Bệnh chiếm hữu

Chương 1: Thiếu niên trầm mặc

Editor: Sell Sell

"Chính là nam sinh ấy. Nghe nói cậu ta bị điên."

"Chính là người không chịu mở miệng nói chuyện, tóc lại che hết mặt, lúc nào cũng cúi đầu sao? Lại còn không chịu học tập?"

"Thật đáng sợ! Tôi vẫn luôn cảm thấy xung quanh cậu ta chướng khí mù mịt, mỗi ngày đi tới đi lui, không khác hồn ma là bao nhiêu."

"Cậu ta chính xác không phải người. Có học sinh nào lại tàn nhẫn oanh tạc trường học đến thương thiên hại lý như cậu ta không?"

Thời Ôn đột nhiên tỉnh lại, trên trán đầy mồ hôi, cả người cũng không ngừng run rẩy.

Cô ngồi dậy, cuộn tròn thân thể, mệt mỏi thở dốc.

Vì cái gì cô lại trọng sinh vào ngày hôm sau, sau khi gặp thiếu niên khăn giấy kia?

Thời Ôn thống khổ ôm lấy đầu.

Nếu đời trước không phải do cô động lòng trắc ẩn, ở trong ngõ nhỏ đưa cho thiếu niên bị đánh bầm dập một xấp khăn giấy, sau này chắc cũng không xảy ra nhiều truyện như vậy...

Chị gái Thời Noãn sẽ không chết vì nhảy lầu, mẹ cô sẽ không vì tinh thần không ổn định mà cướp tay lái của ba Thời làm xe mất khống chế...

Thời Ôn không biết ba mẹ mình có chết vì tai nạn xe cộ hay không, cô chỉ biết vừa tỉnh lại cô đã trọng sinh.

Nhưng lại cố tình trở lại vào thời điểm sau hôm cô đưa khăn giấy cho thiếu niên kia.

"Tiểu Ôn? Con tỉnh rồi sao? Dậy ăn cơm chiều thôi."

Ngoài cửa truyền đến giọng nói ôn nhu của mẹ.

Thời Ôn đôi mắt chua xót, nhẹ giọng đáp: "Vâng, con sẽ ra ngay."

Đơn giản ba phòng một sảnh, góc tường vài đường khe hở nứt toác, phác hoạ năm tháng.

Không khí phòng ăn vô cùng hài hoà, mùi gỗ thoang thoảng cùng với ánh đèn dây tóc nhu hoà phát sáng, trên bàn ăn năm món mặn một món canh, đang toả nhiệt nghi ngút.

Muỗng sứ va chạm với chén bát, phát ra tiếng vang thanh thuý.

Thời Ôn uống một chút canh, lại quan sát 3 người, cảm thấy tâm tình không tệ.

Cơm chiều vừa ăn cong, Thời Ôn hướng ba mẹ mở miệng: "Ba mẹ, con muốn chuyển trường."

Ba người đều sửng sốt, dừng lại động tác, đồng loạt nhìn Thời Ôn.

"Chuyển trường? Sao tự dưng lại muốn chuyển trường?" Ba Thời là người phản ứng trước, lên tiếng dò hỏi.

"Ở trường học có người bắt nạt con sao?" Mẹ Thời lo lắng hỏi.

Thời Ôn lắc lắc đầu: "Không có ai bắt nạt con cả. Con chỉ muốn...cùng chị học chung."

Thời Noãn buông chén xuống nhíu mi: "Mày muốn chuyển tới trường tao học?"

Thời Ôn gật đầu, giải thích: "Em cảm thấy như vậy chúng ta sẽ dễ chiếu cố nhau hơn."

Thời Noãn cười lạnh một tiếng: "Chiếu cố? Tao không muốn chiếu cố mày, cũng không cần mày chiếu cố."

Thời Ôn rũ mắt: "Con thật sự rất muốn chuyển tới Nhị Trung, hơn nữa, càng nhanh càng tốt."

Cô gấp rút muốn chuyển trường, ngăn cản sự kiện oanh tạc kia xảy ra lần nữa.

Ba Thời mẹ Thời nhìn nhau.

Ba Thời: "Việc này ba mẹ phải thương lượng lại một chút."

Thời Ôn biết việc này nhất định có thể thành công.

Ba mẹ từ trước tới nay chưa từng cự tuyệt yêu cầu của cô.

Sự kiện chuyển trường, chưa đầy một tuần đã xong xuôi.

Cho dù Thời Noãn không vui, vẫn là phải học chung trường với cô.

Nhị Trung cùng trường học cũ của Thời Ôn khá giống nhau, đều là trường trọng điểm. Bất quá khu dạy học lẫn khu giáo viên đều mang kiến trúc cổ xưa, ở góc tường có thể thấy kí hiệu của thời gian để lại, kiến trúc cùng văn hoá đặc sệt hơi thở của lịch sử.

Thời Noãn mang Thời Ôn tới lớp của cô, không nói lời nào liền xoay người đi.

Thời Ôn hướng bóng dáng của cô nói: "Chị, gặp lại. Giờ cơm trưa nhớ tới tìm em."

Nếu lúc này Thời Noãn không ghét cô thì tốt rồi.

Nếu Thời Noãn thích cô, thì sẽ không vì trả thù cô mà tiếp cận thiếu niên kia, như vậy sẽ không có nhiều chuyện không hay xảy ra như vậy.

Thời Ôn ngồi xuống chỗ gần cửa sổ, ngồi trên cô chính là lớp trưởng, tên là Vương Đình. Vương Đình cùng cô nói qua một chút về trường học, bảo cô không hiểu gì có thể hỏi.

Vương Đình chống tay trên lưng ghế, chuyên tâm ngắm nhìn học sinh mới chuyển trường vô cùng thích thú. Làn da trắng nõn, lông mày thon dài, đôi mắt to tròn như chứa cả nguồn nước, khí chất ôn đạm nhu hoà, nói chuyện cũng ôn nhuyễn dễ nghe.

Vương Đình cười nói: "Lát nữa đi ăn cơm trưa với mình nha. Cậu chắc không biết nhà ăn ở đâu."

Thời Ôn nhẹ nhàng lắc đầu: "Cảm ơn cậu, nhưng không cần đâu. Chị mình sẽ đưa mình đi ăn trưa."

Vương Đình kinh ngạc: "Chị cậu? Ai vậy?"

Nghĩ đến tên cô, vội kinh hô một tiếng: "Không phải Thời Noãn chứ?"

Thời Ôn có chút kinh ngạc: "Cậu biết chị gái mình sao?"

Vương Đình biểu tình khoa trương: "Chị gái cậu toàn trường ai mà không biết chứ? Là nữ thần đó!" Vừa nói vừa đánh giá Thời Ôn, trong giọng nói lộ rõ vẻ hâm mộ: "Gen nhà cậu đúng là tốt thật, chị gái đã xinh đẹp, kết quả em gái cũng xinh đẹp, lại còn vô cùng có khí chất, hơn nữa thành tích học tập rất tốt."

Thời Ôn có chút ngượng ngùng mà cười một cái.

Vương Đình líu lưỡi nhìn gương mặt trắng hồng của cô, tự kìm nén khao khát muốn xoa xoa nó.

Thời Ôn lơ đãng nghiêng đầu, nhìn đến chỗ ngồi bên cạnh mình. Trong hộc bàn lộ ra một chút sách vở, hẳn là có người ngồi.

"Chỗ này có người ngồi sao?"

Sắc mặt Vương Đình thoáng chốc thay đổi, đè thấp giọng: "Cậu đừng đụng vào đồ của cậu ta."

Thời Ôn cảm thấy khó hiểu.

Giáo viên bước vào phòng học, Vương Đình ngồi ngay ngắn trở lại.

Thời Ôn nhìn chỗ ngồi bên kia vẫn còn trống, ánh mắt hơi loé.

Tiết học cuối cùng của buổi sáng kết thúc, trong lớp học sinh bắt đầu giải tán, trên mặt mỗi người đều vô cùng phấn chấn.

Thời Ôn ngồi một mình trong lớp học, ôn lại từ đơn Tiếng Anh, tiện thể chờ Thời Noãn.

Hơn mười phút sau, Thời Noãn đứng ở cửa phòng học của cô, lãnh đạm nói: "Ăn cơm."

Nghe được giọng của cô, Thời Ôn ngẩng đầu lên, khoé môi mỉm cười: "Được ạ."

Nhà ăn Nhị Trung có rất nhiều loại đồ ăn, nhiều tới nỗi hoa mắt, lúc ra khỏi nhà ăn trên mặt Thời Ôn còn mang theo thoả mãn.

"Không chừng trong hơn một năm nữa em sẽ ăn đến béo lên."

Thời Noãn ở một bên hừ lạnh: "Sức ăn của mày thì có thể ăn béo đến mức nào chứ?"

Thời Ôn không thèm để ý: "Chị, cùng em đến sân thể dục đi dạo một chút, thuận tiện để tiêu cơm."

Thời Noãn không chút suy nghĩ liền cự tuyệt: "Không đi."

Thời Ôn nghiêng đầu: "Trường học lớn như vậy, nếu chị để em đi một mình lỡ có chuyện gì thì sao?"

Ghét bỏ nhíu mi, Thời Noãn lạnh giọng: "Thật nhiều chuyện."

Sân thể dục ở Nhị Trung rất lớn, ánh nắng nóng tới mị người, sân bóng có rất nhiều nam sinh mặc quần áo thể thao chạy qua chạy lại, trên người đều là mùi của thanh xuân.

Ở phía tây của sân thể dục, có một nam sinh ngồi dựa lưng vào cây đại thụ, đối mặt với bức tường.

Khoảng đất ấy phảng phất như có một bức tường pha lê ngăn cách, tách biệt khỏi sân thể dục.

Nam sinh kia rũ đầu, tóc so với những nam sinh khác còn muốn đen hơn, che lại mặt mày cùng biểu cảm. Tay gác lên đầu gối, cánh tay lộ ra ngoài áo đồng phục mùa xuân chằng chịt vết thương, có chỗ vẫn còn chảy máu, từng giọt từng giọt rơi xuống trên mặt đất.

Đây chính là lần đầu tiên Thời Ôn gặp cậu ở đời trước. Lúc ấy cô mặc kệ Thời Noãn ngăn cản, đã đưa cho cậu một xấp giấy ăn.

Muôn vàn suy nghĩ, hồi ức giống như đáy vực sâu.

Cả người Thời Noãn đều toát ra mồ hôi lạnh, mắt thấy Thời Noãn sắp đi tới bên cạnh thiếu niên kia, cô cả kinh, vội vàng ngăn lại:

"Chị, đừng."

Thời Noãn có chút kinh ngạc, nhìn cô giữ chặt ống tay áo của mình, cười không rõ ý tứ: "Tao nhớ rõ một tuần trước, lúc Trần Trì nằm trong hẻm nhỏ, tao cũng bảo mày đừng đi nhưng ngươi vẫn cứ đi, bây giờ mới qua một tuần...tao còn cho rằng mày vì cậu ta mới chuyển tới, hoá ra không phải sao?"

Cô đột nhiên nhướng mày, trê mặt hiện lên vẻ châm biếm: "Mày sợ tao tiếp xúc với cậu ta? Sợ cậu ta sẽ thích tao, sợ tao sẽ đến với người trong lòng của mày?"

Cảm xúc của Thời Ôn bây giờ vô cùng phức tạp, cô chỉ biết lắc đầu.

Đời trước Thời Noãn cho rằng cô thích Trần Trì, vì thế liền tiếp cận hắn, băng bó vết thương cho hắn.

Nghe nói, Trần Trì là vì một nữ sinh mà phát điên, oanh tạc trường học.

Thời Ôn biết, khoảng thời gian ấy, nữ sinh bên cạnh Trần Trì chính là Thời Noãn.

Bây giờ sống lại một đời, cô không thể ngăn cản Thời Noãn quen biết Trần Trì. Nhưng hai người họ mới chỉ gặp mặt được một tuần, đây chính là thời gian tốt nhất để cứu vớt tất cả.

Thời Ôn nắm chặt tay áo Thời Noãn: "Em không thích cậu ta. Lúc ấy em chỉ cảm thấy cậu ấy đáng thương, còn bây giờ cảm thấy cậu ta rất đáng sợ...Chị, chúng ta đi thôi."

Thời Noãn cảm thấy cô có gù giấu mình, càng thêm khả nghi. Một người mềm lòng như vậy, nhìn thấy Trần Trì bị đánh thành dạng kia, không những không đỏ mắt rơi lệ mà còn cảm thấy đáng sợ?

Càng cảm thấy nghi ngờ, Thời Noãn càng muốn làm theo ý mình, cô dùng sức hất tay Thời Noãn ra, hướng tới chỗ Trần Trì chạy.

Thời Ôn nhấp môi, biết sẽ chẳng dễ dàng gì để ngăn cản Thời Noãn.

Thời Noãn chạy tới bên người Trần Trì, nhìn đến vết thương trên người cậu, nhíu mày: "Sao cậu lại bị thương nặng như vậy?"

Nam sinh vẫn cúi đầu, không có bất kỳ phản ứng nào, ngực phập phồng mỏng manh, tóc đen che khuất gương mặt trắng tới yếu ớt, không có một chút sức sống.

Thời Noãn vội đứng lên, chạy về phía khu nhà dạy học.

Thời Ôn biết cô đi lấy cái gì.

Đứng ở tại chỗ do dự hồi lâu, Thời Ôn mới đi tới cạnh Trần Trì.

Cô tới gần người cậu, ngồi xổm xuống, thả chậm hô hấp.

Đời trước, cô không chuyển tới Nhị Trung, thỉnh thoảng mới nghe chuyện của cậu qua Thời Noãn. Lớp mười hai việc học lại bận rộn, Thời Ôn sau khi tan học sẽ tiện đường chờ Thời Noãn cùng về nhà. Có vào lần cô thấy Thời Noãn tự tay băng bó cho Trần Trì.

Một năm đó, Thời Ôn cũng gặp Trần Trì khoảng mấy chục lần, nhưng chưa bao giờ thấy rõ mặt cậu. Tóc cậu lúc nào cũng che quá mắt, không thấy rõ ngũ quan cũng biểu tình.

Bị lòng hiếu kỳ quấy rối, Thời Ôn ghé sát vào Trần Trì.

Da cậu rất trắng, mũi rất tinh xảo, môi đẹp nhưng mỏng, nhan sắc càng thêm ảm đạm.

Đôi mắt cậu trông như thế nào, có lẽ chưa có ai trên đời nhìn thấy.

Trong lúc Thời Ôn đang miên man suy nghĩ, nam sinh liền mở bừng mắt.

Tầm mắt hai người chạm nhau, cặp mắt kia đen nhánh như bầu trời ban đêm, hun hút như vực sâu. Không một chút gợn sóng.

Thời Ôn biểu tình tan vỡ, lộ ra nhè nhẹ sợ hãi cùng căm hận.

Sau khi sự kiện kia phát sinh, cô rất hận, hận cậu tàn nhẫn.

Chỉ là...cô lại tự trách, nếu lúc ấy mình ngăn cản không cho Trần Trì và Thời Noãn quen biết nhau, ngăn cản Thời Noãn tiếp cận cậu thì tốt rồi.

Đàu thiếu niên hơi giật giật, mặt cậu không chút biểu tình, đáy mắt vẫn tĩnh lặng không gợn sóng, thẳng tắp nhìn cô.

Thời Ôn có chút chịu không nổi cậu nhìn mình như vậy, cô muốn đứng lên, thiếu niên lại đột nhiên nâng tay, động tác của cô có chút ngây ngốc.

Trần Trì chậm rãi nâng tay lên, hứng ở dưới cằm của cô, một giọt nước mắt không biết từ hốc mắt của Thời Ôn chảy ra lúc nào, xẹt qua gương mặt, cuối cùng khó khăn rơi trên tay cậu.

Mười ngón tay cậu thon dài, trên đó còn có vài vết thương chưa lành. Cậu nhìn chằm chằm giọt nước mắt kia, cũng không có một tia cảm xúc nào.

Thời Ôn sửng sốt, không biết nên phản ứng thế nào.

Lời của tác giả: Nam chính cả hai đời chỉ yêu nữ chính, cùng chị gái Thời Noãn của nữ chính không có chút tình cảm nào.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.5 /10 từ 3 lượt.

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhat chẳng hạn như nói xấu vợ, ten nhom hay rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.

loading...
DMCA.com Protection Status