Bắt nạt tướng quân đến phát khóc

Chương 109: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Gà

Khi Mặc Kiều Sinh tỉnh lại sắc trời đã trở nên trăng trắng.

Trong trướng bồng chỉ còn ánh nến chập chờn.

Thân binh canh giữ bên cạnh hắn đang ngủ gật, có tiếng hít thở nhẹ hòa lẫn với âm thanh côn trùng kêu vang vào sáng sớm.

Mặc Kiều Sinh cựa quậy, nhích người, cảm thấy trước ngực đau như kim châm.

Chút động tĩnh này lập tức làm cho thân binh giật mình.

“Tướng quân tỉnh rồi.”

Người canh giữ trong trướng bồng đang ngủ ngáy nhanh chóng nhổm người dậy, vây quanh Mặc Kiều Sinh.

“Ta hôn mê bao lâu?” Mặc Kiều Sinh hỏi.

“Tướng quân, ngài hôn mê tròn hai ngày.”

Mặc Kiều Sinh đón lấy chén thuốc Dương Thịnh đưa tới, từ từ uống vào.

Hắn vươn tay vịn bả vai Dương Thịnh, muốn đứng dậy.

“Tướng quân, ngài bị thương quá nặng, đại phu đã nói tuyệt đối không thể đứng dậy.” Dương Thịnh vội vàng nói.

Mặc Kiều Sinh đứng thẳng người, một tay đè chặt miệng vết thương, điều chỉnh hơi thở: “Truyền lệnh chỉnh quân, lập tức lên đường.”

“Tướng quân!”

“Tướng quân không thể!”

Trong trướng, các tướng sĩ đều quỳ xuống,

Dương Thịnh quỳ dưới đất, dùng sức hành lễ: “Tướng quân, xin ngài ở lại đây dưỡng thương chờ đợi hậu binh đến. Mạt tướng chờ lệnh, dẫn một tiểu đoàn tiên phong đến Giáng Thành trước.”

Tướng quân của bọn hắn không nói gì, nhưng thả lỏng bước chân, kiên định bước từng bước ra khỏi lều.

——

Thành Giáng Châu, ngoại địch lại đang phát khởi công thành.

Thế công vô cùng mãnh liệt, chiến sự tiến vào giai đoạn gay cấn.

Trên tường thành, bốn phía báo hiệu bất ổn, tiếng giết rung trời.

Từ lỗ châu mai, các tướng sĩ duỗi câu thương dài ra, hung hăng đâm thủng kẻ địch có ý đồ leo lên lên thành.

Đá lăn và trụ chông được thả rơi từ đầu tường xuống.

Huyết nhục của tướng sĩ song phương pha lẫn vào nhau, vẽ loạn trên tường thành sừng sững đầy thê lương.

Trên con dốc bên trong tường thành, Tiêu Tú cầm theo một tấm chắn, chạy nhanh như mèo dọc theo chân tường.

Thỉnh thoảng có cát đá nhỏ vụn hoặc bụi đất rơi xuống, đánh lộp cộp vào tấm chắn của Tiêu Tú, ngẫu nhiên còn sẽ có vài mũi tên bay tới, vun vút bắn vào tấm chắn, rơi xuống bên chân của hắn.

Tiêu Tú nhanh chóng chạy lên đầu tường, đi đến cạnh Trương Phức mặc khôi giáp.

Hắn phủi bụi đất trên người xuống, móc từ trong lòng ra một gói bánh bao được bọc giấy dầu: “Trương tướng, ăn một chút gì đi.”

Trương Phức nhận đồ ăn, ngồi xổm ở một góc của lầu quan sát, sau là cầm lấy ấm nước Tiêu Tú đưa tới, giải quyết đơn giản buổi trưa của mình.

Y uống một miếng nước lạnh, nuốt đồ ăn xuống, ánh mắt nhìn tường thành cách đó không xa.

Ở đầu tường bên đó, Chúa công mặc chiến giáp, thân hình thẳng tắp, ánh mắt nhìn về phía nam.

Tiêu Tú theo mắt Trương Phức nhìn qua, hạ thấp giọng: “Tiên sinh, đã hai mươi ngày rồi, sao viện quân của Mặc Tướng quân còn chưa tới? Hôm nay lời đồn trong thành truyền khắp bốn phía, nhân tâm lại bắt đầu rối loạn, ta thật sự cũng khá bận lòng.”

Trương Phức im lặng một lát: “Đang tiết lũ xuân, mưa đổ liên miên, đường đi gian nan. Có lẽ tướng quân sẽ đến trễ. Giờ này khắc này, chúng ta chỉ cần làm tốt bổn phận thần tử, hiệp trợ Chúa công ổn định nhân tâm mới phải.”

“Đúng vậy, ánh mắt Chúa công luôn rất chuẩn, chưa bao giờ nhìn lầm ai.” Tiêu Tú nói: “Tin chắc nàng sẽ không nhìn lầm Mặc Tướng quân đâu.”

Dưới sự bảo vệ của thị vệ, Trình Thiên Diệp tự mình đứng trên đầu tường đốc chiến.

Trải qua thử thách của vô số lần chiến sự, nội tâm nàng đã yếu ớt từ lúc đầu, biến thành kiên cường như sắt thép của hôm nay.

Huyết đẫm trên chiến trường đã không thể lại khiến nàng run sợ nữa.

Giờ này, nàng không mảy may sợ hãi nhìn thẳng vào tình cảnh vô số tính mạng bị cỗ máy chiến tranh khổng lồ thu hoạch.

Mỗi một sinh mạng chôn vùi sẽ chỉ làm nội tâm nàng càng thêm kiên định.

Nếu bắt buộc, nàng sẽ không do dự vượt qua núi thây biển máu này đi thẳng về phía trước.

Đến khi thế giới này trở nên yên ổn và hòa bình, không còn chiến hỏa phân tranh mới thôi.

Kiều Sinh.

Trình Thiên Diệp nhìn về phương nam.

Đại tướng quân của nàng còn chưa đến.

Kiều Sinh có lẽ không tới kịp, nhất định là trên đường đi gặp phải chướng ngại cản trở bước chân rồi.

“Mặc dù chàng chưa tới nhưng ta chắc chắn có thể giữ vững được nơi này.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như phan loai lao dong trong doanh nghiep, chan nuoi lon nganh chan nuoi lay thit chu yeu o nuoc ta chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.