Bắc Tống phong lưu

Chương 1980: Thợ săn và con mồi


- Ha ha... nếu như đúng như lời tướng quân nói, vậy thì thật sự là không thể tốt hơn nữa rồi, người Đảng Hạng này thật đúng là gieo gió gặt bão a!

Sau khi Diêu Kha Long nghe xong, không khỏi cười ha hả.

- Ha ha... nếu như đúng như lời tướng quân nói, vậy thì thật sự là không thể tốt hơn nữa rồi, người Đảng Hạng này thật đúng là gieo gió gặt bão a!

Sau khi Diêu Kha Long nghe xong, không khỏi cười ha hả.

Tướng sĩ còn lại cũng đều lộ ra vẻ vui sướng khi người gặp họa.

Trang Tường lại mặt cau mày có, quay sang Ngô Giới dò hỏi: - Tướng quân tính toán như thế nào?

Ngô Giới trầm ngâm không nói.

Diêu Kha Long lại nói:

- Cái này còn phải nói sao, tất nhiên là làm tốt chuyện của chính chúng ta, người Đảng Hạng bọn họ vong ân phụ nghĩa, chúng ta còn đi để ý tới bọn họ làm chi.

Ngô Giới khẽ cau mày nói: - Chỉ cá nhân ta mà nói, ta cũng cảm thấy phẫn nộ đối với việc Tây Hạ không đi cứu viện Tây Ninh Châu, nhưng chúng ta nhất định phải lấy đại cục làm trọng, hành động này của Hoàn Nhan Tông Vọng còn có ý châm ngòi ly gián.

Trang Tường thoáng buông lỏng một hơi, y chỉ sợ Ngô Giới hành động theo cảm tính, gật đầu nói: - Tướng quân nói không sai, Hoàn Nhan Tông Vọng chính là đoán người Đảng Hạng không dám ra Hạ Lan Sơn, cứu viện Tây Ninh Châu, như vậy thế tất sẽ khiến cho chúng ta bất mãn, do đó phá hư liên minh của chúng ta, nếu chúng ta thấy chết mà không cứu, như vậy thì đã đúng ý của Hoàn Nhan Tông Vọng rồi, một khi Tây Hạ diệt vong, tình cảnh của chúng ta đồng dạng cũng vô cùng nguy hiểm, chúng ta và Tây Hạ chính là môi hở răng lạnh.

Ngô Giới ừ một tiếng, nói: - Chúng ta nhất định phải lấy đại cục làm trọng.

Diêu Kha Long kinh ngạc nói: - Chăng lẽ lai tướng quân còn tính toán phái binh đi cứu viện?

Ngô Giới lắc đầu nói: - Hiện tại mới phái binh đi cứu, chỉ sợ đã muộn rồi, chúng ta nhất định phải khẩn trương phái người đi báo cho quốc chủ Tây Hạ biết, để bọn họ sớm chuẩn bị sẵn sàng cho kịp, mặt khác, mới khiến Ngô Lân lĩnh Trấn nam quân đi tới cứu viện.

Các tướng sĩ còn lại mặc dù có bất mãn, nhưng bọn họ cũng không dám ngỗ nghịch ý tứ của Ngô Giới.

Đúng lúc này, một thiếu tướng đột nhiên đi đến, thấp giọng nói vài câu ở bên tai Ngô Giới.

Ngô Giới hai mắt trợn lên, nói: - Thật sao?

Thiếu tướng kia gật gật đầu.

Trang Tường thấy Ngô Giới sắc mặt khác thường, hỏi vội: - Tướng quân. Xảy ra chuyện gì vậy?

Ngô Giới ngẩn ra, nói: - Không có việc gì, các ngươi tạm thời án binh bất động trước đã. Ta đi ra ngoài làm vài chuyện.

Nói xong, y cũng sắp bước rời khỏi.

Ngô Giới trở lại nơi ở của mình. Chỉ thấy trong hậu đường một người mặc áo choàng màu đen đang đứng, vì đưa lưng về phía y, vì vậy nhìn không tới mặt, chỉ biết người này thân hình cao lớn.

Nghe phía sau có động tĩnh, người nọ xoay người lại, vẻ mặt mỉm cười nói: - Ngô Tướng quân, đã lâu không gặp.

Ngô Giới thoáng sửng sốt, lập tức chắp tay nói:

- Thật sự là không nghĩ đến Da Luật Vương tử lại đích thân tiến đến.

Người này đúng là con mồ côi của Khiết Đan --- Da Luật Đại Thạch.

Da Luật Đại Thạch nói: - Sự tình trọng đại. Ta không thể không tự đi một chuyến, tướng quân sẽ không trách bên ta cho nên không có nói thật đó chứ.

Hoá ra gã mới vừa rồi cũng không có nói mình là Da Luật Đại Thạch, mà nói mình là sứ thần của Da Luật Đại Thạch.

- Làm sao có thể chứ, hiện giờ nơi này vàng thau lẫn lộn, cẩn thận một chút vẫn hơn. Ngô Giới cười đưa tay nói:

- Da Luật Vương tử mời ngồi.

- Đa tạ.

Hai người sau khi ngồi xuống, Ngô Giới nói ngay vào điểm chính: - Không biết Da Luật Vương tử đột nhiên đến thăm, là vì chuyện gì?

Da Luật Đại Thạch nói: - Nghe nói quý quốc đã tuyên chiến đối với Kim quốc rồi?

Ngô Giới ha hả nói: - Xem ra Da Luật Vương tử cũng để lại không ít người ở Sơ Lặc.

Da Luật Đại Thạch cười nói:

- Chắc có lẽ Tướng quân không để ý đến những điều này chứ.

Ngô Giới nói: - Đương nhiên, dù sao chúng ta cũng là đồng minh, ta đỡ phải phái người đi thông tri Vương tử.

- Tướng quân có thể nói như thế, ta cũng an tâm.

Da Luật Đại Thạch đột nhiên nghiêm túc nói: - Ta hôm nay tới đây là có chuyện mời tướng quân hỗ trợ.

- Chuyện gì?

- Ta muốn báo thù.

Tây Ninh Châu, cũng là thành phố Tây Ninh của hậu thế, ở vào phía đông tỉnh Thanh Hải, chính là tỉnh lị Thanh Hải, bồn địa Hà Cốc ở trung du Hoàng Thủy, là cửa ngõ phía đông của cao nguyên Thanh Tạng, phía nam "Con đường tơ lụa" và "Đường phiên cổ đạo" phải qua đấy, từ xưa chính là giao thông yếu đạo và trọng địa quân sự ở Tây Bắc, đặc biệt có danh xưng " chìa khoá Tây Hải ", " Yết hầu Hải Tàng ", cũng là một trong những thành thị có độ cao cao so với mực nước biển trên thế giới.

Đại hoạn quan Đồng Quán tuy rằng làm nhiều việc ác, nhưng là bất kể thế nào mà nói, ông ta cũng vì Đại Tống mà tạo ra cống hiến vô cùng trọng đại, thì chính là thu phục địa khu Hà Hoàng. Tây Ninh Châu này cũng là do ông ta thu phục, do đó đả thông phía nam con đường tơ lụa, về sau Lý Kỳ lại mở thị trường mua bán Tây Vực, đặt xuống cơ sở, có thể nói là không thể bỏ qua công lao.

Mà Tây Ninh Châu vừa lúc ở giữa Hoàng Hà, Trường Giang, đầu nguồn Lan Thương Giang, cảnh nội dòng sông ngang dọc, hơn nữa lòng sông dốc đứng, lòng chảo hẹp nhỏ, dễ thủ khó công, hơn nữa lại ở biên cảnh Tây Hạ, vì vậy nơi này vẫn luôn có trọng binh canh gác, từ khi nội quy quân đội Đại Tống cải cách tới nay, quân khu Tây Bộ đã an bài hai vạn tinh nhuệ trấn thủ Tây Ninh Châu, mà tướng trấn thủ phòng giữ nơi này, họ Đường tên Trọng.

Đường Trọng này trong lịch sử cũng là một viên tướng tài, tuy nhiên ông ta có thể trấn thủ nơi này không có liên quan gì đến Lý Kỳ, là Chủng Sư Đạo đề cử, lúc trước Chủng Sư Đạo lãnh binh cứu viện Khai Phong, Đường Trọng cũng ở trong đó, và ở đại chiến Hoàng Hà, suất bộ đột kích kẻ thù, lập nhiều công lao hãn mã, sau khi chiến sự kết thúc, Chủng Sư Đạo liền đề cử Đường Trọng trấn thủ Tây Ninh Châu.

Khi Kim quốc tấn công Tây Lương phủ, Đường Trọng đã từng góp lời, nên viện trợ Tây Lương phủ, nếu không, địa khu Hà Hoàng sẽ nguy hiểm, bởi vì có Tây Lương phủ ở phía trước, quân Kim sẽ rất khó tiến công Hà Hoàng, nhưng là vì nguyên nhân chính trị, Triệu Giai vẫn chưa tiếp thu, quả nhiên, Hoàn Nhan Tông Vọng đột nhiên đi vòng sang Hà Hoàng.

Nguyên bản Đường Trọng đem binh lực bố trí ở nơi tiền tuyến nhất, thứ nhất có thể bất cứ lúc nào cứu viện Tây Hạ, cùng Tây Hạ giáp công Hoàn Nhan Tông Vọng, thứ hai, cũng có thể kiềm chế quân Kim, khiến quân Kim có điều kiêng kị, kiềm chế hai bên trái phải cần song phương ăn ý, nhưng chủ lực quân Kim đột nhiên xuôi nam, không ngờ người Đảng Hạng nghe thấy lại vẫn bất động, đây chính là bỏ lỡ một cơ hội phản công tốt nhất, Đường Trọng tức giận không ngừng, ông ta vạn lần không ngờ người Đảng Hạng lại sẽ làm như vậy, ít nhất ngươi cũng phải kiềm chế quân Kim nha, quân Kim mấy ngàn nhân mã, sẽ ngăn nổi hơn mười vạn đại quân của ngươi ở bên trong Hạ Lan Sơn sao, nói ra chỉ sợ sẽ khiến cho người khác chê cười.

Kể từ đó, binh lực mà Đường Trọng bố trí liền có vẻ quá mức gần phía trước rồi, đại quân Lưu Ngạn Tông vừa đến, nhất thời đánh cho bộ đội của Đường Trọng nhất trở tay không kịp, thuận lợi thẳng tiến Tây Ninh Châu.

Đúng là không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội như heo.

Rơi vào đường cùng, Đường Trọng chỉ có thể toàn lực phòng thủ Tây Ninh Châu, cùng lúc xin Trấn Tây Quân cứu viện, cùng lúc phái người đi khiển trách Tây Hạ, chúng ta mới vừa kết minh xong, nha đầu ngươi lại làm như vậy, thật sự là quá ghê tởm mà.

Mới đầu quân tiên phong của Lưu Ngạn Tông, còn không đến mức cấu thành uy hiếp trí mạng đối với Tây Ninh Châu, Đường Trọng tự mình ra trận, dẫn binh thủ thành, Lưu Ngạn Tông thử tiến công một hai lần, liền từ bỏ, nhưng sau đó Hoàn Nhan Tông Vọng suất lĩnh toàn bộ chủ lực xuôi nam, lập tức sẽ vây Tây Ninh Châu, Hoàn Nhan Tông Vọng lại phái người tiến đến dụ hàng Đường Trọng.

Nhưng Đường Trọng xuất thân tiến sĩ, văn võ song toàn, bởi vì đọc rất nhiều sách, vô cùng có khí lễ, Thấy Ninh Châu bị vây, đã làm tốt chuẩn bị liều chết, dù sao đầu hàng là chuyện không thể nào, thà rằng chết trận, đúng là ông ta ôm quyết tâm hẳn phải chết, vì vậy nhiều lần ngăn trở Hoàn Nhan Tông Vọng tấn công mạnh.

- Không thể tưởng được nam triều lại có nhiều tướng tài như vậy.

Hoàn Nhan Tông Vọng nhìn một tòa thành trì tường đồng vách sắt xa xa kia, không khỏi phát ra cảm thán.

Một bên Lưu Ngạn Tông nói:

- Chúng ta đây vẫn tiếp tục tiến công sao?

- Ta vốn cho là có thể dễ dàng đánh hạ Tây Ninh Châu, nhưng thật không ngờ, đối phương lại cứng rắn, mạnh mẽ như thế, nếu mục tiêu của chúng ta là Tây Ninh Châu, cho dù đối phương lợi hại hơn nữa, ta không cần đến nửa tháng, cũng nhất định phải phá được thành này, nhưng hiện tại không rõ tình hình Yến Vân, chúng ta nhất định phải khẩn trương chấm dứt chiến sự bên này, Tây Ninh Châu đối với chúng ta mà nói, tác dụng không lớn.

Nói tới đây, Hoàn Nhan Tông Vọng ha hả cười, nói: - Mục tiêu của chúng ta trước sau vẫn là Hưng Khánh phủ.

Lưu Ngạn Tông khinh thường nói: - Người Đảng Hạng kia cũng thật sự là tầm nhìn hạn hẹp, mất đi cơ hội tốt nhất để tiến công chúng ta, trận chiến này chúng ta tất thắng.

Hoàn Nhan Tông Vọng cười lành lạnh nói: - Nam nhân, người Cao Ly, người Khiết Đan, người Đảng Hạng, người Hồi Cốt, người Thổ Phiên, trong đây không thể tin nhất chính là người Đảng Hạng, người Đảng Hạng cực kỳ ích kỷ, trong lòng bọn họ vĩnh viễn đều chỉ nghĩ đến chính mình, vì ích lợi của mình, có thể bán đứng hết thảy đồng minh, mà bọn họ cũng vẫn sinh tồn như vậy đấy, ai cho bọn họ ưu đãi nhiêu, bọn họ liền quay về phía người đó, từ khi chúng ta tây chinh tới nay, bất kể là chúng ta, hay là người Đảng Hạng, đều là tổn thất thê thảm và nghiêm trọng, mà nam triều lại nhân cơ hội lấy được Thổ Phiên, thậm chí cướp lấy Sơ Lặc, ngày càng lớn mạnh, người Đảng Hạng khẳng định cũng sẽ cảm thấy bất an, cho nên gã hy vọng chúng ta và nam triều ngay mặt giao chiến, mà gã ngồi nhìn hổ đấu nhau, đây mới là lý do bọn họ không phản công.

Lưu Ngạn Tông ha hả nói: - Cũng không phải là ai cũng có tư cách ngồi nhìn hổ đấu nhau, nếu bọn họ cũng là một con hổ, thì đích xác có thể từ giữa lấy được ích lợi, đáng tiếc, bọn họ chỉ là một con chó, mặc dù hai hổ đánh nhau, lưỡng bại câu thương, cũng không phải loài chó có thể ức hiếp.

Hoàn Nhan Tông Vọng gật gật đầu nói: - Đúng vậy a, người Đảng Hạng tự cho là giảo hoạt dường như vẫn còn đang vì cảm thấy chính mình thông minh mà dương dương đắc ý, không biết bọn họ chỉ là con mồi trong ván cờ của chúng ta và nam triều, vận mệnh của người Đảng Hạng không ở trong tay chính bọn chúng, mà là đang trong tay chúng ta và nam triều, gã có thể còn sống, chỉ vì bên cạnh có hai thợ săn, ngươi đừng xem nam triều luôn tự xưng là quốc gia quân tử, nhưng dã tâm của tiểu Hoàng đế nam triều đó so với chúng ta còn lớn hơn, một khi có cơ hội, bọn họ nhất định sẽ tiêu diệt Tây Hạ đấy, điểm này ta vẫn luôn rất tin không hề nghi, cũng không biết hươu chết sẽ về tay ai đây.

Nói xong, gã đột nhiên nghiêm túc nói: - Chuyện qua sông đã chuẩn bị đến đâu rồi?

Lưu Ngạn Tông nói: - Đường sông nơi này đã bị chúng ta chiếm lĩnh, mà thuyền cũng đã chuẩn bị sắp xếp xong, Đô Thống có thể dẫn đầu chủ lực tiến đến, ta đến phía sau.

Hoàn Nhan Tông Vọng gật gật đầu nói: - Tốt lắm, ngươi chú ý một chút, trước đó, nhất định phải vây trụ Tây Ninh Châu, không được để lộ chút phong thanh.

- Ta hiểu.

Hoá ra Hoàn Nhan Tông Vọng lựa chọn tấn công Tây Ninh Châu, chủ yếu là căn cứ vào thủy lộ Tây Ninh Châu phát đạt, có đầy đủ thuyền để cung cấp cho gã qua sông, cho nên, gã vừa lên đến liền vây trụ Tây Ninh Châu, như vậy đường sông Tây Ninh Châu liền rơi toàn bộ vào trong tay của bọn họ, kể từ đó, bọn họ liền thong dong qua sông, đi vòng sang phía sau của Hạ Lan Sơn, tiếp tục một bước cuối cùng trong kế hoạch tây chinh của bọn họ.

Ngày thứ hai, Hoàn Nhan Tông Vọng liền suất lĩnh đại quân vụng trộm vượt qua Hoàng Hà.

Đáng thương người Đảng Hạng vẫn chưa hay biết gì, cho bon họ ngồi mộng nhìn hổ đấu nhau, lại không biết tai nạn đã giáng xuống.

Tướng sĩ còn lại cũng đều lộ ra vẻ vui sướng khi người gặp họa.

Trang Tường lại mặt cau mày có, quay sang Ngô Giới dò hỏi: - Tướng quân tính toán như thế nào?

Ngô Giới trầm ngâm không nói.

Diêu Kha Long lại nói:

- Cái này còn phải nói sao, tất nhiên là làm tốt chuyện của chính chúng ta, người Đảng Hạng bọn họ vong ân phụ nghĩa, chúng ta còn đi để ý tới bọn họ làm chi.

Ngô Giới khẽ cau mày nói: - Chỉ cá nhân ta mà nói, ta cũng cảm thấy phẫn nộ đối với việc Tây Hạ không đi cứu viện Tây Ninh Châu, nhưng chúng ta nhất định phải lấy đại cục làm trọng, hành động này của Hoàn Nhan Tông Vọng còn có ý châm ngòi ly gián.

Trang Tường thoáng buông lỏng một hơi, y chỉ sợ Ngô Giới hành động theo cảm tính, gật đầu nói: - Tướng quân nói không sai, Hoàn Nhan Tông Vọng chính là đoán người Đảng Hạng không dám ra Hạ Lan Sơn, cứu viện Tây Ninh Châu, như vậy thế tất sẽ khiến cho chúng ta bất mãn, do đó phá hư liên minh của chúng ta, nếu chúng ta thấy chết mà không cứu, như vậy thì đã đúng ý của Hoàn Nhan Tông Vọng rồi, một khi Tây Hạ diệt vong, tình cảnh của chúng ta đồng dạng cũng vô cùng nguy hiểm, chúng ta và Tây Hạ chính là môi hở răng lạnh.

Ngô Giới ừ một tiếng, nói: - Chúng ta nhất định phải lấy đại cục làm trọng.

Diêu Kha Long kinh ngạc nói: - Chăng lẽ lai tướng quân còn tính toán phái binh đi cứu viện?

Ngô Giới lắc đầu nói: - Hiện tại mới phái binh đi cứu, chỉ sợ đã muộn rồi, chúng ta nhất định phải khẩn trương phái người đi báo cho quốc chủ Tây Hạ biết, để bọn họ sớm chuẩn bị sẵn sàng cho kịp, mặt khác, mới khiến Ngô Lân lĩnh Trấn nam quân đi tới cứu viện.

Các tướng sĩ còn lại mặc dù có bất mãn, nhưng bọn họ cũng không dám ngỗ nghịch ý tứ của Ngô Giới.

Đúng lúc này, một thiếu tướng đột nhiên đi đến, thấp giọng nói vài câu ở bên tai Ngô Giới.

Ngô Giới hai mắt trợn lên, nói: - Thật sao?

Thiếu tướng kia gật gật đầu.

Trang Tường thấy Ngô Giới sắc mặt khác thường, hỏi vội: - Tướng quân. Xảy ra chuyện gì vậy?

Ngô Giới ngẩn ra, nói: - Không có việc gì, các ngươi tạm thời án binh bất động trước đã. Ta đi ra ngoài làm vài chuyện.

Nói xong, y cũng sắp bước rời khỏi.

Ngô Giới trở lại nơi ở của mình. Chỉ thấy trong hậu đường một người mặc áo choàng màu đen đang đứng, vì đưa lưng về phía y, vì vậy nhìn không tới mặt, chỉ biết người này thân hình cao lớn.

Nghe phía sau có động tĩnh, người nọ xoay người lại, vẻ mặt mỉm cười nói: - Ngô Tướng quân, đã lâu không gặp.

Ngô Giới thoáng sửng sốt, lập tức chắp tay nói:

- Thật sự là không nghĩ đến Da Luật Vương tử lại đích thân tiến đến.

Người này đúng là con mồ côi của Khiết Đan --- Da Luật Đại Thạch.

Da Luật Đại Thạch nói: - Sự tình trọng đại. Ta không thể không tự đi một chuyến, tướng quân sẽ không trách bên ta cho nên không có nói thật đó chứ.

Hoá ra gã mới vừa rồi cũng không có nói mình là Da Luật Đại Thạch, mà nói mình là sứ thần của Da Luật Đại Thạch.

- Làm sao có thể chứ, hiện giờ nơi này vàng thau lẫn lộn, cẩn thận một chút vẫn hơn. Ngô Giới cười đưa tay nói:

- Da Luật Vương tử mời ngồi.

- Đa tạ.

Hai người sau khi ngồi xuống, Ngô Giới nói ngay vào điểm chính: - Không biết Da Luật Vương tử đột nhiên đến thăm, là vì chuyện gì?

Da Luật Đại Thạch nói: - Nghe nói quý quốc đã tuyên chiến đối với Kim quốc rồi?

Ngô Giới ha hả nói: - Xem ra Da Luật Vương tử cũng để lại không ít người ở Sơ Lặc.

Da Luật Đại Thạch cười nói:

- Chắc có lẽ Tướng quân không để ý đến những điều này chứ.

Ngô Giới nói: - Đương nhiên, dù sao chúng ta cũng là đồng minh, ta đỡ phải phái người đi thông tri Vương tử.

- Tướng quân có thể nói như thế, ta cũng an tâm.

Da Luật Đại Thạch đột nhiên nghiêm túc nói: - Ta hôm nay tới đây là có chuyện mời tướng quân hỗ trợ.

- Chuyện gì?

- Ta muốn báo thù.

Tây Ninh Châu, cũng là thành phố Tây Ninh của hậu thế, ở vào phía đông tỉnh Thanh Hải, chính là tỉnh lị Thanh Hải, bồn địa Hà Cốc ở trung du Hoàng Thủy, là cửa ngõ phía đông của cao nguyên Thanh Tạng, phía nam "Con đường tơ lụa" và "Đường phiên cổ đạo" phải qua đấy, từ xưa chính là giao thông yếu đạo và trọng địa quân sự ở Tây Bắc, đặc biệt có danh xưng " chìa khoá Tây Hải ", " Yết hầu Hải Tàng ", cũng là một trong những thành thị có độ cao cao so với mực nước biển trên thế giới.

Đại hoạn quan Đồng Quán tuy rằng làm nhiều việc ác, nhưng là bất kể thế nào mà nói, ông ta cũng vì Đại Tống mà tạo ra cống hiến vô cùng trọng đại, thì chính là thu phục địa khu Hà Hoàng. Tây Ninh Châu này cũng là do ông ta thu phục, do đó đả thông phía nam con đường tơ lụa, về sau Lý Kỳ lại mở thị trường mua bán Tây Vực, đặt xuống cơ sở, có thể nói là không thể bỏ qua công lao.

Mà Tây Ninh Châu vừa lúc ở giữa Hoàng Hà, Trường Giang, đầu nguồn Lan Thương Giang, cảnh nội dòng sông ngang dọc, hơn nữa lòng sông dốc đứng, lòng chảo hẹp nhỏ, dễ thủ khó công, hơn nữa lại ở biên cảnh Tây Hạ, vì vậy nơi này vẫn luôn có trọng binh canh gác, từ khi nội quy quân đội Đại Tống cải cách tới nay, quân khu Tây Bộ đã an bài hai vạn tinh nhuệ trấn thủ Tây Ninh Châu, mà tướng trấn thủ phòng giữ nơi này, họ Đường tên Trọng.

Đường Trọng này trong lịch sử cũng là một viên tướng tài, tuy nhiên ông ta có thể trấn thủ nơi này không có liên quan gì đến Lý Kỳ, là Chủng Sư Đạo đề cử, lúc trước Chủng Sư Đạo lãnh binh cứu viện Khai Phong, Đường Trọng cũng ở trong đó, và ở đại chiến Hoàng Hà, suất bộ đột kích kẻ thù, lập nhiều công lao hãn mã, sau khi chiến sự kết thúc, Chủng Sư Đạo liền đề cử Đường Trọng trấn thủ Tây Ninh Châu.

Khi Kim quốc tấn công Tây Lương phủ, Đường Trọng đã từng góp lời, nên viện trợ Tây Lương phủ, nếu không, địa khu Hà Hoàng sẽ nguy hiểm, bởi vì có Tây Lương phủ ở phía trước, quân Kim sẽ rất khó tiến công Hà Hoàng, nhưng là vì nguyên nhân chính trị, Triệu Giai vẫn chưa tiếp thu, quả nhiên, Hoàn Nhan Tông Vọng đột nhiên đi vòng sang Hà Hoàng.

Nguyên bản Đường Trọng đem binh lực bố trí ở nơi tiền tuyến nhất, thứ nhất có thể bất cứ lúc nào cứu viện Tây Hạ, cùng Tây Hạ giáp công Hoàn Nhan Tông Vọng, thứ hai, cũng có thể kiềm chế quân Kim, khiến quân Kim có điều kiêng kị, kiềm chế hai bên trái phải cần song phương ăn ý, nhưng chủ lực quân Kim đột nhiên xuôi nam, không ngờ người Đảng Hạng nghe thấy lại vẫn bất động, đây chính là bỏ lỡ một cơ hội phản công tốt nhất, Đường Trọng tức giận không ngừng, ông ta vạn lần không ngờ người Đảng Hạng lại sẽ làm như vậy, ít nhất ngươi cũng phải kiềm chế quân Kim nha, quân Kim mấy ngàn nhân mã, sẽ ngăn nổi hơn mười vạn đại quân của ngươi ở bên trong Hạ Lan Sơn sao, nói ra chỉ sợ sẽ khiến cho người khác chê cười.

Kể từ đó, binh lực mà Đường Trọng bố trí liền có vẻ quá mức gần phía trước rồi, đại quân Lưu Ngạn Tông vừa đến, nhất thời đánh cho bộ đội của Đường Trọng nhất trở tay không kịp, thuận lợi thẳng tiến Tây Ninh Châu.

Đúng là không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội như heo.

Rơi vào đường cùng, Đường Trọng chỉ có thể toàn lực phòng thủ Tây Ninh Châu, cùng lúc xin Trấn Tây Quân cứu viện, cùng lúc phái người đi khiển trách Tây Hạ, chúng ta mới vừa kết minh xong, nha đầu ngươi lại làm như vậy, thật sự là quá ghê tởm mà.

Mới đầu quân tiên phong của Lưu Ngạn Tông, còn không đến mức cấu thành uy hiếp trí mạng đối với Tây Ninh Châu, Đường Trọng tự mình ra trận, dẫn binh thủ thành, Lưu Ngạn Tông thử tiến công một hai lần, liền từ bỏ, nhưng sau đó Hoàn Nhan Tông Vọng suất lĩnh toàn bộ chủ lực xuôi nam, lập tức sẽ vây Tây Ninh Châu, Hoàn Nhan Tông Vọng lại phái người tiến đến dụ hàng Đường Trọng.

Nhưng Đường Trọng xuất thân tiến sĩ, văn võ song toàn, bởi vì đọc rất nhiều sách, vô cùng có khí lễ, Thấy Ninh Châu bị vây, đã làm tốt chuẩn bị liều chết, dù sao đầu hàng là chuyện không thể nào, thà rằng chết trận, đúng là ông ta ôm quyết tâm hẳn phải chết, vì vậy nhiều lần ngăn trở Hoàn Nhan Tông Vọng tấn công mạnh.

- Không thể tưởng được nam triều lại có nhiều tướng tài như vậy.

Hoàn Nhan Tông Vọng nhìn một tòa thành trì tường đồng vách sắt xa xa kia, không khỏi phát ra cảm thán.

Một bên Lưu Ngạn Tông nói:

- Chúng ta đây vẫn tiếp tục tiến công sao?

- Ta vốn cho là có thể dễ dàng đánh hạ Tây Ninh Châu, nhưng thật không ngờ, đối phương lại cứng rắn, mạnh mẽ như thế, nếu mục tiêu của chúng ta là Tây Ninh Châu, cho dù đối phương lợi hại hơn nữa, ta không cần đến nửa tháng, cũng nhất định phải phá được thành này, nhưng hiện tại không rõ tình hình Yến Vân, chúng ta nhất định phải khẩn trương chấm dứt chiến sự bên này, Tây Ninh Châu đối với chúng ta mà nói, tác dụng không lớn.

Nói tới đây, Hoàn Nhan Tông Vọng ha hả cười, nói: - Mục tiêu của chúng ta trước sau vẫn là Hưng Khánh phủ.

Lưu Ngạn Tông khinh thường nói: - Người Đảng Hạng kia cũng thật sự là tầm nhìn hạn hẹp, mất đi cơ hội tốt nhất để tiến công chúng ta, trận chiến này chúng ta tất thắng.

Hoàn Nhan Tông Vọng cười lành lạnh nói: - Nam nhân, người Cao Ly, người Khiết Đan, người Đảng Hạng, người Hồi Cốt, người Thổ Phiên, trong đây không thể tin nhất chính là người Đảng Hạng, người Đảng Hạng cực kỳ ích kỷ, trong lòng bọn họ vĩnh viễn đều chỉ nghĩ đến chính mình, vì ích lợi của mình, có thể bán đứng hết thảy đồng minh, mà bọn họ cũng vẫn sinh tồn như vậy đấy, ai cho bọn họ ưu đãi nhiêu, bọn họ liền quay về phía người đó, từ khi chúng ta tây chinh tới nay, bất kể là chúng ta, hay là người Đảng Hạng, đều là tổn thất thê thảm và nghiêm trọng, mà nam triều lại nhân cơ hội lấy được Thổ Phiên, thậm chí cướp lấy Sơ Lặc, ngày càng lớn mạnh, người Đảng Hạng khẳng định cũng sẽ cảm thấy bất an, cho nên gã hy vọng chúng ta và nam triều ngay mặt giao chiến, mà gã ngồi nhìn hổ đấu nhau, đây mới là lý do bọn họ không phản công.

Lưu Ngạn Tông ha hả nói: - Cũng không phải là ai cũng có tư cách ngồi nhìn hổ đấu nhau, nếu bọn họ cũng là một con hổ, thì đích xác có thể từ giữa lấy được ích lợi, đáng tiếc, bọn họ chỉ là một con chó, mặc dù hai hổ đánh nhau, lưỡng bại câu thương, cũng không phải loài chó có thể ức hiếp.

Hoàn Nhan Tông Vọng gật gật đầu nói: - Đúng vậy a, người Đảng Hạng tự cho là giảo hoạt dường như vẫn còn đang vì cảm thấy chính mình thông minh mà dương dương đắc ý, không biết bọn họ chỉ là con mồi trong ván cờ của chúng ta và nam triều, vận mệnh của người Đảng Hạng không ở trong tay chính bọn chúng, mà là đang trong tay chúng ta và nam triều, gã có thể còn sống, chỉ vì bên cạnh có hai thợ săn, ngươi đừng xem nam triều luôn tự xưng là quốc gia quân tử, nhưng dã tâm của tiểu Hoàng đế nam triều đó so với chúng ta còn lớn hơn, một khi có cơ hội, bọn họ nhất định sẽ tiêu diệt Tây Hạ đấy, điểm này ta vẫn luôn rất tin không hề nghi, cũng không biết hươu chết sẽ về tay ai đây.

Nói xong, gã đột nhiên nghiêm túc nói: - Chuyện qua sông đã chuẩn bị đến đâu rồi?

Lưu Ngạn Tông nói: - Đường sông nơi này đã bị chúng ta chiếm lĩnh, mà thuyền cũng đã chuẩn bị sắp xếp xong, Đô Thống có thể dẫn đầu chủ lực tiến đến, ta đến phía sau.

Hoàn Nhan Tông Vọng gật gật đầu nói: - Tốt lắm, ngươi chú ý một chút, trước đó, nhất định phải vây trụ Tây Ninh Châu, không được để lộ chút phong thanh.

- Ta hiểu.

Hoá ra Hoàn Nhan Tông Vọng lựa chọn tấn công Tây Ninh Châu, chủ yếu là căn cứ vào thủy lộ Tây Ninh Châu phát đạt, có đầy đủ thuyền để cung cấp cho gã qua sông, cho nên, gã vừa lên đến liền vây trụ Tây Ninh Châu, như vậy đường sông Tây Ninh Châu liền rơi toàn bộ vào trong tay của bọn họ, kể từ đó, bọn họ liền thong dong qua sông, đi vòng sang phía sau của Hạ Lan Sơn, tiếp tục một bước cuối cùng trong kế hoạch tây chinh của bọn họ.

Ngày thứ hai, Hoàn Nhan Tông Vọng liền suất lĩnh đại quân vụng trộm vượt qua Hoàng Hà.

Đáng thương người Đảng Hạng vẫn chưa hay biết gì, cho bon họ ngồi mộng nhìn hổ đấu nhau, lại không biết tai nạn đã giáng xuống.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như vlcm cach su dung auto pk free vo lam chi mong 2017, thi tuyen truong san khau dien anh tphcm rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status