Bắc Tống phong lưu

Chương 1437-1: Tình thánh vừa ra tay, đã biết có hay không có (1)


- Tất cả đều nằm xuống?

Hồng Thiên Cửu che mũi miệng, rất nhanh phẩy phẩy tay, hiển nhiên là y biết thứ đang phiêu tán trong không trung là cái gì.

Sài Thông mới vừa rồi cũng thấy rõ ràng, trong lòng của y hiểu được, Mã Kiều này vừa ra tay, bọn họ sẽ không việc gì, cũng may mới vừa rồi đánh quá đủ nghiện, nên giả bộ mạnh mẽ, cũng đều đã giả bộ, không khỏi nhìn về phía Cao Nha Nội, vốn là muốn chiếu theo quy trình oán giận y vài câu, có thể thấy được Cao Nha Nội bị đánh giống như đầu heo vậy, xanh một mảng, tím một mảng, lời đã đến bên miệng, lại nuốt trở về, không đành lòng nói ra miệng a.

Có thể giả chết sao?

Đương nhiên không được, đánh chó mù đường, đây vẫn là việc mà Cao Nha Nội thích làm nhất.

- Đồ chó hoang, sao các ngươi không bắt nạt nhiều thêm chút, hôm nay lão tử sẽ giẫm chết lũ các ngươi.

Cao Nha Nội nghiến răng nghiến lợi, nhắm ngay một tên, giẫm lên một phát thật mạnh.

Lý Kỳ thật đúng là sợ thằng nhãi này gây ra án mạng, khẩn trương đi tới, giữ chặt Cao Nha Nội, nói: - Đủ rồi, đủ rồi.

Cao Nha Nội vừa thấy là Lý Kỳ, vung mạnh tay lên, bi phẫn nói:

- Lý Kỳ, ngươi --- ngươi thật sự là làm ta quá thất vọng rồi, thấy ta bị người --- cùng người đánh nhau, cũng không đến hỗ trợ.

Năng lực kháng đòn của thằng nhãi này, thật đúng là mạnh nha, bị người đánh cho sắp thành đầu heo rồi, mà vẫn còn long tinh hổ mãnh như vậy. Lý Kỳ hừ nói: - Ngươi không biết xấu hổ trách ta? Ngươi mới vừa rồi chỉ bảo Sài Thông, không bảo ta, ta còn tưởng rằng ngươi đối với ta có ý kiến rồi.

Cao Nha Nội kinh ngạc nói: - Thật sao? Ta không có gọi ngươi?

Lý Kỳ hừ nói: - Nếu ngươi không tin, đại khái có thể hỏi Sài Thông một chút a!

Sài Thông nói: - Lần sau nhớ kỹ, gọi Lý Kỳ trước, nếu ngươi không chống nổi, ta sẽ không đứng nhìn bàng quan đấy, nhưng hắn thì sẽ.

Hồng Thiên Cửu quyệt miệng nói: - Loại sự tình này còn cần gọi sao.

Nguyên bản Cao Nha Nội đã bị lừa. Nghe thấy Hồng Thiên Cửu nói như vậy, lập tức nói: - Đung đây, đúng đấy, việc này ngươi hẳn nên tự giác mới phải.

Ta tự con em ngươi, ngươi là khắc tinh, lần nào gặp ngươi mà có chuyện tốt chứ, cùng ngươi đi xem Tây Hồ, thiếu chút nữa là chết ở nơi đó. Mỗi lần nhìn thấy ngươi, đều là cửu tử nhất sinh, xem ngươi bị quần ẩu, ta con mụ nó mới thật cao hứng. Lý Kỳ đôi mắt vừa chuyển, nhỏ giọng nói: - Nha Nội, ta đây chính là giúp ngươi, ồ, ngươi cũng đừng không biết tốt xấu.

Chẳng lẽ trong đó có huyền cơ khác? Cao Nha Nội liếc xéo, hồ nghi nhìn Lý Kỳ.

Lý Kỳ chỉ sợ ánh mắt loại này của thằng nhãi này, tiếp tục nói phét: - Ngươi suy nghĩ một chút xem, ngươi tại sao lại ở trong này, vì sao không giống trước kia, đánh không lại liền trốn, không phải là vì ừ ừ ---

Hắn nói xong đưa ánh mắt sang nhìn trên người Tô Vân.

Cao Nha Nội bắt đầu xoa xoa cằm, đây là tiết tấu bị lừa dối a!

Lý Kỳ khẩn trương rèn sắt khi còn nóng nói: - Nếu ta ngay từ đầu để cho Mã Kiều ra tay, một cái cơ hội tốt như vậy, chẳng phải là bỏ lỡ một cách vô ích sao, hiện giờ ngươi nhìn mà xem, ánh mắt Tô Vân nhìn ngươi đều tràn đầy ái mộ, giá trị a! Ta chính là không muốn phá hư chuyện tốt của Nha Nội ngươi nha. Ngươi phải hiểu được khổ tâm của ta.

- Phải không?

Cao Nha Nội mừng rỡ, đang chuẩn bị quay đầu lại. Lý Kỳ vội nói: - Đừng quay đầu, nếu không liền bị vạch trần rồi. Trong lòng lại nghĩ, với cái đầu heo ngươi hiện tại này, đi tới chỗ nào, mà không làm cho người ghé mắt cơ chứ!

Cao Nha Nội trong lòng thầm vui mừng, ngoài miệng lại nói:

- Được rồi, lần này liền tha thứ ngươi.

Sài Thông thấy Lý Kỳ nói mấy câu, Cao Nha Nội liền đổi giận thành vui, thầm nghĩ, nếu ta có tài ăn nói này của Lý Kỳ thì tốt rồi.

Hồng Thiên Cửu đột nhiên tò mò hỏi: - Ca ca, những thứ này đều vì nguyên nhân gì, ngươi tại sao lại cùng bọn chúng đánh nhau?

- Đây--- đây đều tại ta.

Lúc này, Tô Vân đột nhiên đi tới, hai mắt đẫm lệ nói: - Là ta làm hại Nha Nội bị người ta đánh.

- Không phải là bị đánh, là đánh nhau, đánh nhau.

Cao Nha Nội vội vàng biện giải, đây thật là phùng má giả làm người mập a, đánh nhau và bị đánh lại có thể là hai chuyện khác nhau.

Lý Kỳ cười nói: - Vị này chính là Tô nương tử đi.

- Đúng là dân phụ.

Tô Vân nhẹ nhàng thi lễ.

Cao Nha Nội lập tức nói: - Người nọ là --- là nửa đông chủ của Túy Tiên sơn trang, sau này cô thiếu gì hỏi hắn là được.

Lý Kỳ nghe Cao Nha Nội chuẩn bị báo ra danh hiệu của hắn, trong lòng căng thẳng, sau khi nghe được nửa câu, lúc này mới yên lòng lại, nghĩ thầm rằng, người này thực cái gì cũng coi là của mình. Nhưng cũng không nhiều lời, chỉ bằng tài lực và tính nhỏ mọn của Cao Nha Nội, làm sao có thể đem cơ hội tốt như vậy tặng cho hắn, hỏi: - Cuối cùng là chuyện gì xảy ra?

Nói xong tay hắn chỉ mạnh về hướng Cao Nha Nội, nói: - Nha Nội, ngươi đừng nói chuyện. Việc này nếu để cho Cao Nha Nội giảng giải, nếu không nói đến ngày mai, có khi cũng nói không rõ ràng.

Cao Nha Nội trong lúc nhất thời cũng bị dọa.

Tô Vân nghe Lý Kỳ là đông chủ của Túy Tiên sơn trang, không dám chậm trễ, ngừng khóc, đem trọn chân tướng sự kiện nói cho Lý Kỳ.

Nói cho cùng, vẫn là tiền đang tác quái.

Lúc trước vì Tô Vân không sinh được con, bị trượng phu nàng bỏ, mà phụ mẫu Tô Vân lại đều đã mất, không có chỗ để đi, là mẹ chồng nàng thấy nàng đáng thương, vì thế liền cho nàng một gian nhà lá để ở, cũng chính là cửa tiệm hiện tại kia, khi đó ai có thể nghĩ đến, Lý Kỳ lại xây dựng sơn trang ở chỗ này, vì thế Tô Vân ở nơi này làm điểm mua bán nhỏ, không đủ ăn.

Mãi đến sau này, Điền thợ mộc chọn mảnh đất này, bởi vì miếng đất này lúc ấy chỉ là góc vắng vẻ, hơn nữa Giang Nam rung chuyển bất an, giá đất vô cùng rẻ mạt, có thể có người đến mua, cũng đã tốt vô cùng, cho nên Túy Tiên Cư cũng không dùng hết bao nhiêu tiền, liền mua lại mảnh đất này, chỉ có Tô Vân lúc ấy không chịu bán, nàng muốn có một cửa hàng mặt tiền.

Bởi vì nàng không chỗ nương tựa, ngươi cho nàng chút tiền ấy, có thể làm được cái gì?

Kỳ thật việc này là Bạch Thiển Dạ đã cho phép rồi, nàng thấy nữ nhân này còn có chút suy nghĩ, cũng vô cùng vất vả, vì thế đã đồng ý, cho nàng một cửa hàng mặt tiền.

Đợi sau này Túy Tiên sơn trang kiến thành, đã khiến cho một mảnh địa khu này thịnh vượng lên, những người đã bán đất, đều khóc ngất ở nhà xí.

Chồng trước của Tô Vân, cũng là một người trong số đó, gã đem hết đất đai trong nhà đều bán cho Túy Tiên sơn trang, đối với một thôn phu như gã mà nói, coi như là phát một số tiền của phi nghĩa, lúc ấy gã vốn là muốn lấy về gian nhà lá kia, nhưng thấy gian nhà tranh này cũng không quá lớn, so với mảnh đất vườn này của gã, căn bản không tính là cái gì, vì thế cũng vốn không có đi đòi.

Người chồng này của Tô Vân sau khi bán đất, cuộc sống coi như là không tệ, nhưng con người thì đều có lòng tham đấy, gã thấy Tô Vân sống so với gã tốt hơn nhiều, phải biết rằng hiện tại một mặt tiền cửa hàng của Túy Tiên sơn trang, không biết là bao nhiêu tiền, căn bản mua không được. Tô Vân không cần giao tiền thuê, một ngày tiền kiếm được, cũng bằng một nhà chồng trước nàng kiếm một tháng.

Thế này kém nhau quá lớn rồi.

Chồng trước Tô Vân không thể chấp nhận sự thật này, đỏ mắt vô cùng, vì thế đã nghĩ đến việc đòi cái tiệm này về.

Tô Vân đương nhiên sẽ không đáp ứng, đã không có cái tiệm này, nàng ăn không khí à, nhưng nàng chỉ là một cô gái yếu ớt, lại có thể làm sao. Cho nên trong lúc này, nàng cho tiền chồng trước nàng vài lần, coi như là bồi thường, đối với một dân chúng bình thường mà nói, số lượng cũng không tính là ít.

Chồng trước nàng thấy có tiền nhanh như vậy, trong lòng vui đến nở hoa rồi, vì thế thường thường liền chạy đến tìm Tô Vân đòi tiền.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Powered by haynhat.com

loading...
DMCA.com Protection Status