không. Con sẽ nói chuyện với Tiểu Ngữ. Yên tâm đi!." Hiếm thấy Lương Úy Lâm ở trước mặt Nhan Thanh Uyển cười một tiếng.

"Bà tin Úy Lâm đi, nó nhất định sẽ đối tốt với con bé. Chúng ta ra ngoài trước, được không?” Chỉ khi đối mặt với Nhan Thanh Uyển thì Lương Ngạo Vũ mới có kiên nhẫn như thế.

"Ngạo Vũ, em chỉ muốn hai đứa nó vui vẻ, có được hay không?” Dù là con trai hay chồng đều đảm bảo với bà rằng không có việc gì nhưng trong lòng bà vẫn có lo lắng mơ hồ.

"Được.” Nhan Thanh Uyển đối với Lương Ngạo Vũ, không có gì là không được.

Sau khi vợ chồng Lương Ngạo Vũ đi ra ngoài, bên trong phòng trừ Nhược Tuyết thỉnh thoảng một tiếng khống chế không được vẫn nức nở, còn lại là một mảng yên tĩnh. Cô cố gắng hết sức cắn môi không cho âm thanh phát ra nhưng tiếng nức nở vẫn cứ trào ra.

Anh ta cái gì cũng không nói, chỉ ngồi ở phía bên giường yên lặng nhìn cô, nhìn cô rơi lên, nhìn cô nức nở, nhìn cô vô dụng….

"Lương Úy Lâm. . . . . ." Cuối cùng cô ngồi xổm dậy nhìn vào đôi mặt thật sâu của anh, tiếng nói uất bất đắc dĩ mang theo chút đau lòng.

Gương mặt thế này! Lương Úy Lâm nhắm mắt lại, đưa tay từ từ lau tóc của cô, giống như là trấn an cô, dịu dàng như vậy khiến cho cô không tin được người trước mặt mình đôi tay mỗi ngày đều dính đầy máu. Tại sao anh ta có thể làm được vậy? Rõ ràng là hận cô rồi lại trong lúc lơ đãng toát ra dịu dàng không nên có để cho cô cảm giác mình có người thương yêu. Nhưng sau đó lại dùng tất cả các thủ đoạn để hành người cô để cho cô sống trong nước sôi lửa bỏng.

Tại sao có người có thể đạt được trình độ như vậy? Cô đưa tay ôm eo của anh, đem mặt mình vùi sâu vào trong ngực anh không nói một lời. Đã lâu như vậy, cô lần đầu tiên chủ động đến gần anh, nhiệt độ của người anh, hô hấp của anh, tất cả đều quen thuộc đến khiến cô đau lòng mà không cách nào xử lý được. Anh không nói gì chỉ vuốt tóc cô, hơi thở nóng quấn quanh đỉnh đầu cô.

"Lương Úy Lâm. . . . . ." Van cầu anh, bỏ qua cho em có được hay không? Có được hay không? Lệ của cô không chịu nổi. Cô không biết làm sao để đối mặt với Nhan Thanh Uyển, không biết những ngày tiếp sau ở đây, anh ta còn buộc cô đối mặt với chuyện gì. Lần đầu tiên trong cô cảm nhận sợ hãi, loại sợ hãi còn hơn cả lúc cô lấy thân thể ngây ngô của mình để làm cho anhnvui vẻ sáu năm trước.

"Nếu như, cảm thấy khổ sở, vậy thì khóc ra đi!" Nếu như tất cả đều đã mất khống chế, vậy thì mất khống chế đi! Cuộc đời của anh đúng là có lúc đã mất khống chế. Qua thời gian này anh nhất định sẽ khá hơn.

Mặt của cô càng chon sâu trong ngực của anh hơn, nước mắt ở trong hốc mắt không ngừng trào ra, khóc đến nước mắt lưng tròng, không thở nổi.

Anh ngồi xuống, ôm lấy cô. Lần đầu tiên không mang theo bất kỳ dục vọng nào chỉ đơn thuần ôm cô. Nếu như, đây là mộng, thì tốt bao nhiêu! Cái ôm ấm áp trong ngực vĩnh viễn thuộc về cô, rốt cuộc không cần lo lắng cho một người ban đêm bất chợt tỉnh lại sợ đến ngủ không được.





"Lương Úy Lâm. . . . . ." Cho dù đã ngừng rơi lên nhưng âm thanh vẫn còn khàn khàn.

"Ừ." Lần đầu tiên, anh dùng ngữ điệu nhẹ giọng đáp lời cô. Anh rốt cuộc mở mắt, nhìn ngoài cửa sổ, nơi xa đỉnh núi trắng xóa bông tuyết, qua năm mới âm lịch của Trung Quốc, Zurich mùa xuân lại tới. Có lẽ là non sông Zurich tươi đẹp mê loạn, luôn tỉnh táo như anh hôm nay lại có hành động nhàm chán như vậy mới có thể chịu khó ôm cô, còn an ủi cô.

“Cầu xin anh, không để cho em đối mặt với chuyện này nữa có được không?” Thái độ của anh làm cho cô đang ôm chặt anh, nới lỏng cánh tay dời đi lên ôm anh càng chặt hơn, lệ trên mặt không ngừng chảy trên cổ anh “Không cần đối xử với tôi như vậy nữa, có được hay không?”

"Được." Lần đầu tiên trong đời Lương Úy Lâm nói từ này cho người phụ nữ đang trong ngực của anh, người phụ nữ mà anh hận vô cùng.

"Vậy tại sao, lại dẫn em đến đây?" Cô phải làm sao đây? Đối mặt với Nhan Thanh Uyển như thế nào?

"Em cứ nói đi?" Đem mặt cô từ trong lồng ngực kéo ra, đối mặt cùng anh.

"Em không biết." Cô nhắm mắt lại, không dám nhìn thẳng sắc mặt bắt đầu có chút thay đổi của anh,

"Em biết. Em chỉ cần diễn tốt vai trò của em là được. Những thứ khác không cần nghĩ nhiều như vậy.” Vừa nhắc tới em gái đã mất nhiều năm trong lòng anh lại dâng lên cỗ nặng nề. Anh làm sao mới có thể phủi sạch cây gai trong lòng đây?

"Lương Úy Lâm, chẳng lẽ anh định lừa gạt cả đời sao? Không có ích lợi gì, Tiểu Ngữ đã không có ở đây, không còn nũa. . . . . ." Nhược Tuyết lẩm bẩm nói nhỏ.Một cô gái thiện lương cô không đành lòng lừa gạt bà ấy, mặc dù cô không biết Lương Úy Lâm, bọn họ dùng biện pháp gì khiến cho Nhan Thanh Uyển nghĩ cô là tiểu Ngữ, lòng cô càng ngày càng lo lắng.

Lừa gạt, thật có thể lừa gạt cả đời sao? Một ngày nào đó, cô cũng sẽ rời khỏi anh! Đến lúc đó lấy gì để tiếp tục lừa gạt?

"Câm mồm, em chỉ cần làm xong chuyện em nên làm là được. Những thứ khác không cần em quan tâm! Có nghe hay không?” Lời của cô làm cho anh khôi phục lại là Lương Úy Lâm.

"Em biết rồi." Nhược Tuyết cúi đầu. Cô quá biết, thì ra vẫn chỉ là giấc mơ, chắc chắn sẽ có lúc phải tỉnh lại. Tại sao không thể để cô đắm chìm lâu hơn cô muốn biết bao, một chút thôi cũng được rồi!

Cô không có ác độc, không có hư, không có máu lạnh vô tình càng không có vô sỉ hạ lưu như anh ta cho nên cô vĩnh viễn không đấu lại anh ta chỉ có thể ở dưới thân anh ta thở dốc. Anh ta muốn làm gì căn bản không có gì có thể cản.





"Đi sửa sang một chút, xuống lầu dùng cơm. Nhớ phải gọi….anh trai!” Anh buông cô ra đứng lên , đôi tay đỡ vai cô nói đến lời cuối cùng “Anh trai” hai chữ ấy châm chọc làm sao! Vẫn là anh thích chơi trò cấm kỵ?

"Nhất định như vậy phải không?" Cô rưng rưng lẳng lặng nhìn anh.

Lương Úy Lâm đưa tay nắm được cằm của cô, ngón tay cái vân vê trên khuôn mặt mềm mại và đôi môi đỏ thắm của cô, sắc bén nhìn chằm chằm cô: “Là như vậy, em không có lựa chọn”

Đúng vậy, không có lựa chọn nào khác! Cô nhìn bóng dáng cao lớn biến mất bên cạnh cửa.

Cô còn có lựa chọn sao? Anh vốn là một người vô tình! Tại sao cô có thể hy vọng xa vời như vậy?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.

Đà Lạt được mệnh danh là “Tiểu Paris” ở Việt Nam và đây cũng là một trong những địa điểm thu hút nhiều du khách trong nước lẫn quốc tế. Đà Lạt mang nét đẹp dịu dàng của người thiếu nữ nhưng cũng rất đỏng đảnh và kiêu kì. Một ngày, thành phố này trải qua bốn kiểu thời tiết tương xứng với bốn mùa trong năm. Và dẫu chỉ ở Đà Lạt trong ngày, du khách cũng có thể dễ dàng cảm nhận trọn vẹn sự thay đổi đó. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như kinh nghiệm du lịch đà lạt, cao toc dau giay lien khuong Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay hoặc vé xe đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!

loading...
DMCA.com Protection Status