Yêu hận triền miên

Chương 66: Không hối hận



editor Cát

"Uyển Nhi, không nên nói lung tung. Không nên nói lung tung. . . . . ." Thì ra là lo lắng của ông thật sự đã xuất hiện. Uyển Nhi không phải vẫn uống thuốc sao, bác sĩ Smith cũng nói bệnh tình của bà đã ổn định, tại sao bà chợt có thể như vậy rồi hả ? Có phải hay không hôm nay bị đả kích quá lớn?

"Uyển Nhi, em không nên muốn kích động, em nằm xong rồi, ta lập tức gọi bác sĩ Smith tới xem một chút được không?" Lương Ngạo Vũ muốn đem bà đỡ nằm xuống, nhưng bà lại cố ý bất động.

"Ngạo Vũ, nghe ta nói có được hay không?" Nắm bàn tay của ông thật dầy dính vào gò má ấm áp của bà, nước mắt không ngừng chảy xuôi đến lòng bàn tay của ông, thấm vào trong lòng của ông ta.





"Uyển Nhi. . . . . . Em đã nhớ ra rồi sao?" Lừa gạt thế nào cũng không thể gạt mãi! Nhưng sự thật này lại làm cho Uyển Nhi của ông đau lòng! Ông phải làm sao để cho bà hết đau lòng đây?

"Ngạo Vũ, đây là trừng phạt của trời cao đối với chúng ta! Trừng phạt ta vứt bỏ cha mẹ anh em. Ta nhận, ta nhận! Nhưng không cần làm khó cô bé kia được không? Con bé cũng là thân con gái, cũng có cha mẹ yêu thương. Kêu Úy Lâm để cho con bé đi thôi! Chúng ta không thể tạo nghiệt được, Ngạo Vũ có được hay không?” Bà thấy cô gái kia rất sợ Úy Lâm không phải sao? Nếu như con gái bà vẫn còn, đối với nó như vậy nhất định nó sẽ không chịu được.

"Uyển Nhi, không nên đem tất cả tội lỗi ôm đồm lên thân mình được không? Là ta không tốt, để cho em liên lụy theo! Những năm này, có phải em hối hận vì cùng ta ở một chỗ hay không? Ta đối với em thiếu sót quá nhiều!” Lời của vợ làm cho ông cảm thấy cảm khái. Úy Lâm nhắc tới cha mẹ của bà thì bà dã nhớ lại những năm đó. Lúc gặp bà thì bà chỉ là một thiếu nữ 16 tuổi, gương mặt tươi cười ngọt ngào dịu dàng, khiến cho Lương Ngạo Vũ xiết chặt chân mày không nhịn được mà quay đầu.

Năm đó người con gái mười bảy tuổi, không để ý người nhà phản đối mãnh liệt, không chùn bước mà đi theo ông. Không cần biết ngày mai, bà đưa tay cho ông ta, chính là muốn một đời như thế! Ông đã dùng tánh mạng ra thề, sẽ chăm sóc bà cả đời, nhưng hôm nay thấy bà khóc, khóc đến đau lòng tuyệt vọng, có phải ông đã sai?

"Ngạo Vũ, không có, ở chung một chỗ với ông, ta chưa từng hối hận, cha mẹ ta đã già đi lại không tiện, ta không thể tận hiếu trước họ, hai đứa con từ nhỏ đến lớn, ta không có chăm sóc tốt, đặc biệt là từ lúc sinh Tiểu Ngữ ra, liền về sau một mực ở bên cạnh Úy Lâm, ta nghĩ, nhất định là ông trời đều nhìn không quen cho nên mới phải để cho chúng ta mất đi con bé. . . . . ." Vừa nhắc tới những chuyện đau lòng này, Nhan Thanh Uyển không cầm được nước mắt.

"Uyển Nhi, đừng khóc. Là ta không tốt, để cho em đau lòng. Tiểu Ngữ ở một cái thế giới khác nhất định sẽ tốt hơn. Đi thăm cha mẹ em có được không? Đừng khóc, đừng khóc. . . . . ." Lương Ngạo Vũ ôm sát bà càng không ngừng an ủi. Ông không biết làm sao làm mới đúng, thế nào mới trấn an bà.

"Tiểu Ngữ. . . . . . Ngạo Vũ, Tiểu Ngữ còn nhỏ như vậy, ta thật sự là không chịu, không bỏ được. . . . . . Ta là một người mẹ không tốt. . . . . ." Bà đối với con gái mình rất áy náy! Mới mười tám năm, tựa như đóa hoa niên kỷ!

"Uyển Nhi, không nên như vậy, không nên như vậy. . . . . . ." Cảm thấy cảm xúc của vợ mình gần như không khống chế được, Lương Ngạo Vũ nâng lên mặt của bà, không ngừng hôn những giọt lệ: "Uyển Nhi, ta nhất định sẽ trả một Tiểu Ngữ đưa cho em, nhất định sẽ, giao cho ta,. . . . . ."

"Ngạo Vũ, Ngạo Vũ. . . . . ." bà rơi lệ càng dữ hơn, bà đã hơn 40 tuổi rồi, dù là từ bản năng sinh lý đi, người phụ nữ hơn 40 tuổi còn có thể mang thai, nhưng là đối với với bà mà nói không được, thân thể của bà quá kém, lúc còn trẻ sinh một đứa bé cũng không dễ dàng rồi, huống chi là hiện tại thế này? Ngạo Vũ, không cần nữa an ủi nữa, như vậy ta sẽ càng khó vượt qua hơn.





"Uyển Nhi, Uyển Nhi của ta, đừng khóc. . . . . ." Lương Ngạo Vũ cúi đầu hôn môi của bà, nhẹ nhàng trằn trọc mút, không dám dùng một chút xíu lực, người phụ nữ trong ngực là người ông ta yêu hơn nửa đời người, làm cho ông rất đau lòng!

"Ngạo Vũ, ôm ta, ôm ta đừng buông tay, ta khổ sở, thật là khổ sở. . . . . ." Chủ động hôn trả ông, tâm tình thật giống như là đã bể nát. Thì ra là đối mặt với chân tướng là một chuyện khổ sở như vậy nhưng bà vẫn còn chiến thắng chính mình, đi tới bước này, bà rốt cuộc có thể từ không thể mà vượt qua.

Tâm còn rất đau, rất đau. . . . . . Nhưng trước mắt người đàn ông bà yêu nhất, bà không thể nhẫn tâm để cho ông cô độc, tính mạng của bọn họ hòa chung với nhau, người nào đau lòng thì người còn lại cũng không sống nổi! Dù cho đau khổ bọn họ cũng muốn tay trong tay cùng nhau, đầu bạc vượt qua tất cả.

Ôm chặt người phụ nữ đã ngủ, Lương Ngạo Vũ vẫn ở bên tai của bà lẩm bẩm: "Uyển Nhi, ta nhất định sẽ trả một Tiểu Ngữ đưa cho em, ta đồng ý qua chuyện của em, nhất định sẽ làm được."

Trên đời này còn có chuyện Lương Ngạo Vũ không làm được sao? Không có, chỉ cần ông ta muốn nhất định sẽ được. Uyển Nhi, em nhất định phải tin tưởng ta, nhất định phải!

**

Một chuyến đi Zurich vừa chua chát vừa ngọt ngào đã kết thúc, chuyến đi dài đằng đẳng hai tháng đã qua.

Kể từ trở lại biệt thự sau buổi tối hôm đó, sau khi bọn họ ngồi máy bay rời đi Zurich, vẫn chưa gặp mặt. Có lẽ nói như vậy tương đối chính xác, chính là bọn họ ở phi trường của mình ngồi lên chuyên cơ rời Zurich . Anh vẫn không có nói với cô, mà anh rốt cuộc đã đi đâu, cô cũng không dám hỏi, cô theo A Cánh về trước.

Học kỳ mới, Nhược Tuyết cũng trở học sinh chuyển trường của trung tâm hệ văn trường C, mặc dù đã hai mươi ba tuổi rồi, nhưng mà ở cùng với những nữ sinh nhỏ tuổi hơn cô, cô tuy lớn tuổi nhưng vẫn trẻ trung xinh đẹp, chỉ là so với nhưng gương mặt nữ sinh cùng lứa thì cô có chút phong vận của người phụ nữ hơn.





Mặc dù Nhược Tuyết chỉ là một học sinh chuyển trường, nhưng có một thái độ học tập nghiêm túc, xinh đẹp khiến mọi người chú ý, ngắn ngủn hai tháng cô đã trở thành hoa khôi hệ tiếng Trung, nhưng đối với những bạn học nam thái độ cô vô cùng lạnh nhạt, lạnh nhạt đến không nói một lời. Bởi vì cô là một học sinh chuyển trường, không những rất xinh đẹp hơn nữa ngày ngày có xe thể thao đắt tiền đưa đón đi học, có lời đồn đãi rằng cô là thiên kiểm tiểu thư của nhà giàu, thậm chí có người nói cô là tình nhân được người ta bao nuôi, khiến cho những nam sinh muốn theo đuổi đều phải tự động rút lui, tâm đều gãy nát.

Mặc kệ cái nào mới là thật, đều không phải là người con gái bọn họ có thể chọc vào!

Trừ nam sinh, cô cũng không có quá mức thân cận với bạn nữ, chỉ có hòa khí chung sống "Bạn học nữ" ; cô cho rằng cảm giác nữ sinh cũng không đồng dạng như vậy, cô không phải cao ngạo, lãnh nhược băng sương, mà là thật biết điều khéo léo, hiền hoà thân thiết, mảnh mai hơi thở tràn đầy mỹ cảm. Cô không nói nhiều, trừ trên phương diện học tập, từng cái đề tài cô đều nhàn nhạt cười một tiếng không muốn nói chuyện nhiều, nhưng khi mỉm cười đi qua, người khác vĩnh viễn đối với cô vẫn không biết gì cả.

Thời gian lâu dài, các bạn học cũng chết tâm, không hề hỏi chuyện của cô nữa.

Như vậy cũng tốt, những năm gần đây, cô đã không có sở trường đối với người ngoài bộc bạch, không có giao hữu, không có linh hoạt trao đổi, mà trước mắt, mục đích duy nhất của cô là học tập thật tốt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như kinh duoc su, than chu dai bi nhiem mau khong the nghi ban rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status