Yêu hận triền miên

Chương 98: Ngoại truyện: Phụ nữ chinh phục đàn ông



Phải nói hiện tại ở Lương gia người nào làm chủ?

Lương Úy Lâm? Không phải. Là Lương phu nhân không lâu sau tân hôn liền mang bầu sanh đôi.

Vì để cho Nhược Tuyết có thể an tâm dưỡng thai, bạn nhỏ Lương Tư Đồng trở về Thái Lan chỉ trong thời gian 1 tháng lại bị người cha luôn luôn thương yêu nhất của cô bé vứt ở Zurich. Một mặt, là bởi vì mẹ có tiểu bảo bảo thường mệt rã rời mà cô bé lại muốn cùng chơi với mẹ, mặt khác cũng là bởi vì Nhan Thanh Uyển càng ngày càng không bỏ được, vì nhu cầu cần chăm sóc hai bên nên cô bé rời đi cũng là việc nên làm.

Cũng may, Lương Tư Đồng cùng Nhan Thanh Uyển vô cùng hợp ý, tất cả đều vui vẻ.

Trưa hôm nay, Nhược Tuyết mới từ trên giường lớn bò dậy, bên trên cửa gỗ dầy cộm nặng nề truyền đến mấy tiếng gõ nhẹ, cô đáp một tiếng, đẩy cửa đi ra, đặc biệt là dì Điền 50 tuổi, từ trong nước được mời đi theo chăm sóc cô, lập tức liền bưng một chén thuốc bổ to mỗi ngày đều phải uống, đi vào, trên mặt mang nụ cười hiền hậu, "Thiếu phu nhân, cô đã tỉnh."

"Dì Điền, gọi tôi Nhược Tuyết là được rồi" Nhược Tuyết đi tới muốn nhận lấy chén canh hương nồng, dì Điền rất am hiểu các loại canh bổ truyền thống, một ngày ba lần không hề có quên.

Sau bốn tháng tẩm bổ, thân thể cô nhanh chóng tròn ra.

"Thiếu phu nhân, vậy làm sao có thể?" Mặc dù canh đã không nóng, chỉ là vì lý do an toàn, dì Điền không để cho Nhược Tuyết nhận lấy, cẩn thận bỏ lên trên bàn, sau mới trả lời.

"Cám ơn, dì Điền."

Nhược Tuyết ngồi xuống, nhìn sắc trời một chút, ánh mặt trời vô cùng sáng rỡ, xem ra đã vào lúc giữa trưa, trở lại nhìn vào chén thuốc bổ kia thật là không muốn ăn, nhưng cô biết nếu cô không ăn người phiền toái nhất định không phải là cô.

Lương Úy Lâm người đàn ông này quả thật chuyên chế tới cực điểm, ngày nào đó phát hiện cô uống ít một chút, tất cả người giúp việc trong nhà nhất định sẽ bị vẻ mặt lạnh nhạt tới cực điểm kia dọa sợ đến cả đêm không ngủ được. Cho nên vì không muốn gây họa cho người ta, cô cầng phải uống đàng hoàng.

Một ngụm nhỏ một ngụm nhỏ mà đem uống xong, mới đứng dậy nghĩ muốn xuống lầu dưới nhưng một dĩa trái cây lớn lại được đưa vào. Nhược Tuyết chỉ là mang thai mà thôi, cũng không phải là heo mẹ, ngày nào cũng như vậy nhất định sẽ thảm hơn heo mẹ nữa.

"Dì Điền, tôi không ăn được, tôi xuống dưới lầu một chút." Ngủ lâu như vậy, xương cũng tô rớt, không muốn vùi ở trong phòng nữa. Nhược Tuyết quyết định không để ý tới này trái cây đã được gọt tỉ mỉ kia, mang đôi dép hoa dâm bụt cô thích nhất bước ra khỏi phòng.

Vừa mới ra khỏi phòng cửa, người giúp việc trong nhà cầm trên điện thoại tới: "Thiếu phu nhân, điện thoại của cô."

Không cần hỏi, cũng biết là ai gọi . Có ai tin một lão đại đứng đầu hắc đạo người ta nghe thôi đã sợ mất mật lại có lúc dài dòng như phụ nữ không?





Rõ ràng bận rộn như vậy nhưng một ngày ba lần gọi điện thoại về nhà theo giờ ba bữa cơm. Thật không phải phong cách của Lương Úy Lâm nhưng lại làm cho người ta không tin được.

"Đã dậy rồi hả ? Ăn cái gì chưa?" Giọng trầm thấp ở bên kia truyền tới, nếu là lúc trước khi nhận điện thoại của Lương Úy Lâm gọi tới cô nhất định sẽ khẩn trương, nhịp tim đập nhanh nhưng bây giờ…..

"Ưmh. . . . . ." Nhược Tuyết vừa đi xuống lầu dưới, vừa nhẹ nhàng ứng tiếng."Thế nào, có phải ăn không ngon miệng phải không?” Xen lẫn âm thanh tờ giấy động anh nghe cô nói qua loa, long mày anh tuấn đã nhíu lại.

Đều nói phụ nữ không thể cưng chiều, một khi cưng chiều sẽ lên tận trời cao. Anh chưa bao giờ chấp nhận nhưng hiện tại người phụ nữ ở nhà càng ngày càng không đem anh để trong mắt.

"Lương Úy Lâm, có thể không cần mỗi ngày đều ăn những món như vậy nữa không?" Đi xuống lầu dưới, nằm xuống ghế sa lon thoải mái, Nhược Tuyết có chút buồn bã nói.

"Không được, em bây giờ là một người ăn, ba người bổ. Em gầy như vậy, không ăn nhiều một chút sao có thể?" Điện thoại đầu bên này, người đàn ông hoàn toàn không để ý tới cô đang làm nũng. Chuyện gì cũng có thể thương lượng, nhưng chuyện này hoàn toàn không được.

"Em nào có gầy?" Trước kia đều không ghét bỏ cô gầy, hiện tại lại ngược lại, mang thai đến bây giờ đã tăng mười mấy cân anh lại vẫn nói gầy, trong quan niệm của anh, cái gì mới gọi là mập?

"Chỗ cần gầy thì không gầy, nhưng đồ ăn nhất định phải ngoan ngoãn ăn xong, có nghe hay không?”

Bên này Lương Úy Lâm cười khẽ một tiếng, giơ tay lên ý bảo Hàn DIệc Phi đi ra ngoài trước, anh lập tức có cuộc họp nhưng vừa nghe thanh âm của người phụ nữ này cũng không muốn cúp điện thoại.

Lương Úy Lâm, mày thật là càng ngày càng vô dụng.

"Lương Úy Lâm, làm sao anh lại dài dòng như vậy! Như lão già." Một tay ôm điện thoại, một tay cầm gối ôm mềm mại vào trong ngực. Trong miệng rõ ràng là oán trách một tiếng, nhưng người sáng suốt vừa nghe ra là cô đang nói lời ngọt ngào.

Dì Điền bưng dĩa trái cây xuống thấy cô đang nói điện thoại, cười đem dĩa trái cây đặt trước mặt cô sau đó đi xuống. Nhược Tuyết vô lực nghĩ muốn một cước duỗi ra có phải phụ nữ có thai thường nóng tính không, cô dạo gần dây cảm thấy mình càng ngày càng bạo lực.

Điện thoại đầu kia trầm mặc lát sau mới lên tiếng nói, "Có thật không?"

"Tự anh nói thế?" Ngồi dậy, buông gối ôm ra, đưa tay dùng cái nĩa xiên một miếng táo cầm ở tay cũng không có ăn.

Hình như cô càng ngày càng thích cùng anh đùa giỡn qua điện thoại: “Có lão già nào có thể lực tốt như anh sao?” Lương Úy Lâm bị thanh âm mềm mại đùa giỡn, thiếu chút nữa kích động muốn về nhà ngay chứng minh mình không phải là lão già.

"Lương Úy Lâm, anh thật đáng ghét. Em muốn ra ngoài dạo có được hay không?" Nhược Tuyết không muốn cùng anh bàn cái đề tài này, người đàn ông này nói cái gì cũng có thể nói được .

"Trước tiên ăn xong, kêu Lys cùng em đi vườn hoa dạo một chút." Ở ống nói đầu kia, người đàn ông lạnh nhạt nói. Ai, lúc này còn không quên nhắc nhở cô phải ăn thứ gì đó.

“Em không muốn đi vườn hoa, em muốn ra ngoài một chút.” Vườn hoa rất lớn, cũng rất đẹp nhưng hôm nay cô muốn đi ra ngoài dạo một chút, mua gì đó cho bảo bảo của cô. Những thứ này mặc dù có người chuyển về đến nhà nhưng cô muốn đi ra ngoài tự tay mình chọn những thứ mình thích cho tiểu bảo bảo trong bụng.

Hai đứa bé này chưa ra đời nhưng đã có rất nhiều chú ý, Nhược Tuyết thật sự rất đau lòng, có lẽ là vì muốn bù đắp thời gian mang thai Đồng Đồng trước kia có nhiều thiếu sót, thiếu tình thương của mẹ, có lẽ chính cô cũng thiếu tình thương lâu quá nên cô cực kì quý trọng, yêu thương bảo bảo của mình.

“Không được” Ý thức được giọng mình có chút nặng nề, Lương Úy Lâm lập tức mềm nhũn ra “Dạo này anh khá bận, chờ anh giải quyết công việc xong anh sẽ đi cùng em có được không?” Nói đùa chắc, bụng cô đã lớn muốn đi ra ngoài, anh không có bên cạnh sao có thể an tâm chứ? Dù có nhiều hộ vệ đi theo cũng vậy.

Có phải cô bị ảnh hưởng bởi lần mang thai trước không? Anh cũng vậy, biết rõ tâm tình phụ nữ mang thai không ổn định nhưng anh vẫn rất lo lắng. Công việc quá bận rộn, bằng không anh hận không thể 24h theo cạnh cô rồi.

“Đừng mà.” Cô dịu dàng trấn an: “Anh tranh thủ đi làm việc đi, như vậy tối mới có thể trở về sớm được, em chờ anh ăn cơm cùng có được không anh?” Thật ra thì không cần nói thì mỗi ngày anh đều trở về ăn cơm cùng cô, dù công việc bận rộn đi chăng nữa.

“Nếu quả thật nhàm chán, không muốn ra vườn hoa thì em có thể xem phim mà?” Không có nghe cô nói đồng ý không ra ngoài, anh có chút bất mãn.

“Chủ nhân, có thể bắt đầu chưa?” Hàn Diệc Phi lần nữa mở cửa đi vào, mặt sáng tỏ đứng ở phía sau nhẹ giọng hỏi, các đại biểu bên châu Âu đã đợi gần 20 phút rồi, mà chủ nhân nhà anh vẫn ở đây gọi điện thoại tâm tình, phải chờ tới lúc nào nữa?

Ông trời tha thứ cho anh đi, anh không muốn quấy rầy chủ nhân. Nhưng hôm nay hội nghị này rất quan trọng đến hạng mục xây dựng mà Lương thị muốn tiến quân vào thị trường châu Âu. Dĩ nhiên nếu như chủ nhân bàng quang với lời nói của anh thì là chuyện khác rồi.

“Biết rồi, anh đi làm việc đi.” Cô cười kháng nghị, rốt cuộc anh cũng lật ngược dặn dò, cúp điện thoại. Anh nói không ra ngoài cô sẽ không ra chứ? Dù sao trước khi tan sở anh trở về là được rồi.

Nhược Tuyết quyết định gọi Lys ra ngoài. Dù sao không có ai có thể cản được cô, cũng không có ai dám cản.

“Thiếu phu nhân, chủ nhân đối với cô thật tốt.” Lys là một cô gái mới hai mươi tuổi hoạt bát, cởi mở, sinh ra ở tại Thái Lan nhưng lại nói Trung văn thật sự tốt.

Cô từ mười hai tuổi đã bắt đầu tiếp nhận huấn luyện, cho tới giờ mới có cơ hội đến cạnh chủ nhân làm bạn với phu nhân.

“Vậy sao? Chồng phải đối xử tốt với vợ chứ?” Mở cái ô nhỏ, hai người từ cửa chính đi ra hành lang dài xuyên qua không đợi được A Cánh lái xe đến đây.

“Nhưng chủ nhân chưa từng cười trước mặt chúng tôi.” Nói như vậy cũng không có sai, chủ nhân chỉ có cười với thiếu phu nhân thôi.

“Cá tính của anh ấy chính là như vậy rồi.” Nếu như anh cả ngày lẫn đêm cười ôn hòa trước mặt thủ hạ của anh thế anh có cần làm lão đại nữa không hả? Chỉ là hiện tại cả ngày trước mặt bảo vợ mình ăn uống đoán chừng cũng không khá hơn chút nào.

“Thiếu phu nhân, cô và chủ nhân làm sao quen biết? Trước kia tôi tới nơi này không hề gặp qua cô?” Cô gái nhỏ này còn ngây thơ.

“Chúng ta quen biết từ lâu rồi. Tôi vẫn luôn ở trong nước.” Chuyện cũ trước kia rất nhiều,..nhưng hôm nay chỉ sẽ cười một cái mà thôi.

“Vậy nhất định hai người rất lãng mạn đúng không?” Trên mặt cô gái nhỏ còn một mảnh ảo mộng, có vẻ để một người đàn ông như chủ nhân cúi đầu như vậy không thê nào là một chuyện dễ dàng.

Nhược Tuyết thấp con mắt cười cười. Ha ha, cũng chỉ có người không biết mới có thể nói Lương Úy Lâm lãng mạn? Nhưng cái từ này cũng chưa bao giờ dùng trên người người đàn ông này, chỉ là, có lẽ vẫn là nên dạy dỗ một chút.

“Lys cô xem sao A Cánh lại lâu như vậy?” Ngẩng đầu, nhìn mặt trời buổi trời đã lệch, cô cần phải trở về trước khi người đàn ông kia về nhà.

"Thiếu phu nhân, thật xin lỗi." Lys đang muốn lĩnh mệnh đi, thanh âm A Cánh từ xa truyền tới."A Cánh, thế nào?" Thấy gương mặt bị làm khó của A Cánh, Nhược Tuyết không cần hỏi cũng biết nhất định vừa có người cho ra lệnh cho anh ấy rồi.

"Lương Úy Lâm nói gì?"

"Thiếu phu nhân, chủ nhân kêu cô ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, đợi ngày mai người sẽ đưa cô đi ra ngoài.” A Cánh cảm giác được mình thật sự khổ? Tại sao chủ nhân muốn anh đi theo thiếu phu nhân? Người không biết sao? Thiếu phu nhân hôm nay đã không còn là tiểu thư nhất nhất nghe lời như trước kia nữa.

“Chờ anh ấy? Tại sao muốn chờ anh ấy? Hiện tại tôi muốn đi ra ngoài. A Cánh lái xe tới đây đi.” Nếu như không phải là mình có thai, cô thật giận muốn ném cái ô trên tay xuống để xả giận.

Người đàn ông Lương Úy Lâm này khẩn trương quá độ, từ trước đến nay chưa hề có hiện tại thì ngược lại, cô đã danh chính ngôn thuận trở thành Lương phu nhân rồi, lại quản cô như vậy.





"Thiếu phu nhân. . . . . . Chủ nhân đã phân phó rồi. . . . . ." Lần này thì hay rồi, lời nói chủ nhân bọn họ không thể không nghe, còn làm cho thiếu phu nhân không vui, bọn họ cũng như là đắc tội với chủ nhân.

"A Cánh, Lương Úy Lâm ở nơi nào?" Nhược Tuyết cũng không muốn làm khó anh ta, nhưng giọng điệu này trong lòng vẫn không thể tiêu. Anh ấy không phải rất bận sao? Còn cả ngày lẫn đêm có rảnh rỗi mà gọi điện thoại về quản cô. Cô ngược lại mau chân đến xem anh đang bận cái gì, không phải cô không đủ hiền hậu, mà nhiều năm bị lấn áp như vậy, thật vất vả ra mặt, tại sao có thể luôn bị anh gắt gao ăn cả đời, trở thân cũng không được?

"Thiếu phu nhân. . . . . ." Ah? Thế nào trở nên nhanh như vậy? Chẳng lẽ phụ nữ có thai suy nghĩ đều khác hẳn với người thường sao?

"Tôi muốn đi tìm anh ấy. Lái xe tới đây." Khuôn mặt nhỏ nhắn dịu dàng khó có được nóng giận lên, không biết có coi là uy hiếp không? Ai, thật đáng thương, ở bên cạnh anh ấy 10 năm rồi thậm chí một chút khí thế của anh cô cũng không có. Không biết những người phụ nữ của lão đại trong phim anh như thế nào.

"Vậy. . . . . . Được rồi." Chủ nhân chỉ nói người không có ở đây thiếu phu nhân không thể đi ra ngoài, cũng không có nói không cho thiếu phu nhân đi tìm người.

Tổng bộ Lương thị nằm ở trung tâm thành phố Băng Cốc, Nhược Tuyết vào thang máy chuyên dụng lên lầu cuối. Nếu như chỉ xử lí chuyện buôn bán hắc đạo thì Lương Úy Lâm sẽ không đến công ty.

Thư kí ở tầng cuối thấy A Cánh, sau lưng là Nhược Tuyết, lập tức ra nghênh tiếp. “Phu nhân tìm tổng giám đốc có chuyện gì không? Tổng giám đốc đang đi họp.”

"Còn bao lâu nữa?" Mở miệng hỏi chính là A Cánh, bởi vì Nhược Tuyết đã tự mình đi tới ghế sa lon ngồi xuống rồi.

"Cái này, không rõ lắm." Cô cũng chỉ là một thư kí nhỏ mà thôi, nào biết những nhân vật lớn này bao lâu mới họp xong?

"Cô đi xuống trước đi." A Cánh ý bảo cô đi xuống, sau đó đi tới bên cạnh Nhược Tuyết, "Thiếu phu nhân, cô có cần đến phòng làm việc của chủ nhân chờ một lát không?” Bên trong phòng làm việc có phòng nghỉ ngơi, nếu như mệt mỏi có thể ngủ một giấc.

"Tôi tự mình đi là được rồi." Nhược Tuyết muốn xem tổng giám đốc bận rộn xử lí công việc như thế nào, cảm giác mình không có muốn làm ảnh hưởng đến công việc của người khác. Chăm sóc trông nom như thế thì đến người thông mình thì cũng có chút tự ti.

"Thiếu phu nhân. . . . . ." Thiếu phu nhân chưa có tới phòng làm việc chủ nhân, ngàn vạn lần không được đi nhầm!

"A Cánh, không sao. Tôi tự mình đi là được." Cô là người có năng lực nhận thứ không tốt sao? Tại sao Lương Úy Lâm và mọi người đều cho rằng cô cần người chăm sóc chứ? Thật sự là…

Nghe Nhược Tuyết nói như vậy, A Cánh không nói gì nữa mà đi xuống. Trên địa bàn của cô không có người nào khi dễ cô được.

Nhưng, giống như mình đã sai lầm a. . . . . .

Nhược Tuyết mặt không biết làm sao đứng ở cửa nhìn hội nghị cao cấp, bàn hội nghị thật dài bên trong, nhiều ánh mắt bắn ra, ánh mắt len lén vòng vo một vòng nhìn đảo quanh thấy được vẻ mặt kinh ngạc của người đàn ông đang ngồi ở vị trí kia.

Anh cũng đang nhìn cô.

An tĩnh, vào giờ phút này thế nhưng an tĩnh đến đáng sợ! Không dám ra tiếng, bởi vì Lương tổng giám đốc cũng không có lên tiếng, bọn họ nào dám? Hơn nữa có mấy cán bộ cao cấp đã nhận ra Tổng giám đốc phu nhân, ai dám lỗ mãng đây?

Trời ạ! A! Thần ơi! Ai tới cứu cô?

Mới vừa rồi cô một đường đi tới đây, thấy rõ bảng hiệu phòng làm việc của tổng giám đốc sau đó thấy cảnh ở cuối hàng lang thật đẹp cho nên không kìm nén được mà đi tới đây, quay đầu lại thì mở trúng cánh cửa không phải phòng làm việc của anh?

"Thật xin lỗi. . . . . . Tôi đi nhầm!" Cắn môi, Nhược Tuyết đứng ở cửa tròng mắt thấp xuống nhẹ giọng nói xin lỗi liền sau đó muốn xoay người đóng cửa lại, cái người đàn ông đang ngồi đó rốt cuộc cũng lên tiếng: “Đứng lại.”

Ánh mắt bình tĩnh nhìn xung quanh sau đó mở miệng nói: “Các người đi ra ngoài đi.”

Nghe được lời nói, đôi chân Nhược Tuyết theo bản năng ngừng lại, nhưng sau một giây nghe được anh nói, sau đó chợt ngẩng đầu lên: "Thôi, các người không cần phải đi!”

Nói đùa sao, cô không cẩn thận quấy rầy công việc của bọn họ, tại sao cô có thể vô tâm ảnh hưởng đến đây? Cho nên: “Tôi đi là được rồi, các người cứ tiếp tục đi.”

Mặc kệ sắc mặt người đàn ông kia, Nhược Tuyết cúi đầu đi ra ngoài cũng thuận tay đóng cửa lại.

Rốt cuộc phải nghe người nào? Một đám cán bộ cao cấp đang dọn dẹp mặt bàn muốn đi ra ngoài đi cũng không được mà không đi cũng không xong, hôm nay làm sao lại gặp phải một màn đặc sắc như vậy? Muốn xem kịch nhưng lại không dám…

"Lăng Nhược Tuyết, em đứng lại đó cho anh." Thấy cái thân thể nho nhỏ không có nghe lời nói của mình, còn dám cãi lời anh, Lương Úy Lâm tức giận đẩy laptop trước mặt ra đứng lên, không để ý đến ánh mắt của mọi người đang nhìn bước ra khỏi phòng họp.

Hội nghị đang thảo luận nửa chừng thì lúc nào tiếp tục nữa? Không dám hỏi, cho đến khi anh ra khỏi cửa thì Hàn Diệc Phi từ cửa đi vào: “Chủ nhân, hội nghị…”

“Cậu chủ trì đi.” Bước chân không dừng lại, Lương Úy Lâm bỏ lại mấy chữ sau đó đuổi theo vợ mình.

"Chủ nhân, tôi . . . . ." Chuyện liên quan đến sự nghiệp của Lương thị, anh nào dám tùy tiện làm chủ chứ.

"Lăng Nhược Tuyết, em đứng lại đó cho anh." Không để ý tới thủ hạ trên mặt làm khó, Lương Úy Lâm chứng kiến người phụ nữ kia đang mặc váy bà bầu đi trên hành lang bên ngoài có chút gấp gáp, trong lòng không khỏi bất mãn, đã đi tới nơi này rồi, anh đáng sợ thế sao?

Thật là đáng đánh đòn, lúc này còn dám đi nhanh như vậy.

"Làm sao anh lại đi ra?" Nghe được thanh âm của anh, Nhược Tuyết lập tức dừng bước chân, cô không phải để cho anh tiếp tục công việc sao? Anh thế nào lại đi ra? Cô không có việc gì gấp có thể chờ anh ở phòng làm việc.

“Em không phải tới tìm anh sao? Không ra thì sao gặp em được hả?” Thấy cô dừng bước quay đầu lại, Lương Úy Lâm vừa bước tới vừa nói chuyện.

“Lương Úy Lâm, anh đứng lại đó cho em.” Nhìn anh vẫn đi tới, lòng chột dạ Nhược Tuyết trở nên tức giận, có phải ở Thái Lan lâu quá nên anh không hiểu tiếng Trung Quốc không hả?

Cau mày, mặc dù lời nói của người phụ nữ làm canh có chút bất mãn dù sao chưa có người phụ nữ nào dám ra lệnh cho anh, nhưng anh vẫn ngừng lại.

“Anh trở về làm việc tiếp đi, em chờ anh cùng nhau về nhà.” Ý thức được khẩu khí của mình vừa rồi không tốt, Nhược Tuyết lại mềm nhũn ra. Cô giống như là không nể mặt anh?

“Không cần, có Diệc Phi là được rồi.” Đoán chừng là anh không cho cô ra ngoài nên mới đến nơi này.

“Lương Úy Lâm, anh dám đi tới một bước, anh thử nhìn một chút đi!” Người phụ nữ với cái bụng bầu cũng được coi là đã lớn nhìn anh đang kiên trì muốn đi tới, chống nạnh la lớn.

Thanh âm uy hiếp vang lên ở trên hành lang dài hun hút, lần này không cần nói nhiều, mọi người ở lầu cuối đều nghe thấy, cán bộ cao cấp ngồi ở trong phòng họp ăn ý nhìn nhau, tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, trên mặt đều là nụ cười ráng che giấu đi.

Nếu như nhiều năm rồi, không phải đối với Lương Úy Lâm là quá kính sợ bọn họ nhất định sẽ thi nhau đặt cược ở bàn hội nghị xem chút nữa Lương tổng giám đốc với phu nhân, ai sẽ thắng?

Cái gì? Người phụ nữ này lại dám uy hiếp anh!? Lương Úy Lâm anh bình sinh ghét nhất là người khác uy hiếp. Người phụ nữ này không dạy dỗ cô một chút thì đã không nghe lời rồi.





Anh thật dám đi tới nữa! Hơn nữa trên mặt còn hiện đầy ý đã bước đi tới.

Cô lập tức luống cuống, chỉ vào anh vô dụng phát run “Lương Úy Lâm, anh dám đi tới một bước, em sẽ, em sẽ…”Một giây trước giọng nói mang theo uy hiếp thì khắc sau lại biến thành giọng non nớt, nỉ non, điềm đạm đáng yêu, làm cho người đàn ông kia phải dừng lại.

Lương Úy Lâm nhướn mày nhìn cô, cô gái này thật sự là ăn hết anh rồi phải không? “Sẽ như thế nào? Nói mau đi.” Anh không sợ nói tiếp.

“Em sẽ khóc, anh dám đi tới, em liền khóc cho anh coi.” Giống như là đã nghiệm chứng lời của cô, một chuỗi nước mắt cứ thế chảy xuống, cũng làm cho người đàn ông tâm luôn vững vàng kia cực kì đau lòng.

Đi tới thì sợ cô khóc khổ sở không đi qua thì lại thương cô! Người đàn ông này bình thường làm việc chưa bao giờ do dự, lúc này trước mặt người phụ nữ đang khóc kia thì tiến lùi đều không được.

"Lăng Nhược Tuyết. . . . . ." Bất đắc dĩ than thở lại than thở, "Em rốt cuộc muốn anh như thế nào?"

"Anh trở lại làm việc, em ở phòng làm việc của anh chờ anh.” Nhìn mặt anh khó coi, nhưng đã thỏa hiệp, Nhược Tuyết vội lau nước mắt trên mặt, nghiêm mặt nói.

Anh không có nói chuyện, bình tĩnh nhìn cô.

Cô đi tới bên cạnh anh, đưa tay ôm hông của anh, anh thuận thế ôm cô vào trong ngực. Trong mắt anh là sự dịu dàng quen thuộc.

"Lương Úy Lâm, cúi đầu xuống." Khi ở trong ngực anh mà ngửa đầu, cô nhẹ giọng nói. Người đàn ông theo lời cúi xuống, Nhược Tuyết nhón chân lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên mặt anh sau đó lui ra “Em muốn đi nghỉ ngơi, chờ anh tan việc. Không có làm xong chuyện không cho phép anh ra, anh có nghe không hả?”

"Được." Một tiếng ‘được’ kia thật thấp bóng dáng nhỏ theo cái đó đi xa dần, ánh mắt anh yên tĩnh nhìn phía trước, khóe môi đã từ từ cong lên.

Vô cùng cam tâm tình nguyện mà làm.

Một đám cán bộ cao cấp thấy Lương tổng giám đốc đi ra ngoài không tới một phút lại trở lại, cố gắng duy trì sự chuyên nghiệp tỉnh táo lần nữa mở tài liệu ra.

Lương tổng giám đốc trở lại vị trí chủ tịch một lần nữa ngồi xuống, an tĩnh mở miệng: "Tiếp tục."

Một mực yên lặng theo ở phía sau là Hàn Diệc Phi, từ từ cúi đầu. Nhìn gò má không có sóng tỉnh táo của chủ nhân, anh đột nhiên nghĩ đến một câu triết lí vô cùng đúng đó là ‘đàn ông chinh phục thế giới, phụ nữ chinh phục đàn ông’. Những lời này hóa ra là như vậy! Thật là một câu nói tuyệt hay không phải sao?

hết ngoại truyện 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang haynhat.com chẳng hạn như Thần chết cũng bó tay, ten tieng han hay rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.

loading...
DMCA.com Protection Status