Bạch nguyệt quang đột nhiên muốn cùng tôi kết hôn

Chương 68



Edit: Phong Nguyệt

Sáng hôm sau, Lục Ý vén chăn ngồi dậy, từ từ mặc quần áo vào, rồi vén rèm cửa lên, dán mặt lên chiếc kính thủy tinh mờ, tràn đầy hiếu kỳ nhìn bên ngoài.

Mới trôi qua một đêm, mặt đất đã bị phủ một lớp tuyết dày, tựa như socola được thoa một tầng bơ.

Cố Diễn dựa vào đầu giường, cũng mặc quần áo vào, nhìn Lục Ý nằm nhoài bên cửa sổ.

Lục Ý không phải lần đầu tiên thấy tuyết, cậu thấy rất nhiều lần, nhưng không cùng Cố Diễn tỉnh lại trên một chiếc giường, vừa mở mắt là thấy thế giới khoác một lớp áo bạc như bây giờ mà thôi.

Đặc biệt là hôm qua họ vừa thẳng thẳng với nhau.

Cảm giác này thật sự quá tốt, cùng nhau tỉnh lại trên một chiếc giường, tuyết lớn rơi bên ngoài, trong phòng lại ấm áp thư thái, hai trái tim kề nhau.

Hai người cứ lẳng lặng ngồi như vậy, dù không nói lời nào, trong không khí cũng lưu chuyển khí tức tốt đẹp này.

Lục Ý nhìn một lát, lại lần nữa quay về nằm cạnh Cố Diễn, vuốt ve lưng anh: “Còn đau không?”

Hôm qua lúc tắm rửa, Lục Ý nhìn thấy vết thương trên người Cố Diễn, xanh xanh tím tím, vô cùng đáng sợ, Cố Diễn lại không để tâm, muốn cứ thế mà ngủ, chút vết thương cỏn con ấy đối với anh không là gì, lại bị Lục Ý kéo qua xức thuốc, cậu nghĩ đến cảnh tượng Cố Diễn đánh nhau với người ta, đỏ cả mắt.

Lục Ý nhẹ nhàng chạm lên lưng Cố Diễn, giống như lưng Cố Diễn làm bằng thủy tinh, mạnh một chút là vỡ nát vậy.

Cố Diễn nhìn động tác của Lục Ý, chỉ thấy buồn cười, thuận miệng nói: “Không đau.”

Lục Ý không lên tiếng, nhìn chằm chằm anh, mím môi.

Cố Diễn im lặng hai giây, sau đó bình tĩnh sửa lời: “Đau quá.”

Chớp mắt, biểu tình của anh thay đổi, như đang cực lực nhẫn nại đau đớn, thanh âm cũng suy yếu: “A anh không chịu nỗi nữa.”

Lục Ý ban đầu tưởng anh nói đùa, sau đó thấy vẻ mặt này, bắt đầu hoảng hốt, không nhịn được lớn giọng hỏi: “Anh không sao chứ? Đi bệnh viện nhé! Cố Diễn anh…”

“Đau muốn chết” Cố Diễn ôm Lục Ý, giọng điệu trở lại bình thường, một chút khác thường cũng không thấy, “Em ôm anh lâu một chút là không sao nữa.”

Trái tim treo lơ lửng của Lục Ý cũng bình phục, trừng anh, chẳng được bao lâu, cậu liền cười, thở dài: “Anh thật là.”

Giả bộ như thật, trông ngu muốn chết.

“Trẻ con khóc sẽ được ăn kẹo” Cố Diễn nắn lỗ tai cậu, “Nếu anh không gào khan cổ họng, em sẽ cảm thấy anh giả vờ mạnh mẽ, không chừng lát nữa em lại trốn trong góc nào đó lặng lẽ lau nước mắt.”

Lục Ý nhỏ giọng nói: “Không có.”

Cố Diễn cười cười, không nói gì.

Lục Ý: “Em sẽ khóc trước mặt anh, trốn trong góc ai mà thấy, lãng phí nước mắt.”

Cố Diễn cười ngặt nghẽo.

Hai người anh anh em em một hồi, mới chịu rời giường.

Sau khi thu dọn xong, hai người dự định về nhà, trước khi đi Lục Ý và Cố Diễn đem quà cáp đã chuẩn bị sẵn tặng cho Hồng Ảnh và Hồng Tiêu.

Cố Diễn tặng Hồng Tiêu một hộp quà to đùng được đóng gói đẹp đẽ, sang trọng, làm Hồng Tiêu mừng đến mồm ngoác tận mang tai, đợi Cố Diễn đi rồi, cậu nhóc lật đật mở ra xem, tức thì hóa đá.

Trong hộp đựng một chiếc bút máy, vừa nhìn liền biết giá cả không rẻ, ngoài ra, còn có một cuốn sách dày cui như cuốn tài liệu <Thầy giỏi hướng dẫn các em vào Thanh Hoa>, trên quyển sách còn kèm theo tờ giấy: Cố gắng học tập, bớt chơi game.

Hồng Tiêu: “???”

Tài xế riêng của Cố Diễn xe lái tới đón hai người.

Cố Diễn và Lục Ý thật ra không có kì nghỉ, để có thể ăn Tết hai ba ngày này đã từ chối không biết bao nhiêu lộ trình rồi.

Lục Ý nghĩ, thời gian có hạn, ra ngoài du ngoạn chắc chắn không đủ, cậu và Cố Diễn có thể vừa vặn trải qua thế giới của hai người, đi hẹn hò, vui chơi gì đó.

Bởi vậy sau khi lên xe, cậu nghiễm nhiên cho là về nhà.

Nửa tiếng sau, Lục Ý nhìn hoàn cảnh xa lạ và cánh cổng như khu vườn gần đó, mới sững sờ, quay đầu hỏi Cố Diễn: “Chúng ta có đi nhầm hay không vậy?”

“Không có” Cố Diễn duỗi tay nắm chặt tay cậu, “Đây là nhà bà nội anh.”

Lục Ý giật mình: “Cái gì?!”

“Hôm qua anh có nói chuyện điện thoại với bà nội, bảo hôm nay mang em đi chúc Tết” Cố Diễn nói, “Bà nội đồng ý rồi, còn rất vui vẻ.”

“Hôm qua anh nói với bà?” Lục Ý có chút phát điên, “Em…Em chưa sẵn sàng mà.”

Cố Diễn sao lại vậy! Cả đường đi đều tán gẫu ăn cái gì chơi cái gì, cậu còn tưởng đâu về nhà…Không nhờ lại dẫn cậu tới bà nội Cố?

Không cho cậu thời gian chuẩn bị tinh thần! Cậu không mặc quần áo đẹp, tóc tai không chỉnh chu, quà cáp cũng không có…

Cố Diễn nhìn bộ dáng Lục Ý, cong môi, vò đầu cậu: “Đừng hoảng hốt, bà nội chỉ muốn thấy em, thứ khác không quan trọng.”

Anh quá hiểu Lục Ý, hồi cấp ba, mỗi khi chuẩn bị kiểm tra, Lục Ý đều hồi hộp đến không ngủ được, chuyện càng quan trọng cậu càng căng thẳng, thực tế cậu phát huy rất tốt, vốn không cần phải lo lắng.

“Nhưng…Nhưng mà lúc trước em từng thất hẹn, hồi trước anh dẫn em gặp bà, em không đi…Bà nội chắc chắn không có ấn tượng tốt với em…” Lục Ý bắt đầu nói lắp, “Em em em lỡ lỡ…”

“Không có lỡ, tin tưởng bản thân.” Cố Diễn xuyên qua cửa xe, nhìn một bà lão đang đi ra từ cửa chính, “Bà nội ra rồi.”

Lục Ý: “!”

Khoảnh khắc này cậu cảm thấy mình khẩn trương đến độ không nghĩ được cái gì, suýt cắn trúng lưỡi, tim đập bang bang, mắt thấy bà nội càng lúc càng tới gần, biết không thể tránh khỏi, cậu mới nhắm mắt quyết tâm mở cửa xe, đi xuống.

Bà nội Cố mở cổng, cười đi ra: “Có phải cháu lớn của tôi đến không?”

Thoạt nhìn là một bà lão khỏe mạnh, khoác áo choàng màu hồng, hơi gầy gò nhưng mắt rất sáng.

Lòng bàn tay Lục Ý bắt đầu chảy mồ hôi, cậu rề rà đi tới trước mặt bà nội Cố, khẩn trương đến nói năng lộn xộn: “Bà nộ Cố…Chúc ngài năm mới…Được…”

Nói xong câu đầu không khớp với câu sau, Lục Ý thấy mặt mình nóng muốn bỏng, nhỏ giọng bổ sung: “Bà nội năm mới vui vẻ.”

“Chao ôi” Bà nội Cố mỉm cười nói, “Cháu cũng năm mới vui vẻ nhé, cháu là Tiểu Lục phải không?”

Lục Ý gật gật đầu.

Cố Diễn xuống xe, đi tới phía sau Lục Ý, nắm tay cậu, giới thiệu với bà nội Cố: “Bà nội, đây là người yêu của cháu.”

Xoẹt một cái, rõ ràng đất trời ngập tràn băng tuyết, bên ngoài gió thổi lạnh buốt, Lục Ý lại không biết sao hai má mình nóng quá chừng.

Ngoại trừ căng thẳng, đáy lòng còn dâng một cảm giác ngại ngùng pha lẫn vui vẻ.

“Được rồi” Bà nội Cố đánh giá Lục Ý, thấy cậu ngơ ngơ ngác ngắc, cười nói, “Đứa nhỏ này không tồi.”

Ba người cùng nhau vào nhà.

Nơi ở của bà nội Cố là một căn nhà hiện đại, lại bày trí như một tòa thành, trong sân trồng rất nhiều hoa cỏ, trong hành lang nuôi một vài con chim kỳ lạ.

Phong cách không giống nhau, mà dung hợp lẫn nhau, phảng phất như bản thân chúng nên như vậy.

Trong phòng khách có rất nhiều người đang đến chúc Tết, bà nội Cố tuổi đã lớn, bối phận cao, hôm nay là mồng một, mọi người thay nhau chúc Tết, ông nội Cố ngồi trong phòng khách nói chuyện phiếm với họ.

Cố Diễn và Lục Ý vào cửa, chào hỏi ông nội Cố trước, ông nội Cố đáp một tiếng, tầm mắt rơi trên người Lục Ý, di chuyển vài vòng, không nhẹ không nặng thu hồi lại.

Bà nội Cố kêu Cố Diễn ra nói chuyện riêng, Cố Diễn không muốn để Lục Ý một mình ở trong phòng khách với đám người như hồng thủy mãnh thú kia, vốn định từ chối, bà nội Cố không nói câu nào kéo anh rời đi.

Lục Ý ngồi ở trong phòng khách, tất cả mọi người đều nhìn cậu.

Năm mới, nhà họ Cố không có chuyện gì náo nhiệt bằng chuyện Cố Trị muốn nhốt Cố Diễn lại, có không ít người chạy đến nhà bà Cố chúc Tết sớm là vì muốn hóng hớt.

Quá mới mẻ mà, con cháu Cố gia xưa nay đều theo nghiệp kinh doanh buôn bán, chỉ mỗi Cố Diễn không nói không rằng chạy đi làm minh tinh, Cố Trị lúc trước đưa Cố Diễn ra nước ngoài là muốn để anh học tài chính, nhưng Cố Diễn lại tự sửa chuyên ngành, đi làm cái nghề minh tinh mà người trong Cố gia không xem ra gì.

Làm minh tinh thì thôi, còn thật làm ra trò trống, bọn họ ra ngoài làm ăn, có người vừa nghe Cố gia, điều đầu tiên nghĩ đến chính là đại minh tinh Cố Diễn.

Cố Diễn là cháu trai ông bà Cố thương nhất, từ nhỏ đến lớn, hai người đều đặt Cố Diễn trong lòng bàn tay mà cưng chiều, những người khác đừng mơ có đãi ngộ này.

Bây giờ Cố Diễn chịu thiệt thòi chỗ Cố Trị, mọi người dồn dập muốn nhìn xem bà nội Cố sẽ xử lý như thế nào.

Và cũng muốn xem xem rốt cuộc là ai có thể làm cho Cố Diễn không tiếc trở mặt với Cố Trị cũng phải bảo vệ cho bằng được.

“Cậu là Lục Ý đúng không?” Có một người lên tiếng hỏi.

Giọng điệu này nghe vào chẳng hề tốt lành, cứ như đang xem khỉ trong công viên ấy.

Lục Ý quay đầu nhìn, nhưng vì quá nhiều người, lại cùng trong một gia tộc, khó tránh khỏi giông giống nhau, Lục Ý nhìn một hồi bắt đầu mông lung, không nhận ra người vừa lên tiếng là ai, không thể làm gì khác hơn là gật gật đầu.

Tức khắc có người hỏi tiếp: “Nghe nói cậu và Cố Diễn tình cảm rất tốt?”

Lục Ý khẽ ừ một tiếng, từ trong giọng điệu của mấy câu hỏi này, cậu đã ý thức được những người này “Không có ý tốt”.

Cơ mà cũng không sao, Lục Ý chỉ căng thẳng trước mặt bà Cố và ông Cố thôi, vì họ là người Cố Diễn quan tâm nhất.

Những người này, nếu tỏ thái độ thân thiện với câu, cậu cũng sẽ hòa nhã với họ, còn nếu cứ muốn dùng thái độ tra hỏi này… Lục Ý không nhất định phản bác nhưng ít nhất sẽ không làm mình chịu thiệt.

“Chà chà.” Có người ôm thái độ xem cuộc vui nói, “Cũng chỉ có khuôn mặt có thể coi được, nhìn thấy một phòng toàn trưởng bối thế này, không biết chào hỏi ai, không lễ phép gì cả, không biết Cố Diễn coi trọng thằng nhóc này ở chỗ nào.”

Một đám người đáp: “Đúng vậy.”

“Năm mới, bày vẻ mặt đó cho ai xem.”

“Không biết chúc một câu, y như khúc gỗ.”

“Chúc các cô dì chú bác năm mới anh lành ạ” Lục Ý mỉm cười nói, “Lần đầu tiên gặp mặt, có hơi luống cuống, vì thế không biết nói gì, cháu ăn nói vụng về, mọi người là trưởng bối, hi vọng mọi người khoan dung ạ.”

“Ăn nói vụng về? Biết vậy sao không chịu sửa? Cậu là minh tinh, trường hợp cần giao tiếp càng nhiều hơn người bình thường, tại sao tới chỗ này lại bắt đầu ăn nói vụng về? Dựa vào cái gì chúng tôi phải khoan dung? Cậu là tiểu bối, lời của trưởng bối, cậu nên tiếp thu mới phải, đây đều là kinh nghiệm của người từng trải.”

“Cười cũng keo kiệt là sao? Nói một chút thì cười một cái, bộ tưởng bọn tôi đang xem múa rối à?”

“Thằng bé này nhìn không quá năng động, không biết ánh mắt Cố Diễn bị gì nữa.”

“Vâng, mọi người nói đúng ạ, không phải mọi người nhiều lời như thế để cháu học hỏi sao” Lục Ý nói, “Nghe thêm vài câu, cháu mới biết mình nên nói cái gì, dù không có gì để nói cháu cũng sẽ nói.”

Mọi người thoáng chốc yên tĩnh, rồi chợt mồm năm miệng mười ồn ào sôi nổi.

Ông nội Cố nhìn Lục Ý, khóe miệng cong lên khó nhận ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.2 /10 từ 6 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang haynhat.com một số bài hay như Phòng ngừa bệnh đường hô hấp, mon qua bat ngo cho ban be day rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.