Bắc Tống phong lưu

Chương 83: Lợi nhuận của rượu (p1)


Lý Kỳ dạy chăm chú, đám hài tử kia cũng học chăm chú. Mà người bên cạnh xem càng thêm chăm chú. Cả sân rộng chỉ nghe thấy tiếng của một mình Lý Kỳ.

Thời gian yên lặng trôi qua.

Trong lúc bất tri bất giác, mặt trời đã lặn về phía tây.

Lý Kỳ thấy không còn sớm, liền ngừng lại. Dặn dò đám hài tử vài câu, bảo bọn chúng buổi tối ôn lại những điều đã học hôm nay. Ngày mai hắn có thể tới kiểm tra. Sau đó liền dẫn mấy người Điền thợ mộc đi theo Bạch Thiển Dạ quay về thành.

Hôm nay Lý Kỳ bận rộn cả ngày, Ngô Phúc Vinh bên kia cũng không nhàn rỗi. Dẫn theo mấy người Ngô Tiểu Lục, cơ hồ chạy khắp thành Biện Kinh mấy vòng. Cuối cùng mới thuê đủ thợ mộc, thợ xây và thợ sơn để trang hoàng lại cửa hàng.

Buổi chiều đã bắt đầu khởi công, bận rộn tới tận tối đêm mới kết thúc công việc.

Công nhân vừa rời đi không lâu, Lý Kỳ đã quay trở lại.

Trở lại Túy Tiên Cư, đầu tiên Lý Kỳ giới thiệu mấy người Điền thợ mộc và lý do hắn dẫn bọn họ tới đây cho Ngô Phúc Vinh nghe.

Ngô Phúc Vinh nghe xong, cực kỳ hưng phấn. Hiện tại Túy Tiên Cư đang lúc dùng người. Nhiều người hỗ trợ như vậy, tất nhiên không phải là chuyện xấu. Hơn nữa những người này đều là dân chuyên nghiệp. Vừa cầm dụng cụ lên là có thể bắt đầu làm luôn. Đúng là không gì tốt hơn.

Cùng một chỗ ăn xong cơm chiều, Lý Kỳ phân phó mấy người Ngô Tiểu Lục quét dọn phòng trống, bố trí chỗ ở cho đám người Điền thợ mộc.

Sau khi làm xong hết thảy, Lý Kỳ lại nói kế hoạch chọn lựa dân chạy nạn tới Túy Tiên Cư làm tiểu nhị cho Ngô Phúc Vinh.

Ngô Phúc Vinh nghe xong, vừa mừng vừa lo. Mấy ngày hôm nay ông ta cũng vì việc thiếu người mà cảm thấy phiền não. Hiện tại nghe Lý Kỳ đã tìm được người, trong lòng sao không cao hứng.

Chỉ là, Lý Kỳ thoáng cái tìm tới ba, bốn mươi người. Như vậy là quá nhiều, kiếm đâu ra chỗ để ở.

Lý Kỳ cũng thấy chật chội. Nhưng việc đến mức này, chỉ có thể làm như vậy. Hai ngươi thương lượng một lúc, liền quyết định chọn ra năm vị đại nương tay chân nhanh nhẹn đến Túy Tiên Cư quét dọn vệ sinh. Lại chọn năm người lớn tuổi hơn tới Tần phủ làm công. Còn việc bố trí chỗ ở, Lý Kỳ tính toán để mấy người Điền thợ mộc ở vườn phía sau. Còn đám hài tử, chia một phần ra ở nhà Ngô Phúc Vinh. Dù sao Ngô Phúc Vinh chỉ có một thân một mình. Vợ của ông ta đã qua đời vì khó sinh từ lâu rồi.

Thương lượng xong hết thảy, Ngô Phúc Vinh chợt nói: - Đúng rồi, suýt nữa quên mất một chuyện.

- Chuyện gì?

- Hôm nay phu nhân đã tới tiệm. Nếu cậu về sớm một canh giờ, thì đã có thể gặp phu nhân rồi.

- A thật không? Lý Kỳ ngạc nhiên. Trong ấn tượng của hắn, hình như đây là lần đầu tiên Tần phu nhân tới Túy Tiên Cư. Trong lòng vừa hưng phấn vừa tiếc nuối. Biết như vậy, thì vữa nãy đã quay về sớm.

Ngô Phúc Vinh gật đầu: - Hôm nay phu nhân tới chủ yếu là việc của Dương Lâu. Lúc sáng sớm, Trương viên ngoại có tới Tần phủ.

- Vậy à, thiếu chút nữa cháu quên mất việc này.

Lý Kỳ vỗ đầu, vội hỏi: - Hai người đó đã thương lượng thế nào?

Ngô Phúc Vinh đáp: - Đại khái giống như những gì cậu dự tính. Chỉ có điều Trương viên ngoại muốn giảm giá mỗi cân xuống còn một trăm năm mươi văn.

Lý Kỳ nhíu mày, hỏi: - Vậy y tính toán bán bao nhiêu tiền?

Hai mắt Ngô Phúc Vinh ánh lên tia kinh ngạc, cười ha ha đáp: - Xem ra cái gì cũng không gạt được cậu. Không sai, Trương viên ngoại muốn ép giá để đối phó với Phỉ Thúy Hiên. Y tính toán bán hai trăm văn một phần chao.

Giá này thấp hơn Phỉ Thúy Hiên những năm mươi văn.

Lý Kỳ trầm tư một lát, hỏi:

- Phu nhân trả lời thế nào?

Ngô Phúc Vinh đáp: - Phu nhân vẫn chưa đáp ứng y. Hôm nay phu nhân tới, cũng là muốn tìn cậu để thương lượng. Cậu thấy nên đáp ứng y không?

Lý Kỳ suy nghĩ một lúc, gật đầu nói: - Cháu thấy cũng được. HIện tại giá chao vẫn quá cao. Tin rằng chờ thêm một khoảng thời gian, giá tiền sẽ tiếp tục giảm, giảm đến chừng một trăm văn là dừng. Dù sao, chúng ta cũng không có ý định bán chao. Hàng cũ không bằng hàng mới. Dương Lâu vừa hạ giá, Phỉ Thúy Hiên bắt buộc cũng phải hạ giá. Tuy chúng ta thu lợi ít hơn, nhưng hai nhà bọn họ cũng không tốt hơn là bao. Cho nên giá tiền một trăm năm mươi văn có thể chấp nhận được. Tuy nhiên, chú phải dặn phu nhân, lúc đàm phán, phải giả bộ như do dự, khó xử. Ít nói về tiền nong, mà nhiều hơn về tình cảm. Ngàn vạn lần đừng lộ chân ngựa. Nếu để cho Trương viên ngoại biết được lợi nhuận khổng lồ của chao. Vậy thì cũng không phải là chuyện tốt gì với Phỉ Thúy Hiên và chúng ta.

Ngô Phúc Vinh gật đầu: - Ta hiểu rồi. Tốt lắm, ngày mai ta sẽ tới Tần phủ sớm. À, còn có, lúc phu nhân tới tiệm, nhìn thấy tiệm đang trang hoàng, phu nhân có đưa ra vài đề nghị.

- Vậy sao? Đây là chuyện tốt.

Lý Kỳ vui vẻ hỏi: - Phu nhân đưa ra đề nghị gì?

Ngô Phúc Vinh vuốt râu, nói ra những đề nghị của Tần phu nhân cho Lý Kỳ nghe.

Dù Tần phu nhân không hiểu về buôn bán, nhưng dù sao nàng cũng thư hương môn đệ, hơn nữa còn là quý tộc. Cho nên thưởng thức tương đối cao. Hôm nay nàng nghe thấy Lý Kỳ muốn biến lầu ba thành nơi dành cho khách quý. Liền đưa ra một vài đề nghị về cách trang trí.

Lý Kỳ nghe xong, không chút nghĩ ngợi gật đầu: - Chú cứ làm theo lời của phu nhân. Khó khăn lắm phu nhân mới thấy hứng thú một việc. Chúng ta sao không thừa dịp này, lôi kéo phu nhân.

Về chuyện trang trí, lúc ấy Lý Kỳ đã nghĩ ra một kế hoạch đại khái. Còn cụ thể như thế nào, hắn lại không biết. Dù sao người của thời đại này thưởng thức khác với thời của hắn. Nếu dựa theo thời đại kia để trang trí, nói không chừng lại lộng xảo thành chuyên. Hắn vốn định để Ngô Phúc Vinh quản lý việc trang trí. Nhưng chưa từng nghĩ tới, Tần phu nhân chợt xuất hiện và đưa ra ý kiến. Quả thực khiến cho hắn hưng phấn không thôi. Về độ thưởng thức, Ngô Phúc Vinh sao có thể so sánh với Tần phu nhân được.

Ngô Phúc Vinh sững sờ hỏi: - Lôi kéo?

- ÁchÝ của cháu là, sao chúng ta không mượn cơ hội này, giao toàn bộ việc trang trí cho phu nhân. Phu nhân đã đưa ra đề nghị, thì phu nhân phải phụ trách. Nói sau, mấy ngày nay cháu còn rất nhiều việc phải làm, căn bản không có thời gian rảnh rỗi. Cũng đến lúc phu nhân xuất thủ rồi. Lý Kỳ cười gian đáp.

- Điều nàyLão hủ chỉ sợ phu nhân không đáp ứng. Ngô Phúc Vinh khó xử nói.

Lý Kỳ đảo đảo con ngươi: - Chú cứ nói với phu nhân thế này. Sắp tới ngày khai trương rồi, hai chúng ta đều có rất nhiều việc phải làm, mà người thì lại không đủ. Bảo phu nhân quan tâm tới việc trang trí của điếm một chút. Nhớ kỹ, lúc chú nói với phu nhân, phải lộ ra vẻ lực bất tòng tâm. Như vậy phu nhân mới đồng tình.

- Như vậy không tốt lắm đâu. Ngô Phúc Vinh lo lắng nói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang haynhat.com chẳng hạn như con gì ăn lắm nói nhiều, vi sao ly di đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với

loading...
DMCA.com Protection Status