Yêu phải một tên "công"

Chương 9

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: An Ju

Beta: Eri-chi

Thời điểm Ngụy Thanh mở mắt một lần nữa, thứ đầu tiên rơi vào tầm mắt chính là cái bản mặt phóng đại đang cười vô cùng đáng ghét của Lâm Vũ.

Tính cách của Ngụy Thanh dù không thể khiến hắn lớn giọng rít gào như con gái, nhưng vẫn bị kinh hãi lui về phía sau khoảng chừng 5 cm. (Ju: Bạn Lâm rất có tiềm năng đóng phim ma:v)

“Làm cái gì vậy…” Mới sáng sớm….

Lâm Vũ thu hồi đầu, hoàn toàn không biết nên thu liễm nụ cười mắc ói của hắn, ngón tay chỉ xuống phía dưới.

Ngụy Thanh nhìn xuống theo hướng ngón tay hắn chỉ, Liên cuộn tròn trong lồng ngực của mình, đang ngủ say. Cánh tay thon dài của hắn vòng qua hông mình, đầu đáng lẽ phải đặt tại hõm vai của mình, bởi vì mình lui về phía sau mà mất đi độ ấm, không thể làm gì khác hơn là chui vào trong chăn hơi co lại, tiếp tục sự nghiệp tìm kiếm nơi ấm áp.

Nhiệt độ buổi sáng sớm trong núi luôn rất thấp, thế nhưng Ngụy Thanh đột nhiên cảm thấy nhiệt độ từng chút từng chút tụ tập lại, thi nhau ‘vẫy vùng’ tại chỗ non mềm nhất trên da mặt hắn, tựa hồ chúng còn nhuộm thành một mảng hồng hồng.

Hắn thẹn quá hóa giận, nhưng vẫn nhỏ giọng, cắn răng nghiến lợi hỏi: “Rốt cuộc cậu tới làm gì?”

Lâm vũ vẫn cười không nói lời nào, trước tiên lấy ngón tay tạo hình mặt ngoài của đồng hồ đeo tay, như đang chỉ thời gian, lại tạo dùng khẩu hình nói gì đó.

Ngụy Thanh ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, kim giờ chỉ hướng 7 giờ. Quay phim bắt đầu lúc 7 giờ rưỡi.

Người này, biết rõ chậm giờ cũng không đến sớm gọi mình thức dậy. Ngụy Thanh lườm Lâm Vũ một cái. Hắn nhẹ nhàng quơ quơ cánh tay Liên.

“Liên.”

“Ừ.” Liên dụi dụi mắt, thoạt nhìn còn chưa tỉnh hẳn.

“Dậy ăn cơm đi, bị muộn rồi.”

“Ừ.” Liên liền đáp một tiếng, sau đó động tác vô cùng máy móc bò dậy, hắn ngồi ở trên giường ngật ngưỡng một lúc mới rời giường đi đến vali lấy quần áo ra đi vào phòng vệ sinh. Từng động tác thoạt nhìn tuy rằng đều đâu vào đấy, nhưng chung quy vẫn khiến người ta cảm giác giống như là đang mộng du hơn. (=))))) tình trạng này xảy ra mỗi sáng với ta)

Chờ hắn vào phòng vệ sinh rồi, Lâm Vũ rốt cục nhịn không nổi cười ngã lăn ra giường.

“Hai người…. hai người thật quá đáng yêu ~~ Ai u… tôi không xong rồi, thật sự là khiến tôi cười chết mất thôi.”

Ngụy Thanh không thể làm gì khác hơn là nhìn hắn, đứng lên đạp nhẹ vào hai chân hắn.

“Ngụy Thanh tiên sinh sớm, Liên tiên sinh sớm, còn có Lâm tiên sinh ~~ ”

“Sớm.” Ngụy Thanh mỉm cười đáp lại, Liên chỉ gật gật đầu.

“Cái gì gọi là ‘còn có’ chứ, hai đứa nhóc này.” Lâm Vũ bất mãn.

Hai chị em Quý gia cùng Lâm Vũ – mang danh ‘người đại diện vàng’ trong công ti môi giới biết nhau đã lâu, vì vậy mới không kiêng kị mà cười đùa.

Bữa sáng ở khách sạn thống nhất là tiệc đứng. Ngụy Thanh đang dùng cái muôi vớt trứng luộc trà.

“Ô, đây không phải là Ngụy Thanh tiên sinh hay sao?”

Thanh âm cũng không quen thuộc cho lắm, Ngụy Thanh quay đầu nhìn về nơi phát ra thanh âm. Bởi người này lần trước cho hắn ấn tượng sâu, nên hắn lập tức gọi ra tên của đối phương.

“Cố Khải Triết tiên sinh.” Trên mặt như trước mang theo nụ cười mỉm chiêu bài của hắn.

“Siêu sao truyền hình của chúng ta cũng ăn loại thức ăn bình dân này cơ à?” Cố Khải Triết nói chuyện đồng thời không quên liếc thấy hai mắt Ngụy Thanh đang đặt tại quả trứng luộc trong bát.

“Đây không phải cái gì đáng ngạc nhiên, Cố Khải Triết tiên sinh chẳng phải cũng tới nơi bình dân này ăn hay sao?” Không biết tại sao, Ngụy Thanh vừa nhìn thấy chàng trai như nghé con mới sinh không sợ cọp này lại rất muốn đùa hắn.

“Tôi ăn trên tầng rồi.” Cố Khải Triết bĩu môi một cái nói.

“A Triết, tôi nghe nhân viên phục vụ nói cậu hôm nay xuống đây ăn, có thật không?” Lúc này, đại diện của Cố Khải Triết – Lưu Hồng cũng đang tiến lại đây. “A, Ngụy Thanh tiên sinh.” Cô ta đến gần mới phát hiện Ngụy Thanh cũng đang ở bên này, vội vàng chào hỏi hắn

Cô nhìn Ngụy Thanh, lại nhìn Cố Khải Triết sắc mặt không tốt bên cạnh, trong lúc nhất thời đoán không ra giữa hai người này đã xảy ra chuyện gì. “A Triết, cậu đang học hỏi Ngụy Thanh tiên sinh sao? Như vậy rất tốt, tôi nghe đạo diễn nói cậu hai ngày nay rất không thuận…”

“Ai muốn học hỏi anh ta chứ!” Cố Khải Triết ngắt lời Lưu Hồng, không thể nhịn được nữa hô lên.

Ngụy Thanh không nhịn được ‘phụt’ một tiếng bật cười. Thế nhưng lực khống chế của hắn luôn luôn rất tốt nên rất nhanh đã khống chế được tâm tình của mình, thu lại nụ cười ngẩng đầu nhìn về phía hai người vẻ mặt kỳ dị.

Lưu Hồng nhanh chóng phục hồi tinh thần, vừa lôi kéo Cố Khải Triết vừa nói lời tạm biệt với Ngụy Thanh: “Được rồi, đi nhanh đi, sắp bị muộn rồi.”

Cố Khải Triết nhếch lên khoé miệng, giật ra khỏi tay Lưu Hồng, tới gần Ngụy Thanh, dùng âm lượng chỉ có hai người mới nghe thấy nói: “Trông chừng Liên đại mỹ nhân của anh cho kỹ, đêm hôm khuya khoắt còn bày đặt một mình chạy ra bên ngoài thật rất nguy hiểm.”

Nhìn thấy mặt Ngụy Thanh biến sắc, Cố Khải Triết cảm giác mình rốt cục hòa nhau một ván, hắn đắc ý vô cùng đang chuẩn bị đi, vai lại bị Ngụy Thanh kéo lại, lực đạo của hắn lớn đến đáng sợ.

“Đau.” Hắn khẽ hô một tiếng. Lúc này trên mặt Ngụy Thanh hoàn toàn không hề có chút ý cười, hắn cúi đầu, người ngoài nhìn vào có lẽ chỉ cho là Ngụy Thanh đặt trán lên vai Cố Khải Triết, trên thực tế biểu tình của Ngụy Thanh lúc này chỉ có một mình Cố Khải Triết nhìn thấy.

“Không cho phép cậu động vào cậu ấy.” Hắn từng chữ từng chữ một nói ra.

Cố Khải Triết cảm giác toàn thân mình đang không chịu khống chế mà run rẩy, cái gì mà ôn nhu săn sóc, cái gì mà bình dị gần gũi, tất cả đều là gạt người! Đây mới là bộ mặt thật của người này! Đây đích thị là một tên lừa gạt! Cố Khải Triết dùng hết sức lực trong người nghiêng người, tránh thoát tay Ngụy Thanh đang nắm lấy vai mình. “Chỉ là một diễn viên GV, tôi cũng không có loại hứng thú kia.”

“Vậy thì tốt.” Ngụy Thanh nhún nhún vai, hắn ngẩng đầu lên, trên mặt vẫn là nụ cười mỉm chiêu bài của hắn.

Cố Khải Triết cũng không có tâm tình nói chuyện tiếp với hắn, ‘hừ’ một tiếng kéo người đại diện của mình đi.

<Người này, hắn có hai nhân cách sao? Một người thì khó hiểu, một người có hai nhân cách, Liên với hắn thật xứng đôi.> Hắn nghĩ.

“Sao vậy?” Liên phát hiện từ lúc bắt đầu Ngụy Thanh cứ luôn nhìn mình, tiện tay gắp một cái thang bao* vào bát hắn.

*Thang bao: một loại bánh bao lớn, có xúp từ Dương Châu, chứa xúp trong nhân khi ăn phải uống nước nhân trước sau đó ăn vỏ.

~Ju: e nó đây nè… *chảy nước miếng* (¯ ¬ ¯)

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như ke toan ket qua kinh doanh ngoai te, du doan nhu cau tuong lai chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.