Bách quỷ tập

Chương 92

Mãi đến đêm khuya Cầm Yểu mới từ Hoàng cung trở về.

Nàng đẩy cửa vào phòng, thấy bên trong vẫn còn đốt đèn, thần trí có hơi lơ đãng, đến khi nghe thấy trên giường có tiếng thở nàng mới chợt nhớ ra mình đã nhặt một nam nhân về.

Đi vào trong, nam nhân ngồi trên giường tung chăn muốn xuống hành lễ, nhưng dường như đột nhiên nhớ ra lời dặn dò của nàng, Sơ Tễ khựng người, nhất thời bối rối đứng bên giường.

Cầm Yểu nhìn hắn một hồi rồi cười nói: “Ta đâu có ăn thịt ngươi.”

Sơ Tễ cúi đầu nghĩ, thật ra nếu nàng muốn ăn hắn cũng không phải là không thể…

“Ngươi biết đàn không?” Cầm Yểu đột nhiên hỏi.

“Biết.” Tử sĩ của Sở vương không thể là thất phu không biết gì, âm luật nhạc khí cũng biết sơ qua, học được càng nhiều thì càng có thể giúp chủ nhân làm được nhiều việc, khả năng được sống tiếp càng lớn.

Cầm Yểu vốn chỉ hỏi chơi, không ngờ hắn lại biết đàn thật, nhất thời hứng thú, nàng lấy dưới thư án ra một cây đàn gỗ đồng đặt trên bàn: “Ngươi đàn một khúc ta nghe có được không?”

Sơ Tễ ngồi xuống, Cầm Yểu cũng mang ghế đến ngồi đối diện với thư án, ôm đầu lặng yên nhìn Sơ Tễ. Tiếng đàn thứ nhất vang lên, Sơ Tễ hơi khựng lại, có chút ngạc nhiên nhìn Thất huyền cầm dưới tay mình, cây đàn này trông có vẻ đơn giản nhưng thanh sắc gần như khiến người ta kinh ngạc.

Cầm Yểu hỏi: “Sao vậy? Sao không đàn nữa?”

Sơ Tễ sực tỉnh: “Quốc sư thứ tội.”

“Gọi ta là Cầm Yểu.”

Sơ Tễ im lặng, dường như đang làm một chuẩn bị tâm lý cực lớn: “Cầm… Yểu.” Có những chuyện một khi đã mở đầu được rồi thì coi như đã qua được ải khó nhất, hắn bất giác lại lẩm nhẩm một lần: “Cầm Yểu.” như đang thất thần hồi tưởng.

Cầm Yểu cười nhạt: “Ngươi gọi tên ta nghe hay lắm.” Ánh nến trong mắt nàng nhảy nhót như một tinh linh khiến hắn không tự chủ được mà nhìn đến ngây ngốc.

Nữ nhân như vậy…

Sơ Tễ cúi đầu gảy đàn.

Nữ nhân như vậy, đẹp đẽ đến mức khiến hắn không dám mơ tưởng, đối với nàng thì một chút tạp niệm thôi cũng là một vết nhơ.

Cầm Yểu ngả trên thư án yên lặng xem xét khuôn mặt nam nhân. Tiếng đàn lưu chuyển bên tai nàng, đằng sau khúc nhạc, tình cảm dạt dào trong tiếng đàn như gió xuân phảng phất trong lòng nàng, thông qua tiếng đàn nàng có thể nhìn rõ được nội tâm của nam nhân này, chứa đựng không ít kiên cường và bất khuất hiếm thấy của thế nhân khiến nàng cũng bất giác thất thần.

“Sơ Tễ.” Đàn xong một khúc, Cầm Yểu bỗng nhiên mở miệng, “Ngươi thật đẹp.”

Đối với nam nhân mà nói thì đây chắc không được coi là khen ngợi, nhưng như vậy cũng đã khiến Sơ Tễ đỏ mặt: “Tạ Quốc…” Giọng hắn nghẹn lại, một lúc sau mới nói, “Cầm Yểu càng đẹp hơn.”

Hắn ngốc thật, ngay cả khen ngợi cũng không biết, Sơ Tễ vô cùng chán ghét bản thân. Không ngờ lại nghe “phì” một tiếng, Cầm Yểu đang cười với hắn: “Vậy ngươi có thích ta không?” Đối với câu hỏi ngoài dự liệu như vậy, Sơ Tễ triệt để ngây ngốc, mặt hắn đỏ bừng lên, một lúc lâu cũng không nói được câu nào. Cầm Yểu đứng dậy, cách thư án, nàng với tay xoa đầu hắn, “Ta rất thích ngươi.”

Sơ Tễ ngẩng đầu nhìn nàng, si mê lạc mất bản thân.

Đêm đó Cầm Yểu và Sơ Tễ ngủ chung một giường, chỉ là đắp chăn lặng yên ngủ, Cầm Yểu nói nam sủng nên như vậy, nàng nói được hắn ôm rất ấm áp.

Sơ Tễ lại một lần nữa lạc mất bản thân.

Có lẽ trên thế gian này thật sự có thần minh cũng không chừng, có lẽ Cầm Yểu thật sự là thần minh cũng không chừng, nếu không… tại sao ngay cả người như hắn cũng có thể được cứu chứ…


Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như robot hut bui irobot la cua nuoc nao mua o dau tot, healthy va balance la gi rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại vuonkyniem.com.