Yêu hận triền miên

Chương 94: Anh đang ghen phải không?



editor Cát

Nhược Tuyết ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lương Úy Lâm đứng ở sát mình, ánh mắt thâm trầm, vẻ mặt lạnh lùng. Anh tới lúc nào? Mới vừa rồi cô ở trong đại sảnh thế nào cũng không tìm được anh.

Nhưng tại sao anh nói không được?

“Sợ anh ta sao?" Đoàn Dạ thấy Lương Úy Lâm , trên mặt nổi lên cười. Hắn cúi đầu đến gần bên tai Nhược Tuyết nhẹ giọng nói.

Sợ anh? Người nào sợ anh! Có lẽ mấy năm trước là cô rất sợ anh, nhưng hiện tại, cô tại sao phải sợ anh! Vốn cô không muốn đồng ý với người đàn ông này, chỉ là thấy Lương Úy Lâm người đàn ông kia lại nói cô sợ anh nên cô chợt thay đổi ý.

"Người nào sợ anh ấy chứ!"

"Không sợ, vậy thì để tôi mời cô, vị tiểu thư xinh đẹp nhảy cùng tôi một bài thôi.”

Nhược Tuyết đem tay mảnh khảnh đưa tới lòng bàn tay của hắn, người đàn ông cô mới quen dắt cô đi tới đại sảnh, nơi đó nhạc đã nổi lên.

Nhưng trong miệng mặc dù nói không sợ, nhưng lúc đi qua bên người anh thì Nhược Tuyết không khỏi run một cái, tay ở trong tay người đàn ông kia sớm đổ mồ hôi lạnh.

Cô công khai khiêu khích Lương Úy Lâm như vậy, anh sao lại không tức giận chứ? Nếu như anh tức giận thì cô không phải là chết thảm rồi sao?

Nhưng anh không có tức giận, cặp mắt của anh yên lặng nhìn bọn họ đi vào sàn nhảy không nói một lời, là sao đây?

Trong sàn nhảy, mọi người nhìn chăm chú đoán bọn họ là tổng giám đốc S&D và bạn gái hắn. Nam cao lớn tuấn nhã, nữ kiều mỵ mê người, mọi người trong sảnh đều nhìn ra được.

Nhưng tại sao trong mắt người xem có vẻ chướng mắt, thoạt nhìn chẳng phải xứng đôi sao? Nụ cười lạnh lùng nổi lên ở khóe miệng, thật ra thì trong lòng đang bốc hỏa.

Nhưng có người còn không chịu tha, tới đổ thêm dầu vào lửa “Lâm, cảm giác gì?”

Cái người này trừ Nghiêm đại thiếu thì không ai có thể khác hơn, cầm ly rượu trong tay đứng ở bên cạnh Lương Úy Lâm , Nghiêm Quân Hạo cười nhìn đôi nam nữ đang nhảy trong cái sàn nhảy kia.

“Đoàn Dạ…” Lương Úy Lâm nhẹ nhàng khạc ra cái tên đó. Chín năm trước anh bỏ qua cho hắn, không có nghĩa là chín năm sau hắn có may mắn như vậy. Huống chi, hắn hiện tại không chỉ ở trên phương diện làm ăn công khai cạnh tranh cùng Lương thị, còn dám can đảm cùng anh giành phụ nữ!

"Không phải là hắn sao? Snei¬djer, chính là Đoàn Dạ. Lâm, mạng lưới tình báo của cậu không phải lạc hậu đến mức độ này chứ?”

“Cậu cứ nói đi?” Lạnh lùng nhìn cái đôi nhảy trong sàn nhảy kia, nếu như có thể anh nhất định sẽ xông lên phía trước chặt cái tay đáng chết của người đàn ông kia.

“Mình đi trước đây.” Ánh mắt Nhược Tuyết vừa đúng nhìn qua bên này, Nghiêm Quân Hạo giơ ly rượu lên báo cho biết, sau đó đi tới một chỗ khác.

Nhược Tuyết không hiểu, tại sao đôi mắt cô, luôn không tự chủ nhìn về phía anh, anh đứng ở nơi đó, một thân áo đen quần đen, sau khi Nghiêm Quân Hạo tránh ra, cả người anh tản ra hơi thở lạnh lùng khiến nhiều người không dám tới gần để trò chuyện. Dù cái gì cũng không làm, chỉ đứng ở đó , nhưng anh vẫn là tiêu điểm của mọi người. Người đàn ông trời sinh như vậy thật không phải thường.

“Cô cứ tiếp tục nhìn anh ta như vậy, tôi nghĩ mình có phải là trong suốt rồi không?” Đoàn Dạ cúi đầu, nghiêm túc nhìn mặt cô, cười.





Nhược Tuyết vội vàng thu hồi quan sát ánh mắt, gương mặt bỗng chốc đỏ bừng, "Tôi nào có." Đánh chết đều không thừa nhận mình mới vừa nhìn trộm Lương Úy Lâm , cô đã sớm quyết định, trừ con gái, cô cùng người đàn ông này cuộc đời này không còn có gì khác.

“Vậy thì nghiêm túc khiêu vũ cùng tôi, có được không?” Đoàn Dạ cố ý nhẹ nhàng ôm lấy eo thon của cô, cúi đầu thân thiết bên tai cô nói. Giống như đã có người không nhịn nổi nữa?

Lương Úy Lâm , ngươi thật là có thể nhìn người phụ nữ của mình bị người đàn ông khác ôm vào trong ngực lại có thể lãnh tình như vậy!

Bộ dáng của hắn ôn nhã, có mấy phần giống với Chung Tử Mặc, gợi lên đau lòng trong cô, dù sao anh Tử Mặc đối với cô thật tốt, nhưng cô không có cách nào tiếp nhận.

“Thật xin lỗi, tôi nhảy không tốt lắm.” Cô cúi đầu, mới vừa rồi suýt nữa giẫm lên chân của anh ta. Nếu như không phải là anh ta dẫn dắt tốt, đoán chắc cô sẽ bị chê cười rồi.

“Không sao, ít nhất không có giẫm lên tôi.”

"Cám ơn." Cười cười với anh ta, đơn giản mà dịu dàng.

Lương Úy Lâm lẳng lặng nhìn người phụ nữ kia, con mẹ nó, cô lại cười với hắn. Gương mặt hồng hào, người phụ nữ đáng chết, ở chung lâu như vậy, cô chưa bao giờ cười với anh như vậy, hôm nay lại cười ngọt với người đàn ông chỉ mới quen biết.

Cô ở trước mặt anh, trước kia chỉ có sợ cùng với khẩn trương dù lúc cô thích anh vẫn chỉ là hoảng loạn. Gặp lại lần nữa trừ ở trước mặt con gái cô đối với anh thì lạnh nhật, chỉ mong ước vạch rõ giới hạn với anh.

Anh có thể lý giải sự lạnh nhạt của cô, dù sao anh thật đã tổn thương cô, để cho cô đau lòng tới cực điểm.

Anh vẫn thích cô sao? Giờ khắc này Lương Úy Lâm thừa nhận với chính mình, anh vẫn yêu cô. Yêu người phụ nữ bị anh làm cho tổn thương. Hôm nay cô lại trở nên mỹ lệ mê người, trở về lại không còn sợ anh nữa cũng không để ý anh nữa.

Cô như vậy làm anh rất khó chịu, vô cùng khó chịu!

Con mẹ nó, tên đàn ông kia lại dám để tay ngang hông của cô, mà cô lại còn cười với hắn? Ép anh đến sắp mất khống chế rồi!

Nếu anh để cho cô như vậy mà kích thích anh, tên tuổi của Lương Úy Lâm không phải là không đáng để nhắc tới sao!

Đặt cái ly trong tay xuống, anh cất bước hướng tới chỗ bọn họ.

“Anh gạt tôi…” Nếu như không phải đứng trước mọi người, Nhược Tuyết nghĩ cô nhất định sẽ cười to, lời của cô chưa nói hết liền bị một cỗ lực cường ngạnh kéo ngã vào một lồng ngực bền chắc, hơi thở quen thuộc, không cần nhìn cô cũng biết là ai “Lương Úy Lâm, anh làm gì thế?”

Cô không có chọc tới anh, người đàn ông này đột nhiên lại chạy tới kéo tay của cô lôi đi. Chuyện này khiến cho mọi người đang khiêu vũ phải dừng lại, yên lặng.

"Đi." Anh kéo cô đi ra ngoài, lại phát hiện cô bất động, quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông ôn hòa kia giữ một cánh tay của cô lại.

"Lương Tiên Sinh, cô ấy giống như không muốn đi theo anh?” Thanh âm kiên định dịu dàng.

“Đoàn Dạ, chín năm trước, ta bỏ qua cho ngươi, nhưng ngươi có xác định vận may của ngươi kéo dài tới hôm nay không?” Anh nhẹ nhàng nói xong, ánh mắt rét lạnh có thể làm đông cứng mọi người.

"Không bằng, anh tới hỏi Nhược Tuyết cô ấy có chịu đi theo anh không?." Đoàn Dạ vẫn còn cười.

Trên đời này dám nói chuyện với Lương Úy Lâm như thế, Đoàn Dạ hắn cũng được tính là một người có gan lớn.

"Lương Úy Lâm, anh buông tay tôi ra." Nhược Tuyết liều mạng rút cái tay bị anh nắm chặt! Nhưng không được, anh như kìm sắt khóa lại rồi, không nhúc nhích được tí nào.

Người đàn ông đáng ghét muốn bẻ tay cô sao? Cô sắp giận điên lên! Hơn nữa trước mặt nhiều người như vậy, cô thật không muốn làm người nữa rồi!

"Nghe chưa? Cô ấy bảo anh buông tay." Đoàn Dạ nhẹ nhàng nắm một cái tay khác của Nhược Tuyết, cười vô hại. Không nghĩ tới, ở trên đời Lương Úy Lâm có cái gì không thể không làm được nhưng lại có lúc này hơn nữa còn trước mặt Đoàn Dạ!

Lương Úy Lâm nhìn cô thật sâu, sau đó buông tay ra.

Tất cả mọi người đều kinh hãi bao gồm Nhược Tuyết, Lương Úy Lâm lúc nào lại tốt như vậy? Căn bản không giống tính cách của anh!

Nhưng chỉ trong nháy mắt tình huống biến hóa hết thảy, ai cũng không thấy rõ ràng anh làm gì, anh chỉ giơ tay lên lung lay một cái mà thôi. “Bành”, cả người Nhược Tuyết bị anh ôm vào trong lòng, mà Đoàn Dạ đứng ở đó chỉ có thể nhìn giai nhân bị kèm hai bên. Đoàn Dạ đang muốn đuổi theo thì Nghiêm Tam thiếu đang xem náo nhiệt kéo lại “Đoàn tổng giám đốc, tôi có chút vấn đề nghiệp vụ muốn hỏi anh một chút.”

"Thật xin lỗi, hôm nào thôi. . . . . ." Hiện tại đuổi theo giai nhân quan trọng hơn! Công việc trước để qua một bên thôi.

" Tôi nghe nói, tập đoàn S﹠D đang cố gắng cùng mấy ngân hàng đầu tư Tokyo . . . . . . ?" Nghiêm Tam Thiếu cười cười mà nói. Người nào không biết Nghiêm thị Kim khống ở giới tài chính của cả châu Á mà nói, không lay chuyển được địa vị đây?

Bước chân rốt cuộc ngừng lại, một hồi lâu, "Phải . . . . ." Ai dám không nở mặt Nghiêm Tam Thiếu đây?

Anh đem cô từ đại sảnh đến chỗ cầu thang khác lên lầu hai, người đàn ông này đối với nhà của Nghiêm gia rất quen thuộc, quen thuộc đến nỗi mặc kệ cô giãy giụa, anh mang cô tới phòng.

Trời đất quay cuồng không kịp thấy rõ căn phòng như thế nào, đã bị hơi thở quen thuộc đó hung hăng chặn đôi môi. Không kịp đóng cửa, anh đã đem cô tựa vào vách tường, đầu lưỡi thô lỗ mang theo oán khí cùng với bất mãn, không lãng phí thời gian chui vào trong miệng cô, điên cuồng cắn mút lấy ngọt ngào của cô. Đến khi anh buông cô ra thì cô đã không còn hơi sức để giương oai rồi.

"Không gọi? Hả?" Đôi tay còn ôm chặt eo của cô, anh cúi đầu nhìn gương mặt hồng hồng của cô.

Cô thở hổn hển, cố gắng ngước đầu trừng anh "Anh phát thần kinh cái gì?"

"Người đàn ông kia, em cách xa hắn một chút."

“Tôi muốn tới lui với ai, mắc mớ gì tới anh?” Nhìn anh giống như đang nói cô là của anh làm cô tức giận không thôi. Anh tại sao chứ?

“Đừng để hắn đến gần em nữa.”

“Anh là gì của tôi chứ? Tôi sao phải nghe anh?” Anh thật buồn cười, bọn họ bây giờ nhiều nhất chỉ là có chung một đứa con, ngoài ra là xa lại, dựa vào cái gì anh ra lệnh cho cô?

“Anh là gì của em à?” Khóe miệng anh cong lên “ Em nói cho anh biết….” Hai tay của anh đưa vào trong váy cô….Người đàn ông ghê tởm!

Lời nói như kiểu tán tỉnh ám muội làm cho gương mặt cô không có tiền đồ, đỏ lên, giận dữ hét “Anh là ai cũng không phải, người tôi ghét nhất là anh.”

"Ghét?"

“Đúng, anh là người tôi ghét nhất. Nếu như không phải vì Đồng Đồng, tôi mới không cần gặp anh. Mới vừa rồi người đàn ông kia còn hơn anh đó! Mà anh so ra kém hơn anh ta.” Muốn chọc giận người khác, cô cũng có thể!

“So ra kém?” Ôm cô nặng nề ném lên giường, trực tiếp ném cô xuống, cũng may giường mềm mại nếu không ngã như thế thì mặt mũi sẽ sưng lên. Người phụ nữ này thật biết cách chọc giận anh? Dám nói anh kém hơn người đàn ông kia, cô có gan thì lặp lại lần nữa xem!

Đôi môi đã sưng đỏ lần nữa bị chặn lại, anh dùng hết sức cắn cô, như muốn nuốt cả môi cô vào.

Cô liều mạng giãy giụa, nhưng không động đậy được!

Đây là hôn sao? Hô hấp của cô trở nên dồn dập, mà lưỡi của anh chặt chẽ chặn cô để cô không mở miệng ra được, cô giãy giụa kịch liệt, nụ hôn của anh lại càng điên cuồng….

“Lăng Nhược Tuyết, em nhớ, em là người phụ nữ của anh, là người phụ nữ của Lương Úy Lâm anh! Em dám nói anh kém hơn người khác, em thử một chút đi!” Anh thả môi cô ra, chống đỡ hai bên tai của cô, hung hăng uy hiếp.

“Tôi mới không phải, anh kém hơn hắn…” Cô chưa nói xong, lần nữa như cũ, nước miếng điên cuồng bị trao đổi, tư vị đầy nam tính đó làm cho cô hôn mê…

Lúc cô ngất đi, anh cũng buông cô ra.

“Ba….” Một cái tát vọng về trong căn phòng an tĩnh, dưới anh đèn soi rọi, sắc mặt của anh thoáng qua tia kinh ngạc, người phụ nữ này có gan dám tát anh!

Là người có quyền lực nhất!

Nhược Tuyết ngồi trên giường lui ra phía sau nhưng sau lưng là đầu giường, cô không thể lui!

Lòng bàn tay truyền đến đau rát đang nhắc nhở cô, mới vừa rồi cô thật đánh người đàn ông kia một cái, không thấy anh đau nhưng chuyện này ảnh hưởng đến tôn nghiêm anh nhất định sẽ không bỏ qua cho cô?

Mặc dù trong lòng sợ nhưng cô không muốn yếu thế trước mặt anh “Đáng đời anh, ai cho anh….” Nghĩ đến lúc vừa rồi hôn cuồng dã như thế gương mặt cô nóng lên, nếu như anh không dừng lại, cô nhất định sẽ bị trầm luân.

“Người phụ nữ này quả nhiên rất hung dữ.” Anh đưa tay sờ nơi bị đánh nhàn nhạt mở miệng, cô thật sự làm anh phải thay đổi cách nhìn cô rồi.

Anh không phải uống lộn thuốc chứ? Đánh anh như vậy anh còn tỏ vẻ tán thưởng? Hay là cái tát của cô làm đầu anh hỏng rồi?

“Em, nhớ anh vừa rồi mới nói gì với em không?”

“Em sao phải nghe lời anh nói!” Nhìn anh càng đến gần Nhược Tuyết không biết vì sao lại cảm thấy Lương Úy Lâm trong tưởng tượng của cô không hề đáng sợ! Có lẽ lần trước chuyện ăn kem đó và vừa rồi cô tát anh, anh không so đo nên lá gan cô càng lúc càng lớn. “Bởi vì anh là người đàn ông của em.” Như vậy còn chưa đủ?

“Anh không biết xấu hổ, tôi mới không cần làm người phụ nữ của anh.” Cô nhiều uất ức như vậy đủ rồi, người nào lại ngu đến mức từ trong địa ngục bò ra ngoài rồi lại tự động nhảy trở về?

“Không cho nói chuyện với người đàn ông khác, cũng không cho cười với người đàn ông khác, càng không cho người đàn ông khác đụng vào người, từng chỗ trên người em đều là của anh.”

" Anh dựa vào cái gì?" Anh cho cô là đầy tớ của anh sao?





“Chỉ bằng anh là người đàn ông của em, người đàn ông duy nhất.”

“Anh đi chết đi!” Ông trời tha thứ cho lời nguyền rủa ác độc của cô đi! Ai kêu người đàn ông này lại quá đáng như vậy! Thiên hạ nhiều đàn ông như vậy, tại sao nói anh là người đàn ông duy nhất của cô? Dù là sự thật thì thế nào?

“Em toàn thân từ cao xuống thấp, từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài đều là của anh, không phải sao?”

" Lương Úy Lâm , anh uống lộn thuốc sao?"Nghe lời nói như thế, Nhược Tuyết đang khẩn trương và sợ nhưng tất cả đều thay đổi, cô hiện tại lo Lương Úy Lâm có phải uống nhầm thuốc hay bị cô đánh cho chấn thương sọ não rồi!

Cô cần thời gian để tiêu hóa!

“Không phải!”

“Em có thể hiểu là anh đang ghen sao?” Vẻ mặt đầy tò mò tới gần phía trước, cần thận nhìn gương mặt lạnh lùng. Mắt của anh nhìn chằm chằm cô không rời.

“Em cảm thấy anh như thế nào thì chính là thế đó.”

“À?!” Anh sảng khoái thừa nhận, sắc mặt ban đầu sợ sệt của Nhược Tuyết đều đã thay đổi. Rung động như vậy so với lúc trước Lương Úy Lâm nói yêu cô, càng làm cho cô giật mình!

Không chỉ giật mình, cô thật sợ! Cái gì cũng không thể nói, chỉ có thể nhìn anh ôm cô vào trong ngực nhẹ giọng nói nhỏ: “Lăng Nhược Tuyết, em là của anh, chỉ có thể là của một mình anh. Nếu em dám để người đàn ông khác đụng vào một sợi lông của em thì anh sẽ một phát súng giết chết hắn.”

Nhược Tuyết thật sự bị dọa sợ rất nghiêm trọng!

Sau dạ tiệc ngày đó, những ngày như cũ lặng lẽ trôi qua, nhưng luôn có cảm giác không giống nhau.

Nhược Tuyết ngồi ở trong phòng khách nhìn khung cảnh quen thuộc xinh đẹp, làm cho người ta âm thầm thở dài.

Một tuần trước, bọn họ rời Tokyo, trở về biệt thự ở Zurich.

Sau nhiều năm cô lại gặp lại Nhan Thanh Uyển, Nhược Tuyết đã có thể bình thường mà đối diện với bà. Chung đụng với bà nhiều ngày mà Nhan Thanh Uyển rất yêu thương Đồng Đồng, thương yêu đến mức bản thân cô là một người mẹ cũng thấy mình không xứng.

Lương Úy Lâm sau khi đưa cô và con tới nơi này, rồi lại đi nơi nào, Nhược Tuyết cũng không muốn hỏi.

Cô chỉ muốn yên lặng mà trải qua cuộc sống này, anh không có ở đây có thể làm lòng cô bình tĩnh. Đúng vậy, cô càng ngày càng sợ đối mặt với anh.

Cô sợ lời nói của anh là thật. Cô sợ, anh đang tìm thứ mà cô không thể cho anh.

Cô sợ, rất sợ.

Mặc dù lần nữa cùng nhau anh lại không nói thích cô nhưng cô cảm giác anh đối với cô không giống, vô cùng không giống. Mấy ngày kia ở Tokyo, anh mỗi ngày xử lí xong công việc sau đó sẽ ở cùng cô và con gái, dù không làm gì, cứ như vậy nhìn hai mẹ con cô chơi. Anh càng ngày càng thích nhìn chằm chằm cô. Đôi mắt đen nhánh làm cô sợ, nếu là của người khác cô sẽ cho là dịu dàng nhưng lại là Lương Úy Lâm nên cô không dám nghĩ như vậy.

Cũng may hiện tại anh không có ở đây! Cô an tâm mà sống qua ngày rồi.

“Mẹ, có phải ba ở đây mẹ không vui phải không?” Sau khi ngủ trưa dậy, Lương Tư Đồng vốn ngủ cùng mẹ thế nhưng lại không có, cô bé từ trên giường trượt xuống, nhìn mẹ đang ngồi chỗ đó than thở!

“Tiểu quỷ…nói lung tung. Mẹ nào có!” Ôm lấy thân thể nhỏ mềm mại, Nhược Tuyết siết chặt khuôn mặt nhỏ nhắn của con, khẽ cười nói.

“Còn nói không có, con biết được! Mẹ không phải là đứa bé ngoan!”

“Cái đồ tiểu bại hoại này!” Thấy con gái sáng sủa hơn rất nhiều, cô rất vui. Bây giờ Đồng Đồng chỉ là người bạn nhỏ mới có ba tuổi hoạt bác đáng yêu, mặc dù chỉ giới hạn với người trong nhà.

Xem ra, tình thương của mẹ thật sự là vĩ đại!

“Tiểu thư, cô chủ nhỏ, trà chiều đã chuẩn bị xong!” Đang lúc đó thì người giúp việc bưng lên hai đĩa bánh ngọt và sữa tươi, còn có một ấm hoa trà mà cô thích.

“Cám ơn.” Nhược Tuyết lễ phép trả lời. Cuộc sống của Nhan Thanh Uyển vô cùng có quy luật, cho nên họ cũng bị ảnh hưởng bởi thói quen của bà.

“Mẹ, mẹ không thích ba sao?” Từ trong ngực mẹ xuống, ngồi vào cái ghế đối diện, người bạn nhỏ ăn một miếng bánh sau đó đặt câu hỏi.

“Bảo bối, sao con hỏi như thế?” Nhược Tuyết kinh ngạc nhìn con gái mình mắt trong suốt.

“Bởi vì khi mẹ nhìn ba đều là như thế này.” Tiểu tử lần nữa nửa nhắm nửa mở mắt, học dáng vẻ lãnh nhược băng sương của Nhược Tuyết.

Thật là đáng yêu vô cùng! Cô bật cười véo nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé. Cảm thán lắc đầu”Cũng không biết từ nơi nào học được."

“Mẹ nếu như ba làm sai, mẹ đừng giận ba có được không?” Động tác người bạn nhỏ nhanh nhẹn ngồi vào trong ngực mẹ, bộ mặt mong đợi nhìn.

Cô bé yêu ba, cũng yêu mẹ nhưng tại sao mẹ trở về lâu như vậy mà chưa từng thấy mẹ nói chuyện với ba câu nào? Cũng không giống ba mẹ của chị gái nhỏ, sẽ ngồi chung nói chuyện vui vẻ, cùng nhau ăn, cùng nhau đưa chị ấy đi chơi, tất cả đều là mẹ chị ấy đi phía trước còn ba thì theo phía sau, như vậy có kì quái quá không?

"Mẹ không có tức giận!" Đưa tay xoa nắn tóc mềm mại của người bạn nhỏ, Nhược Tuyết có mấy phần nổi giận. Có thể không nói với anh sao? Cô chỉ là không muốn thân mật với anh thôi, cũng không biết tại sao trong khoảng thời gian này, anh không hề cưỡng cầu cô ở chung với anh nữa, cũng không có những cử chỉ quá mức. Nhiều lắm chỉ là dùng ánh mắt như muốn lột hết quần áo của cô, nhìn chằm chằm cô mà thôi. =)))

Nhưng tức giận, cô không có sao?

" Nhược Tuyết, con không có tức giận là tốt rồi! Giọng nói lạnh nhạt mà thanh nhã, như truyền qua trái tim, dịu dàng vô cùng, không quay đầu cũng biết là người nào.

“Nương nương, bà đã đến rồi!” Cô bé thích gọi Nhan Thanh Uyển là ‘nương nương’, thấy bà đi vào, trượt khỏi ngực mẹ chạy tới dính chặt chân của bà.

“Dì Nhan.” Nhược Tuyết muốn đứng lên lại bị Nhan Thanh Uyển ngăn cản."Nhược Tuyết, ngồi xuống, chúng ta nói chuyện một chút." Nụ cười nhàn nhạt vẫn lơ lửng ở trên mặt, Nhan Thanh Uyển đi tới, áo dài phóng khoáng, trên mặt đều là vẻ bình tĩnh. Thì ra trên đời này có cô gái , gương mặt như tranh vẽ, vẻ mặt như nước, hình như trần thế đều có vẻ không liên quan đến cô.

"Nương nương ăn bánh ngọt." Bàn tay trắng noãn, nộn nộn nhỏ bé đang cầm dĩa bánh nhẹ nhàng nâng ở trước mặt của Nhan Thanh Uyển.

"Bảo bối ăn ngoan ngoãn ăn là được rồi!" Nhận lấy bánh ngọt người bạn nhỏ đưa tới Nhan Thanh Uyển đưa lại trước mặt cô bé, con mắt không đảo nhìn bảo bối trước mắt giống con gái bà lúc nhỏ y như đúc.

Mỗi lần nhìn, lòng bà lại cảm thán, thì ra ông trời cũng không có bạc đãi bà, đem trả Tiểu Ngữ lại cho bà rồi!

"Nhược Tuyết, có phải ở đây không vui vẻ?" Nhan Thanh Uyển cười cười, nhẹ nhàng linh hoạt vén mép váy ngồi xuống cạnh cô, nhìn phong cảnh nơi xa, không thể tưởng tượng được non sông tươi đẹp như họa làm cho bà say mê.

"Không có." Nhược Tuyết nhàn nhạt lắc đầu, cô thật không có không vui, chỉ cần có thể ở chung một chỗ với bảo bối, thật ra thì ở đâu đều là giống nhau .

"Có phải Úy Lâm không có ở nơi này bồi các con?"

"Không có." Nhược Tuyết rũ mắt xuống, không dám nhìn thẳng Nhan Thanh Uyển. Anh không ở bên cạnh cô lại thấy tự tại, nhưng lời này cô sao có thể nói trước mặt Nhan Thanh Uyển.

"Nhược Tuyết, thật xin lỗi." Nhan Thanh Uyển đưa tay, cầm tay Nhược Tuyết, tựa như năm đó bà dắt tay con gái nhỏ của mình .

“Dì Nhan, dì không cần nói xin lỗi với con, là con có lỗi với Đồng Đồng.” Chuyện năm đó, Nhan Thanh Uyển một mực quan sát, bà chưa từng trách cô. Bà nên nói xin lỗi với cô, bởi vì Lương Úy Lâm đối xử với cô không tốt?

Nhưng vậy thì như thế nào đây? Chuyện cũng đã trôi qua nhiều năm như vậy. Ân oán mấy đời bà không muốn truy cứu! Ai đúng ai sai, người nào phân cho rõ ràng đây?

"Nhược Tuyết, con có thể vui vẻ là được rồi!" Nhan Thanh Uyển thở dài, bà nhìn sâu vào mắt Nhược Tuyết, nơi đó đã là một mảnh yên tĩnh như nước rồi. Bà chỉ sợ, cô thật đã chết tâm, khổ nhất vẫn là con trai của mình.

Đàn ông Lương gia khi yêu đều nồng đậm, một khi trao đi thì không thể thu về. Mặc dù từ nhỏ con trai chưa từng để bà phải quan tâm tới, tất cả nó đều có thể xử lí thỏa đáng nhưng về mặt tình cảm lại là người thất bại.

Chuyện của nó và Nhược Tuyết, bà vẫn luôn khổ sở, nhưng chuyện tình cảm ai cũng không giúp được, cá tính của con trai lại giống Lương Ngạo Vũ như vậy, quay đầu lại chịu khổ khẳng định là nhiều hơn người khác.

Bà chỉ sợ Nhược Tuyết bị tổn thương quá sâu lại không dám tin vào tình yêu nữa rồi.

“Dì Nhan, dì không cần lo lắng cho con.” Nhược Tuyết trở tay cầm tay của bà "Con không sao , chỉ cần có thể cùng với Đồng Đồng, tất cả đều là đáng giá."

"Nhược Tuyết." Nhan Thanh Uyển ôm lấy cô vào trong ngực mình, tựa như ôm con gái “Có phải con không muốn gọi dì là mẹ không?”

Nghe được lời của Nhan Thanh Uyển, tròng mắt Nhược Tuyết có chút chua xót, vùi sâu gương mặt vào trong ngực bà, giống như là một cô gái nhỏ.

“Con…” Cô làm sao không hiểu ý tứ của Nhan Thanh Uyển đây? Nhưng cô trả lời thế nào đây? Gọi bà ấy ‘mẹ’ bây giờ đã muộn! Nhưng lồng ngực ấm áp này cô hy vọng đã nhiều năm cô không muốn buông ra.

Nhan Thanh Uyển nhẹ phẩy tóc của cô “Nhược Tuyết, tình yêu có lúc cũng không đáng sợ, cũng không cần dùng lí trí để đối đãi.” Sợ là sợ, trong lòng cô đã sớm không có tình.

“Dì Nhan….con sợ, thật sợ.” Bả vai Nhược Tuyết hơi run rẩy, đối với tình cảm, cô thật không dám thử. Tình yêu vốn là đánh đổi cuộc sống, một khi thua sẽ bị mất hết tất cả. Cô từng như thế và kết quả đau đến không muốn sống, vùng vẫy trong địa ngục.

Hôm nay cô không cần đánh cuộc, không bao giờ đánh cuộc nữa. Cô không còn lợi thế gì để đánh đổi nữa.

"Sợ." Bà ôm sát Nhược Tuyết, giống như khi còn bé đối đãi với con gái mình, vuốt ve gương mặt của cô “Là người ai cũng sợ, Nhược Tuyết có dì ở đây, đừng lo lắng được không?”

"Mẹ, các người đang nói gì đấy?" Lương Tư Đồng bị tạm thời quên lãng, rốt cuộc không nhịn được lên tiếng. Tại sao nương nương lại ôm mẹ đây?





“Không có chuyện gì, Nhược Tuyết vui vẻ một chút.” Buông cô ra, Nhan Thanh Uyển quay đầu nhìn gương mặt đáng yêu “Đồng Đồng con muốn ba mẹ vĩnh viễn ở chung một chỗ sao?

"Muốn! Đồng Đồng yêu ba, cũng yêu mẹ." Thanh âm mềm mại vang lên, cũng làm cho lòng Nhược Tuyết của trong nháy mắt mềm nhũn ra. Bảo bối của cô!

"Nhược Tuyết, con xem, Đồng Đồng trước kia rất hướng nội, lại không muốn nói chuyện. Con trở lại bên con bé không bao lâu, cũng đã có nhiều thay đổi." Nhan Thanh Uyển vẫn cười nhưng trong lòng bà đối với cháu gái và cô cảm giác áy náy.

"Nhược Tuyết, cho Úy Lâm thêm một cơ hội được không?” Ánh mắt tràn đầy mong đợi nhìn Nhược Tuyết, đây là việc mà người mẹ như bà có thể làm cho con trai.

"Con. . . . . ." Cự tuyệt thế nào cũng nói không nói ra được. Cơ hội? Cho anh cơ hội gì đây? Bọn họ như bây giờ không phải rất tốt sao?

"Nhược Tuyết, Đồng Đồng cần một gia đình, trên đời này chỉ có con có thể cho con bé." Còn có cái gì cần quanh co lòng vòng sao? Cá tính của con trai bà hiểu rõ nhất nếu không phải yêu cô gái này thì nó căn bản không để cho con bé sinh hạ đứa con của nó, chứ đừng nói nhiều năm như vậy vẫn để con bé đi theo bên cạnh.

Vì con gái chẳng qua chỉ là một lí do mà thôi.

“Mẹ, mẹ không muốn cùng ba và Đồng Đồng ở một chỗ sao?” Bảo bối một mực nhìn mẹ cùng nương nương nói chuyện nhưng tại sao sắc mặt của mẹ giống như ngày càng mất hứng?

“Không phải vậy, bảo bối. Mẹ làm sao cam lòng rời khỏi con?” Trong lòng lo lắng và hoảng sợ, Nhược Tuyết qua ôm con gái.

"Nhược Tuyết, Úy Lâm tuổi cũng không nhỏ, không bằng các con nắm lấy thời gian này mà tổ chức hôn lễ, được không? Danh phận cần phải xác định, Đồng Đồng cũng đã lớn như vậy.” Nhưng cô cũng bởi vì Đồng Đồng mà mềm lòng không phải sao? Hi vọng chuyện này tốt đẹp mới phải!

"Cái này. . . . . . Có thể để cho con suy nghĩ một chút." Nhược Tuyết trong lòng căng thẳng, kết hôn cùng Lương Úy Lâm, cô chưa có từng nghĩ tới. Dù từng có buổi tối tốt đẹp kia, rồi người đàn ông kia tự tay đeo cho cô chiếc nhẫn đại biểu vĩnh hằng nhưng cũng chính anh tự tay phá hủy tất cả hi vọng của cô, để cho cô không dám tin tưởng lần nữa.

Huống chi, hiện tại người yêu cầu bọn họ kết hôn là Nhan Thanh Uyển. Ban đầu, nói cô là vị hôn thê cũng là Nhan Thanh Uyển, anh chỉ bị động mà tiếp nhận thôi. Hiện tại muốn kết hôn, anh nghĩ sao?

Vì con gái, cô thật muốn mạo hiểm một lần? Có thể không?

“Mẹ chuyện của chúng con, chúng con tự xử lí.” Giọng nói trầm thấp phá vỡ yên tĩnh của căn phòng.

Là anh trở lại!

"A, ba về!" Vừa nhìn thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc, Đồng Đồng lập tức nhào tới, "Ba!"

“Nhớ ba sao?" Cưng chiều nựng khuôn mặt nhỏ bé, trên mặt anh có nhu tình hiếm thấy, vẻ mặt buông lỏng hơn nữa vui vẻ .

“Nhớ!" Lương Tư Đồng liều mạng gật đầu, "Lần sau ba đi nơi nào mang Đồng Đồng cùng đi, có được hay không?"

"Được." Sảng khoái đồng ý, lấy được một cái hôn báo đáp lại, làm anh nở nụ cười.

Anh thật cưng chiều con, cưng chiều đến không có cách nào tưởng tượng nổi. Cho dù chính mắt thấy nhiều lần nhưng Nhược Tuyết vẫn không muốn tin người đàn ông lãnh khốc như Lương Úy Lâm lại yêu đứa bé đến như vậy, có coi là chuyện lạ không?

Nhược Tuyết ngồi ở chỗ đó vẫn không nhúc nhích, nhìn anh cùng với đứa bé thân mật.

"Úy Lâm, mẹ dẫn theo Đồng Đồng xuống phía dưới." Nhan Thanh Uyển đi đến dắt đứa bé “Con nói chuyện với Nhược Tuyết đi.” Giống như không yên lòng Nhan Thanh Uyển nhìn con trai một chút cùng với Nhược Tuyết rồi mới rời khỏi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Bạn đang muốn tìm hiểu về nông nghiệp hay kỹ thuật trồng cây và rau cũ quả? Chúng tôi sẽ cung cấp cho bạn các kiến thức nông nghiệp hiện đại vô cùng hữu ích từ trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như dat vong bao lau thi quan duoc, cay dau tay chắc chắn những kiến thức và kỹ thuật trên sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc làm vườn và chăm sóc cây cảnh.