Bảo bảo ngang ngược: Con muốn người cha này

Chương 101-2: Ngư tiểu thư tỉnh 2


Editor: Ngạn Tịnh.

Tiếng cười nhạo không ngừng vang lên, Hạ Lãng tức đỏ mặt, lại nỗ lực hết sức khom người, không để ý chân tay bị trói chặt, bò về phía Nhan Tiểu Ngư, dùng cằm cọ vai cô hỏi: “Tiểu Ngư, có đau không? Đừng để ý đám ngu ngốc không có văn hóa kia, tôi thật sự là hoàng tộc, có tôi ở cùng em, bọn họ không dám đụng đến em..”

“Hạ thiếu gia.” Nhan Tiểu Ngư dù nhìn qua có vẻ suy yếu, vẫn lắc lắc đầu

với Hạ Lãng ý bảo, tuyệt đối không được nhắc đến chuyện hoàng tộc.

Hạ Lãng không rõ chân tướng.

Tiểu Ngư nhỏ giọng nói: “Đám người kia là băng nhóm tội phạm, để cho bọn

họ tin tưởng thân phận của anh, chỉ có hại không có lợi. Hạ thiếu gia, chuyện

quan trọng bây giờ, là chúng ta cần suy tính nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Không nên chống đối với bọn họ, trì hoãn thời gian tìm kiếm cửa đột phá, đây mới

là biện pháp tốt nhất.”

Hạ Lãng nhìn Nhan Tiểu Ngư nói từng chữ, dường như thấy cô rất xa lạ,

kinh hãi: “Tiểu Ngư, sao em đột nhiên bình tĩnh như vậy, sao em lại thông minh

lên như vậy, em, em không sợ sao?”

“Sợ!” Tiểu Ngư đáp, cười nhẹ một tiếng: “Nhưng ở nhà còn có ông nội và

em gái đang chờ tôi, tôi phải đảm bảo mình còn sống.”

Hạ Lãng sửng sốt, giống như đây là lần đầu tiên anh quen biết Nhan Tiểu

Ngư.

Anh ta không biết rằng, một người lúc nào cũng bày ra dáng vẻ ngốc nghếch

ở nhà Nam Cung, bây giờ, vào thời khắc nguy cấp thế này, lại gặp nguy không loạn,

bình tĩnh, thậm chí trong con ngươi trong suốt kia không thấy một tia sợ hãi

hay kinh ngạc... Cái này, chẳng lẽ, chẳng lẽ chính là cấp bậc cao nhất của ẩn

giấu và ngụy trang trong truyền thuyết sao?

A----! Tiểu Ngư Ngư thâm trầm----! A----! Tiểu Ngư Ngư bình tĩnh----! Hắn

càng ngày càng thích! Thích thích thích nhất cô----!

Nhan Tiểu Ngư cảm nhận được tầm mắt nóng rực của người bên cạnh, dường

như muốn áp cả lên mặt mình, không khỏi nhỏ giọng nhắc nhở: “Hạ thiếu gia, anh

vào gần tôi quá...”

Hơn nữa bả vai này của cô vừa bị đạp, Hạ Lãng này thế nhưng còn tùy ý dựa

vào vai cô như vậy? Hoàn toàn không có lòng thương hại cho tấm thân tàn tạ này

của cô!

Hạ Lãng chợt tỉnh ngộ, vội vàng ngồi thẳng người, đại nghĩa nghiêm nghị

nói: “Yên tâm đi Tiểu Ngư, có gia bảo vệ em!”

Tiểu Ngư gật gật đầu, nhưng trong lòng thầm nghĩ, bản thân mình nếu trốn

mà còn phải dẫn theo người này thì có thể thoát được hay không đây?

Lý Chấn thấy hai người bàn luận xôn xao, sắc mặt trầm xuống, bước nhanh

tới, vừa xách cổ áo Nhan Tiểu Ngư vừa lạnh nhạt nói: “Nói cho mày biết, nếu

trong vòng mười phút nữa Nam Cung Thấu không tới, hai đứa mày đều phải chết!”

“Lý lão đại báo thù vì người nhân nhỉ? Có thù oán với nhà Nam Cung, muốn

làm gì tùy anh, nhưng xin hỏi, tại sao lại dính dáng đến tôi?” Tiểu Ngư ngẩng đầu

nhìn lại, không kiêu ngạo không tự ti: “Là cướp thì tối thiểu cũng nên hiểu rõ

hai chữ ‘con tin’ quan trọng thế nào rồi nhỉ? Tôi chỉ là nhân viên nhà Nam

Cung, nói dễ nghe thì là trợ lý, nói thông tục thì chính là giúp việc. Xin hỏi

với quan hệ như vậy, tổng giám đốc Nam Cung có thể sẽ đến nơi hẹn sao? Tôi

không có gì đặc biệt với tổng giám đốc Nam Cung, anh bắt tôi, đã chọn sai lợi

thế rồi!”

“Mẹ nó!” Lý Chấn cắt ngang lời cô: “Mấy ngày qua ông đây đã phái không

ít người theo dõi, điều tra. Phí nhiều lực như vậy, tin tức đã sớm được xác định!

Nam Cung Thấu kia, trừ người trong nhà không hề tùy tiện để phụ nữ đụng vào xe

mình, cô không phải người lái xe cho hắn sao? Nam Cung Thấu trước giờ luôn ăn

cơm một mình, không mang theo bất kỳ người phụ nữ nào cùng ăn cơm, ngày đó

trong phòng ăn cơm cùng hắn suốt hai tiếng không phải cô à? Trước nhà trọ của

cô vừa ôm vừa hôn, còn bởi vì một cú điện thoại của họ Đường nói cô ngã liền

trong đêm lên máy bay trở lại thăm cô! Còn nói bắt nhầm, nghĩ rằng ông đây mắt

mù đúng không!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.

Powered by xedapdienyenoanh.com

loading...
DMCA.com Protection Status