Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin?

Chương 5: Mối Hậu Họa

Uyên dựng chiếc xe đạp màu xanh, ném chiếc cặp phịch xuống đất như thể nó là tội đồ. Uống ngụm nước, nàng miên man suy nghĩ, chẳng biết làm sao nữa, tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền học phí, còn tiền đi học thêm tiếng anh nữa chứ, không biết tính ra sao?

Bao nhiêu email nàng gửi đi mà có cái nào thèm reply đâu, thật là mệt mỏi. Nàng vẫn không nản lòng, tìm tìm kiếm kiếm. Cứ như thế được mấy ngày thì Uyên tìm thấy một công việc rất là béo bở.

"Cần gấp: Tìm người hướng dẫn và hỗ trợ nấu ăn, lương 7 triệu một tháng, biết kín mồm kín miệng."

 Cái  gì thế này? Uyên tự nhủ, cái gì mà tẫn 7 triệu trong thời kì kinh tế khó khăn thế này, các mẹ đừng có mà lừa con?

Tắt trang web rồi, nhưng nghĩ thế nào, có thể do thiếu tiền quá, nàng lại mở ra, bấm số gọi. Nàng được hẹn chiều tối nay đi thử việc ngay. Uyên hơi lo, chỉ sợ bị lừa, nhưng hết cách rồi, nàng chỉ còn biết ngồi niệm chú cầu may mắn:"Úm lam, úm..."

Đúng 7h tối có mặt ở nhà chủ, Uyên được một bác trung niên tên Linh dẫn vào căn bếp hiện đại, đẹp lung linh như mơ ước bao lâu của nàng, chỉ vào đống thực phẩm chất núi trên bàn, bà bảo Uyên nấu thử vài món ăn kèm với cơm, yêu cầu không cần đẹp như nhà hàng, nhưng phải tạo được hương vị riêng. 

Lâu lắm Uyên cũng không nấu ăn cầu kì rồi, cuộc sống mưu sinh khiến cô bận bịu cả ngày, chủ yếu là nhai bánh mì và mì gói, tuy nhiên cũng không khó khăn gì, nàng bắt tay vào làm, nhớ lại những gì bà nội dạy, gia vị gì, nấu như thế nào. Chỉ một loáng nàng đã làm xong món xườn xào chua ngọt gia truyền, cộng salad rau quả, gỏi sứa hoa chuối. Bác Linh bảo cô cứ về, để cô chủ nếm thử, khi nào được cô gọi điện lại.

Hai ngày sau thì Uyên nhận được điện thoại, cô chủ ưng ba người, nàng thấy sung sướng quá, giờ chỉ tới nói chuyện hợp thì nhận. Cánh cửa mở ra làm Uyên tý xỉu, cô chủ trước mặt là ai thế này? 

Trí nhớ Uyên ùa về. Ngọc, cái đứa cao lêu kều, xấu tính, bị cả lớp tẩy chay, phần tử duy nhất trượt đại học của 12A5 đây mà. Nhưng mà nàng quên mất, cuộc đời lắm sự khó lường, Ngọc bây giờ đã trở thành siêu mẫu hàng đầu, toàn dùng đồ giá tiền tỉ, gặp mặt cũng đâu phải chuyện dễ. 

Ngẫm lại mới thấy thủ khoa đại học thì đã là gì đâu? Nàng giờ đi làm thêm kiếm từng đồng tiền, chả bù cho Ngọc cười nhẹ cái là có cả triệu. Nghĩ thì nghĩ thế thôi, tự nhủ Ngọc cũng phải cố gắng lắm mới phấn đấu được tới ngày hôm nay, bao nhiêu tai tiếng từ trên trời rơi xuống, cái gì nó cũng có giá của nó, nếu đổi lại, chưa chắc nàng đã chịu được như Ngọc...

- "Ê, làm gì mà ngơ thế, quên bạn cũ rồi à?"

- "Ặc, không, tại nàng giờ đẹp quá, ta nhận không ra."

- "Lớp trưởng cứ nói đùa, không ngờ lại gặp lại như thế này, thôi tài nấu ăn của đằng ấy thì miễn bàn rồi, ngày xưa mỗi lần cắm trại là bọn con trai cứ xúm lấy đằng ấy thôi. Nếu đằng ấy không ngại thì... "

- "Ngại gì chứ, chỗ bạn bè mà ..."

- "Ừ, thế từ mai đằng ấy tới dạy tớ nấu nhé, h tớ có lịch quay phim rồi".

- "Ừ, okie."

Đợi Uyên ra khỏi cửa, bác Linh chạy lại hỏi Ngọc.

-"Nè, con điên à, sao ông đầu bếp nổi tiếng không chọn lại chọn con bé nhà quê này?"

- "À, nó là bạn cấp 3 của con..."

- "Con tốt quá, người vừa xinh đẹp vừa tốt bụng như con quả hiếm thấy..".

Ngọc vừa cười khẩy, vừa chọn trang phục. Tốt ư? Tốt con khỉ, tốt thì đã không tồn tại được ở cái giới này rồi. Bác già ngây thơ vãi. Chọn ông đầu bếp nhỡ quen với anh Minh thì ăn c.. à. 

Còn con ranh Uyên, phải cho nó cái cảm giác phục vụ mình là như thế nào, ngày xưa, bọn con trai bám nó, quấn nó, coi mình chả ra gì, thì giờ đây nó phải tận hưởng cái cảm giác mình mới là trung tâm. Lớp trưởng hả, thủ khoa hả, chẳng phải giờ vẫn đi đôi dép tổ ong quê mùa đó sao?

Nghĩ bụng rồi liếc qua tủ giày dép chất đống, Ngọc sung sướng, nó chưa bao giờ vui thế này, thế giới đổi thay. Điện thoại reo, Minh đang đợi ở ngoài cửa, giờ nàng là công chúa, là nữ hoàng, là sao, không còn gì nói ngoài tuyệt!!!

Nói nấu ăn khó thì không phải, nhưng nói dễ với một người hoàn toàn không có cả đam mê lần năng khiếu như Ngọc thì quả thật không hề đúng tý nào. Buồi học đầu tiên, Uyên cũng không ngờ lại khó khăn tới vậy, nói khản cả cổ mà cô bạn cũ lúc thì quên mắm, lúc thì quên muối, cầm dao mổ cá thôi mà hét lên inh cả nhà, thương tích đầy tay.

Cuối cùng thì đôi bạn ấy cũng bỏ cuộc. Ngọc băn khoăn lắm, với một người hoàn hảo như Minh, thì nhất định cô phải thêm được khoản nấu ăn ngon làm điểm cộng. 

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Ngọc không thuê Uyên làm người dạy nấu ăn nữa, mà lớp trưởng trở thành người nấu ăn thay cho Ngọc. Hai nàng kí hợp đồng, từ giờ nàng Uyên sẽ tới nhà nàng Ngọc nấu ăn, bất cứ khi nào nhận được điện thoại, tuy nhiên nàng Uyên phải bí mật mọi chuyện, nếu ai hỏi về đồ ăn, dứt khoát là nói nàng Ngọc nấu, ngược lại, nàng Uyên sẽ nhận được 7 triệu một tháng, cộng với việc nàng Ngọc sẽ hạn chế gọi nàng Uyên trong giờ học.

Vâng, hợp đồng là thế đấy, vậy là mỗi lần Minh nhắn tin sắp về ăn cơm thì cũng đồng nghĩa với việc Uyên ba chân bốn cẳng đi chợ rồi phi như bay tới nhà Ngọc. 

Nấu nướng xong xuôi rồi trao lại mọi thứ cho Ngọc. Lúc Uyên về cũng là lúc Ngọc rời khỏi chiếc ipad thân yêu, đeo tạp dề, nàng cũng búi lại tóc, chấm chấm chút nước, vờ làm mồ hôi nhễ nhại, xuống bếp vờ đứng đó, khi Minh về thì dọn đồ ăn ra. 

Đôi khi nàng còn ứng dụng cả nghiệp diễn viên vào, nghe thấy tiếng người yêu, nàng liền đưa tay lên xoa mồ hôi trên trán hay lấy đũa đảo đảo thức ăn. Minh thông minh bao nhiêu, trên thương trường lừa bao nhiêu kẻ, lãi lời bao nhiêu, thì chắc cũng chả thể đoán được.

Mà đôi khi nếu giả dối khiến người ta hạnh phúc, thì đâu cần biết sự thật??? Chỉ biết, Minh yêu cái cảm giác mỗi lần về chạy vào bếp ôm chầm lấy Ngọc, trò chuyện mỗi tối, thỉnh thoảng Ngọc cũng kể Minh nghe chuyện nghề, chuyện bị người ta ăn hiếp, Ngọc thường nói, em kể là kể thế thôi chứ đừng anh làm gì người ta nhé, tội nghiệp lắm. 

Trời ạ, Ngọc của anh thật ngây thơ, tội nghiệp, anh ậm ừ thôi, chứ nổi tiếng côn đồ máu mặt như anh mà lại để mấy con tép bắt nạt người yêu mình à, chẳng đúng là anh.

-"Mày thay con Hằng làm giám khảo chấm siêu mẫu năm nay đấy, biết chưa?" 

Dương phấn khích.

Nhìn cái mặt thằng quản lý mà Ngọc phì cả cười. Biết chưa ư? Biết từ đêm bố mày thỏ thẻ với người yêu rồi. Thấy nét mặt Ngọc, Dương cũng đoán qua đôi ba phần:

-"Lại lợi dụng tình yêu hả cưng, mày giỏi vãi chưởng, mày kể kiểu éo gì thế?"

-"Cũng phải cảm ơn mày đã nhờ người giới thiệu cho tao, tình yêu, hũ vàng, và cũng chính là may mắn của tao, haha."

Nở nụ cười sung sướng, Ngọc kể lại tất cả cho Dương, hào hứng, rằng đêm hôm ấy, nằm trong lòng Minh, Ngọc thở dài ra sao, nước mắt rơi như thế nào, phải vừa đủ để Minh cảm thông, nhưng cũng không quá nhiều để tỏ vẻ mình là người cam chịu, không muốn nói xấu đồng nghiệp, chuyện bé xé ra to, cứ nhìn Ngọc nức nở sụt sịt, nói em chịu  được mà anh, máu điên trong Minh nổi lên cuồn cuộn.

-"Đkm, mày phải nhận được giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của năm con ạ". 

Dương cười khoái trá.

-"Moa moa, chụt chụt,...tiền ơi là tiền, em đã về với đội của chị." 

Uyên cười tít mắt, sung sướng đếm từng tờ polyme mới cóng.

-"1,2,3...,14...7 triệu của chị...haha..."

 Từ ngày đi học, chưa bao giờ nàng được sở hữu số tiền lớn như thế. Nàng quyết định phải tự thưởng cho mình một cái gì đó mới được. 

Nghĩ rồi, nàng không về vội mà rẽ vào trung tâm mua sắm gần nhà Ngọc. Nàng đi hết cửa hàng này tới cửa hàng khác, nhìn nhìn ngắm ngắm, ánh mắt hết từ tò mò sung sướng rồi tới tiu ngỉu. 

Nàng chưa bao giờ dám vào đây, vì nó quá là cao cấp, mãi tới hôm nay có nhiều tiền vậy, nàng mới đủ tự tin để vào, nhưng nàng quả thật là khờ khạo, cái số tiền mà nàng cho là nhiều đó, cũng chẳng đủ mua một nửa cái túi trong đây.

Thực ra xem đi xem lại, đôi lúc cũng vào hẳn phòng thử đồ, rốt cuộc thì nàng cũng nhận ra là chả thích chúng tẹo nào, nếu nàng có tiền thì nàng chắc chắn sẽ mua thức ăn ngon, máy đánh trứng, máy ép hoa quả, lò nướng...cho thỏa niềm đam mê nấu nướng, nhiều hơn nữa thì mua nhà hay cho bố mẹ đi du lịch.

Nghĩ vẩn nghỉ vơ, nàng cũng không ngờ vừa mới kiên quyết như thế mà bị trúng tiếng sét ái tình với sợi dây chuyền có hình ngôi sao pha lê màu xanh lục bích, sợi dây đó rất đẹp, rất tinh xảo, một mình em ấy nằm trang trọng trong chiếc hộp kính trong suốt. 

Nàng ngắm ngắm, tự nhiên muốn có, nàng muốn hỏi giá quá, mà ngại, ăn mặc quê  mùa như nàng, hỏi giá sợi dây này liệu có bôi bác.

-"Giá cái này bao nhiêu?"

- "Dạ 50 triệu ạ, nhưng đang có chương trình khuyến mãi, nếu anh mua chiếc dây này anh sẽ được tặng một lắc tay xinh xắn kèm theo ạ."

Chị bán hàng đon đả trả lời chàng trai bên cạnh. Uyên tý sốc chết.

-"Hả.."

Cái hả của nàng không quá to nhưng cũng đủ để cả chàng trai kia lẫn chị bán hàng nhìn nó với một ánh mắt rất là...Uyên ngượng chỉ muốn độn thổ,  lí nhí hỏi chữa ngượng:

-"Có ...có màu tím không chị" .

Chị bán hàng chẳng thèm trả lời nàng, quay sang giới thiệu tiếp cho chàng trai.

-"Okie, anh lấy, em gói cho anh nhé."

Uyên chưa kịp nghĩ gì thì có tin nhắn khẩn cấp của Ngọc, nàng chạy luống cuống.

Minh cầm gói quà, nhìn con bé đang ngẩn tò te rồi chạy đi mà buồn cười, thực ra anh cũng không định mua chiếc vòng rẻ tiền này tặng Ngọc đâu, nhưng mà anh vẫn nhớ con bé đó, con bé xe đạp xanh dép tổ ong, anh cũng không biết anh muốn mua chiếc vòng để trêu tức, trả đũa hay chỉ đơn giản là gây sự chú ý với nàng nữa. 

Chỉ biết nhìn dáng điệu của nàng, anh đoán nàng ngượng mà chạy mất, thấy rất thú vị. Anh tò mò không biết nàng có nhớ anh?

...

Bing bong bing bong.

- "Tớ đặt thêm ít dâu tây, chắc người ta mang tới đấy, mở cửa hộ với".

Uyên vội đặt túi thức ăn vừa mua xuống, chạy ra mở cửa.

-"Không phải...không phải người đưa dâu tây Ngọc ạ."

Người đàn ông khi nãy là ai? Sao lại tới nhà Ngọc, chả nhẽ là bạn trai mà Ngọc hay kể sao? Không những trong đầu Uyên tràn đầy thắc mắc mà Minh cũng tò mò không kém. Sao dép tổ ong lại ở nhà người yêu anh? Đúng lúc hai bên chưa biết nói gì với nhau thì Ngọc ra, lắp bắp.

- "Sao anh bảo một tiếng nữa mới bay ra cơ mà?"

- "Ừ, nhưng anh muốn cho cưng của anh bất ngờ, hehe". 

Minh bẹo má Ngọc, cười gian trá, đoạn liếc mắt nhìn Uyên.

Hiểu ý Minh, Ngọc nhanh nhảu giới thiệu:

- "À, đây là bạn em, Uyên, đây là anh Minh, người yêu mình". 

Ngọc mà cũng có bạn như này ư, trước đây Minh chưa bao giờ nghe Ngọc nói tới Uyên cả, chỉ thoáng qua trong đầu là thế, Minh vui vẻ quay lại nựng người yêu:

-"Anh về sớm để giúp vợ nấu cơm, mọi khi toàn vợ chuẩn bị một mình, anh về muộn quá chỉ biết ăn, thương vợ lắm".

-"Ngọc nấu ăn là tuyệt nhất trên đời." Minh quay sang khoe Uyên tự hào.

-"Dạ..." Uyên cười nhẹ nhàng, nụ cười của nàng được mệnh danh lôi kéo cả thiên hạ. Quả không sai, Minh nhìn Uyên, cảm giác gì đó vui vui, Uyên có vẻ thân thiện.

Tuy nhiên, khác với cái dạ nhẹ nhàng của Uyên thì Ngọc lại tím tái mặt mày, toát cả mồ hôi, nàng công chúa hoàn hảo thật không biết phải làm sao bây giờ.

-"Vợ anh hôm nay nấu cho anh món gì nào?"

Minh tỏ vẻ sốt ruột tò mò.

-"Em..." Ngọc thì thào, tự nhiên sắc mặt cô thay đổi hẳn, thở hổn hển, khụy xuống. Minh trông thấy Ngọc vậy, thất thần lo lắng, gọi tên Ngọc mãi không thôi, anh xốc cô lên, bế vội vào trong phòng, Uyên cũng hớt hải đi theo.

-"Em, em không sao...chỉ là lúc chiều quay ngoại cảnh, trời nóng quá...đừng lo cho em..."

Nghe được câu này của cô bạn, lòng Uyên thở phảo nhẹ nhõm, cả chiều nay nàng ta ở nhà chứ đi đâu. Uyên bây giờ mới càng hiểu, vì sao Ngọc lại thành công tới vậy, không chuẩn bị gì mà Ngọc còn diễn xuất tốt thế này nữa là có kịch bản, đạo diễn.

Uyên cũng đàng bất đắc dĩ diễn theo Ngọc.

-"Anh Minh cứ ở đây với Ngọc, bữa tối Uyên nấu cho."

-"Ngại quá, mời Uyên tới nhà mà lại để vất vả như thế, hay đi ăn ngoài?"

  -"Trời, anh quên à, Ngọc ốm như thế này đi sao nổi? Mà đồ Ngọc cũng mua rồi, em làm tý thì xong thôi, anh đừng ngại."

  -"Ừ, Uyên nói cũng phải, vậy phiền Uyên nhé!"

Khép cửa phòng Ngọc, Uyên đi xuống bếp, làm công việc quen thuộc hàng ngày. Những ngón tay nhỏ xinh của nàng thoăn thoắt, điêu luyện. Mỗi lần nấu ăn, nàng cảm thấy như nàng hòa làm một với nhịp đập của nồi niêu xong chảo, bếp núc, những giọt mồ hôi rơi nóng hổi, tiếng dầu rán xì xèo.

Minh nhìn Uyên, có cái gì đó quá thu hút làm anh quên mất rằng lý do anh xuống đây để phụ nàng chứ không phải để ngắm. 

Người con gái này quả là khéo, một mình cô ấy có thể xử lý hết mọi việc, cô ấy không quá nhanh, làm mọi thứ một cách cẩn trọng, như đem tình yêu của cô ấy vào từng món ăn, nhưng cô ấy lại biết sắp xếp một cách thông minh, chỉ một loáng đã xong. 

Nhìn Uyên làm, Minh bỗng chốc tự tò mò về Ngọc, mọi khi Ngọc cũng nấu nhiều thứ cho anh lắm, anh tự nhủ, nhất định một hôm phải về xem Ngọc làm, anh sẽ phụ Ngọc vài việc vặt như rửa rau.

-"Anh xuống từ lúc nào thế?"

-"À, Ngọc đỡ rồi, tôi định xuống phụ Uyên thôi, nhưng xem ra Uyên cũng chả cần tôi giúp."

-"Thì mọi khi anh cũng có bao giờ cần em giúp đâu mà?" Ngọc đùa Minh, chen vào.

-"Anh xin lỗi, nhất định sau này sẽ sửa. Em đỡ chưa?"

-"Em đỡ nhiều rồi. Thôi chúng mình bắt đầu ăn đi."

Cả ba trò chuyện, nào là chuyện Minh Ngọc yêu nhau như thế nào, tới chuyện lớp trưởng Uyên ngày xưa uy quyền làm bao anh chàng mê mẩn, biết Uyên sắp tốt nghiệp, Minh còn đề nghị Uyên thực tập ở công ty anh, Minh cũng khen Uyên nấu ăn chẳng kém gì Ngọc. 

Bữa ăn rất vui vẻ, nhưng có lẽ nó chỉ đúng nghĩa vui vẻ với hai người, còn Ngọc, lòng nàng dâng trào nỗi bất an. Cô tự thấy mình khinh xuất, quả thật Uyên đứng với Ngọc chỉ là con nhà quê, nhưng Ngọc đã quên rằng, cô bạn mà cô học chung ba năm liền, có một khí chất rất khác, rất đặc biệt.

Dù Uyên ấy có không ăn diện, thì từ cách Uyên nói chuyện cho tới cách nàng ăn, nàng uống, tất cả đều rất tinh tế, cuốn hút. Ngọc mỉm cười theo câu chuyện của người yêu và cô bạn, nhưng lòng cô không ngừng toan tính để diệt trừ mối hậu họa này.

10h, cũng đã muộn, Uyên xin phép ra về. Minh ra tiễn Uyên thay Ngọc, ánh mắt bâng quơ của anh bỗng dưng dừng ở trước ngực Uyên như có điều gì thắc mắc.

-"Sao vậy anh?" Phần nào đoán được cái nhìn kì lạ của Minh, Uyên hỏi.

-"À, không có gì, em về nhé...".

Có thể mình nhìn nhầm, hay có thể...Minh đóng cửa, vừa quay vào thì gặp Ngọc nước mắt đầm đìa:

-"Anh ơi, anh đừng giận em nhé!"

- "Sao vậy em?"

-"Sợi...sợi dây chuyền anh tặng em lúc nãy, em tìm khắp mà không thấy đâu, em xin lỗi...". Ngọc nức nở.

Minh giật mình. Chả phải anh vừa thấy Uyên đeo nó sao? Anh nghĩ là Ngọc cho Uyên chứ, chả nhẽ vì quá thích nó mà Uyên đã lấy mất...

-"Em xin lỗi, em thật vô dụng, em không thể nhớ em để đâu nữa...huhu".

Nhìn Ngọc, Minh băn khoăn quá, anh có nên nói với Ngọc rằng Uyên lấy không? Ngọc nhỏ bé, yếu đuối và thương người như vậy, liệu cô ấy có bị tổn thương???

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như hàm index và hàm match, Tra cứu CMND online chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.