Yêu nghiệt tiên hoàng tại đô thị

Chương 51: Đệ tử ký danh!



Tào Nhạn Tuyết vừa nói ra lời này, đã tạo ra rung động trong lòng mọi người.

- Nhạn Tuyết, ngươi điên rồi!

Tào Chấn Hoa hét lớn.

- Tào Nhạn Tuyết, ngươi có ý gì!

Sử Vân Phong cũng tức giận quát lên.

Tào Nhạn Tuyết ở trước mặt mọi người, muốn hủy hôn cùng Sử Văn Vũ, thỉnh cầu Tiêu Trần là Tiên Thiên Tông Sư làm chủ, để thể diện của Sử gia biến mát.

Thần sắc Sử Văn Vũ âm trầm, hắn biết Tào Nhạn Tuyết không thích mình, nhưng cũng không nghĩ tới Tào Nhạn Tuyết sẽ ở lúc này mà sử dụng chiêu hủy hôn này.

Nếu Tiêu Trần thật sự đáp ứng, vậy hắn nên làm gì bây giờ, Sử gia nên làm gì bây giờ?

Đối mặt với nhiều ánh mắt nghi vấn, Tào Nhạn Tuyết như không nhìn thấy, trên mặt chỉ có lạnh lùng cùng kiên định.

Hai ngày trước, Tào Chấn Hoa nói cho nàng biết là sẽ có một tên Tiên Thiên Tông Sư đến, lúc ấy cô liền hiện lên suy nghĩ này.

Mà vừa rồi, cô tận mắt thấy sức mạnh của Tiêu Trần, liền không lo lắng nữa.

Tiêu Trần là cơ hội duy nhất của cô, nếu như không tranh thủ, nàng rơi vào số phận hoặc là chết, hoặc là nửa đời sau sống như địa ngục.

Tiêu Trần đối với tình huống này, cũng bất ngờ.

Hắn nhìn Tào Nhạn Tuyết, thản nhiên nói:

- Tào cô nướng, tuy rằng ta và hôn phu của cô có chút mâu thuẫn, nhưng ngươi sẽ không ngây thơ mà cho rằng ta nhất định sẽ giúp ngươi chứ?

Đối với ân oán của Tào Nhạn Tuyết cùng Sử Văn Vũ, Tiêu Trần không có chút hứng thú nào.

Tuy rằng hắn không sợ Sử gia, nhưng không có khả năng từ một câu nói của Tào Nhạn Tuyết, mà cùng Sử gia là địch.

Sử Văn Vũ, Sử Vân Phong, Tào Chấn Hoa nghe xong lời Tiêu Trần, lập tức thở dài một hơi.

Chỉ cần Tiêu Trần không nhúng tay vào, thì Tào Nhạn Tuyết có phản đối như thế nào cũng không có làm ra sóng gió gì.

- Tiêu tông sư, Nhạn Tuyết cho rằng mọi việc đều có điều kiện để bàn!

Tào Nhạn Tuyết không cam lòng.

Tiêu Trần đáp:

- Vậy ngươi có thể xuất ra điều kiện gì làm ta động tâm?

Tào Nhạn Tuyết cắn môi một cái, nói:

- Nếu như Tiêu tông sư đáp ứng, Nhạn Tuyết nguyện ý phụng dưỡng ngài hai mươi nă, không oán không hận!

Điều kiện này nói ra, mọi người đều lộ ra thần sắc ngạc nhiên, Sử Văn Vũ thiếu chút nữa ngã ra mặt đất, tức giận đến run bần bật.

Phụng dưỡng Tiêu Trần 20 năm, cái này chính là cho dù Tiêu Trần có làm gì Tào Nhạn Tuyết, Tào Nhạn Tuyết cũng đáp ứng vô điều kiện, khó tránh khỏi người ta sẽ sinh ra ý nghĩ kỳ quái

Lấy dáng người Tào Nhạn Tuyết, loại hứa hẹn này đối với bất kỳ nam nhân bình thường mà nói, đều là đại mê hoặc.

Nhưng mọi người nghĩ lại, đúng là Tào Nhạn Tuyết đủ thông minh.

Nếu như Tào Nhạn Tuyết thật không thích Sử Văn Vũ, vậy chi bằng đi theo Tiêu Trần, dù sao Tiêu Trần cũng là một tên Tiên Thiên Tông Sư.

Tiên Thiên Tông Sư thì đừng nói là Sử Văn Vũ, cho dù là cả Sử gia cũng không so được.

Mà đi theo Tiêu Trần, nói không chừng lúc Tiêu Trần rảnh rỗi, sẽ chỉ điểm cô mấy chiêu, tích lũy hai mươi năm, cũng đủ cho nàng thành cao thủ.

Đây đúng là một lần mua bán không thua thiệt!

- Tiện nhân!

Hai mắt Sử Văn Vũ đỏ bừng, hận không thể lao ra tát cho Tào Nhạn Tuyết một cái, nhưng mà bị Sử Vân Phong cản lại.

Tào Chấn Hoa lại không nói gì, hắn thầm cân nhắc xem, Tào Nhạn Tuyết thông gia với Sử gia hay phụng dương Tiêu Trần có lợi hơn với Tào gia?

- Tào cô nương, nếu ngươi chỉ có thể đưa ra điều kiện này, như vậy ta chỉ có thể nói xin lỗi!

Ngoài dự liệu của mọi người, Tiêu Trần không cần nghĩ liền cự tuyệt, giống như Tào Nhạn Tuyết không có chút hấp dận nào với Tiêu Trần.

- Tiêu tông sư, trừ cái đó ra, Nhạn Tuyết còn có một món đồ!

Tào Nhạn Tuyết nói xong, hai tay đưa ra một thanh lợi kiếm.

Kiếm này hiện lên hàn mang, vô cùng sắc bén, có thể thấy được phẩm chất phi phàm, nhưng so với kiếm bình thường thì ngắn hơn một phần ba, đồng thời thân kiếm bạc nhược, tựa hồ rất yếu ớt, căn bản là không thích hợp để chiến đấu.

- Hả?

Nhưng Tiêu Trần lại khác, khi trông thấy thanh kiếm này, hắn nhướng mày.

Lập tức, hắn đưa tay nhẹ ra, thanh kiếm trong tay Tào Nhạn Tuyết tự động bay lên, rơi vào trong tay hắn.

- Cách không lấy vật!

Mọi người kinh hãi, đây là thủ đoạn của Tông sư sao.

- Phi kiếm!

Tiêu Trần khẽ vuốt thanh kiếm, cảm thụ được linh lực nhè nhẹ trên thân kiếm, nội tâm vững tin.

Đây cũng không phải là thanh kiếm phổ thông, mà là phi kiếm người tu chân hay dùng nhất

Quan trong hơn, là phi kiếm này do đích thân hắn luyện chế.

Năm đó truyền thù cho Ngọc tiêu môn các loại luyện đan, thủ pháp luyện khí, hắn cũng đích thân làm mẫu, để lại nhiều tác phẩm.

Phí kiếm này, nằm trong những tác phẩm đó.

Nhưng mà đã nhiều năm như vậy, thanh phi kiếm này đã không chịu nổi tàn phá, linh lực đã tiêu hao gần hết.

- Tiêu tông sư, người đừng chê cười, chuôi kiếm nát này bỏ ở Tào gia chúng ta rất nhiều năm, không ai đụng đến, nhưng nha đầu này lại coi như là bảo vật!

Tào Chấn Hoa cảm giác có chút xấu hộ không chịu được, hắn không phản đối Tào Nhạn Tuyết lấy lòng Tiêu Trần, nhưng dùng loại hàng hóa thấp kém như vậy lấy lòng Tiêu Trần, sợ là làm chò cười cho mọi người

Phi kiếm để ở Tào gia nhiều năm, hắn cùng từng tìm cao nhân tụ đạo xem qua, chỉ nói bên ngoài có chút sắc bén, nhưng không có chút đặc thù nào.

Lúc đó hắn liền nghĩ bán đi, nhưng lại bị Tào Nhạn Tuyết đoạt lại, hắn còn mắng cho Tào Nhạn Tuyết một trận.

- Kiếm nát?

Tiêu Trần thoáng nhìn lại, mỉm cười nói:

- Tào nhị ra, ánh mắt của ngươi thật cao nha?

Trong lòng Tào Chấn Hoa hồi hộp, tiếng nói yếu ớt:

- Tiêu tông sư, cây đoản kiếm này rất đáng giá sao?

- Bảo vậy vô giá!

Tiêu Trần nói ra bốn chữ.

Cũng không phải là hắn tự sướng, nhưng mà đúng là phi kiếm không thể dùng giá thế tục so sánh.

Tào Chấn Hoa lặng lẽ, trong lòng có chút buồn bực.

Tiêu Trần nhìn phi kiếm này, lại nhìn Tào Nhạn Tuyết một chút, bỗng nhiên nói:

- Tào Nhạn Tuyết, bây giờ ta nguyện ý thu ngươi làm đệ tử ký danh, ngươi có bằng lòng không?

Tào Nhạn Tuyết ngẩn ra, sau đó lập tức vui vẻ:

- Đệ tử nguyện ý!

- Tiêu tông sư, ngươi có ý gì?

Cuối cùng Sử Văn Vũ không nhịn được mà lên tiếng chất vấn.

- Có ý gì? Không phải là rất rõ ràng hay sao?

Tiêu Trần thản nhiên đáp lại.

- Ngươi…

Sử Văn Vũ phẫn nộ quát lên.

Mục đích của Tiêu Trần, đúng là rất rõ ràng.

Hắn đã đáp ứng thỉnh cầu Tào Nhạn Tuyết, muốn phá hư hôn ước này

Nhưng hắn cùng Tào Nhạn Tuyết không thân cũng chẳng quen, không có lập trường chung, cho nên tạm thời thu Tào Nhạn Tuyết làm đệ tử ký danh.

Kể từ đó, hắn và Tào Nhạn Tuyết có quan hệ thầy trò, có thể làm chủ hôn lễ cho Tào Nhạn Tuyết.

- Sử Văn Vũ, bây giờ cô ấy là đệ tử của ta, giờ khắc này ngươi liền không xứng với nàng, nên ngươi đã hiểu ý ta rồi chứ?

Ngữ khí Tiêu Trần đạm bạc, tỏa ra uy áp vô tận, phảng phất như công kích vào linh hồn.

Sử Văn Vũ chảy mồ hôi ròng ròng, cắn chặt hàm răng, không chịu khuất nhục.

- Tiêu tông sư, ta thừa nhận ngươi cường đại, nhưng cái này cũng không có nghĩa ngươi hoành hành vô kỵ, tùy ý làm bậy!

Sử Văn Vũ cố nén áp bách mà nói lên:

- Sử gia ta không phải ăn chay!

Tiêu Trần nghe vậy, thần sắc lạnh lùng:

- Sử Văn Vũ, ngươi biết ta ghét nhất cái gì không? Ta ghét nhất bị uy hiếp!

vừa nói xong, Tiêu Trần đưa bàn tay ra, phi kiếm trong tay xuất ra, nhanh như thiểm điện.

Phì!

Phi kiếm xuyên qua bả vai Sử Văn Vũ, cũng đánh bay hắn ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như niem an vui huynh nguyen cong bang official, biet khong that lien dut kho dau kt71 thay thich phuoc tien moi nhat 2016 rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.