Bạch nguyệt quang đột nhiên muốn cùng tôi kết hôn

Chương 17

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Phong Nguyệt

Lục Ý sợ hết hồn, mặc kệ tâm tình bi thương của mình ban nãy, nói với Hồng Ảnh một tiếng rồi chạy ra ngoài.

Hồng Tiêu mới vừa bị Lục Ý bắt quả tang hút thuốc, đang ngồi thu mình một góc, bấy giờ thấy Lục Ý phải đi, vội vọt ra, nhưng Lục Ý đã mất hút.

Lục Ý chạy về tới nhà, đẩy cửa hô: “Diễn ca!”

Cố Diễn mới vừa tắm xong, đang ngồi trên ghế salon nghe mọi người thăm hỏi, điện thoại chưa từng rảnh rỗi.

Anh hiếm khi bởi vì sức khỏe mà nghỉ làm cả ngày, người khác tưởng anh gặp chuyện gì đó, thay nhau an ủi anh.

Sau khi Lục Ý vào cửa, anh không kiên nhẫn tắt điện thoại.

Lục Ý đứng ngay cửa một lát, trái tim đập bang bang không ngừng, đầy đầu đều là hình ảnh Cố Diễn ho ra máu, ngã người trong vũng máu, cậu yên lặng nhìn Cố Diễn một hồi, con ngươi mới từ từ chuyển động: “Cậu…”

“Tôi không sao, dì giúp việc hiểu lầm thôi.” Cố Diễn ho khan, âm thanh khàn khàn, trên mặt vẫn bình tĩnh như trước, “Phiền hà cậu phải chạy về một chuyến, không làm lỡ chuyện của cậu chứ?”

Giờ khắc này trong đầu của Lục Ý chỉ có một ý nghĩ —— May mắn là không có gì, may mắn.

Cậu sợ đến sống lưng toàn mồ hôi lạnh.

Lục Ý lắc đầu một cái, đóng cửa lại, thay giày, mặt mũi trắng bệch.

Cố Diễn cúi đầu khó chịu ho khan.

Lục Ý đi tới bên cạnh anh, vô thức sờ trán Cố Diễn, lúc này Cố Diễn không tránh né, mặc cậu sờ.

Không phát sốt.

Dây thần kinh căng chặt cuối cùng cũng giãn ra, cả người cậu có chút thoát lực.

Cậu không nói lời nào nhìn Cố Diễn một hồi lâu, kỹ năng diễn xuất Cố Diễn điêu luyện, hơn nữa anh vốn bị bệnh, nhìn không ra thật giả.

Lục Ý im lặng vào bếp, lấy hai quả lê trong tủ lạnh, cầm đường phèn, bật lửa làm món lê hấp đường phèn cho Cố Diễn.



Lê hấp đường phèn.

Lúc nấu canh, điện thoại trong túi chấn động, nhưng Lục Ý không quan tâm.

Đối với cậu, nấu canh quan trọng nhất.

Canh lê hấp đường phèn không khó làm, rất nhanh đã xong, Lục Ý múc một chén bưng ra ngoài, đặt trước mặt Cố Diễn, nhẹ giọng nói: “Uống cái này đi, trị ho khan.”

Cố Diễn nhận lấy, cầm thìa chậm rãi khuấy.

“Dì giúp việc nhờ tôi hỏi cậu một chút “ Cố Diễn nhìn chằm chằm gợn nước trong chén, “A Tiêu là ai?”

Lục Ý đang chuẩn bị mở điện thoại xem ai gọi, nghe vậy mờ mịt nghiêng đầu nhìn về phía Cố Diễn, môi đỏ hơi mở ra: “… Hả?”

Dì giúp việc làm sao biết A Tiêu?

Lúc nãy gọi điện thoại nghe cậu nhắc tới?

Không, logic này…hình như không đúng lắm?

Coi như là do cậu nhắc tới, dựa theo tính cách của bà, chuyện này có gì phải thắc mắc chứ?

Lục Ý mặt đầy ngờ vực.

“Hôm nay dì hỏi tôi” Cố Diễn nhấp một ngụm thuốc, giọng điệu nhàn nhạt, giống như đang nói một chuyện không hề quan trọng, “Hỏi cậu tại sao tôi bị bệnh cậu không ở nhà chăm sóc cho tôi lại đi gặp hắn?”

Lục Ý: “…”

Lục Ý bỏ điện thoại lên bàn, không tự chủ được nghiêm túc suy xét bản thân, lý giải ý tứ Cố Diễn.

Cố Diễn và cậu chỉ là chồng chồng trên danh nghĩa, nhưng dì giúp việc là người ngoài, trong mắt bà, bọn họ vừa mới cưới, có lẽ bà cảm thấy Lục Ý không có ở nhà lúc Cố Diễn bị bệnh rất… không hợp lẽ thường?

Không khí trở nên trầm mặc, sự yên tĩnh vô thanh vô tức lan tràn, cơ hồ lấn át toàn bộ giác quan con người.

“Xin lỗi” Lục Ý nhận sai trước, “Lần sau tôi sẽ chú ý.”

Cậu suy nghĩ: “Lần sau tôi sẽ giải thích một chút với dì. A Tiêu nó…”

Cậu mới nói ba chữ, tầm mắt Cố Diễn dời khỏi mặt chén, bất động thanh sắc nhìn Lục Ý.

Lúc này điện thoại trên bàn lại reo inh ỏi.

Lục Ý cầm điện thoại lên, vừa kết nối, bên kia nói: “Là Lục Ý à?”

Giọng nói này có chút quen tai, Lục Ý trì độn vài giây, mới nhận ra đây là giọng của Nhan Bân.

Lục Ý liếc nhìn Cố Diễn một cái, đứng dậy, kéo cửa ra ban công, sau đó tiện tay đóng cửa lại.

“Tôi đây” Lục Ý bật ghi âm, nhàn nhạt nói, “Cậu có chuyện gì không?”

“Lá gan của anh thật lớn” Nhan Bân cười lạnh, “Dám ngang nhiên đánh người, hơn nữa còn đánh tôi trọng thương, chuyện này tôi sẽ không bỏ qua đâu.”

Lục Ý ngừng một chút, không tiếng động mà hít một hơi, nhếch môi, cảm thấy bực bội: “Tôi không đánh ai hết.”

“Anh không đánh ai?” Nhan Bân không tin nổi, nói, “Anh dám đổi trắng thay đen?”

Lục Ý đã từng gặp qua loại người trước mặt thì khách sáo, sau lưng lại âm thầm dùng mánh khóe hại người, cậu không dám xem thường, lạnh giọng: “Rốt cuộc cậu muốn nói gì?”

“Tôi muốn anh bồi thường cho tôi!” Nhan Bân nói, “Lần sau gặp tôi, anh phải quỳ xuống dập đầu ba cái, gọi tôi một tiếng ba, chuyện này sẽ ngưng lại! Nếu không tôi sẽ công khai lên internet, ông đây sẽ cho anh chết không toàn thây!”

Nhan Bân sau khi về nhà làm sao cũng không nuốt trôi cục tức này, cậu ta từ bé đã được cưng chiều, người người phủng trong tay, cho dù đi tới đâu, cũng có người nịnh hót cậu ta, chưa bao giờ chịu oan ức như vậy!

Cậu ta dám chắc Lục Ý nhất định sẽ bận tâm thanh danh của mình và Cố Diễn, cho nên không dám từ chối cậu ta —— Dù sao Lục Ý vẫn đang trên đầu sóng ngọn gió, cậu và Cố Diễn mới kết hôn không lâu, fans Cố Diễn vốn không ưa cái tuyến mười tám không lưu lượng cũng không thực lực này, không biết bao nhiêu truyền thông chờ túm tóc của Lục Ý, nếu bây giờ xảy ra chuyện, số người chờ ăn tươi Lục Ý không hề ít.

Sau khi nói ra lời này, Nhan Bân liền chờ Lục Ý cúi đầu chịu thua, ngay cả từ trào phúng từ cũng đã chuẩn bị xong.

Thế nhưng cậu ta không nghĩ tới Lục Ý lại mở miệng nói: “Vậy cậu phát đi.”

Nhan Bân sững sờ.

Lục Ý không muốn nghe cậu ta nói nhảm nữa, tận lực gằn từng chữ nói: “Tôi còn bận chăm sóc gia quyến, không rảnh chơi với cậu.”

Nói xong câu đó, Lục Ý dứt khoát cúp điện thoại.

Lục Ý lăn lộn trong giới năm năm, chưa thấy ai ngốc như vậy.

Ngày đó lúc động thủ, tia sáng mờ ảo, trừ cậu và Nhan Bân, cũng chỉ có Đinh Vân Mộng ở đó, Lục Ý cũng nhìn thoáng qua, không có camera nào.

Muốn phát lên mạng, cũng phải có chút chứng cứ, ngay cả nhân chứng vật chứng đều không có, Nhan Bân làm sao hạ cậu? Chỉ chụp một ảnh bị thương rồi nói là Lục Ý đánh? Ai tin?

Hơn nữa Lục Ý đã khống chế sức lực, cậu dám chắc chắn sẽ không lưu lại dấu vết gì, nếu có thì tối hôm đó cũng đã hết rồi.

Chuyện qua hai ngày, đột nhiên Nhan Bân muốn quay qua xé cậu?

Ầm ĩ cái gì chứ?

Chỉ bằng hành động nhằm vào Lục Ý dưới ống kính của cậu ta, Lục Ý dám khẳng định, sau khi tống nghệ công chiếu, người bị bàn tán chắc chắn là cậu ta, còn thêm đoạn ghi âm này…

Nói thật, Lục Ý bắt đầu suy nghĩ xem IQ của Nhan Bân có đạt mức trung bình không..

Người phát sốt là nam thần của Nhan Bân, người không tỉnh táo sao lại là cậu ta nhỉ?

Lục Ý đứng ở ban công thở một hơi, cúi đầu gửi tin cho Văn Túc, nhờ hắn chú ý động tĩnh trên mạng, quay đầu lại, Cố Diễn còn ngồi trên ghế salon uống canh.

Lục Ý cách cửa sổ sát đất nhìn anh.

Cố Diễn mặc một bộ quần áo ở nhà màu xám nhạt, ống tay áo rộng rãi, nghiêm túc uống thuốc, đường viền thâm thúy, khuôn mặt tuấn mỹ, mỗi một động tác, đều khiến người ta yêu thích.

Lục Ý bỗng nhiên nghĩ đến hai chữ: Họa thủy.

Chợt nhớ lại lần thứ nhất nhìn thấy Nhan Bân, Nhan Bân cầm bút vẽ vời trong lòng Cố Diễn, còn vẽ thêm một trái tim.

Sau đó Lục Ý ngồi trên bục giảng, cách Cố Diễn rất gần, ánh mắt của Nhan Bân đứng ở hành lang muốn bốc hỏa.

Sau đó nữa, Nhan Bân là người thứ nhất xung phong đối diễn với Cố Diễn.

Không biết tại sao, lý trí nói cho Lục Ý biết chuyện này không liên quan đến Cố Diễn, nhưng cậu không khống chế được mà thấy khó chịu.

Cậu nhắm mắt lại, kìm lòng không đặng nhớ lại thời điểm cấp 3.

Khi đó Lục Ý mới cùng Cố Diễn xác định quan hệ không bao lâu, Cố Diễn là giáo thảo Nhất Trung, số người xếp hàng gửi thư tình không hề ít.

Có một lần còn bị Lục Ý bắt gặp tại trận.

Lục Ý lễ phép thay Cố Diễn từ chối cô gái kia, đợi khi người đi rồi, Lục Ý tức giận đến mức cũng muốn xoay người rời đi, nhưng lại bị Cố Diễn nắm tay lại, ôm vào lồng ngực, trầm thấp cười.

“Cười cái gì?” Lục Ý đẩy anh ra, “Em hiện tại đang giận dỗi anh, Diễn ca, anh có thể Tôn trọng tâm tình em một chút mà phối hợp với em không?!”

Cố Diễn cười đến lợi hại hơn.

Lục Ý giận thành con cá nóc, sức lực Cố Diễn lớn hơn cậu, anh muốn ôm cậu muốn giãy cũng giãy không ra, càng nghĩ càng thấy uất ức, ngay cả muốn giận dỗi cũng không có không gian riêng tư!

Cố Diễn cúi đầu hôn môi cậu một cái, vui vẻ nói: “A Ý ngoan, em có thấy anh nhìn ai khác bao giờ không?”

Lục Ý bị anh hôn một cái đã quên mất mình đang giận dỗi, trầm mặc một lát, bày tỏ tiếng lòng: “Người yêu thích anh nhiều như vậy, em thấy áp lực.”

“Không cần có áp lực” Cố Diễn kề trán cậu, hai người bốn mắt nhìn nhau, đáy mắt anh phản chiếu bóng dáng Lục Ý, ánh mắt Cố Diễn sáng lấp lánh, anh cười hỏi, “Nhìn thấy không?”

Lục Ý mờ mịt: “… Hả?”

“Trong mắt anh chỉ có em” Cố Diễn nhẹ giọng, rồi lại đặc biệt nghiêm túc, “Dù thời điểm nào cũng không có người khác.”

Thời gian luân chuyển, ký ức dâng tràn.

Từng hình ảnh hiện lên, không hề vì dòng chảy thời gian mà phai nhạt, trái lại càng ngày càng rõ ràng.

Câu nói kia tràn ra nhu tình mật ý, ánh chiều tà le lói, hơi thở quấn quít, tư thế thân mật, giờ phút này như sao trời lấp lánh mà ầm ầm tái hiện.

Thanh âm Cố Diễn mềm nhẹ mà kiên định vang lên, rồi lại biến thành một vệt khói nhẹ, phiêu tán trong không khí.

Cũng dưới ánh chiều tà le lói của sáu năm sau, gió nhẹ thổi qua các tầng lầu san sát nhau.

Lục Ý chỉ đứng cách Cố Diễn một cánh cửa sổ, trong lòng đau đớn.

——Bây giờ người yêu thích anh càng lúc càng nhiều, anh… còn có thể nhìn thấy em sao?

Tác giả có lời muốn nói: Có thể nha.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.2 /10 từ 6 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như thich tri hue, phim truyen cuoc doi duc phat thich ca the film buddha english subtitles hay lam rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status