Bắc Tống phong lưu

Chương 270: Vịt quay và Hambuger (p2)


Chỉ thấy hắn dùng một con dao nhỏ đã chuẩn bị sẵn, một vài cái que nhỏ dài chừng mười cm, còn có một cái ống trúc lớn. Một đầu ống trúc được vót nhọn, đầu kia thì cắm một cây gỗ, trông rất là kỳ quái.

Đám đầu bếp này đều là những người có kinh nghiệm lâu năm, nhưng mấy thứ mà Lý Kỳ chuẩn bị, không khỏi khiến cho bọn cảm thấy rất hiếu kỳ.

Lý Kỳ lấy một con vịt mập mạp trụi lủi, sau đó dùng dao rạch yết hầu, mở miệng vịt ra, lôi lưỡi vịt, sau đó dùng phần nhọn của ống trúc cắm thẳng vào yết hậu, một tay đè chặt đầu kia, dùng sức đẩy xuống.

Chỉ thấy con vịt thoáng cái trương phồng lên.

Mọi người nhìn cảnh này đều hít một hơi khí lạnh.

Thì ra cái ống trúc lớn kia là một cái ống bơm đơn giản. Hơn nữa Lý Kỳ cũng không phải bơm khí vào trong bụng vịt, mà là bơm khí vào tầng mỡ ở ngoài da.

Bơm khí xong, Lý Kỳ rút ống trúc ra, một tay xiết chặt cổ vịt, bẻ gãy rồi áp xuống bụng, tránh cho thoát khí.

Sau đó dùng ngón trỏ tay phải đâm một lỗ ở phao câu. Từ cái lỗ phao câu này lấy hết nội tạng bên trong. Nhồi hỗn hợp nhiều gia vị như đường, muối, gừng, tỏi đã chuẩn bị sẵn qua lỗ phao câu. Hơn nữa, để có được lớp da vịt giòn béo, màu bánh mật hoàn hảo thì nhất định phải bỏ đi hai cánh, không để cho chúng chà xát vào da vịt cộng thêm một vài thao tác được liệt vào hàng bí quyết có một không hai.

Một loạt động tác này, trôi chảy như nước. Mười vị đầu bếp nhìn như si như say, thì ra vịt có thể làm như vậy.

Tiếp theo hắn để cho đám đầu bếp học làm, hắn thì ở một bên chỉ điểm. Vịt đã được xử lý xong thì hắn sai người treo vịt ở chỗ thông gió.

Bởi vì vịt phải được hong khô từ mười giờ tới mười hai giờ, cho nên Lý Kỳ cũng không ngồi đó đợi. Hắn dẫn theo Lỗ Mỹ Mỹ và đám đầu bếp vào phòng bếp làm món thứ hai, chính là Hambuger.

Lý Kỳ muốn triệt để tan rã liên minh giữa Thái Mẫn Đức và các quán ăn. Từ đó nhất cử đánh bại Thái Mẫn Đức. Chỉ dựa vào vịt quay vẫn không an toàn. Cho nên hắn tính toán Trung Tây kết hợp.

Làm Hambuger thì đơn giản hơn nhiều. Bởi vì những gia vị làm Hambuger, hắn đã chuẩn bị lúc ở yến tiệc tròn tuổi. Hơn nữa những món điểm tâm ở bữa tiệc, cũng có vài món giống với Hambuger. Vì vậy đám đầu bếp làm quen nhanh hơn.

Đương nhiên, Hambuger mà Lý Kỳ làm phải căn cứ vào khẩu vị của người Bắc Tống. Nhân của Hambuger dùng thịt dê là chính. Còn các nguyên liệu khác, hắn không độc đoán, mà bàn bạc với các đầu bếp một lúc, mới đưa ra quyết định. Đương nhiên, bơ là thứ không thể thiếu. Thời này sữa rất rẻ, không cần phải lãng phí. Mà bơ cũng trở thành nguyên liệu mấu chốt làm Hambuger.

Làm xong Hambuger thì cũng đã tới canh bốn. Lý Kỳ bảo bọn họ nghi ngơi, ngày mai mới nướng vịt.

Hắn cũng không quay về Tần phủ mà nghỉ ngơi luôn ở đây.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lý Kỳ cùng mọi người chuẩn bị nướng vịt. Củi cũng là một thứ quan trọng. Lý Kỳ chọn thân cây Cao Lương.

Về lò nướng, hắn đã chuẩn bị lúc yến tiệc tròn tuổi. Hắn chọn lò nướng treo. Khống chế hỏa hầu để lớp da của vịt không bị cháy là bước quan trọng nhất. Lý Kỳ không nói kỹ thuật này cho các đầu bếp kia, mà dạy cho Lỗ Mỹ Mỹ và vài tiểu nhị.

Trải qua một ngày cố gắng, vịt quay Bắc Kinh đã ra lò. Hắn lập tức sai người gọi Phàn Thiếu Bạch tới. Dù sao Phàn Lâu đã gia nhập liên minh với Túy Tiên Cư, cũng không thể không cho phép người ta biết được sản phẩm mang ra bán chứ.

Sáng sớm ngày hôm sau, Phàn Thiếu Bạch liền chạy tới trang viên ngoại thành phía tây. Xem ra y thực sự muốn biết Lý Kỳ chuẩn bị đồ ăn gì.

Còn Phàn Chính, bởi vì lộ trình quá xa, nên không đến. Tuy nhiên Phàn Thiếu Bạch lại dẫn theo một người, chính là đầu bếp của Phan Lâu, đệ nhất nữ đầu bếp Biện Kinh, Trương Xuân Nhi.

Lý Kỳ thấy, trong lòng cười thầm. Xem ra Phàn Thiếu Bạch cũng không phải là bao cỏ, còn biết dẫn theo người trong nghề tới.

- Phàn công tử, Trương nương tử.

- Lý sư phó.

Ba người chào hỏi nhau.

Phàn Thiếu Bạch nhìn xung quanh, cười ha hả:

- Lý sư phó, hiện tại ngươi còn giàu có hơn ta nhiều. Riêng chỗ này thôi đã lớn hơn hàn xá vài lần.

Lý Kỳ mỉm cười khiêm tốn:

- Đâu có, đâu có, tất cả đều nhờ Thái sư ưu ái, Lý Kỳ thực sự xấu hổ không dám nhận.

Hai mắt Trương Xuân Nhi hiện lên một tia đố kỵ. Nhưng nàng cũng biết, cho dù nàng đảm nhiệm tổ chức yến tiệc tròn tuổi, Thái Kinh cũng rất khó tặng nàng tòa trang viên này.

Lý Kỳ liếc mắt nhìn Trương Xuân Nhi, cười ha hả:

- Mời hai vị vào trong phòng.

Đi vào trong, Lý Kỳ lập tức phân phó mang vịt quay và Hambuger lên. Trong lúc đợi, hắn hướng Phàn Thiếu Bạch hỏi:

- Phàn công tử, bên các ngươi đã chuẩn bị thế nào rồi?

Phàn Thiếu Bạch gật đầu đáp:

- Tám nhà Chân Điếm đã trang hoàng lại, đều dựa theo yêu cầu của Lý sư phó. Chỉ cần ngươi mang đồ ăn tới, chúng ta tùy thời có thể mở cửa. Chỉ là hình như Sư Tử Lâu đã biết tin tức. Hôm nay chính đang liều mạng tiêu thụ thịt ra bên ngoài.

- Không sao.

Lý Kỳ cười ha hả:

- Bọn họ không chạy thoát được đâu.

Phàn Thiếu Bạch cười nói:

- Lý sư phó giống như luôn tự tin như vậy.

Lý Kỳ cũng không già mồm cãi láo, gật đầu:

- Thành bại đều dựa trên thực lực.

Đúng lúc này, hai nữ tỳ bưng vịt nướng và Hambuger tới.

Trương Xuân Nhi thấy con vịt kia có màu đỏ thẫm, lớp da láng bóng, nhất thời cả kinh hỏi:

- Lý sư phó, ngươi nướng con vịt kia kiểu gì mà vừa đỏ vừa sáng như vậy? Giống như là bôi một lớp sơn lên vậy.

Ngươi cho ta là kẻ ngốc à? Bí mật nói hết cho ngươi thì ta ăn cái gì?

Lý Kỳ cười ngượng ngùng:

- Chút thủ đoạn mà thôi, không đáng nhắc tới, hai người thử nếm xem thế nào.

Trương Xuân Nhi cũng phản ứng tới, biết câu hỏi của mình hơi trắng ra, cười ngượng ngùng, không hỏi lại.

Phàn Thiếu Bạch nhìn cái bánh Hambuger, hiếu kỳ hỏi:

- Lý sư phó, đây là bánh gì?

- À, đây là thứ bánh mà ta mới nghĩ ra, tên là bánh Hambuger.

- Hambuger? Cái tên thật kỳ quái.

Phàn Thiếu Bạch cầm lên, thử cắn một miếng, quả nhiên xốp giòn ngọt ngào, mỹ vị vô cùng. Có thể nói là thứ bánh ngon nhất mà y từng ăn. Vừa ăn vừa gật đầu tỏ vẻ tán thưởng.

Trương Xuân Nhi thấy Phàn Thiếu Bạch thích thú như vậy, trong lòng cũng hiếu kỳ, cắt một miếng thịt vịt, bỏ vào miệng, tinh mang trong mắt lóe lên, gật đầu nói:

- Thịt vị này vừa mềm, vừa ngọt, dầu mà không ngán. Món vịt nướng này của Lý sư phó có thể nói là có một không hai của Biện Kinh.

- Trương nương tử quá khen.

Lý Kỳ cười nhạt.

Phàn Thiếu Bạch lại nếm thử thịt vịt, ngon tới mức y nói không ra lời, trong lòng đã không còn lo lắng, cười ha hả:

- Có vịt nướng và bánh Hambuger này của Lý sư phó, vậy thì Thái Mẫn Đức không đáng để lo.

Ngữ khí lần đầu tiên có một tia cung kính.

Lý Kỳ cười cười:

- Nếu hai vị không còn dị nghị gì với hai món này, tại hạ tính toán ngày mai lập tức bày bán ở tám nhà.

- Tốt, nhịn nhiều ngày như vậy, cũng đến lúc chúng ta phản kích rồi.

Phàn Thiếu Bạch vỗ bàn, hào khí mười phần nói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Các nghiên cứu cho thấy, sự phát triển của bộ não trẻ diễn ra nhanh nhất vào tuổi 13 trở về trước, là một phụ huynh, khi không mang lại cho trẻ cơ hội suy nghĩ, tìm hiểu, có thể bạn sẽ phải rất ân hận! Thế giới ngày nay phát triển nhanh chóng, kho tàng kiến thức là vô hạn, luôn được đổi mới với tốc độ chóng mặt. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như am ly khung long pioneer sx950 hang cham to nghe no van phe thang audio ☎0983698887????????????????, trai nghiem chat am tren amply pioneer sa 7900 san xuat 1979 rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status