Yêu phải tổng tài cuồng chiếm hữu

Chương 276



Chương 276

Mạc Lâm Kiêu quá đáng ghét, anh lại cố tình để cô đói, không biết hôm nay tâm trạng anh có tốt không, nếu anh tiếp tục hành hạ cô, cô thực sự sẽ ngất đi vì đói mất. Hoặc là, cô đến bệnh viện sớm cho xong, còn có thể mua một số thức ăn ở cổng bệnh viện.

Nghĩ đến đây, Lâm Khiết Vy run rẩy bước xuống lầu một, ngửa cổ nhìn về phía phòng ăn, quả nhiên Mạc Lâm Kiêu đã ngôi vào bàn ăn như thường lệ, dáng người đẹp vô cùng.

Đảo đôi mắt to của mình, cô nói lớn: “Bác Trần! Hôm nay ở bệnh viện tôi có việc, tôi phải đi sớm một chút. Tôi bây giờ sẽ đi làm ngay!”

Bác Trần ở trong nhà ăn liền sửng sốt, bước nhanh đi tới, “Ôi, bữa sáng còn chưa ăn mà.”

“Không ăn nữa ạ, có việc quan trọng.”

Bác Trần cười cười, Lâm Khiết Vy xoay người đi ra ngoài. “Đứng lại!”

Giọng của Mạc Lâm Kiêu văng vẳng bên tai cô, những người khác hiển nhiên vẫn đang ngồi trong phòng ăn, nhưng thông qua nội lực truyền đến giọng nói trầm ẩm ràng.

Động tác của Lâm Khiết Vy trở nên cứng ngắc, sau đó cô chậm rãi xoay người nhìn về phía nhà ăn.

Mạc Lâm Kiêu vẫn đang xem báo, không thèm nhìn cô, đôi môi anh mở ra, giọng anh đọng lại, “Lâm Khiết Vy, cô lại đây cho tôi.”

Bác Trần nở nụ cười, “Cậu Kiêu gọi cô đó, mau qua đi.”

Lâm Khiết Vy co giật khóe miệng, mắt rũ xuống, vội vàng bước tới Cô không có ngồi xuống, giống như một đứa trẻ đứng ở bên cạnh nhà ăn. bàn ăn, nhìn Mạc Lâm Kiêu, “Anh Kiêu, anh gọi tôi có chuyện gì không?”

Không phải là lại phải hầu hạ anh chứ? Aaaaaa, cô sẽ chóng mặt

“Ngồi.” đó!

Mạc Lâm Kiêu cuối cùng cũng đặt tờ báo xuống, giương đôi mắt phượng đẹp lên nhìn cô, chống cam chỉ vào chỗ ngồi. Cô không di chuyển. Xem này, anh lại trở thành một con quỷ, chắc hẳn anh sẽ lại cho cô ăn một bát cháo. Vậy thì cô ngồi xuống để làm gì chứ?

Cười vui một tiếng, “A cái đó, hôm nay ở bệnh viện có việc, tôi phải tới đó sớm. Bây giờ nên bắt đầu đi rồi.”

“Ngồi xuống!”

Anh hơi cao giọng, với một giọng điệu khó nghe, khẽ cau mày. Rõ

ràng là có chút không vui.

Lâm Khiết Vy đã có kinh nghiệm đau khổ của đêm hôm vì vậy lúc này cô rất quyết tâm, không những không nghe lời anh ngôi xuống mà quay sang một bên chuẩn bị đi ra ngoài. enb

“Anh Kiêu, anh mau ăn sáng đi, tôi đi trước đây.”

Vừa nhấc chân đi được hai bước, đột nhiên cả hai chân đều rời

khỏi mặt đất.

“Này? Này? Có chuyện gì vậy?”

Tại sao cô lại bị treo lơ lửng trên không thế?

Quay mặt lại nhìn, đối mặt với ánh mắt khó chịu của Mạc Lâm Kiều trái tim của Lâm Khiết Vy run lên vì sợ hãi.

Chỉ trong một giây Mạc Lâm Kiêu di chuyển đến bên cô, ôm cô

“Anh Kiêu, mau thả tôi xuống, thời gian có hạn, tôi phải đến bệnh viện…”

“Hu!”

Mạc Lâm Kiêu hừ lạnh bằng mũi, ôm cô đi đến bàn ăn, đặt cô

ngồi trên ghế ăn.

“Khi nào tôi đồng ý với cô thì cô mới được đi”

Giọng điệu ngang ngược cùng với hơi thở ấm áp của anh ở quanh tai cô.

Như thế làm sao được? Cô đói đến mức lồng ngực dán vào lưng, nếu như lại bị anh bắt gắp thức ăn một bữa nữa, cô thật sự sẽ phát điện mất.

Lâm Khiết Vy xoa xoa một chút, từ trên ghế đứng lên, “Tôi vẫn là…” Bất ngờ, Mạc Lâm Kiêu đứng ở sau lưng cô, chống tay lên vai cô rồi đột ngột đẩy cô ngồi xuống, khuôn mặt tuấn tú áp sát vào má cô, hơi nóng từ đôi môi mỏng truyền thắng lên dái tai cô.

“Lại không nghe lời, có tin hay không, tôi hiện tại xé quần áo của cô.

Hả!

Lâm Khiết Vy sợ hãi, không dám hành động hấp tấp. Mạc Lâm Kiêu liếc nhìn cô, khịt mũi lạnh lùng, ngồi đối diện với cô, trên khuôn mặt đẹp như băng, khó phân biệt được một tia cảm xúc.

Lâm Khiết Vy buồn bực nhìn trên bàn đầy thức ăn phong phú, không dám động đũa.

Đôi tay nhỏ run rẩy, chỉ dám cầm cái thìa nhỏ, khuấy bát cháo. Bác Trần đã đi tới trước bàn, cầm đũa gắp cho Lâm Khiết Vy rất nhiều đồ ăn ngon, “Cô Vy, đừng khuấy nữa, mau ăn đi.”

Lâm Khiết Vy khẽ nuốt vài ngụm nước bọt, liếc nhìn Mạc Lâm Kiêu đang ở đối diện, buồn bực nói với bác Trần, “Tôi béo quá rồi, muốn giảm cân.”

Huhu, cô không muốn giảm cân chút nào, cô muốn ăn, cô muốn ăn nhiều đồ ăn ngon.

Bác Trần kinh ngạc mở to hai mắt, Cô Vy làm gì mà béo đâu chứ?”

Lâm Khiết Vy lại buồn bã liếc nhìn người đàn ông ở đối diện, củi đầu nói nhỏ: “Béo.”

Mạc Lâm Kiêu thở ra một hơi, trầm giọng nói: “Ai nói cô béo? Có một chút cũng không béo!”

“Hả?”

Lâm Khiết Vy sửng sốt, mở to đôi mắt ngốc nghếch không thể tin được, mờ mịt nhìn Mạc Lâm Kiêu.

Lời vừa nãy, thật sự là Mạc Lâm Kiêu nói à?

Mạc Lâm Kiêu tự tay gắp một miếng ngỗng quay cho cô, “Ăn nhiều vào, nuôi được ra nhiều thịt chút. Là người phụ nữ của Mạc Lâm Kiêu tôi, bây giờ gầy như vậy, đi ra ngoài sẽ làm tôi mất mặt. Ăn đi!” %3D

Lâm Khiết Vy sững sờ: “..”

Bác Trần mỉm cười tiếp tục gắp món ăn cho cô, “Nghe thấy chưa,

cậu chủ Kiêu nói cô gầy nên phải ăn nhiều hơn, cô cứ yên tâm ăn đi.” Trong bụng đang trống rồng của Lâm Khiết Vy làm sao còn có thể

chịu đựng được, “Vậy thì tôi…không khách sáo đâu nhé?”

Mạc Lâm Kiêu chỉ vào các món ăn trong bát của cô, “Ăn hết”

“Ok!”

Lâm Khiết Vy vui vẻ đáp lại, sau đó bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Như một chú hổ con há cái miệng nhỏ ra cắn một cái, hai má hóp lại, nhai đi nhai lại, nuốt chửng. Được ăn phải gọi là ngọt ngào, đó gọi là bữa ăn thịnh soạn.

Giống như là bị đói mấy ngày.

Mạc Lâm Kiêu lặng lẽ nhìn cô, không thể không nghĩ đến chuyện đêm qua.

Trong mơ cô khóc nói cái gì đó, thảo dược khó ăn… Chẳng lẽ, lúc còn nhỏ cô bị đói nên cô đi ăn thảo dược sao? Thuở nhỏ cô đã phải chịu đựng những đau khổ gì, phải chịu bao nhiêu dẫn vặt!

Tay anh giữ chặt từng chiếc đũa một.

Trong lòng có một thứ tình cảm phức tạp.

Tối qua đói bụng một bữa, sáng nay lại được thoải mái ăn, ăn như hổ đói một bữa, kết quả là đau bụng.

“Tịnh Tịnh, mau, có thuốc dạ dày nào không, lấy cho tớ với” Vừa đến bệnh viện, Lâm Khiết Vy ôm bụng vỗ vào mặt bàn, thở hồn hển nói.

“Hả? Thuốc dạ dày? Tớ làm gì có chứ? Tớ sống đến bây giờ, không biết đau dạ dày có cảm giác gì.”

Hứa Tịnh béo như vậy, chức năng tiêu hóa đặc biệt mạnh mẽ,

uống thuốc nhuận tràng đều không có cảm giác, cũng không có đau bụng. “Làm sao bây giờ? Hiện tại đau càng ngày càng nặng” Sắc mặt Lâm Khiết Vy tái nhợt, mồ hôi lạnh rơi xuống.

Hứa Tịnh sửng sốt, “Cậu không sao chứ? Đến, mau ngồi đây, tớ đi ra hiệu thuốc lấy”

Chưa kịp nằm lấy bàn tay của Lâm Khiết Vy, một bàn tay to đã

nắm lấy cánh tay của Lâm Khiết Vy.

“Khiết Vy, em sao vậy? Có phải có chỗ nào không thoải mái không?”

Hạ Dịch Sâm còn chưa kịp thay đồng phục bác sĩ, anh ta đã nằm lấy cánh tay của Lâm Khiết Vy, nhíu mày quan sát khuôn mặt của cô, lo lắng hỏi.

“Em..em không sao.”

Lâm Khiết Vy lúng túng cười, lắc đầu.

Sau cuộc trò chuyện mơ hồ ngày hôm qua, cô không muốn lại gần Hạ Dịch Sâm.

“Bác sĩ Hạ, Khiết Vy nói cô ấy đau bụng, nhưng ở đây tôi không có thuốc dạ dày. Anh trông cô ấy, tôi sẽ đến hiệu thuốc lấy thuốc ngay

“Đau dạ dày? Không cần đi đâu, chỗ của tôi có thuốc!”

Nhìn nghiêng Lâm Khiết Vy, phát hiện trên trán cô chảy ra một tầng mồ hôi mỏng, sắc mặt tái nhợt như vậy, hẳn là rất đau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 41 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như phap thoai hay nhat thay minh niem muc tieu song cua ban la gi ban hoa anh dao tp bao loc, 48 dai nguyen cua a di da phat pham thu 6 kinh vo luong tho viet van rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status