Yêu hận triền miên

Chương 59: Không phải "anh trai"



Editor Cát

Đã lâu lắm rồi trong mấy năm qua lần đầu tiên có người cùng Nhược Tuyết đón năm mới âm lịch hơn nữa không chỉ một người mà giống như một gia đình vui vẻ hòa thuận, cùng nhau nghênh đón năm mới.

Nhan Thanh Uyển và Lương Ngạo Vũ sống nhiều năm ở Zurich nhưng bọn họ vẫn còn thói quen duy trì ngày lễ truyền thống. Bữa ăn tối phong phú, người giúp việc mang thức ăn lên sau đó đều lui xuống, phòng ăn to như vậy chỉ có ánh đèn rất ấm, trên bàn ăn bày đầy thức ăn ngon hương vị câu toàn kiểu Trung Quốc, đa số đều là những món ăn cô thích, sao bọn họ lại hiểu rõ khẩu vị của cô như vậy?

“Tiểu Ngữ, đây là món tôm trắng nướng mà con thích nhất." Trên bàn hai người đàn ông, Lương Ngạo Vũ chỉ chú ý Nhan Thanh Uyển còn Lương Úy Lâm thì nhìn chăm chú cô.

"Mẹ, tự con có thể ăn ." Nhược Tuyết cười có lúm đồng tiền, gọi mẹ thật ra không khó, một chút cũng không khó, nhưng vừa gọi thì cô cảm giác lòng mình có chút đau, đến hô hấp cũng thấy đau.

"Thanh Uyển, Tiểu Ngữ có Úy Lâm chăm sóc là được rồi” Lương Ngạo Vũ cẩn thận gắp thức ăn cho bà, ông rất dịu dàng, rất nghiêm túc. Ngay cả thịt cá, dù người làm đã xử lý hết xương nhưng ông vẫn muốn thử qua có còn xương hay không mới thả vào chén của bà, mọi cử chỉ chăm sóc của ông thử hỏi trên đời này còn có ai may mắn như bà được một lão đại xã hội đen quan tâm như vậy?





Nhược Tuyết kẹp tôm ở đôi đũa, cứ như vậy mà bị cử động của Lương Ngạo Vũ mà quên mất phải ăn. Bọn họ nồng tình như vậy, người ngoài thế nào cũng không chen vào lọt , ngay cả con của bọn họ Lương Úy Lâm đang ngồi bên cạnh, giống như cũng là người ngoài cuộc.

Đến tột cùng, phải bỏ ra bao nhiêu tình yêu, phải bỏ ra bao nhiêu cố gắng cùng đánh đổi mới có thể có được tình cảm sâu đậm như vậy?

"Có hâm mộ không?" Thấy cô đang ngẩn người, trong mắt của cô rõ ràng chính là như vậy. Người phụ nữ này, thật là ngốc nghếch . Người ta ân ái thì liên quan gì tới cô đây?

"Thật xin lỗi." Nhược Tuyết thu hồi tầm mắt. Hâm mộ? có lẽ là vậy ! Trong thời đại như hiện nay còn có một tình yêu đẹp như thế làm sao không hâm mộ đây?

"Không cần nữa nói xin lỗi với anh. Còn nữa, nhớ phải cười lên." Anh quay đầu, ở bên tai của cô thổi khí. Trong giọng điệu của anh mười phần là cảm giác uy hiếp cảm giác, cô nào dám không cười? Dù không được cũng phải cố nặn ra để cười!

"Cám ơn anh, anh trai." Như vậy anh hài lòng không? Anh trai, anh có hài lòng không?

"Đây mới là em gái tốt của anh." Tốt, rất tốt! Cô làm rất tốt! Lương Úy Lâm cười.

Nhan Thanh Uyển nhìn hai người đối diện, anh em bọn họ hình như có chút không giải thích được, mặc dù không biết bọn họ vừa nói gì, nhưng thấy bọn họ nói chuyện bà cũng yên tâm phần nào.

"Úy Lâm, không bằng ngày mai con đưa tiểu Ngữ ra ngoài chơi mấy ngày có được không?” Hai ngày nay con gái vẫn ở trong nhà không có ra khỏi cửa, mà Ngạo Vũ lại lấy lý do thân thể bà yếu nên không để cho bà hảo hảo bồi con gái bà. Không bằng gọi Úy Lâm đưa con bé ra ngoài dạo cũng tốt. Một cô gái ở nhà buồn bực cả ngày sẽ không tốt!

"Mẹ, yên tâm đi! Con sẽ đưa em ấy đi ra ngoài dạo” Lương Úy Lâm trả lời rất mau.

"Úy Lâm, ngày mai đi chơi vui. Cha với mẹ con đi lên trước nghỉ ngơi." Đây là lời nói mà Lương Ngạo Vũ thích nghe nhất trong mấy ngày nay. Chỉ cần Lăng Nhược Tuyết ở nhà một ngày, người phụ nữ của ông sẽ không có chút nào an bình.

"Tiểu Ngữ, tối nay nghỉ ngơi sớm một chút ngày mai anh trai sẽ đưa con đi chơi. Đây là lì xì của con, nhớ phải chơi thật vui vẻ, có được không? Nhan Thanh Uyển không ăn được nhiều, bà lấy ra bao lì xì đưa cho Nhược Tuyết. Màu đỏ ở ngón giữa của tay bà, hết sức xinh đẹp.

"Cám ơn mẹ." Đây là trường hợp rất quen thuộc! Rất nhiều năm cô không có nhận tiền lì xì năm mới? Trong đôi mắt to của Nhược Tuyết đã mông lên một tầng hơi nước. Là cảm động hay chua xót, đã sớm không rõ ràng rồi.

"Có phải em cũng nên nói với anh một tiếng cảm ơn?” Cho đến khi Nhan Thanh Uyển lên lầu, Nhược Tuyết cầm cái bao lì xì, tinh thần còn chưa phục hồi.

Khuôn mặt của anh phóng đại trước mặt cô. Anh ta muốn cô cảm ơn cái gì đây?





Không có đợi Nhược Tuyết đáp lời, Lương Úy Lâm đã đứng lên kéo cái ghế ra đi thẳng lên lầu.

Tối nay, thật sự là một đêm không giống như mọi khi. Bóng đêm rất đẹp, tâm tình của của cô cũng tốt, là từ nội tâm cảm động.

Lúc Lương Úy Lâm đẩy cửa tiến vào, Nhược Tuyết đã tắm xong nằm ở trên giường, nhắm mắt lại, trong tay còn nắm chặt bao lì xì.

Đúng vậy, cô không muốn bỏ xuống. Điều này làm cho cô nhớ lại từ nhỏ đến lớn, hàng năm ba mẹ cũng cho cô lì xì đầu năm. Ba, mẹ, anh trai, con thật nhớ mọi người! Rất nhớ, rất nhớ!

Nhưng Nhan Thanh Uyển không phải mẹ của cô! Nước mắt bất tri bất giác thấm ướt gối, cô chìm đắm trong trí nhớ vô thức của mình, bỏ quên người đang từng bước tiến gần lại bên giường.

Đợi đến khi cô phát hiện ra anh thì anh đã nghiêng thân thể nằm xuống.

"Anh . . . . ." Ánh đèn ngủ chiếu ra, Nhược Tuyết mắt to nhìn chằm chằm, nhìn gương mặt quen thuộc. Buổi tối hôm nay, sao anh ta lại tới phòng của cô còn nằm trên giường nữa?

Lúc vừa tới Zurich mấy ngày trước, buổi tối anh ta không ngủ chung với cô, nhưng bây giờ hành động của anh giống như là tìm cô nói chuyện? Anh không sợ mẹ anh phát hiện ra sao?

"Không biết anh sao?" Anh một tay chống lên đầu, một tay vuốt vuốt tóc của cô. Giống như tâm tình cũng không tệ lắm! Đúng vậy, Nhược Tuyết cảm thấy bình thường vẻ mặt kia luôn lạnh lẽo bây giờ lại nhu tình hơn rất nhiều.

"Anh không nên như vậy….” Cô nghĩ muốn đẩy thân thể của người đàn ông đang áp chặt cô ra nhưng cô không dám dùng sức, chỉ có thể dùng tay chống đỡ trước ngực.

"Vậy anh nên như thế nào? Để cho em kêu một tiếng anh trai sao?" Giọng điệu của anh rất bình thản, làm cho người ta nghe không hiểu đến có phải đang tức giận không.

"Không phải vậy, em. . . . . . Chúng ta. . . . . ." Càng khẩn trương cô càng nói lắp.

"Dễ dàng thỏa mãn như vậy?” Anh cúi đầu nghĩ muốn kéo hai tay bé nhỏ của cô, nhưng phát hiện trong tay cô đang cầm bao lì xì lúc này mẹ anh mừng tuổi. Thật là một cô gái dễ thỏa mãn! Một chuyện nhỏ như vậy cũng làm cho cô cảm động lâu như vậy. Thì ra trên mặt cô đầy nước mắt là như vậy!

Cũng không biết phải nói cô ngốc đến mức nào cho phải? Thật là một cô gái ngốc nghếch!

"Không bằng, đang ngày đầu tiên của năm mới, anh cho em một nguyện vọng?” Đưa tay vuốt cánh môi đang run của cô, không biết cô có dám nói ra không.





Nhược Tuyết nhìn khuôn mặt nghiêm túc của anh, chợt không biết nói lời nào. Anh muốn cho cô một nguyện vọng trong năm mới? Là thật sao? Cô có thể ước sao?

Cô không dám nói, sợ anh ta là đang trêu chọc cô! Bởi vì nguyện vọng của cô rất lớn, cô muốn rời xa anh ta, cô muốn thăm cha mẹ và anh trai, có thể không? Nguyện vọng như thế có thể nói ra sao?

Giống như là biết được suy nghĩ trong lòng cô là gì, Lương Úy Lâm chợt siết chặt cằm của cô: "Muốn rời đi sao? Đáng tiếc, em đã bỏ lỡ cơ hội mở miệng."

Môi mỏng hung hăng che lại cái miệng nhỏ nhắn, để cho lời nào cô cũng không nói ra được. Lửa nóng môi lưỡi, cường thế thăm dò vào trong răng môi ở bên trong, mút đầu lưỡi trơn mềm của cô.

Đã như vậy, cần gì phải hỏi cô đây? Nhược Tuyết đưa vịn vào anh. Nước mắt mặn chát chảy xuống môi, không rõ mùi vị gì rồi.

Sự chìm đắm đối với cô giống như một thứ gì đó như hạt giống thầm kín, vậy thì cùng anh chìm đắm đi! Ít nhất…ít nhất cũng không phải khổ sở như thế này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như lau thai chay, mon chay 273 mong toi xao nam bao ngu rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.