Anh nghĩ anh sẽ không thích em

Quyển 2 - Chương 10


Editor: Puck

Mặc dù Thư Mật Nhi lần nữa yêu cầu Úy Học Nghiêu nhanh chóng đi về, nhưng anh vẫn kiên trì đưa cô về nhà, Thư Mật Nhi không từ chối được, đành đồng ý rồi.

“Đến rồi, anh về đi.” Thư Mật Nhi không muốn để anh đưa mình vào nhà.

Môi Úy Học Nghiêu mấp máy, muốn nói gì đó, nhưng vẫn nhịn được, anh và Mật Mật, đã xác định rõ ràng không có khả năng, chỉ trách, số mệnh quá trêu cợt người.

“Được, anh nhìn em lên lầu.” Anh gật đầu, trong tròng mắt đen đầy ắp thâm tình phức tạp.

Thư Mật Nhi không đành lòng nhìn tiếp, vội vàng xoay người rời đi, không phải là của cô, tội gì lưu luyến nữa?

Về đến nhà, cô vốn tưởng rằng sẽ thấy Mạc Đông Lăng chơi game, kết quả nửa bóng người cũng không thấy, bên trong phòng yên tĩnh, cô gõ cửa phòng khách, không có ai, không khỏi cảm thấy kỳ quái, anh chạy đi đâu?

Một mình ngồi trên ghế sa lon kinh ngạc ngẩn người, trong đầu rối một nùi, lúc thì là bóng dáng của Úy Học Nghiêu, lúc lại thỉnh thoảng có bóng dáng của Mạc Đông Lăng...

Đột nhiên, chuông báo tin nhắn trên điện thoại di động vang lên.

Cô cầm lên nhìn, là bạn tốt Caroline gửi tin đến: ‘Hì hì! Chúc cậu và tiểu Lăng tử có một đêm tốt đẹp tối nay ~~’

‘Cậu nói bậy bạ gì vậy?’ Cô nghi ngờ hỏi lại.

‘Hành động anh ấy đội mưa mang ô không làm cho cậu cảm động sao? Toàn thân ướt đẫm, cùng nhau về nhà tắm nước nóng, sau đó... “Này nọ í é í é” “Này nọ í é í é” đó!’ Caroline nhanh chóng nhắn tin lại.

Thư Mật Nhi không hiểu nhìn chằm chằm điện thoại di động hồi lâu, gửi tới: ‘Anh ấy chưa đưa ô cho tớ.’

‘Không thể nào! Lăng Đông Mạc còn cố ý hỏi địa chỉ trường học của chúng ta, chính miệng anh ấy nói, sao sẽ giả được?’

‘Anh ấy thật sự không đưa ô cho tớ, ngược lại... Úy Học Nghiêu xuất hiện.’

Sau đó hai phút, Caroline gọi điện thoại trực tiếp đến, hỏi thẳng.

【Cậu nói cái gì? Úy Học Nghiêu xuất hiện? 】

“Ừ, tớ cũng rất buồn bực, vì sao anh ấy lại tới, anh ấy đưa tớ về nhà.” Thư Mật Nhi bình tĩnh nói.

Đầu bên kia yên lặng hai giây, đột nhiên kêu lên: 【Hỏng rồi! Lăng Đông Mạc nhất định nhìn thấy! 】

Khóe miệng Thư Mật Nhi co giật mấy cái, “Không thể nào, tớ không nhìn thấy anh ấy?”

【Cái gì không! Tớ còn không biết cậu sao, một khi tên khốn kiếp Úy Học Nghiêu đứng trước mặt cậu, trong mắt cậu còn nhìn thấy những người khác sao? Ôi! Đáng thương cho bạn nhỏ Lăng, nhất định núp ở đâu đó len lén đau lòng rồi. 】

Caroline than thở nói, suy đoán của cô thật sự không sai.

Chân mày Thư Mật Nhi nhíu lại, suy nghĩ một chút tình cảnh vừa rồi, quả thật cô không để ý đến xung quanh, chẳng lẽ nói, Mạc Đông Lăng thật sự thấy mình và anh Nghiêu?

“Có nghiêm trọng như cậu nói không? Anh ấy sẽ không.” Cô ngập ngừng nói.

【Nói thật với tớ, hai người không hôn môi chứ? 】

“Không có.” Thư Mật Nhi vội vàng trả lời.

【Vậy... Ôm? 】

“Tớ từ chối, nhưng anh ấy van xin tớ die end anl equ ydo nn đây là lần cuối cùng, tớ thật sự không đành lòng từ chối.” Giọng Thư Mật Nhi ỉu xìu.

Caroline giận, 【Hừ! Cũng biết cậu không có khí phách như vậy! Lần này thì hay rồi, bạn trai hiện tại gặp được cậu và bạn trai cũ ôm nhau một chỗ, thật sự hỏng bét! 】

“Chúng tớ không phải bạn trai bạn gái.” Thư Mật Nhi giải thích.

【Vậy là cái gì? 】 Caroline hỏi ngược lại.

Thư Mật Nhi thoáng cái bị cô ấy hỏi khó rồi, hồi lâu không nói tiếp được, rốt cuộc là quan hệ gì đây?

“Tớ cũng không biết.”

【Vậy không được rồi, bạn trai bạn gái chính từ quan hệ mập mờ dần phát triển thành, Lăng Đông Mạc không ở nhà hả? 】

“Ừ, tớ trở lại thì không thấy người.”

【Tám chín không thiếu mười đang núp ở bên ngoài khổ sở, gọi điện thoại cho anh ấy đi. 】

Trên trán Thư Mật Nhi đầy vạch đen, trong lòng không biết nên vui mừng hay khổ sở...

“Cậu... Tối có quay lại chứ?” Cô nói sang chuyện khác.

【Không trở về, để cho hai người có đầy đủ không gian phát triển, phải biết, có lúc vận động trên giường không chỉ giải quyết vấn đề giữa hai người, còn có thể xúc tiến tình cảm của cả hai, rất nhiều chỗ tốt đó! 】 Caroline cười đến mập mờ.

Thư Mật Nhi đỏ ửng mặt nói: “Không nói nữa, tớ đi tắm.”

Cúp điện thoại xong, cô vào phòng tắm, thoải mái dễ chịu ngâm nước nóng, xua tan toàn bộ khí lạnh khi gặp mưa vừa rồi, sau khi ra ngoài lại uống một ly nước nóng.

Mắt thấy đồng hồ báo thức trôi qua từng giờ, người nào đó còn chưa trở lại, Thư Mật Nhi không khỏi lo lắng, anh vẫn còn chưa quen thuộc với cuộc sống ở đây, sẽ không lạc đường chứ?

Cô nghĩ, nếu qua mười hai giờ mà anh chưa về, thì gọi điện thoại cho anh.

Điện thoại vừa mới gọi đi, đã truyền đến một tràng tiếng gõ cửa, tiếng chuông gần trong gang tấc, cô nhìn qua mắt mèo die nda nle equ ydo nn thấy là anh, vội vàng mở cửa, nhưng không ngờ anh giống như một ngọn núi khổng lồ đè về phía cô.

“À... Thì ra em ở nhà!” Cả người Mạc Đông Lăng toàn mùi rượu, chính là dáng vẻ say rượu, đã quá say.

Thư Mật Nhi vội vàng đỡ anh, nhưng anh thật sự quá nặng, lại cao hơn cô một cái đầu, sao chịu được trọng lượng của anh, liên tiếp quay ngược lại, gót chân vừa đúng trượt đến ghế sa lon.

Hai người “Rầm” một cái té trên ghế sa lon, nữ dưới nam trên.

“Anh uống say rồi.” Thư Mật Nhi có ý đẩy người đàn ông uống say không biết gì nằm trên người mình.

“Tôi không có, ai nói tôi uống say, tôi rất tỉnh táo.”

Mạc Đông Lăng phun ra mùi rượu trả lời, nói như vậy, người uống càng say càng nói mình không say.

“Được, anh không say, vậy anh đi tắm trước.” Thư Mật Nhi chỉ có thể theo lời anh.

“Không tắm.” Mạc Đông Lăng chợt toét miệng cười, như đứa bé bự.

Thư Mật Nhi bị anh đánh bại, trong lòng dâng lên một cảm giác nói không ra, nếu như anh thật sự bởi vì mình như vậy, chẳng lẽ, anh đã...

Khi cô vẫn còn đang mơ màng, đôi môi đột nhiên bị người chiếm giữ, khí tức phái nam nồng nặc, mùi rượu làm cho người ta say mê, còn có kỹ thuật hôn thông thạo của anh.

“Ưmh...” Thư Mật Nhi giùng giằng.

Nhưng cô hoàn toàn không lay chuyển được Mạc Đông Lăng chút nào, chỉ có thể bị ép buộc thừa nhận, đây cũng không phải là lần đầu tiên hai người hôn môi, mỗi một lần hôn cũng có thể mang lại cho cô rung động không giống nhau như vậy.

Cô không thể không thừa nhận, bản thân không hề ghét nụ hôn của anh chút nào, thậm chí, còn hơi thích.

Mạc Đông Lăng hôn rất điên cuồng, giống như muốn ăn cô vào trong miệng, bàn tay càng thuần thục luồn vào trong váy ngủ của cô, đẩy áo ngực ra, đặt lên chỗ mềm mại này.

“Không...”

Thư Mật Nhi ưm ra tiếng, cô ngạc nhiên phát hiện giọng nói của mình không giống như chống lại, ngược lại giống như mời gọi, quyến rũ tận xương.

Mạc Đông Lăng buông lỏng cái miệng nhỏ nhắn thở không nổi của cô ra, ngược lại dịu dàng mút hôn nơi cần cổ thơm mát của cô, đầu tiên là đôi môi, sau đó thè lưỡi ra liếm, chọc cho Thư Mật Nhi thở gấp liên tiếp.

Cô không biết thân thể mình trở nên nhạy cảm như vậy từ khi nào rồi, dưới hôn và vuốt ve của anh, đã hoàn toàn mất năng lực chống lại, cả người xụi lơ mặc cho anh đòi hỏi.

“Mật Mật...”

Một tiếng kêu êm ái chợt chạm vào đáy lòng Thư Mật Nhi, cô biết tối nay mình muốn lún sâu.

Mạc Đông Lăng nhanh chóng cởi quần ngủ trên người cô xuống, sau đó là áo ngực, cuối cùng là quần lót, Thư Mật Nhi nằm trên ghế sa lon thở gấp không đều đặn, hoàn toàn không có hơi sức chạy trốn.

Khi thấy cơ bụng tám múi điêu luyện trên người anh, đường cong căng cứng thì gương mặt không khỏi ửng đỏ, vóc người khêu gợi của đàn ông luôn khiến phụ nữ mơ màng vô hạn.

Rượu cồn khiến cho Mạc Đông Lăng cảm thấy trong cơ thể có một đốm lửa đang thiêu đốt, chạy dài xuống, không thể ngăn chặn.

Anh vội vã cởi chướng ngại vật còn sót lại trên người ra, động thân đâm vào, không ngờ chính là, bên trong vừa ướt vừa trơn, đi vào không tốn chút hơi sức nào, thẳng vào chỗ sâu.

Thoáng cái hấp thụ tất cả mềm đẹp, rõ ràng không chỉ một lần cảm nhận khiêu khích làm người ta hít thở die enda anle equu ydonn không thông này, nhưng mỗi một lần đều giống như trải nghiệm lần đầu tiên, để cho anh muốn ngừng mà không được.

Bên trong giống như có một khoảng trời riêng âm u, luôn có thể khiến cho người ta vui sướng không ngừng, tạo ra khoái cảm và kích thích khác thường.

“Ừ...”

Thư Mật Nhi ngẩng đầu mềm mại hừ đáng yêu, hai chân vòng chặt ngang hông gầy gò của anh, cô đã bị anh làm cho hoàn toàn mất đi lý trí, trên người truyền tới khoái cảm như một tấm lưới rậm rạp chằng chịt quấn chặt lấy cô.

Mỗi lần đều đến rìa sắp hít thở không thông, lại bị người kéo lại, lặp đi lặp lại, cô cảm giác mình sắp nổ tung!

Động tác của Mạc Đông Lăng cũng càng ngày càng thô lỗ, chỗ kia bao trùm lấy nóng nực của anh cuồn cuộn chảy ra nước hoa ngọt ngào, vách trong nhạy cảm tham lam quấn anh, thoải mái khiến cho anh thiếu chút nữa điên mất, cảm giác này trừ Thư Mật Nhi ra không ai có thể cho anh.

Anh thoáng lui ra, lại hung hăng vọt vào, xâm nhập tận đỉnh.

“A -” Thư Mật Nhi không chịu nổi, kêu to ra tiếng.

Anh tiến tới ngậm môi cô, nuốt tiếng kêu của cô vào, khẽ mút cánh môi cô, eo, bụng bắt đầu nhanh chóng rung động, lại hung hăng mãnh liệt, chạm thẳng đến hoa tâm mẫn cảm nhất của cô.

Thư Mật Nhi bất lực dựa theo anh, cô cảm thấy mình giống như một chiếc thuyền nhỏ bập bềnh trên mặt hồ, lung la lung lay, không biết khi nào mới có thể ngừng lại.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Với những hình ảnh đẹp và những câu nói hay, stt hay, châm ngôn hay sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang tạp chí ảnh đẹp chẳng hạn như 15 hinh anh nu sinh dep khong che vao dau duoc, nhung cau noi hay ve cuoc song hang ngay 3 rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại tapchianhdep.com.

loading...
DMCA.com Protection Status