Bệnh chiếm hữu

Chương 38-1: "Đừng động vào cô ấy"

Editor + beta: sellsell2610

Lời editor: Chương này dài nên mình sẽ chia ra thành mấy phần, mình sẽ cố up nhanh cho mọi người nha 🧡

Thời Ôn bị doạ tỉnh.

Trong mộng, thiếu niên kia trở thành ác ma, tay cầm vũ khí, biểu tình nhàn nhạt mà nhìn cô. Cuối cùng lộ ra nụ cười ác liệt, đáy mắt tràn đầy sự điên cuồng muốn phá huỷ tất cả.

Cậu nhìn cô, nhẹ giọng nói:

"Cậu không tin tôi là đúng."

Thời Ôn từ trong ác mộng tỉnh lại, cả người không kìm được toát mồ hôi lạnh, ngồi trên giường một lúc lâu vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh.

*

Quán bar K.

Nhậm Xích ung dung bình thản, chờ có người báo cáo xong, mới chậm rãi sửa sang lại quần áo xuống lầu.

"Lâu không gặp."

Khoé môi hắn cong lên một cách châm biếm, đưa mắt quét toàn bộ người trong quán bar vừa bị Trần Trì đánh gục, lại cười lớn vài phần:

"Sao lại thế này? Thật sự đối với một cô bé mà để bụng. Trần Trì Sinh trong trí nhớ của tao không có thất tình lục dục."

Trần Trì tiện tay lau máu bên miệng, lệ khí trong mắt khó tan đi lại bùng lên:

"Đừng động vào cô ấy."

Mỗi một chữ giống như được đúc ra.

Nhậm Xích ngồi vào quầy bar: "Còn Tô Nhiễm? Lúc trước vì cô ta mà phản bội anh em, hại chết Nhậm Sí. Giờ nói không thích liền không thích?"

Trong giọng nói của Trần Trì không có bất kì độ ấm nào: "Tao cùng cô ta không có quan hệ."

Nhậm Xích nhếch môi, nhìn những người trong quán bar: "Mày nghĩ ở đây có ai tin?"

Ngữ khí của hắn nhàn nhạt, một chút cũng không giống như đang đùa giỡn.

Nhậm Xích đứng lên, cười đến càng yêu nghiệt, lại nói ra những lời tàn nhẫn nhất: "Trần Trì Sinh, loại người như mày, đến ba mẹ ruột còn ghét bỏ, dựa vào đâu dám đi thích con gái nhà người khác? Mày tốt nhất nên quay trở lại cái cống của mày đi, đừng làm bẩn nơi con người sống."

Sắc mặt Trần Trì không đổi, cảm xúc cũng không hề phập phồng: "Cái mạng này sống ở cống ngầm không đáng giá. Vì vậy, nếu mày còn động vào cô ấy, tao liều mạng với mày."

Nhậm Xích ý cười từ đầu tới cuối không thuyên giảm, hắn đẩy ra người bảo tiêu đứng chắn trước mặt, đôi mắt phượng nhãn khẽ nheo lại, hạ giọng lạnh lùng nói: "Càng là mày để ý tao càng muốn biết cô ấy là người như thế nào. Có thể làm loại người không có lương tâm như mày để ý."

Trần Trì xông lên bóp chặt cổ hắn, mặt vô biểu tình, hơi thở hung ác tuỳ ý phát tán.

Bảo tiêu muốn tiến lên, lại bị Nhậm Xích ra hiệu lùi lại, hắn buông tay, nắm chặt lấy cánh tay Trần Trì.

Cả hai đều dùng hết sức, không ai dễ chịu. Mọi người xung quanh không dám lên tiếng.

Đôi mắt Nhậm Xích xung huyết, bảo tiêu vài lần muốn tiến lên lại bị hắn trừng mắt trở về.

Nhưng ở lúc hô hấp của hắn bắt đầu thô suyễn, Trần Trì liền buông lỏng tay.

Trần Trì: "Phụ nữ của anh em không để động vào."

Lúc Nhậm Sí còn sống đã lập ra quy tắc này. Sau khi Nhậm Sí chết, quy tắc này liền trở thành quy tắc của Nhậm Xích. Chỉ cần có người trong hội động đến phụ nữ của anh em, nhất định phải đánh gần chết mới thôi.

Nhậm Xích ho khan một hồi, mở miệng âm thanh đều ách: "Mày cùng cô ấy ở bên nhau?"

Trần Trì nghĩ tới ngày hôm đó Thời Ôn cự tuyệt cùng không tin tưởng cậu, ánh mắt tối lại.

"Đúng vậy, ở bên nhau."

Nhậm Xích cười lạnh, tự rót rượu: "Thì liên quan gì đến tao? Cmn, mày sớm đã không phải anh em của tao."

Trần Trì: "A Sí nhận tao là anh em."

Cả quán tĩnh mịch.

Nhậm Xích đột nhiên bật cười, càng cười càng to, cười đến lúc không thể cười nổi: "Anh em? Vậy mày nói cho tao biết lúc nó chết mày ở đâu? Mày biết rõ sau khi nó uống rượu sẽ đi đua xe sao không ngăn nó? Cmn còn không phải mày lừa nó sao?"

Trần Trì không biểu tình, trong quán bar tối tăm, làm người khác nhìn không thấu: "Tại sao mày lại không biết?"

Nhậm Xích hơi dừng lại: "Mày có ý gì?"

Trần Trì không trả lời, nhắc lại câu nói kia: "Đừng động vào cô ấy."

Nói xong liền xoay người đi.

Đám đông vây xem vội rẽ thành một con đường.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.5 /10 từ 3 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi…Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới hơn. Blog cá nhân của Hằng cập nhật và chia sẻ nhiều kiến thức hay tại địa chỉ Hằng's Blog chẳng hạn như cha phaolo luu quang bao vinh bai giang rat hay anh sang va bong toi, bai tap lap trinh c c co loi giai chi tiet học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status