Yêu hận triền miên

Chương 63: Người đàn ông khó hiểu



Editor Cát

Nhược Tuyết lần đầu tiên cảm thấy Lương Úy Lâm là một người đàn ông khó hiểu.

Cô cho là bọn họ sẽ ở tại khách sạn suối nước nóng cả đêm, sau đó sẽ trở lại nhà của Lương Ngạo Vũ và Nhan Thanh Uyển ở Zurich sau đó có lẽ trực tiếp trở về nước. Nhưng không phải vậy.

Thế nhưng bọn họ lái xe đi một vòng ở Zurich, một đường chạy từ hai bên bờ sông Lợi Mã (Lemmat) đến giáo đường thánh mẫu rồi đến thác Rhein nổi tiếng. Đúng là khiến Nhược Tuyết khó quên, Lương Úy Lâm tự mình lái ca-nô, bọn họ chèo thuyền ở trên hồ du ngoạn ở xinh đẹp Zurich cùng màu trắng chim bay cùng nhau ở trên hồ ngao du, một chuyến du lịch đầy sự hưởng thụ tuyệt vời, cô cũng không vẻn vẹn hiểu hết ý đẹp của non sông ở Zurich. Dọc bờ hồ có nhiều ngôi nhà xinh đẹp như bức họa khiến cho người ta lưu luyến không nỡ rời.

Ban ngày ở bên ngoài tận tình du ngoạn, buổi tối anh cũng không quên bỏ qua cô. Cảnh đẹp như tranh khắp nơi ở Zurich lúc về đêm, anh ở trước mặt cô buông thả hết nhiệt tình, bọn họ phóng túng, cố tình làm như thế mặc cho những gông xiềng lễ giáo, ở trong thân thể đối phương hưởng thụ tột cùng tất cả những nỗi khổ vừa cực đoan vừa cực lạc. Lúc thì cùng nhau ở địa ngục lúc thì lên thiên đường, một lần rồi lại một lần, không hề bỏ qua cảnh đêm, chỉ có dục vọng sâu thẳm như vực sâu không đáy.





Dục loạn, điên cuồng, vứt bỏ những đạo đức gông xiềng, anh đối với cô đòi hỏi vô độ, dùng hết tất cả các loại tư thế, thân thể của bọn họ quấn quít, mỗi lỗ chân lông cũng thấm mồ hôi.

Mỗi đêm, người đàn ông thở dốc, cô gái khóc thút thít ngâm nga, yêu hận triền miên lẫn lộn, giống như không có ngày mai… Khi ở trong ngực anh nhưng cô không rõ giống như đang ở chân trời xa cách đến nỗi không thể chạm tới.

Thân thể của bọn họ quấn quít, nhưng tâm không cùng nhau. Chìm đắm như vậy rốt cuộc là đúng hay sai? Ai cũng không phân rõ, ai cũng không biết.

Nếu như anh không phải là một đại ca xã hội đen giết người không chớp mắt, Nhược Tuyết nhất định cho rằng mỗi lần cô nhìn người đàn ông bên cạnh làm việc với chiếc laptop là một hoàng tử động lòng không dứt. Đáng tiếc, anh không phải hoàng tử, không có chuyện này, anh là ma quỷ.

Nhưng chính một ma quỷ lại như vậy làm cho cô cảm thấy mình không còn là mình. Anh thật sự là một người đàn ông đầy biến hóa, mấy ngày trước là một gương mặt buông lỏng nhưng giờ đây sắp trở lại biệt thự ở Zurich anh lại trở về là một người đàn ông lạnh lung không nói không cười câu nào.

Anh không phải là một người để cho người khác dễ thấu hiểu! ít nhất trong lòng anh muốn điều gì cô cũng không dám tùy tiện suy đoán.

Lương Úy Lâm xuống xe, không có nhìn Nhược Tuyết một cái, đi thẳng vào.

"A Cánh, các anh cũng ở nơi này sao?” Nhìn anh không để ý đến cô đi trước vào, Nhược Tuyết đi theo xuống xe, trong lòng không khỏi khổ sở, cô thuận miệng hỏi A Cánh giúp cô mở cửa xe.

Sẽ không cùng người làm trò chuyện, cô sợ nước mắt của cô sẽ chảy xuống. Gần đây, cô thật càng ngày càng thích chảy nước mắt.

"Tiểu thư, chủ nhân đã tiến vào." A Cánh vẫn là một vẻ mặt ngàn năm không đổi. Tiểu thư không nên ở trước mặt chủ nhân nói chuyện với bọn họ. Chủ nhân đối với tiểu thư, thật không giống nhau.

Nhược Tuyết thấy nét mặt của A Cánh biến đổi, cô biết, cô là người phụ nữ của Lương Úy Lâm tại sao cô có thể làm càn như vậy cùng nói chuyện cùng người đàn ông khác đây? Cô không nên, về sau cô phải nhớ, không nên liên lụy người vô tội.

Mấy ngày nay Lương Úy Lâm đối với cô tốt thế nào? Ai có thể biết tâm tư của anh đây?





Bọn họ trở lại biệt thự thì từ máy theo dõi ở lầu một Nhan Thanh Uyển chạy ra cửa lớn đón tiếp bọn họ.

"Mẹ, thế nào lại đi ra đây? Coi chừng bị lạnh." Lương Úy Lâm thấy Nhan Thanh Uyển trước mặt liền dừng bước. nhan trong trẻo dịu dàng trước mặt rốt cuộc dừng bước. Hôm nay thật hiếm thấy, Lương Ngạo Vũ lại không có ở cùng bà.

"Úy Lâm, Tiểu Ngữ, đã trở lại? Chơi vui vẻ không?" Nhan THanh Uyển đi qua con trai, tới trước mặt Nhược Tuyết kéo tay của cô.

"Mẹ, chúng con chơi rất vui vẻ." Trước mặt một người phụ nữ như vậy, thật khó để không cười, vô cùng khó khăn. Cho nên trong lòng Nhược Tuyết cảm thấy thương cảm, cô thật lòng mình mà cười. Cô biết người phụ nữ này đối với cô rất tốt, có lẽ trong tiềm thức của bà đối với đứa con gái như cô rất thương yêu.

Thì ra quên lãng có thể mang đến vui vẻ! Này, ông trời, tại sao không để cho cô cũng quên đi? Để cô có thể vui vẻ mà sống? Ông trời lại nhẫn tâm đoạt hết tất cả của cô?

"Vui vẻ là được rồi, chúng ta đến phòng khách uống trà." Nhan Thanh Uyển kéo tay Nhược Tuyết đi vào đại sảnh, người giúp việc tới cầm lấy áo khoác ngoài Nhược Tuyết cởi ra.

"Chúng con. . . . . ." Nhược Tuyết bị Nhan THanh Uyển nắm tay, cô lại sợ Lương Úy Lâm không vui, vừa đi vừa quay đầu lại nhìn sắc mặt của anh, nhưng anh giống như không nhìn thấy ánh mắt đang cầu cứu của cô.

Thật ra cô không dám ở cùng Nhan THanh Uyển quá lâu, sợ mình không nhịn được nói ra cô không phải là Tiểu Ngữ, nhưng tại sao Lương Úy Lâm lại không lên tiếng ngăn cản đây?

"Tiểu Ngữ, thế nào? Sợ Úy Lâm sao? Không có chuyện gì, Úy Lâm, con đừng có suốt ngày trưng bộ mặt đó ra có được không? Phụ nữ ở nhà này ngồi uống trà con cũng không cần phải quản chứ.” Rốt cuộc khi đi đến cầu thang, Nhanh Thanh Uyển phát hiện ra những cử động không bình thường của đôi nam nữ này.

"Uyển Nhi. . . . . ." Giọng nói phái nam quen thuộc vang lên, một bàn tay bá đạo đã kéo thân thể mảnh mai của Nhan Thanh Uyển qua “ Em đi nghỉ ngơi đi, bận rộn cả buổi sáng cũng mệt mỏi rồi.” Là Lương Ngạo Vũ từ thư phòng lầu một đi ra.

"Này Tiểu Ngữ. . . . . . ?" Nhan Thanh Uyển trong lòng thở dài, thân thể của bà những năm gần đây rõ ràng đã điều dưỡng rất khá rồi, tại sao Ngạo Vũ luôn cho là một trận gió mà có thể thổi ngã bà đây? Bà chỉ là muốn dành nhiều thời gian ở bên cạnh con gái mà thôi.

"Bọn họ mới vừa đi chơi trở về, cũng mệt mỏi. Úy Lâm sẽ chăm sóc con bé, chúng ta đi lên trước." Dứt lời, Lương Ngạo Vũ không để ý đến sự đồng ý của vợ ôm bà bước lên lầu, còn phân phó người giúp việc mang thuốc cho bà uống. Chuyện này ngày nào cũng không thể sơ sót quên đi.





Mà Lương Úy Lâm luôn biết cha đối với mẹ thương yêu, thấy mẹ không nói, anh rốt cuộc cũng lên tiếng “ Mẹ mấy ngày ngay chúng con đi chơi rất nhiều nơi, thật sự mệt mỏi. Để em gái vể nghỉ ngơi chút đi.”

"Tiểu Ngữ, em có mệt hay không?" Người đàn ông này, nếu như đi đóng phim, nhất định có thể đoạt giải thưởng Oscar, nhìn sắc mặc biến đổi rất nhanh của anh? Mới vừa rồi gương mặt mặt không chút thay đổi, bây giờ ở trước mặt Nhan THanh Uyển có thể thay đổi ngay lập tức, diễn ngay tiết mục anh trai em gái.

"Ừ! Có chút mệt mỏi, muốn đi nghỉ ngơi." Cô còn có thể nói khác sao? Ở trước mặt Nhan Thanh Uyển, cô nói lời nào mà không thấy sợ đây?

Nhan Thanh Uyển bị Lương Ngạo Vũ mang về phòng, Nhược Tuyết không nói lời nào với Lương Úy Lâm cũng trở về đến nơi tạm thời thuộc về cô. Cô thật sự có chút mệt mỏi!

Lúc này, trong thư phòng, hai cha con vừa vặn bắt đầu nói chuyện mới.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như chia se du lieu cho mot so may, balance la gi học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status