Yêu hận triền miên

Chương 65: Vì yêu mà hành động



editor Cát

Lúc Lương Ngạo Vũ phát ra tiếng, Lương Úy Lâm cũng kinh ngạc xoay người lại, thấy Nhan Thanh Uyển đang đứng ở trước cửa, trên mặt đầy nước mắt. Bà không phải đang nghỉ ngơi sao? Tại sao lại xuất hiện ở cửa? Như vậy cuộc nói chuyện của bọn họ, bà đã nghe thấy hết sao? Thì ra tren đời này không có bức tường nào có thể cản được gió thổi qua, những lời này không phải giả.

Lừa gạt, có thể lừa gạt bao lâu? Hiện tại mấu chốt nhất, là bà rốt cuộc nghe được bao nhiêu? Trong trí nhớ của bà tồn tại được bao nhiêu?

Nhưng chuyện này, hình như là chuyện Lương Ngạo Vũ nên làm chứ?





"Mẹ, con đi ra ngoài trước, hai người từ từ nói chuyện." Cúi đầu dừng một chút, Lương Úy Lâm nhấc chân lên đi qua Lương Ngạo Vũ bên cạnh, đến gần Nhan Thanh Uyển ngừng lại cúi người xuống: “Cha chỉ vì quá yêu mẹ”

Đúng vậy, bởi vì quá yêu, cho nên sợ mất đi. Đây là lần đầu tiên Lương Úy Lâm ở trước mặt Nhan Thanh Uyển vì Lương Ngạo Vũ mà nói chuyện. Một người đàn ông vì bà có thể không cần giang sơn không cần tánh mạng, vậy còn có cái gì không thể bỏ qua?

Nhưng vì yêu mà hi sinh tất cả, mà có thể bỏ qua máu mủ tình thân sao? Thế giới của người khác, ai có thể hiểu rõ đây? Mặc dù anh là con của bọn họ nhưng dù sao cũng chỉ là con thôi. Thế giới tình cảm của bọn họ không ai có thể bước vào được.

Có lẽ là anh trời sinh đã lạnh nhạt, kể từ khi em gái không còn nữa, tình thân ở trong lòng ngày càng xa, xa đến hình như không cần nhắc tới nữa. Mà anh căn bản cũng không cần.

Cho đến khi tiếng bước chân của Lương Úy Lâm xa dần đến không nghe được, Lương Ngạo Vũ từ từ đến gần người Nhan Thanh Uyển: "Uyển Nhi, không cho khóc. Ở bên cạnh ta không cho khóc." Trước sau như một, cường thế ôm bà vào trong ngực.

Khi ở bên cạnh ông ta, đã lâu rồi bà không còn khóc, tại sao hôm nay lại rơi lệ đây? Ông không cho phép bà không vui!

"Ngạo Vũ, Úy Lâm nói là sự thật sao?" Ngực của ông, có nhàn nhạt mùi xà bông, hơn nữa là tư vị của người đàn ông đã thành thục, mấy chục năm này là chỗ kiên cố đẻ cho bà tựa vào.

Lương Ngạo Vũ không trả lời vấn đề của bà, ông ôm bà vào phòng, mãi cho đến bên giường ngồi xuống , ôm bà trong trong ngực hồi lâu mới lên tiếng nói: "Uyển Nhi. . . . . . Thật xin lỗi."

Đúng vậy, ông thật xin lỗi bà. Là sự chăm sóc dịu dàng của bà, khéo hiểu lòng người để cho ông vẫn cường thế được voi đòi tiên sao? Biết rằng chính mình an bài điều gì bà cũng ngoan ngoãn biết điều làm theo chưa từng có dị nghị. Ông vẫn lợi dụng tình yêu của bà, vẫn vì yêu mà hành động, vô tình bỏ ép buộc bà qua tất cả mọi người trừ ông. Nhưng khi ở bên cạnh ông vẫn luôn thỏa mãn không phải sao?

"Ngạo Vũ, ông không nên nói như thế với tôi. Là tôi không tốt. Là tôi không tốt..! Khi ở trong ngực ông khóc đến không kiềm chế được, bà làm sao có thể trách ông ta đây? Là do bà không tốt, do bà yêu ông đến không kiềm chế được không cách nào buông tay, không thể chịu được chia lìa, cho dù cha mẹ uy hiếp muốn đoạt tuyệt máu mủ bà cũng không có cách nào trở lại nữa. Là bà ích kỷ, vì tình yêu mà từ bỏ anh em, cha mẹ.





"Uyển Nhi, không cho em tự trách nữa. Em không có không tốt, không cần khóc nữa được không? Thân thể của em không tốt." Ông ta mày nhíu lại chặt. Lương Úy Lâm đáng chết, tại sao nhất định phải vào hôm nay nhắc tới chuyện như vậy, cố tình lại để cho Uyển Nhi nghe được.

"Ngạo Vũ. . . . . ." Bà khóc đến không cách nào dừng lại lệ, thật không có biện pháp. Cho tới nay, bà đều cho là cha mẹ vào hơn ba mươi năm trước đăng báo cùng với bà vạch rõ giới tuyến hậu, không bao giờ nữa nhận người con gái như bà. Cho nên, dù là thời điểm bọn họ đang cô độc nhưng lại chưa từng nghĩ quay về tìm bọn họ, bởi vì ở trước mặt bọn họ bà đã lựa chọn đi cùng Ngạo Vũ, đồng nghĩa với việc rời xa cha mẹ, không có tư cách trở lại cái nhà kia đi.

Nhưng bà thật là không ngờ , sau nhiều năm như vậy, bọn họ lại vẫn tìm bà, bọn họ không có bỏ rơi bà, vẫn còn quan tâm tới bà, vẫn dung nạp bà. Dù có tức giận đến đâu, cũng là máu mủ không thể bỏ được.

Bọn họ cũng là cha mẹ mà!

"Uyển Nhi, Uyển Nhi. . . . . . Nếu như, nếu như. . . . . . Thật muốn trở về, vậy chúng ta liền về nước một chuyến có được hay không?" Còn có thể làm sao đây? Ông không có biện pháp dùng thủ đoạn uy hiếp ép bà, người phụ nữ ông muốn đặt trong lòng bàn tay yêu thương cả đời, ông quả thật không có bao nhiêu thời gian cùng bà, nhưng kể từ khi đem tập đoàn giao cho con trai, ông vẫn luôn ở bên cạnh bà, ở chung một chỗ mấy chục năm, bà chưa từng đau lòng như hôm nay,ông làm sao có thể nhẫn tâm được? Làm sao nhẫn tâm nhìn bà khóc như thế?

"Ngạo Vũ. . . . . . Ta. . . . . . Ta. . . . . ." Nghe được ông nói như thế Nhan Thanh Uyển lệ vẫn rơi đầy mặt. Bà thật có thể không? Có thể không?

"Đừng khóc, ta đồng ý với em, nhất định sẽ làm được."

"Ngạo Vũ. . . . . . Tiểu Ngữ, con bé. . . . . ." Nhan Thanh Uyển ở trong lòng ông ngẩng đầu lên, ngón tay mảnh khảnh lau chân mày của ông. Người đàn ông này, vì yêu thương bà, vì không để cho bà đau lòng, lại làm ra chuyện như vậy. . . . . .

"Tiểu Ngữ. . . . . . Nghỉ ngơi. Uyển Nhi, em đi ngủ một chút đi được không? Trở về nước ta sẽ để cho Úy Lâm xử lý có được không? “ Thấy vẻ mặt muốn nói rồi lạ thôi của vợ mình, Lương Ngạo Vũ trong lòng xông lên lo lắng, bà ấy rốt cuộc biết cái gì rồi hả ?

"Ngạo Vũ, không phải vậy, không phải vậy. Con bé không phải Tiểu Ngữ . . . . . ." Lệ thế nào cũng không ngừng được! Con bé tại sao không phải là Tiểu Ngữ đây? Bà vẫn sống vẫn đang tự lừa dối mình!





Những năm này, mỗi lần bác sĩ Smith đến, đầu óc của bà có một đoạn ngắn thời gian luôn thỉnh thoảng tỉnh táo, thỉnh thoảng mơ hồ , những người đó, những chuyện cũ bi thương đều sẽ đứt quãng xông tới. Bà biết, bảo bối của bà Tiểu Ngữ đã không có ở đây, không có ở đây!

Bà khổ sở, bà không muốn sự thật này, cho nên, bà lúc phát giác mình có phần tỉnh táo thì tự mình lại uống thuốc, sau đó, cái gì đều không nhớ nữa, thật tốt.

Nhưng lần này Úy Lâm mang cô bé kia tới đây, bà không muốn làm cho mình tiếp tục như vậy nữa rồi. Cô gái kia không nên lại tiếp nhận những đau khổ này rồi, cô ấy phải có cuộc sống của chính mình! Úy Lâm không thể đem người nhà mình liên quan đến cả đời người ta.

Điều này có lẽ do ông trời muốn trừng phạt ho vì tình yêu của mình mà không chú ý đến cảm thụ của người thân, ích kỉ cao chạy xa bay, cho nên đã mang con gái yêu quý của họ đi. Đây là ý trời, bọn họ phải chịu đựng. Bọn họ quá ích kỉ!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.

Đà Lạt được mệnh danh là “Tiểu Paris” ở Việt Nam và đây cũng là một trong những địa điểm thu hút nhiều du khách trong nước lẫn quốc tế. Đà Lạt mang nét đẹp dịu dàng của người thiếu nữ nhưng cũng rất đỏng đảnh và kiêu kì. Một ngày, thành phố này trải qua bốn kiểu thời tiết tương xứng với bốn mùa trong năm. Và dẫu chỉ ở Đà Lạt trong ngày, du khách cũng có thể dễ dàng cảm nhận trọn vẹn sự thay đổi đó. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như quan ca phe dep nhat da lat, nha tho con ga Đà Lạt đẹp mê hồn với một chút se lạnh trầm buồn, đủ để bạn diện đồ mùa đông, lang thang trên những con đường thơm mùi hoa lá, hay cùng nhau ngồi trong quán cà phê nhỏ xinh mà ngắm dòng đời chầm chậm trôi,… Bấy nhiêu đó thôi cũng khiến cho bất cứ ai đều phải khao khát được ghé thăm Đà Lạt dù chỉ một lần trong đời.

loading...
DMCA.com Protection Status