Bất hủ phàm nhân

Chương 461: Hàn Thanh Như hạ lạc


Tham Hòa Phường Thị, tại toàn bộ Vĩnh Anh Giác chỉ có thể xem như một cái phường thị nhỏ. Lúc này Mạc Vô Kỵ liền đứng ở bên ngoài Tham Hòa Phường Thị, vì cái phường thị này cách Ngũ Liên Sơn gần nhất, hắn chỉ dùng một ngày đã chạy tới.

Hàn Thanh Như nếu mà muốn đi ra ngoài, nhất định là tới cái phường thị này giao dịch. Huống chi Hàn Thanh Như đã đề cập qua một lần, cách Ngũ Liên Sơn gần nhất có một cái phường thị. Theo Mạc Vô Kỵ nghĩ đến, phải là Tham Hòa Phường Thị này.

Còn chưa có tiến vào Tham Hòa Phường Thị, Mạc Vô Kỵ liền phát hiện bên ngoài phường thị này có vài đạo hộ trận, vài đạo hộ trận này coi như là không sai, mang một phần công năng khốn trận.

Đi vào phường thị, Mạc Vô Kỵ phát hiện ở đây còn rất nhiều người, cảnh tượng lui tới vội vã.

Trên thực tế phụ cận Tham Hòa Phường Thị cũng không có tu chân thành thị, thế nhưng tại ngoại vi lại có mấy cái dãy núi to lớn. Ngũ Liên Sơn mạch chỉ là một trong đó mà thôi, ngoại trừ Ngũ Liên Sơn mạch, còn có Tham Hòa Sơn Mạch, Phủ Hà Sơn Mạch.

Những chỗ này đều thừa thải các loại tiên linh thảo, thậm chí còn có một ít đỉnh cấp quặng mỏ. Rất nhiều tu sĩ tại những chỗ này thử luyện, đồ đạc tìm được, bình thường đều đi tới Tham Hòa Phường Thị.

Phường phố bố cục cũng không có vẻ gì lăng loạn, chẳng những có thương lâu cửa hàng, còn có đan lâu, tức sạn, các loại các dạng hàng vỉa hè bày bán vậy thì càng nhiều hơn. Hơn nữa nơi này bán ra khoáng thạch cùng bán ra tài liệu vị trí đều tập trung lại, để cho người ta muốn mua đồ, tiêu phí thời gian ít hơn.

Hàn Thanh Như muốn tới trao đổi tiên tinh, nhất định là đi tiên linh thảo quầy hàng, Mạc Vô Kỵ trước tiên liền đi tới khu vực bán ra tiên linh thảo.

Hắn đi vòng vo một vòng sau đó, cũng không có nhìn thấy Hàn Thanh Như.

Mạc Vô Kỵ đi tới trước gian hàng linh thảo của một trung niên nữ tử, ôm một cái quyền nói:

- Vị sư tỷ này mời, ta muốn hỏi thăm một người.

Trung niên nữ tử thấy Mạc Vô Kỵ cử chỉ lễ độ, cộng thêm Mạc Vô Kỵ tuổi tác thoạt nhìn dường như còn lớn hơn so với chính mình, vẫn như cũ khách khí xưng hô hắn sư tỷ, lập tức miệng cười nói:

- Đạo hữu khách khí, không biết đạo hữu hỏi thăm người phương nào, nếu như ta biết, nhất định sẽ nói cho đạo hữu.

Mạc Vô Kỵ lại đem quần áo hình thái của Hàn Thanh Như miêu tả một phen, suy nghĩ một chút sau đó lại bổ sung một câu:

- Nàng rất có thể mang khăn che mặt.

Hàn Thanh Như đang bị Lao Thái tìm kiếm, Mạc Vô Kỵ tin tưởng nàng lúc đi ra, nhất định sẽ che lên bản thân dung nhan.

Trung niên nữ tử nghe được Mạc Vô Kỵ nói sắc mặt nhất thời biến đổi, lập tức lắc đầu nói:

- Ta không biết.

Mạc Vô Kỵ vừa nhìn trung niên nữ tử sắc mặt, liền biết đối phương khẳng định biết, hắn không thể làm gì khác hơn là nói lần nữa:

- Ta là sư đệ của nàng, sư tỷ của ta mấy ngày trước đi ra vẫn chưa có trở về đi, trong lòng ta lo lắng, lúc này mới ra ngoài dò hỏi một chút, xin hãy nói cho ta biết.

- Nga, ngươi là sư đệ của nàng? Ta sợ là trai bao thì đúng hơn??

Một cái thanh âm đột ngột cắt đứt Mạc Vô Kỵ, theo đó một người nam tử vóc người gầy yếu đã đi tới.

Mạc Vô Kỵ bởi vì sinh cơ và nguyên khí bị Bất Hủ Giới lấy đi quá nhiều, bây giờ còn chưa có triệt để khôi phục, lúc này mới lộ ra vẻ gầy yếu không chịu nổi. Mà nam tử này, thoạt nhìn dĩ nhiên so với Mạc Vô Kỵ còn phải gầy yếu hơn.

Trung niên nữ tử thấy này nam tử gầy yếu lại đây, nhanh chóng cúi đầu xuống, không nói thêm gì nữa.

- Ngươi chính là sư đệ của Mạc Như? Ta nhìn ngươi thế nào giống như là trai bao của Mạc Như vậy?

Nam tử gầy yếu đi tới trước mặt Mạc Vô Kỵ, trên dưới quan sát một phen Mạc Vô Kỵ, giọng nói rất là không kiêng nể gì cả.

Mạc Như? Mạc Vô Kỵ trong lòng chỉ là thoáng ngây người, liền phản ứng kịp, đây nhất định là tên giả Hàn Thanh Như dùng. Hắn ôm quyền nói:

- Không sai, ta chính là Mạc Như sư đệ Mạc Vô. Xin hỏi một chút sư tỷ của ta hiện tại ở nơi nào?

Về phần mặt khác một câu nói, Mạc Vô Kỵ không để ý tới đáp lại. Hắn hiện tại cả Hàn Thanh Như ở nơi nào cũng không biết, tự nhiên trước phải dò hỏi rõ rồi lại nói. Muốn đánh, cũng phải chờ tìm được Hàn Thanh Như rồi tính.

Nam tử gầy yếu lại quan sát Mạc Vô Kỵ một phen, mới lên tiếng:

- Mạc Như hiện tại tốt lắm, ngươi nếu là sư đệ của nàng, vậy thì cùng đi sao?.

Nói xong nam tử gầy yếu xoay người rời đi, Mạc Vô Kỵ không chút do dự đi theo.

Thực lực của hắn tuy chưa có khôi phục, nhưng cũng khôi phục trên dưới 70%. So với trước đây hắn Địa Tiên viên mãn, mạnh hơn nhiều lắm. Hắn Địa Tiên viên mãn, liền có thể giết huynh đệ họ kế, hiện tại coi như là đối phương có âm mưu gì, cũng không nhất định có thể ăn hắn.

Huống chi, hắn đã nghe Hàn Thanh Như nói qua, cái chỗ này Kim Tiên thì không thể lưu lại. Muốn mạnh mẽ lưu lại, nhất định phải đỉnh cấp quy tắc phù. Nếu mọi người đều là Thiên Tiên cảnh giới, hắn không cần phải e ngại bất luận kẻ nào.

Nam tử gầy yếu rất nhanh thì mang theo Mạc Vô Kỵ tiến vào một nhà thương lâu bên ngoài thoạt nhìn còn rất khí phái, chí ít ở nơi này phường thị rốt cuộc là khí phái. Tại bên ngoài thương lâu, còn có mấy cái chữ lớn, Tiên Tu Thương Lâu.

- Vào đi.

Nam tử gầy yếu tại cửa thương lầu nói với Mạc Vô Kỵ, rồi tiến vào thương lâu.

Mạc Vô Kỵ tinh nghiên trận đạo, há có thể không biết bên ngoài cái thương lâu này chính là các loại khốn trận, hắn căn bản cũng không có lưu ý, trực tiếp đi vào bên trong thương lâu.

Những thứ này khốn trận so với Bách Hoa Sơn Trang, kém hơn nhiều, muốn dùng loại khốn trận này ngăn cản hắn, đó là vọng tưởng.

Vừa tiến vào thương lâu Mạc Vô Kỵ dùng thần niệm liền quét đi ra ngoài, thần niệm của hắn rất nhanh thì bị các loại thần niệm cấm chế ngăn trở, căn bản là quét không ra ngoài được.

Nam tử gầy yếu mang Mạc Vô Kỵ đi thẳng đến tới lầu hai, lúc này mới xoay người rời đi.

Một người cô gái trẻ tuổi đứng ở cửa phòng lầu hai, khom người nói với Mạc Vô Kỵ:

- Mạc đạo hữu, mời zô.

Mạc Vô Kỵ thật giống như không có nửa điểm phòng bị, một điểm cũng không nghi ngờ đi vào phòng này. Căn phòng này không có một bóng người, Mạc Vô Kỵ cũng không thèm để ý, mà là đi tới một cái chỗ ngồi ngồi xuống. Hắn tin tưởng Tiên Tu Thương Lâu này đưa hắn gọi tới, không có khả năng không có ra điều kiện liền động thủ.

Mạc Vô Kỵ mới vừa vừa đi vào gian phòng, tại bên ngoài phòng liền xuất hiện hai tên tu sĩ, một nam một nữ.

Nam tử kia vóc người cường tráng, mặt dài môi dày, ánh mắt sáng sủa, dường như hết thảy đều tại trong khống chế của hắn. Hắn thấy Mạc Vô Kỵ tiến vào gian phòng, trong mắt lộ ra thất vọng:

- Người này chưa có ngưng tụ Tiên Cách, hơn nữa không có nửa điểm từng trải, có thể thấy được từ trên người hắn cơ hội có được Tiên Cách Thạch gần như là không có.

Cô gái kia vóc người rất ngon, cặp mông vểnh ngực cao vút, làm cho người ta rất khó dời đi ánh mắt. Nghe được lời của nam tử, nàng khẽ mỉm cười:

- Cái này cũng rất khó nói a, vạn nhất người này thực sự vận khí tốt, chiếm được hàng loạt Tiên Cách Thạch đâu nè? Không phải nói Bán Tiên Vực có người xông vào Vĩnh Anh Giác sao? Nói không chừng hắn gặp dê béo ở Bán Tiên Vực, rất giàu có thì sao.

Nam tử gật đầu:

- Mặc kệ nói như thế nào, trước vào xem một chút đi.

- Mạc đạo hữu, ta là quản sự Ngụy Cung Phong của Tiên Tu Thương Lâu, mạo muội lại đem ngươi mời tới, xin hãy tha lỗi.

Nam tử vừa tiến vào gian phòng, liền cười tủm tỉm đối với Mạc Vô Kỵ ôm quyền ân cần thăm hỏi.

Nói xong, hắn lại chỉ vào nữ tử bên người giới thiệu với Mạc Vô Kỵ:

- Đây là Chu Dịch Diễm chấp sự của Tiên Tu Thương Lâu.

Nữ tử đối với Mạc Vô Kỵ gật đầu, cũng không nói lời nào.

Mạc Vô Kỵ bình tĩnh nói:

- Sư tỷ của ta ở nơi nào?

Thần niệm của hắn đã quét khốn trận cùng sát trận phòng này, loại pháp trận này rốt là một tiên trận, nếu là Thiên Tiên tu sĩ bình thường không hiểu trận đạo, tại đây trong khốn trận, đó là tuyệt không khả năng rời khỏi.

Mạc Vô Kỵ đối với cấp một tiên trận này cũng không thèm để ý, hắn để ý là hai người Ngụy Cung Phong cùng Chu Dịch Diễm, hai người này xem ra đều là Thiên Tiên cường giả ngưng tụ Tiên Cách, khí thế trên người thậm chí mạnh hơn so với kế thị huynh đệ.

- Sư tỷ của ngươi đợi lát nữa rồi lại nói, ta nghe sư tỷ của ngươi nói, trên người ngươi có hàng loạt Tiên Cách Thạch, không biết có phải thực sự hay không?

Chu Dịch Diễm không chút khách khí cắt đứt Mạc Vô Kỵ nói, đi thẳng vào vấn đề hỏi. Phỏng chừng ở trong mắt của nàng, Mạc Vô Kỵ hiện tại chính là sơn dương đợi làm thịt.

Mạc Vô Kỵ trong lòng đang cảm thán, người nữ nhân này vóc người không biết là ăn cái gì mà ngon thế, to cặp mông cùng bộ ngực căng tròn, vòng eo thon thả một tay có thể ôm trọn. Để cho Mạc Vô Kỵ lo lắng, nàng hơi chút dùng sức một chút, cái eo thon có thể bị gãy mất hay không.

- Nếu mà ánh mắt của ngươi nhìn loạn nữa, ta sẽ trước tiên móc mắt của ngươi, rồi cùng ngươi nói sự tình Tiên Cách Thạch.

Chu Dịch Diễm thấy được ánh mắt râm tà của Mạc Vô Kỵ, hừ lạnh một tiếng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như cong duc ngoi thien tu the kiet gia hoa thuong tuyen hoa khai thi, buddha cuoc doi duc phat thich ca mau ni tap cuoi rat hay những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.