Anh không muốn để em một mình

Quyển 3 - Chương 3

Đến buổi chiều, mưa vẫn chưa tạnh, Lục Dao ra khỏi hiệu sách và tùy tiện bước lên một chiếc xe buýt. Mặc dù khôngthể đi tham quan lâm viên, nhưng ngồi trên xe buýt ngắm phố xá cũng khá thú vị.

Chiếc xe lăn bánh qua những con phố nhỏ hẹp, cô nhìn ngắm phong cảnh cổ kính của thành phố qua cửa xe, nghe mộtbài hát từ khá lâu Trên đường đời có anh đang được phát trên xe, trong lòng bỗng dâng lên những kỷ niệm cũ. Đáng tiếc là không khí mang đậm vẻ êm ả này thỉnh thoảng lại bị phá hỏng bởi tiếng khóc của trẻ con.

Lục Dao ngoảnh đầu nhìn theo hướng tiếng khóc thì thấy một người đàn ông bế một đứa bé đang rảo bước chen lên xe. Người đàn ông đó khoảng bốn mươi tuổi, mặc một chiếc áo jacket thô ráp, trông vẻ ngoài rất khỏe mạnh, làn da cháy nắng, cậu bé trong lòng anh ta khoảng một tuổi, làn da trắng mịn, mặc chiếc áo ba lỗ chất liệu rất tốt, có điều chiếc áo đã bị ướt, chắc là do nước mưa.

Có thể là vì quá lạnh nên cậu bé cứ khóc suốt. Tuy nhiên, người đàn ông đó không mặc thêm áo ấm cho cậu bé, miệng không ngừng nói: “Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, đừng có khóc nữa!”

Lục Dao âm thầm suy đoán, mưa như thế này thì cho dù là một người bố vô tâm thế nào cũng sẽ chuẩn bị cho con mộtchiếc ô, hay mặc thêm áo khoác cho con mới phải chứ. Hơn nữa, với độ tuổi của anh ta, trông cũng chẳng phải là bố, mà cũng chẳng phải là ông của cậu bé.

Anh ta và đứa bé có quan hệ gì nhỉ?

Lục Dao không ngừng tỉ mỉ quan sát, cô phát hiện người đàn ông hoàn toàn không biết dỗ đứa bé, chỉ biết liên tục vỗ lưng cậu bé và nói: “Đừng khóc nữa!”

Động tác của anh ta rất thô bạo, giọng nói nôn nóng ánh mắt không phải yêu thương mà là bất an.

Đứa trẻ này có phải là bị người đàn ông kia bắt cóc không nhỉ?

Ý nghĩ này vụt qua như đốm lửa nhỏ cháy trên cánh đồng cỏ khô, rồi khoảnh khắc sau đó nhanh chóng lan tỏa trong đầu cô, đặc biệt là khi cô nhìn thấy nước mắt nước mũi tèm lem của cậu bé mà người đàn ông vẫn không lau cho cậu, thì nỗi nghi ngờ của cô càng lớn. Cô lên mạng tìm tuyến đường đi của chiếc xe buýt này thì phát hiện thấy có thể di chuyển đến ga tàu hỏa, chẳng lẽ người đàn ông này muốn mang cậu bé đến ga tàu ư?

Cô muốn báo cảnh sát, nhưng tất cả chỉ là suy đoán, căn bản không có chứng cứ, nếu báo cảnh sát thì phải nói thế nào? Cảnh sát có tin cô không? Đang do dự thì cô bỗng nhớ ra Hình Viễn đã cho cô số điện thoại của anh. Cô lập tức lấy điện thoại gửi tin nhắn cho anh: “Chú cảnh sát ơi, tôi là Lục Dao, tôi nhìn thấy trên xe buýt có một người đàn ông kỳ lạ đang bế một đứa bé khoảng một tuổi. Thời tiết lạnh thế này mà đứa bé chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ bị ướt, thế mà anh ta cũng không quan tâm xem đứa bé lạnh hay không, để cậu bé khóc suốt, anh ta cũng không dỗ.”

Hình Viễn nhanh chóng nhắn lại: “Cô đang ở đâu?”

Do sốt ruột nên cô trả lời rất nhanh. “Xe buýt số bảy, phía trước là trạm Nguyên Hòa Chi Xuân.”

Cô vừa gửi tin nhắn đi thì nhận được điện thoại của anh, anh bảo cô kết bạn với anh trên Weixin rồi chia sẻ vị trí, sau đó chụp ảnh gửi cho anh. Cô không dám chậm trễ, nhất nhất làm theo.

Một phút sau, cô mới nhận được tin nhắn: “Tôi đã bảo đồng nghiệp gửi tấm ảnh này qua mạng rội, tạm thời chưa có tin gì, bây giờ tôi đi gặp cô.”

“Được ạ.” Sau khi gửi tin nhắn đi, cô nắm chặt chiếc điện thoại trong lòng bản tay. Vì quá căng thẳng nên cô có cảm giác người lạnh toát, toàn thân run lên. Cô cố gắng hít thở sâu, nhưng người vẫn cừng đờ, hít thở khó khăn.

Chỉ trong hai mươi phút ngắn ngủi mà cô cảm tưởng như lâu lắm rồi. Chiếc xe đỗ ở từng trạm, từng trạm, ánh mắt gã đàn ông đó ngày càng sốt ruột, Lục Dao cũng ngày càng căng thẳng, bắt đầu tưởng tượng ra các cảnh nguy hiểm trong đầu, sau đó suy nghĩ xem nên đối phó thế nào.

Cuối cùng, khi chiếc xe buýt còn cách ga tàu khoảng hai trạm nữa thì một bóng dáng quen thuộc đột nhiên xuất hiện trước cửa xe.

Thời khắc đó, giống như những chi tiết được miêu tả trong tiểu thuyết ngôn tình, một người đàn ông cao lớn mang theo ánh sáng bước đến bên cạnh cô, tặng cho cô nụ cười khiến người ta an tâm nhất. Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, tất cả căng thẳng và lo lắng đều tan biến như mây khói, thay vào đó là tiếng trái tim đập loạn xạ.

Hình Viễn ngồi bên cạnh cô rất tự nhiên, còn đưa cho cô một hộp sữa chua mát lạnh. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, muốnmình trở nên nho nhã một chút, nhưng tay cô lại rất run, gần như không cầm chắc hộp sữa chua nhỏ bé.

Cô hiểu rõ sự run rẩy này không phải là sợ hãi, nhưng anh lại cho là như vậy nên rất tự nhiên nắm lấy tay cô, muốn an ủi cô. Anh còn cố ý nói: “Xin lỗi đã để em đợi lâu. Anh sợ em nóng nên mua đồ uống cho em đấy.”

Lục Dao hít sâu một hơi, phối hợp với anh với vẻ rất thân thiết. “Anh đến là tốt rồi.”

“Buổi tối anh sẽ dẫn em đi dạo ở hồ Kim Kê, ở đó sẽ có cảm giác khác hẳn, là một mặt phồn hoa của Tô Châu.” Anhnói, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía gã đàn ông bế đứa trẻ. Cậu bé khóc mệt quá nên ngủ thiếp đi trong lòng gã đàn ông, còn gã đàn ông thì vẫn gượng gạo vỗ vào lưng đứa bé.

Anh ghé sát vào cô, nói nhỏ: “Chúng tôi nhận được tin, hai tiếng trước, ở trung tâm thương mại Thái Hoa Thương Thành có một bé trai mười tháng tuổi bị bắt cóc.”

“A!” Cô kêu lên thất thanh. Người đàn ông bế đứa bé ngoảnh lại nhìn, cô liền vội vàng cúi đầu. Hình Viễn nhẹ nhàng ghé sát cô, cố ý nói to với cô: “Đừng căng thẳng thế, em chỉ ăn một bữa cơm với bố mẹ anh thôi mà. Không sao đâu, đúng rồi, cảnh ở Mộc Độc cổ trấn cũng đẹp lắm, anh có thể dẫn em đi xem.”

Sau đó, anh liệt kê cho cô nghe một vài cảnh đẹp ở Tô Châu, ví dụ như phố Sơn Đường, Chuyết Chính Viên, hệt như đang làm hướng dẫn viên cho bạn thân vậy.

Khi xe sắp đến ga tàu hỏa thì Hình Viễn nhận được một cuộc gọi, vì ở rất gần nên Lục Dao nghe rõ người trong điện thoại nói: “Đồn phó, đã liên hệ được với bố mẹ của đứa bé và xác nhận được đứa bé trong ảnh rồi, nhưng vẫn chưa rõ thân phận của tên tội phạm kiêm kẻ tình nghe, có hành động không?”

“Có!” Sau chỉ thị đơn giản đó, anh ngắt điện thoại, ánh mắt nhìn gã đàn ông kia trở nên sắc bén, cơ bắp toàn thân cũng căng ra trong tư thế sẵn sàng.

Xe buýt chầm chầm giảm tốc độ, chuẩn bị dừng lại, gã đàn ông được cho là tội phạm kiêm kẻ tình nghi đứng dậy, bước ra cửa để xuống xe. Lúc này, Hình Viễn đột ngột đứng bật dậy, bước đến gần gã đàn ông đó, hỏi: “Anh đến ga tàu phải không?”

Gã đàn ông cảnh giác nhìn anh, sự cảnh giác đó rõ ràng là biểu hiện chột dạ.

Hình Viễn lại hỏi: “Đứa bé này là con trai anh à?”

“Không liên quan đến cậu!”

Gã đàn ông buông ra một câu rồi định xuống xe, Hình Viễn tóm lấy anh ta, nói: “Đợi đã, tôi là cảnh sát, xin hãy xuất trình chứng minh thư nhân dân!”

Gã đột nhiên dùng sức thoát khỏi anh, lao xuống cửa xe. Hình Viễn đã có sự chuẩn bị sẵn, giơ chân ra ngáng đường, còn tay thì giơ lên chặn người đàn ông đó lại. Tay của Hình Viễn đưa ra với tốc độ rất nhanh, gã đàn ông cho là Hình Viễn muốn tấn công hắn ra nên đưa đứa bé ra trước che chắn, không ngờ Hình Viễn lao đến dùng một tay cướp lấy đứa bé ôm vào lòng, còn gã đàn ông kia thì nhân cơ hội đó giằng ra, chạy xuống khỏi xe buýt. Khi hắn ta vừa đặt chân xuống đất, một toán cảnh sát đã vây đến, ép người hắn áp xuống mặt đường, không thể chạy trốn được nữa.

Hình Viễn quay người giao đứa bé cho Lục Dao, nói dứt khoát: “Cô ôm đứa trẻ này và theo chúng tôi về lấy lời khai nhé!”

“Được ạ.”

Nhìn bóng lưng quả quyết và nhanh nhẹn của anh, Lục Dao chỉ cảm giác trái tim băng giá đóng khép đã lâu của mìnhbỗng tan thành nước, không biết chảy về đâu…
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Quản trị tài chính giúp tối đa hóa lợi nhuận của doanh nghiệp từ việc quản trị nguồn vốn có hiệu quả, là một trong những chức năng cơ bản nhưng rất quan trọng với sự phát triển của doanh nghiệp trong tương lai. Nếu bạn đang quản trị doanh nghiệp hay đơn thuần là nhân viên kế toán, tài chính trong công ty thì cũng không thể bỏ qua những kinh nghiệm quản trị trên trang dân tài chính chẳng hạn như tự động copy công thức trong excel, Tra cứu CMND những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status