Bảo bối của tổng giám đốc

Chương 486: Để cho bà cố nội ôm

Chỗ ở của Kim nãi nãi rất lớn, Uyển Tình đi qua tường bao vào cửa chính, vừa đi vừa nhìn. Phía trước là một cái sân rất lớn, bốn phía có các loại hoa quả, phía sau mới có phòng ở, chỉ có một tầng, nóc nhà bằng ngói lưu ly, vô cùng xinh đẹp.

Sau khi Uyển Tình đi theo Tiếu Tiêu vào, thấy hình dáng bàn ghế trong nhà theo phong cách sổ xưa, phỏng chừng làm làm bằng gỗ lim. Bốn phía cũng được bài trí rất cổ kính, có máy hát, lư hương linh tinh, làm cho người ta nhớ tới Thượng Hải cũ ở trên TV.

Trong phòng có mở điều hòa, rất ấm áp. Uyển Tình và Tiếu Tiêu ngồi một lát, mới có mới có một người phu nhân trung niên đỡ một lão thái thái tóc bạc trắng đi ra. Người phu nhân trung niên ăn mặc bình thường, khí chất bình thường, những ánh mắt lão thái thái lại trong trẻo, đeo một cái kính kiểu cũ, tóc buộc cẩn thận tỉ mỉ, ở sau đầu còn có một cái búi tóc. Bà mặc một cái áo sườn xám màu xanh, bên ngoài có một chiếc áo nhung khoác lên, trên cổ đeo một chuỗi hạt châu.

Uyển Tình nhìn màu sắc kia, nhớ tới bộ Phỉ Thúy ở Đỗ gia, phỏng chừng là giống nhau đi? Xem ra lai lịch của lão thái thái này không bình thường.

Tiếu Tiêu đứng lên cười nói: “Bà nội, đưa quần áo đến cho bà đây.”

Kim nãi nãi cười, nhìn Uyển Tình nói: “Đây là công nhân mới.”

“Đúng vậy.” Tiếu Tiêu gật đầu, nói với Uyển Tình, “Đây là trưởng bối của nhà tôi, cô cũng gọi bà là Kim nãi nãi đi.”

Uyển Tình mỉm cười hô một tiếng.

Kim nãi nãi cười gật đầu: “Mau ngồi đi.”

Sau khi ngồi xuống, Uyển Tình và Tiếu Tiêu lấy áo khoác ngoài ra cho bà xem. Bà vừa liếc mắt một cái, không có thử, lại vừa lòng nói với Tiếu Tiêu: “Quần áo cháu làm ta rất yên tâm! Đang chuẩn bị về nhà ăn lễ mừng năm mới, đúng lúc có thể mặc.”

Tiếu Tiêu hỏi: “Ngày nào bà nội đi?”

Kim nãi nãi vừa muốn nói, bên ngoài đột nhiên có âm thanh truyền đến, bà hỏi: “Sao lại thế này?”

Một người đàn ông mặc áo bảo vệ xuất hiện ở cửa: “Là Kiều Kiều của nhà Tiếu Tiêu, mang theo hai đứa nhỏ hái mai vàng ở bên ngoài.”

Hai đứa nhỏ? Uyển Tình vội vàng đứng lên.

“Đừng nóng vội.” Tiếu Tiêu giữ chặt cô, quay đầu nói với Kim nãi nãi, “Bà nội, cháu ra ngoài nhìn xem.”

“Cháu xem cái gì? Cháu lại sẽ mắng Kiều Kiều cho xem!” Kim nãi nãi giận giữ nói, nói với người đàn ông đứng ở cửa, “Mau đưa những đứa trẻ đó vào đây!”

Một lát sau, Kiều Kiều và Đinh Đinh Đang Đang đi tới. Kiều Kiều sợ hãi liếc mắt nhìn Tiếu Tiêu một cái, ngượng ngùng cười, chậm rãi đi tới. Đinh Đinh Đang Đang nhìn thấy Uyển Tình, hai đứa chạy tới, bổ nhào vào người cô: “Mẹ___”

“Hai đứa lại làm chuyện xấu?” Uyển Tình lo lăng hỏi, thấy trên người bọn chúng có bùn, sợ dơ sô pha của Kim nãi nãi, vội vàng đẩy bọn chúng ra, cũng không dám đặt xuống, sợ bùn đất rụng xuống trên thảm. Cô bất đắc dĩ hỏi: “Hai đứa như thế nào biến thành như vậy?”

Đinh Đinh nháy con ngươi sáng trong như ngọc, đặt một cành mai vàng lên trên tay cô: “Hoa hoa……Thơm quá, là chị hái.”

Uyển Tình ôm bé vào trong lòng, một bàn tay ôm Đang Đang, xấu hổ nhìn người trong phòng.

Tay Tiếu Tiêu gõ gõ đầu Kiều Kiều: “Ai kêu con tới hai mai vàng?”

Kiều Kiều chu miệng: “Con là con của mẹ, mẹ lại không bênh con……”

Kim nãi nãi cười nói: “Đừng trách con bé, trước đây ta cũng rất thích tới nhà người khác hái hoa.”

Tiếu Tiêu nói: “Bà nội, bà lại chiều nó.”

Kiều Kiều cười, đi qua ôm cánh tay của Kim nãi nãi: “Kỳ thật là con nhớ bà cố nội.”

Kim nãi nãi giơ tay nhéo nhéo mũi bé: “Nói ngọt!” Sau đó quay đầu, hai mắt nhìn chằm chằm không chuyển mắt khỏi Đinh Đinh.

Mọi người biết, tâm bệnh của bà lại tái phát.

Kim nãi nãi kích động hỏi Uyển Tình: “Đây là con gái của cô? Bao nhiêu tuổi?”

“Hai tuổi rưỡi.”ai muốn đọc trước liên hệ

Kim nãi nãi run rẩy vươn tay: “Cho ta ôm được không?”

Uyển Tình sửng sốt, cúi đầu nhìn Đinh Đinh: “Đó là Kim nãi nãi……..Ách, bà nội Kim…..” Xưng hô như thế nào.

Kim nãi nãi đã bị Đinh Đinh hấp dẫn, không chú ý đến rối rắm của cô, nói với Đinh Đinh: “Để cho bà cố nội ôm được không?”

Đinh Đinh quay đầu, mở mắt to nhìn bà, lại quay đầu nhìn Uyển Tình. Uyển Tình gật đầu, bé mới đi qua, vươn tay lên ôm một chút. Thân mình của bé thấp bé, chỉ có thể ôm lấy đầu gối, làm bộ dáng mà thôi. Vừa muốn thối lui, Kim nãi nãi một phen ôm lấy cô: “Ôi! Con bé thật khá! Nhìn xem lòng ta đều mềm!”

Đinh Đinh có điểm không thói quen, cả người nhéo xoay, kết quả phát hiện trên người bà có cỗ mùi, nhịn không được xúm lại ngửi nhiều một chút.

Thật thoải mái.

Đinh Đinh ngẩng đầu, nhìn thấy Kim nãi nãi cười từ ái, hoàn toàn bất đồng với hai người bà nội ở Từ gia kia, nhất thời an lòng, có chút ngạc nhiên có chút thích tựa vào trên người bà.

Kim nãi nãi thấy bé như vậy, biết bé thích mình, vui vô cùng, ôm bé đặt lên ghế sô pha. Người phu nhân trung niên bên cạnh thấy, giơ tay ra giúp bà. Bà ôm Đinh Đinh, nhìn Đang Đang hỏi: “Đứa bé này? Cũng là con của cô?”

“Vân, là song sinh.” Uyển Tình trả lời.

Kim nãi nãi liếc mắt nhìn cô một cái, cực kỳ hâm mộ nói: “Bé trai cũng lại đây, để cho bà cố nội ôm.”

Đang Đang có chút không muốn, bất quá thấy em gái bị bà “Kèm hai bên”, việc đáng làm thì phải làm liền đi qua, thầm nghĩ nếu bà dám ức hiếp em gái, bé liền khiến cho bà đẹp mắt. Đi đến trước mặt, không cho người ôm, tự bé trèo lên.

Uyển Tình hắc tuyến, hai đứa nhỏ này vì sao không khách khí như vậy?

Kim nãi nãi thấy hai bé đều thân cận bản thân, vô cùng vui mừng, nói với người phụ nữ trung niên ở đối diện: “Trong nhà có đồ ăn vặt không? Mau mang ra cho đứa nhỏ ăn.”

Uyển Tình cảm thấy ngượng ngùng, tưởng ngăn cản, Tiếu Tiêu giành nói trước: “Bà nội của chúng ta không có sức chống cự đối với trẻ em, đặt biệt là bé gái, vừa thấy liền không đi đường được.”

Kim nãi nãi trừng mắt nhìn cô một cái: “Phải! Lúc cháu còn nhỏ, ta thấy cháu liền không đi được.”

Tiếu Tiêu cười: “May mắn trước đây cháu gặp được bà!” Cô là cô nhi, nếu không có Kim nãi nãi thu nuôi, nào có thoải mái như ngày hôm nay?

Một lát sau, người phụ nữ trung niên bưng một mâm bánh bích quy tới, nói: “Ăn cái này không bị tổn thương nha.”

Kim nãi nãi cầm một cái đưa cho Đang Đang, tự tay đút cho Đinh Đinh, nói với Kiều Kiều: “Cháu lớn rồi, tự mình ăn nha.”

Kiều Kiều cười: “Cháu biết cháu lớn không được ưa thích, bà nội cố ôm em trai em gái đi.” Sau đó đi lấy bánh bích quy ăn.

Tiếu Tiêu muốn trừng bé. Nha đầu kia có biết mình đang nói chuyện với ai hay không? Bà cố nội này cũng không phải bà nội bình thường!

Kim nãi nãi cười rỗ lên, hiển nhiên rất thích Kiều Kiều. Bà hỏi Uyển Tình: “Tên đứa bé là gì?”

“Đinh Đinh, Đang Đang…….” Uyển Tình nói xong, mặt cứng đờ, này tên gọi có nghĩa gì?

“Đây là nhũ danh sao?” Kim nãi nãi ngạc nhiên hỏi, “Đinh Đinh Đang Đang, cái tên này khi gọi lên nghe được, rất thanh thúy.”

Uyển Tình xấu hổ cười: “Tôi cảm thấy kêu rất đáng yêu.”

“Rất đáng yêu.” Kim nãi nãi nói, “Bộ dạng càng đáng yêu, rất xứng với cái tên đáng yêu này!”

Kim nãi nãi ôm Đinh Đinh không chịu buông tay, giữ bọn người Uyển Tình lại ăn cơm trưa. Ăn cơm trưa xong, Uyển Tình nói với Tiếu Tiêu: “Trong cửa hàng có một người……”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 6 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như song the sung phi phan 1 tap 1 thuyet minh the eternal love, huong dan tai tai lieu tren 123doc mien phi Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status