Bắc Tống phong lưu

Chương 1036-2: Vất vả nho nhỏ ngang với khích lệ (2)


Lý Kỳ lại khoát tay nói:

- Thôi được rồi, chuyện này cũng không thể trách các ngươi được. Đoàn đội này của các ngươi cũng vừa mới thành lập không lâu. Về chế độ chắc chắn cũng có chút sơ hở, chỉ cần nói thiên ý như vậy là được. Tuy nhiên, nếu có lỗ hổng, chúng ta cũng phải nghĩ cách sửa chữa. Các ngươi cũng có thể nói ý kiến của các ngươi. Tóm lại, ta nhất định phải là người đầu tiên, biết tin mà ta muốn biết.

Trong lòng tính toán, nên đi xây dựng một chế độ hoàn thiện. Nhưng, bên trong lại có vấn đề tồn tại. Đó chính là hắn cũng không dám nói hết tâm tư của mình cho những người này biết được. Cứ như vậy, những tên săn tin này làm sao có thể phân biệt được tin nào quan trọng hay không?

Suy nghĩ một hồi, hắn lại nói:

- Như vậy đi, ta sẽ trở về lập ra các khu vực trọng điểm. Trong mấy khu vực, một khi có bất kỳ động tác khác thường, các ngươi phải nhanh chóng thông báo cho ta.

- Vâng.

Những người đó đồng thanh đáp.

Lý Kỳ lại nói:

- Đúng rồi, về động tĩnh gần đây của Quách Phó soái, các ngươi còn biết gì nữa?

Tên hòa thượng đó nói:

- Quách Phó soái hành sự rất cẩn thận. Chúng tôi cũng có người theo dõi ông ta, nhưng đều bị mất dấu.

Không sai, không sai, mặc dù Quách Dược Sư không biết mình bố trí một lượng lớn kẻ săn tin trong kinh thành. Nhưng, ông ta chắc chắn sẽ đề phòng mình ra tay, tuyệt đối không thể để lại bất kỳ dấu tích nào. Lý Kỳ khẽ gật đầu.

Tên thuyền gia đó bỗng nói:

- Thuộc hạ của ta mấy hôm trước đã thấy Quách Phó soái lên một du thuyền rồi.

Lý Kỳ ồ lên một tiếng, nói:

- Một mình ông ta sao?

- Cũng không phải, còn có một người nữa, chỉ là người đó ta chưa từng gặp.

Người đó khẳng định chính là Cảnh Trọng Nam. Thằng nhãi đó vẫn luôn ở bên cạnh Triệu Hằng, sống trong cung. Họ không quen cũng là điều đương nhiên. Hai mắt Lý Kỳ nhắm lại, trầm ngâm một hồi, bỗng lên tiếng:

- Các ngươi lập tức điều tra rõ chuyện này cho ta.

- Tuân mệnh.

……

Mặc kệ Lý Kỳ tức giận thế nào, Quách Dược Sư cũng đã đi rồi. Tức cũng chẳng để làm gì, bây giờ hắn phải làm là làm thế nào nhằm vào biến số này để đưa ra bố trí tương ứng. Do đó, từ lần trước hắn tới phủ Thái úy thăm dò chuyện này, cũng không hề nói gì về chuyện này, làm việc gì cũng đều không xảy ra bình thường.

Tuy nhiên, còn có một chuyện gấp cần phải hắn đích thân ra tay. Đó chính là còn phải tặng bánh sinh nhật cho Nhu Phúc Đế Cơ.

Hôm nay là sinh nhật 13 tuổi của Nhu Phúc Đế Cơ. Lý Kỳ từ sáng sớm đã vào cung. Nhưng, trước tiên hắn là để Lỗ Mỹ Mỹ đem nguyên liệu tới ngự thiện phòng, còn mình thì đi về phía con đường đông cung. Rõ ràng, hắn đang đợi một người.

Không bao lâu sau, chỉ thấy bên trái một hàng người tới, dẫn đầu là một người đàn ông 50 tuổi, để chòm râu dê, mặc quan phục, mặt mày hớn hở.

Người này là Cảnh Trọng Nam.

Lý Kỳ không có ấn tượng gì về người này, nhìn Cảnh Trọng Nam thầm nghĩ khẩu vị của Thái tử quá nặng, không ngờ lại thích một lão già. Không đúng, không đúng, xem ra lời đồn trong cung không đúng. Nhưng trừ phi quan hệ **, lão già này có thể nhận được sự tín nhiệm của Thái tử như vậy. Xem ra cũng không phải là hạng người hời hợt, có lẽ cũng là một loại người với Vương Phủ.

Chỉ từ ngoại hình của Cảnh Trọng Nam, Lý Kỳ đã có được một sự đánh giá mới.

Mặc dù Lý Kỳ không có ấn tượng gì về Cảnh Trọng Nam. Nhưng Cảnh Trọng Nam có lẽ lại nhận ra Lý Kỳ. Thấy Lý Kỳ đứng ở bên đường, liền bước lên, chắp tay nói:




- Hạ quan Cảnh Trọng Nam bái kiến Kinh tế sử.

Lý Kỳ chắp tay hồi một lễ, cười nói:

- Cảnh chiêm sự, trở về đông cung cảm giác thế nào?

Cảnh Trọng Nam liền nói:

- Tất cả đều là nhờ vào hồng phúc của Kinh tế sử. Cảnh mỗ vẫn luôn ghi khắc trong lòng.

Lý Kỳ khiêm tốn nói:

- Đâu có, đâu có, tiện tay mà thôi, Cảnh chiêm sự nói quá lời rồi.

Cảnh Trọng Nam hỏi:

- Có lẽ Kinh tế sử tới tìm Thái tử điện hạ.

Lý Kỳ khoát tya nói:

- Kỳ thực hôm nay ta tới là để tìm Cảnh Trọng Nam.

Cảnh Trọng Nam sửng sốt. Y và Lý Kỳ không hề có giao tình gì. Lý Kỳ bỗng nhiên tới nhà, không khỏi khiến cho y cảm thấy có chút nghi ngờ, liền nói:

- Không biết Kinh tế sử tìm hạ quan có chuyện gì dặn dò?

Lý Kỳ nhìn xung quanh, đưa tay ra nói:

- Có thể dừng một chút nói chuyện không?

Tim Cảnh Trọng Nam bỗng thấy lo lắng, liên tục gật đầu, bước sang bên cạnh với Lý Kỳ. Lý Kỳ cười nói:

- Cảnh chiêm sự, ngài cõ lẽ cũng biết gần đây triều đình đang chống tham nhũng chứ?

Cảnh Trọng Nam nghe xong liền tái mặt. Đó cũng chính là tiếng sét ngang qua, liền gật đầu:

- Đương nhiên biết, Thái tử điện hạ cũng vẫn rất ủng hộ.

Lý Kỳ cười mà như không cười nói:

- Nếu ngươi đã biết, vì sao còn muốn bí quá hóa liều?

Trong mắt Cảnh Trọng Nam lộ rõ vẻ hoang mang, nói:

- Không biết lời này của Kinh tế sử là có ý gì?

Lý Kỳ bỗng lấy một bức thư từ trong tay áo ra, nói:

- Ngươi tự xem đi.

Cảnh Trọng Nam mở ra xem, trừng mắt kinh ngạc. Trong đó viết chính là quá trình y và Quách Dược Sư gặp nhau, cái gì số lượng, thời gian, địa điểm đều được ghi rất cụ thể. Ngoài số tiền hối lộ khá mơ hồ ra, thời gian, địa điểm đều vô cùng chính xác.

Hù chết đồ chó hoang ngươi rồi. Lý Kỳ bình thản nói:

- Thực không dám giấu, Thị vệ bộ có người tố cáo với ta, nói Phó soái và Cảnh chiêm sự có chuyện tư thông với nhau.



Cảnh Trọng Nam toát mồ hôi, hai tay bắt đầu run lên, nói:

- Chuyện … chuyện ….

Lý Kỳ liền đưa tay ra nắm lấy cổ tay phải của Cảnh Trọng Nam, hù Cảnh Trọng Nam kinh hãi kêu lên một tiếng. Lý Kỳ tựa đầu tới, cười nói:

- Cảnh chiêm sự, vì sao ngươi lại căng thẳng thế? Chớ không phải là ….

- Ta …. Ta không căng thẳng. Đây rõ ràng có người muốn vu tội cho ta. Kinh tế sử, ngài phải làm chủ cho hạ quan!

Cảnh Trọng Nam run rẩy nói.

Lý Kỳ cười híp mắt lại không nói. Nụ cười này lại khiến cho Cảnh Trọng Nam càng sởn tóc gáy. Bởi vì y cũng không hiểu trong lòng Lý Kỳ rốt cuộc là đang muốn gì?

Bỗng nhiên, Lý Kỳ buông tay ra, cười ha hả nói:

- Đây đương nhiên là vu cáo rồi. Ta không cần hỏi cũng biết, Cảnh chiêm sự ngài cứ yên tâm. Người tố cáo đó ta đã trừng phạt một trận rồi. Thật đúng là không có mắt, dám vu tội cho Cảnh chiêm sự, ta sao có thể tha cho hắn ta được.

Thần kinh cổ Cảnh Trọng Nam kéo căng lập tức được thả lỏng. Cả người đều như sắp thoát khỏi tê liệt ngã khuỵu xuống đất. Nhưng sau đó lại lấy lại được tinh thần nói:

- Kinh tế sử thật là có tuệ nhãn, nhìn rõ mọi việc.

Lý Kỳ lắc đầu, cười nói:

- Cảnh chiêm sự quá khen rồi. Chúng ta đều từng nhận ân huệ của Thái tử, Lý Kỳ há có thể không tin Cảnh chiêm sự sao? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, may mà thư tố cáo này rơi vào tay ta, nếu không dù là có người tác động, đó cũng có khả năng bị người ta lợi dụng, ảnh hưởng tới Thái tử điện hạ thì không tốt. Cho nên, từ nay về sau Cảnh chiêm sự nhất định phải cận thận mới được.

Cảnh Trọng Nam thấy Lý Kỳ chủ động nhắc tới Thái tử, biết mình đã cần không lo rồi giờ mới thở phào nhẹ nhõm, cười nói:

- Kinh tế sử nói phải, hạ quan xin ghi nhớ trong lòng.

Lý Kỳ mỉm cười, bỗng lấy ra một chiếc thẻ đồng từ trong áo ra nói:

- Cảnh chiêm sự, đây là thẻ hội viên của Túy Tiên Cư chúng tôi. ngươi rảnh thì tới ủng hộ, đừng cứ mãi ngốc ngếch trong cung, cẩn thận buồn mà phá hỏng.

Cảnh Trọng Nam liền nói:

- Có câu vô công bất thu lộc. Hơn nữa, Kinh tế sử đã giúp hạ quan lớn như vậy, hạ quan sao dám nhận?

- Cảnh chiêm sự khinh thường Túy Tiên Cư của ta?

- Đương nhiên không phải rồi.

- Vậy thì nhận đi.

Cảnh Trọng Nam thịnh tình không thể từ chối. Hơn nữa giao tình tốt với Lý Kỳ, đối với y cũng có nhiều điểm tốt. Do đó liền cười:

- Vậy hạ quan từ chối thì bất kính rồi.

Lý Kỳ gật đầu nói:

- Được rồi, bức thư này ngươi giữ lại đi. Ta phải trở về ngự thiện phòng làm việc rồi. Nhớ, bây giờ có lẽ là thời khắc quan trọng, mọi việc đều phải cẩn thận.

- Vâng vâng vâng, hạ quan ghi nhớ, Kinh tế sử xin đi thong thả.

- Cáo từ.

Lý Kỳ vừa quay người bước đi, khóe miệng lại hiện rõ nụ cười khó có thể nắm bắt được. Nhưng, hai mắt lại nhìn ra một tia lửa hận

Ngự thiện phòng

Một tên tiểu thái giám đứng trước cửa nói:

- Nhu Phúc Đế Cơ nói, do vì mấy ngày trước, phụ hoàng đã hạ chỉ, muốn chống tham nhũng. Thân là con cái, càng phải làm gương. Hôm nay dù là sinh nhật 13 tuổi của ta, nhưng tất cả đều giản lược, chỉ cần một món ăn là được rồi.

- Tiểu nhân tuân mệnh.

Các đầu bếp của ngự thiện phòng hành lễ nói.

Chờ sau khi tiểu thái giám đi rồi, Tả Bá Thanh liền nhìn Lý Kỳ nói:

- Chuyện này đã là lần thứ ba rồi.

Lý Kỳ gật đầu nói:

- Ta đếm được rồi.

- Mặc dù Nhu Phúc Đế Cơ không nói với ngươi tiếng nào. Nhưng nàng rõ ràng là đã cử người tới quan sát ngươi có làm bánh sinh nhật hay không, e là sợ ngươi lẩn mất.

Tả Bá Thanh cười ha hả nói.

Lý Kỳ tức giận nói:

- Cái gì mà sợ ta lẩn mất chứ? Tả đại ca, ca nói một câu có lương tâm đi. Lý Kỳ ta là loại người này sao?

Tả Bá Thanh không hề do dự nói với Lý Kỳ:

- Đúng.

Mẹ kiếp!

Lý Kỳ quả đoán, trợn mắt lên nhìn, nói:

- Thật không nên đem chuyện này nói cho ngươi biết.

Tả Bá Thanh bật cười ha hả nói:

- Theo ta thấy, Nhu Phúc Đế Cơ cái này gọi là một lần bị rắn cắn, 10 năm sợ dây thừng.

- Tả đại ca, ca có đọc sách không, có thể đổi một câu khác không? Không phải chính là một chiếc bánh sinh nhật mà đánh đồng ta với rắn đấy chứ?

Lý Kỳ tức giận lắc đầu.

Lỗ Mỹ Mỹ bỗng đứng lên nói:

- Sư phụ, bánh sinh nhật đã chuẩn bị xong rồi, nhưng bắt đầu làm hoa.

- Bắt đầu đi.

Lý Kỳ nhếch miệng lên mỉm cười tự tin.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Trang web 10Hay.com chia sẻ các nội dung top 10 cái nhất ở Việt Nam và trên Thế giới bao gồm khoa học công nghệ, mua sắm, địa điểm, dịch vụ, sản phẩm, công ty... Chúng tôi thu thập, thống kê và xếp hạng top 10 giúp bạn tham khảo những thông tin hữu ích dễ dàng và nhanh chóng. Tuyển chọn hàng ngàn điều top thú vị trên trang 10 hay chẳng hạn như 10 bo phim hay ve tinh yeu thay tro, top 10 cuon sach hay ve cuoc song rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status