Yêu hận triền miên

Chương 64: Yêu như vậy có mệt mỏi không?



Editor Cát

Cha con nhà họ Lương không nói gì mà lại trực tiếp mà đối đầu. “Rầm” bình hoa quý thời nhà Thanh đã bị vỡ tan tành trên mặt đất.

"Lương Úy Lâm, rốt cuộc con muốn gì?" Kể từ khi thấy con trai mang theo người phụ nữ kia quay lại nơi này, Lương Ngạo Vũ không thể ngồi yên được nữa. Tại sao không để cho ông cùng với Nhan THanh Uyển có thể sống những ngày tháng an tĩnh một chút? Tại sao không trực tiếp đưa cô ta về nước? Nó rốt cuộc đang nghĩ gì?

Rong rủi giang hồ mấy thập niên Lương Ngạo Vũ thật bị đứa con trai ngồi yên kia chọc cho tức. Nếu như một đao có thể giải quyết vấn đề ông nhất định đã sớm rút súng. Chỉ là không ai dám đảm bảo đạn của người nào sẽ nhanh hơn.





"Cha, cha có cần thiết phải kích động thế không?” Lương Úy Lâm rót cho mình một ly rượu cầm ở trong tay cũng không uống..., chất lỏng dưới ánh đèn sáng ngời phiếm nhàn nhạt.

"Con cảm thấy không có sao? Ta không muốn làm cho Thanh Uyển chịu tổn thương dù chỉ là một chút, con cứ như vậy mà để một quả bom hẹn giờ ở chỗ này, là ý gì?” Lương Ngạo Vũ vẫn không có biện pháp làm cho tâm của mình bình tĩnh.

Kể từ khi Lăng Nhược Tuyết tới Zurich, nhìn ngoài mặt Nhan THanh Uyển không có gì bất đồng, thậm chí có lúc vui vẻ. Nhưng bà đã bắt đầu có tâm sự, nhưng bà ấy giấu rất tốt, khiến cho ông luôn luôn cảm nhận được trong lúc lơ đãng sự lo lắng cùng khổ sở của bà. Cho dù là ngủ thiếp đi, mi tâm của bà cũng không dãn ra.

Ngủ là lúc con người luôn buông lỏng nhất nhưng người phụ nữ của ông buông lỏng nhất lại là lúc bà để lộ tâm tư trong lòng.

Những năm gần đây, bác sĩ Smith vẫn thường xuyên tới để kiểm tra, cũng uống thuốc đúng hạn, theo lý thuyết sẽ không có vấn đề gì mới đúng nhưng sau khi con trai mang theo Lăng Nhược Tuyết tới, tim của ông có chút lo lắng.

"Cha lo xa quá rồi. Quan tâm sẽ bị loạn, không cần phải việc gì cũng tự hù dọa mình." Lương Úy Lâm nhẹ nhàng nhấp một miếng rượu. Cha của anh vì lo lắng cho mẹ mà cả mạng sống cũng không cần sao? Một người đàn ông có thể yêu thương một người phụ nữ như thế sao? Lương Úy Lâm không biết. Anh không biết tương lai có một ngày, anh cũng sẽ vì một người phụ nữ mà tính mạng cũng không cần, đó mới là tai họa lớn nhất trong cuộc đời của anh.

"Lương Úy Lâm, con định làm gì với cô ta?” Rốt cuộc ép tâm tình của mình dưới sự khống chế . Lương Ngạo Vũ thở ra một hơi thật sâu, ngồi xuống trước mặt con trai, cử động của đôi tay ở trên bàn sách như đạn bắn ra.

Ông ta có thể nhìn thấu bất kì đối thủ nào nhưng lại không thể hiểu trong lòng con trai mình đang nghĩ gì. Nó để người phụ nữ kia bên cạnh nó sáu năm rồi, lại chưa từng đẻ cho cô ta chịu phạt tổn thương.

Một người đàn ông, nếu như không có bất kỳ tình cảm nào đối với người phụ nữ đó, mê muội thân thể lâu vậy sao? Có lẽ không biết từ lúc nào, con ông bắt đầu không buông tay được với một người? Chuộc tội? Nếu chỉ là chuộc tội, bọn họ có hàng vạn phương pháp để cho cô ta sống không bằng chết, cần gì cứ đặt trước mắt mình để thêm khó chịu đây?

Lương Úy Lâm, con thật sự thờ ơ như lời nói kia sao?

"Cha muốn nghĩ gì? Cha cho rằng con sẽ giống như cha vì một người phụ nữ mà cả một tập đoàn cũng muốn bỏ lại sao? Lương Ngạo Vũ, con không phải là cha! Vì một người phụ nữ, không đáng giá!" Lương Úy Lâm chê cười. Trong đầu lại thoáng qua hình ảnh khẩn trương luống cuống của người phụ nữ kia, một chút ân tình có thể thu phục được cô. Thật là một cô gái ngốc! Không biết cách che giấu được lòng mình.





7 tuổi, thời điểm đứa bé khác vẫn còn ở trong ngực cha mẹ nũng nịu, anhđã bắt đầu một loạt huấn luyện tàn khốc, trừ học tập, tất cả thời gian anh đều muốn đến công ty đi học tập, dù là cái gì cũng không hiểu, cũng phải buộc chính mình tự đi nhìn mà học. Lớn hơn nữa một chút, súng ống, võ nghệ, quản lý, tài chính, từ mười lăm tuổi đến hai mươi tuổi, ngắn ngủn thời gian 5 năm, anh đã tích lũy được những thứ mà người bình thường có thể phải mười lăm năm mới có thể học được, anh tựa như một khối bọt biển khổng lồ, cố gắng hấp thụ lấy tất cả chất dinh dưỡng.

Rốt cuộc ở một ngày sinh nhật hai mươi tuổi kia, Lương Ngạo Vũ tuyên bố đem cả tập đoàn Lương thị giao cho anh toàn quyền xử lý, ông ta rốt cuộc có thể cùng người phụ nữ ông yêu mến sống chung vĩnh viễn không chia cách rồi.

Lương Úy Lâm dĩ nhiên sẽ không phụ sự kỳ vọng của cha anh, hiện tại quản lý cả hai giới hắc bạch ở Đông Nam Á,còn có ai dám cùng Lương Úy Lâm đối đầu sao?

Một người đàn ông như vậy, ông ta thế nào lại nói chuyện tình yêu với anh? Phụ nữ, so với anh mà nói có cũng được mà không có cũng không sao. Nhưng người phụ nữ kia ở bên cạnh đã 6 năm, là ý gì đây?

"Lương Úy Lâm, việc đời không có tuyệt đối, con không muốn tự giết mình đó chứ.” Hai mắt Lương Ngạo Vũ lấp lánh, muốn từ trên mặt con trai mình nhìn ra một chút cử động, nhưng không có. Nó tỉnh táo hơn mình so với năm đó! Trò học từ thầy mà giỏi hơn thầy bất quá cũng chỉ là như thế thôi.

"Con sẽ không có ngày đó, điểm này cha có thể yên tâm.”

"Lúc nào thì đưa cô ta đi?" Đây mới là vấn đề ông muốn nói. Yên tâm? Ông thật đúng là không yên lòng ! Ông cũng đã từng nghĩ rằng đời mình sẽ không đụng chạm tình yêu nam nữ, nhưng ở năm 20 tuổi ấy đụng phải thiên sứ từ trên trời giáng xuống, tim của ông từ đó không còn là của mình nữa.

"Tối nay." Buông ly rượu trên tay, Lương Úy Lâm đi tới cửa sổ sát đất, mở cửa sổ ra. Đây thật là nơi thật đẹp! Non xanh nước biếc!

"Úy Lâm, con đối với cô ta thật. . . . . ." Lương Ngạo Vũ chưa bao giờ nghĩ mình là một người đàn ông dài dòng, huống chi là chuyện của con trai mình. Nhưng lấy kinh nghiệm của một người từng trải, con của ông đối với người phụ nữ kia hình như có chút vượt ngoài tầm kiểm soát. Đàn ông nhìn vào mắt nhau, luôn luôn là chuyện tương đối chính xác.

"Cha lo tốt chuyện của mình đi! Nhà họ Nhan đang tìm mẹ, bọn họ muốn gặp mặt mẹ.” Lương Úy Lâm rõ ràng không muốn bàn tiếp chuyện kia. Cho nên, đem ủy thác của Hạo Nhiên trước kia nói ra. Về phần, có nên nói cho Nhan THanh Uyển biết hay không, là do Lương Ngạo Vũ xác định. Nhưng anh biết, thật ra mẹ vẫn nhớ lúc nhỏ đã trải qua sinh ly cha mẹ cùng an hem của mình, mặc dù bà chưa bao giờ nói mặc dù bây giờ bà mất đi một phần kí ức.

"Thanh Uyển đã không còn liên quan đến bọn họ." Kể từ khi ông ta đưa bà đi, bà ấy chỉ thuộc về một mình ông.





"Cha có hỏi qua mẹ sao? Lương Ngạo Vũ, tại sao muốn thay bà ấy quyết định. Bà ấy là người, không phải món đồ chơi. Bà ấy cũng có tư tưởng, tình cảm riêng.”

Âm thanh của Lương Úy Lâm rõ ràng rất nhẹ rất nhạt, tuy nhiên từng câu từng chữ chảy vào khoang tim của ông. Đúng vậy chính ông không màng tới hối hận, không cho bà làm theo ý mình, ông cường thế yêu cầu trong mắt bà chỉ có mình ông, bỏ qua những lúc bà mệt mỏi, ông ta như vậy có phải khiến cho bà không thể nổi?

"Lương Úy Lâm, chuyện của Thanh Uyển theo ta con không cần quan tâm. Nếu như không có chuyện gì nữa ta đi trước.” Lương Ngạo Vũ đem sự cắn rắn muốn phát hỏa này ra đè xuống, ông cần không gian an tĩnh.

Nhưng có một số việc, cứ nghĩ rằng sẽ ẩn giấu đi rất tốt, nhưng trong lúc lơ đãng cứ như vậy mở ra ở trước mặt, làm cho người ta ứng phó không kịp.

Tay Lương Ngạo Vũ đang đánh mở cửa, trong nháy mắt đó cả cao lớn thân thể dừng lại, bọn họ mới vừa rồi không có khóa cửa lại, bởi vì trong nhà người giúp việc biết bọn họ ở bên trong nói chuyện sẽ không có người đến gần, kết quả khiến tất cả trở nên không thể vãn hồi.

"Uyển Nhi. . . . . ."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như chuyen cuoi bom nhau, truyen cuoi choi ga rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.