Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin?

Chương 32: Gió

Không buổi họp lớp nào mà không có karaoke, nó là luật bất thành văn, là truyền thống của 12A5. Vẫn là truyền thống, nàng đảm nhận vị trí MC, hát mở màn, nàng song ca với tên lớp phó, khá là tình cảm. 

Đại gia thấy tên này sao mà quen quá, nghe đồn thổi bên dưới thì mới biết tên này học cùng nàng ba năm cấp ba, nhưng vì tình yêu đơn phương với nàng mà chọn cùng trường đại học, mấy năm trời, hắn luôn là lớp phó, nàng là lớp trưởng, chính là cái tên anh gặp trên Hồ Gươm, trông thân ra phết nhỉ?

'Biết bao lần ngược xuôi trên phố dài, lòng xao xuyến khi em nhìn thấy anh, mắt nhìn theo, bóng hình anh, trong nắng ..mai'

Nàng cất giọng, du dương, ngọt ngào khiến tim anh xao xuyến, ngất ngây, chưa được bao lâu thì anh tụt hết cả hứng vì tên đó vòng tay qua eo nàng, hai người cụng đầu, trông rất tình cảm.

'Đến một ngày nhìn anh, em khẽ cười, nụ cười xinh cho anh ngàn ước mơ...'

-'Gần bên anh'><'Gần bên em'....'Và anh/ em mong suốt đời yêu em/ anh...Nhớ khi nào học chung dưới mái trường, tuổi thơ lớn bên nhau nào có hay...Anh ra trường còn vương nỗi nhớ này, tìm về đây còn vương tà áo bay...'

Đôi bạn trẻ say mê biểu diễn, thuẩn thục như được tập luyện hàng trăm lần, từng cử chỉ tình cảm diễn theo bài hát, ánh mắt nhìn nhau, chuyên nghiệp, say đắm khiến 'khán giả' chìm vào không gian hạnh phúc của tình yêu.

Chỉ riêng có một người,  đom đóm mắt chắc sắp nổ tung, 'ĐƯỢC, LÀ EM KHIẾN TÔI RA THẾ NÀY TRƯỚC', anh hừng hực đứng dậy, kéo Ngọc biểu diễn ngay sau ca khúc mở màn, cô siêu mẫu hạnh phúc vô bờ bến trong từng giai điệu, anh thì vừa cố diễn sao cho tình cảm, vừa cố liếc tìm kiếm chút ghen tức trong ánh mắt nàng, nhưng không, nàng vẫn thản nhiên, ăn hoa quả, uống nước, trò chuyện, thậm chí không thèm nhìn.

Thực ra thì Minh cũng đã đánh giá thấp khả năng ảnh hưởng của mình, nhìn anh và Ngọc, Uyên như rụng rời chân tay, nàng cố gắng ăn uống, nói chuyện, phớt lờ, nhưng trái tim nàng, như bị ai đó bóp méo, nàng hoàn toàn không chú ý tới các cặp hát hò, miệng cười nhưng lòng buồn, đầu óc trống rỗng hiu quạnh.

Một lúc lâu sau đó, nàng bỗng giật mình khi nghe có ai gọi mình.

-"Alo alo, cả lớp chú ý...lớp trưởng chú ý..."

-"Uyên kìa, Nam gọi nàng kìa..."

-"Hả? Gọi gì tôi?" 

Uyên ngẩn người.

-"Lớp phó tôi xin trân trọng mời lớp trưởng lên đây."

-"Lên làm chi?" 

Uyên hỏi theo phản xạ.

-"Thì cứ lên đi, xem nào..." 

Ở dưới lớp nhao nhao.

Nàng từ từ tiến lên phía bục sân khấu, tự nhiên lớp phó nhìn nàng có chút kì lạ, chưa hiểu chuyện gì, tính sao thì hắn đã cất lời.

-"Uyên à, lớp trưởng à..."

-"Ừ, sao, ông sao thế?"

-"Có lẽ cả lớp biết, chỉ mình bạn là ngây thơ không biết thôi...hoặc bạn trả vờ không biết..."

-"Biết gì cơ, mà không biết gì cơ?"

-"Tình cảm của mình...hôm nay mình đã phải vắt hết sức lực, cá cược với bọn quỷ kia để lấy quyền tỏ tình với bạn hôm nay..."

Minh bắt đầu nóng mặt. Uyên vẫn ngơ người, Nam nắm lấy tay nàng, tiếp tục.

-"Mình...Lê Tiến Nam - đã thích bạn từ lần đầu gặp mặt, tới nay đã ngấp nghé 7 năm, chưa một lần mình dám nói, vì rất sợ làm hỏng tình bạn của chúng mình, nhưng hôm nay mình muốn đánh cược".

"Mất tình bạn là chắc chắn rồi, he, tưởng mình là ai?"

Ghen tuông đã làm đại gia mờ cả lý trý, biểu hiện của nàng khiến anh sốt ruột khủng khiếp:

-"Tình bạn của chúng mình sẽ không bao giờ mất được, bởi vì..."

Uyên ngập ngừng.

-"Vì cậu sẽ nhận lời làm người yêu mình?" 

Nam hồi hộp.

-"Nhận đi, lớp trưởng đang ế cơ mà."

Cả lớp lại một lần nháo nhác.

-"Yêu nhau đê cho anh em nhờ."

-"Yêu đi, sau này họp lớp tập trung nhà ông bà này hết"

-"Kìa, nàng ế cơ mà, nàng nói gì đi chứ?"

-"Các tình yêu, trật tự hết đi, không lớp trưởng xấu hổ..."

-"Tới với nhau đi, làm mọi người hóng quá ..."

Khi mà mọi ánh mắt đổ về phía sân khấu thì ở dưới đã có người không thể kìm nén được, đại gia đứng phắt dậy, tiến lên phía trước, anh dứt điểm.

-"Cô ấy không thể nhận lời cậu được đâu...bởi vì...bởi vì...CÔ ẤY ĐÃ LÀ NGƯỜI TÔI YÊU". 

Mọi người im bặt, há hốc. Anh kéo nàng, mặc kệ nàng có đồng ý hay không.

-"EM ĐI THEO TÔI".

Ngọc tức giận đuổi theo, chẳng hiểu nổi chuyện gì?

-"Bỏ tôi ra..."

-"Không, đi theo tôi...em bướng lắm..."

-"Kệ tôi..."

-"Anh Minh, đợi em..."

-"Bảo anh bỏ ra mà..."

- "Không bỏ..."

Lớp 12A5 cũng chạy theo, lâu lắm cũng chẳng được chứng kiến 'vở kịch' nào hay như thế này, vậy mọi chuyện là sao? Mới mấy phút trước còn là người yêu của siêu mẫu? Giờ anh ta lại nói lớp trưởng là người yêu anh ta? Quả thật nghĩ không thể thông.

Cuối cùng thì Ngọc cũng đuổi kịp Minh, giữ tay anh, cô nói.

-"Anh, chuyện này là sao?"

Ngọc gian trá liếc sang Uyên

-"Anh quên những gì nó đã làm với chúng ta rồi sao..."

Nhân lúc Ngọc giữ Minh, Uyên vùng tay ra, trốn chạy.

-"Anh quên con mình đã ra đi oan uổng như thế nào sao???" Cô bắt đầu nước mắt chảy xuôi chảy ngược.

-"Cô im đi."

-"Trong những ngày em không ở đây, con quỷ cái đã cho anh ăn bùa mê gì rồi, em đã bảo rồi, là nó rất nguy hiểm, anh phải cẩn thận...con ơi, về đây mà xem, bố con lại bị người khác hãm hại, để mẹ chịu oan ức...huhu..."

Máu điên lên tới đỉnh điểm, Minh đưa tay, bóp chặt quai hàm của Ngọc, anh quát lên giận dữ.

-"ĐKM, tôi không cho phép cô gói Uyên như vậy. Cô không có tư cách, bao nhiêu chuyện bẩn thỉu của cô tôi còn chưa thèm, trước khi TÔI còn nhân nhượng, tốt nhất cô nên biến đi"

-"Anh, anh đừng nghe nó nói gì bậy bạ, em xưa nay chưa từng làm chuyện trái lương tâm..."

Ngọc vẫn ngoan cố.

-"Đ...MÀY còn già mồm, về mà diễn với thằng cha đạo diễn già, TRÁNH RA..."

Ngọc tái mét, cố gắng phân trần.

-"Anh đừng nghe người khác vu oan cho em, anh phải tin em chứ."

-"Biến! Tao không muốn nói nhiều!"

Cô lo sợ, hoảng hốt, lẽ nào Minh đã biết hết, tuy nhiên vẫn mong xoay chuyển được tình thế, cô quỳ xuống, ôm lấy chân anh, khóc lóc thảm thiết.

-"Em xin anh, đừng đi, tất cả cũng vì em yêu anh quá...Xin anh, đừng bỏ em...Em xin thề, em sẽ không bao giờ như thế nữa...anh đừng đi...van anh..."

Thật đáng tiếc, lần này năng khiếu diễn xuất trời phú cũng không thể nào mà giúp được cô, dù cô đã làm vẻ rất đáng thương, rất thảm thiết, vậy mà anh vẫn đi, anh chạy như mất hồn để tìm người con gái khác.

Đau đớn, ê chề, nhục nhã, chưa bao giờ Ngọc thấy bất lực như giây phút này.

.....

Anh chạy như điên, mới đấy thôi, nàng còn trong tay anh, vậy mà giờ??? 

Nàng đã đi đâu? Cái con người nhỏ bé ấy có thể đi đâu được? Lùng sục khắp chốn trong nhà hàng cũng không thấy nàng, anh vội vàng lấy xe, dáo dác tìm nàng quanh các con phố.

Gió thổi mạnh, lá vàng rơi kín các con đường, có một người con gái chạy rất nhanh, nàng như muốn đối đầu với gió, vừa chạy vừa khóc, nàng không rõ là sẽ đi đâu, nàng chỉ biết chạy.

Nàng muốn trốn tránh cái hiện thực này, trốn một bờ vai săn chắc, một mùi hương đam mê, một ánh mắt rực lửa, đầy chân thành, một khuôn mặt tuấn tú rạng ngời, trốn một con người mà dù thế nào nàng cũng chẳng thể ghét, trốn tránh trái tim của chính mình, trốn đi một nơi mà nàng chẳng thể nào thuộc về.

Đằng sau người con gái ấy vẫn là chiếc ô tô sang trọng quen thuộc, anh theo nàng, luôn luôn là vậy, nhưng nàng lại chẳng bao giờ hay, chẳng bao giờ thấy.

Nhìn thấy nàng, anh hạnh phúc vô bờ, anh muốn tới bên nàng, nói chuyện với nàng, kéo nàng về phía anh, nhưng, nàng ắt hẳn phải ghét anh lắm, cứ nhìn cách nàng rời khỏi anh, cảm giác đau xót tột cùng.

Có lẽ hai con người ấy cứ đi mãi, đi mãi như vậy nếu như gió không mang họ tới với nhau.

Gió thổi mạnh, liên hồi, nàng ương bướng mà cũng chẳng thể chống lại, cuối cùng, nàng đầu hàng, mệt mỏi ngã xuống, nàng cố can đảm cũng chẳng thể bước tiếp. Sức cùng lực kiệt, nàng cứ ngồi thế, chẳng muốn đứng dậy, cho tới khi những âm thanh kinh hoàng vang lên.

Kitsssssssssss..............Rầm.....

Khiếp sợ, nàng ngoảnh lại ra đằng sau, thấy chiếc xe đó rất đỗi quen thuộc. Người đi đường dần tụ tập vây kín, đường xá trở nên tắc nghẽn, nàng nghe thoang thoáng có ai đó bảo rằng có người đột ngột vượt trái đường nên xảy ra va chạm.

Chân tay nàng rụng rời, cảm giác bất an, nước từ khóe mắt tuôn dài, tim đập từng hồi, nàng cố đứng dậy, lấy hết sức lực cố loạng choạng bò lê tới chỗ đám đông, luôn miệng van xin nhường đường. Nàng gào, khóc, xe anh mà, chắc chắn là anh rồi, nhưng anh ở đâu cơ chứ? 

"Sao anh lại đi tới đây? Cõ lẽ nào lúc nãy đuổi theo mình mà anh đã xảy ra chuyện? Có phải vì thấy mình ngã mà anh rẽ đột ngột? Em sai rồi, anh ơi...em sai rồi, anh ở đâu? Anh đã bị kẹt hay văng ra đâu đó mà người ta không tìm thấy anh?...Anh ơi..." 

Quá lo sợ, nàng kêu la thàm thiết.

-"Anh Minh ơi, anh ở đâu, mọi người ơi, giúp tôi với...Bác ơi, giúp cháu với...giúp cháu tìm anh Minh ...giúp tôi với...xin hãy cứu anh ấy..."

Nàng mất hết lí trí, tìm kiếm quanh xe, rồi lại ra vỉa hè, chẳng ai để ý tới nàng hay giúp đỡ nàng cả, thế gian thật lạ, tất cả đều nhìn nàng bằng anh mắt kì kì. Nhưng nàng chẳng quan tâm, kệ họ, họ không giúp thì thôi, nàng vẫn có thể tìm thấy anh mà.

Nàng sẽ tìm ra thôi, anh có biến thành tro nàng cũng tra ra. Bỗng, một bàn tay chạm nhẹ trên lưng, cảm giác sẽ được nhận sự trợ giúp, nàng bất thần quay lại, van nài.

-"Giúp tôi tìm người yêu tôi với, chẳng ai giúp tôi cả..." 

Nàng nấc lên từng tiếng.

-"Anh ấy tên Minh, to cao vạm vỡ, trước khi xảy ra va chạm anh ấy còn ở trong chiếc xe này mà...Giờ tôi tìm mãi không thấy anh ấy đâu cả..."

-"Em bình tĩnh lại đi..."

-"Người yêu tôi còn nằm đâu đó, sống chết lúc nào không hay anh bảo tôi bình tĩnh làm sao đây...Anh không giúp thì thôi."

Nàng đẩy anh ra, toan bò đi nơi khác kiếm người, nhưng lại bị anh ta giữ lại, ôm chặt vào lòng:"Anh đây mà",nàng vẫn chưa tỉnh táo, giãy giụa  giận dữ.

-"Thằng điên, bỏ tôi ra, anh là ai, có quyền gì chứ, tôi phải đi tìm anh Minh..."

-"Em tìm thấy rồi đấy...anh đây, Minh đây, bình tĩnh lại đi em, xin em đấy..."

Đoạn anh lấy hai tay đặt lên hai má nàng, nói dõng dạc.

-"Nhìn kĩ đi em, anh đây mà, đừng sợ nữa..."

-"Anh..."

Nàng lấy tay xoa xoa trên trán anh, càng khóc to hơn.

-"Đây là thật hay mơ? Sao lúc nãy em còn không thấy anh cơ mà? Lẽ nào anh chết rồi nhưng thượng đế cho anh gặp em lần cuối à, anh đi thì em biết phải làm sao bây giờ...."

-"Tỉnh lại đi em, anh mà, anh vẫn sống nhăn răng đây này..." 

Nói rồi anh bẹo má một cái thật đau.

-"Làm sao mà anh sống được, va chạm mạnh thế cơ mà?"

-"Không sống thì ngẻo à, chả nhẽ em muốn anh làm sao à mà lại không tin???"

-"Không...nhưng mà...không..."

-"Trời ạ, ngốc, xe anh có hệ thống túi khí, anh không sao, may xe kia là xe tải chở hàng nên ngoài đổ mấy két bia thì không ai bị thương cả, anh đã gọi cho cậu Duy tới giải quyết rồi và đền bù thiệt hại rồi...Mình về thôi em, xe đang đợi ngoài kia".

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như tranh to mau con tho, cach tai minecraft pe 1 16 tren dien thoai mien phi chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.