Black dog (Hắc khuyển)

Chương 1: Khu rừng đen


Rừng cây Tuyết tùng trải dọc hai bên con đường đất hoang vắng, trông âm u và đáng sợ. Sự yên tĩnh gần như tuyệt đối cùng với màn đêm đang bao trùm lên cánh rừng, khiến nó trở nên cô quạnh và lạnh lẽo đến mức rợn người. Những cơn gió liên tục thổi trong không khí, chúng cố luồng lách qua những tán lá và thân cây, tạo ra những tiếng xào xạc giống với những tiếng cười, nhưng lại là cười một cách ghê sợ, tựa như đang phải chứa đựng một nỗi cam phận không cách nào giải thoát, bị đè nén trong hàng ngàn năm.

Bóng tối đang dần nuốt chửng lấy chút ánh sáng còn sót lại của ban ngày. Những cái cây đứng sát lại với nhau, làm mọi thứ trở nên đen ngòm và buồn thảm. Một vùng đất tẻ nhạt, không ưa vận động, nó cứ lặng lẽ sống một cách hời hợt, chờ cho đến ngày giấc ngủ vĩnh hằng tới ôm trọn lấy mình. Điều đó bất giác khiến cho ta hiện lên suy nghĩ phải chạy thật nhanh nếu không sẽ bị kẹt lại đây mãi mãi.

Từ đằng xa, trên con đường đất gồ ghề, một bóng đen từ từ xuất hiện càng ngày càng rõ hơn, là một cô gái. Trên người mặc một chiếc áo sơ mi màu nâu nhạt, đeo balo đen bằng vải trên lưng, làn da trắng sứ, mái tóc dài đen tuyền được cột lên gọn gàng. Khuôn mặt ấy bị bóng tối dấu đi một phần, nhưng vẫn không thể che hết vẻ đẹp ma mị ấy. Ánh mắt cô lặng lẽ, cẩn thận quan sát mọi thứ xung quanh.

Sự tĩnh mịch của màn đêm đè nặng lên vai cô, giống như sức ép của mặt nước lên cơ thể người thợ lặn, mỗi lúc lặn sâu xuống là mỗi lúc phải gánh thêm đau đớn. Cô cố duy trì nhịp thở đều đặn, để tránh cho bản thân không bị hoảng loạn.

Càng bước đi, lại càng có cảm giác có một thứ quái dị nào đó đang quan sát từ trên cao, chực chờ cho tới lúc cô ngã quỵ xuống. Chỉ với việc đi qua cánh rừng cũng đã vắt kiệt sức lực của con người. Cơ thể dường như đã muốn bỏ cuộc nhưng tâm trí vẫn cương quyết bước tiếp, phải đi, không được dừng lại, phải tiếp tục bước đi.

Một giờ trôi qua, rồi một giờ tiếp theo. Cô vẫn cô độc mắc kẹt với đêm tối. Cánh rừng như đang thách thức từng giới hạn của con người, cả thể lực lẫn lí trí.

Ánh sáng, cuối cùng cô đã thấy được thứ kì diệu ấy. Đó là ánh đèn của một nhà trọ bằng gỗ cũ kĩ với mái nhà lợp ngói trắng đã ngả màu, nó nằm một mình trên sườn đồi, xung quanh cũng chỉ có những gốc cây Bách cổ thụ tách biệt với rừng Tuyết tùng.

Đó là ánh đèn của một nhà trọ bằng gỗ cũ kĩ với mái nhà lợp ngói trắng đã ngả màu, nó nằm một mình trên sườn đồi, xung quanh cũng chỉ có những gốc cây Bách cổ thụ tách biệt với rừng Tuyết tùng

Một người phụ nữ lớn tuổi bước ra tự nhận là bà chủ trọ. Mái tóc bà đã chuyển sang bạc trắng, khuôn mặt thì hằn lên những vết nhăn của thời gian. Bà mặc một bộ kimono cũ sờn, tối màu, người phụ nữ già chào đón khách với một nụ cười niềm nở, hiền từ nhưng lại khiến cho ta một cảm giác kì quái khó hiểu.

Trước cô khi cô tới đã có một chàng trai trẻ. Trên người anh ta mặc một bộ đồ đen trơn đơn giản, còn đầu phủ một cái khăn màu trắng. Mái tóc đen ngắn ướt rũ lên đôi mi cong dài cùng với ánh mắt vô cảm. Người con trai ấy thu hút cô ngay lập tức, nếu có thể so sánh thì anh giống như một bông hoa hồng đen tuyệt đẹp, lạnh lùng đầy bí ẩn nhưng không nên chạm vào. Lần đầu tiên cô có ấn tượng mạnh mẽ với người khác giới nhiều đến vậy, chỉ bởi lần đầu gặp mặt.

Sau đó anh ta lẳng lặng đi về phòng, hai người cũng không hề chào hỏi hay nói chuyện với nhau. Cô tự hỏi rằng chàng trai đó có suy nghĩ gì khi vượt qua khu rừng tĩnh mịch kia, liệu anh ta có cùng cảm giác giống cô không. Tuy vậy, lúc đó co gái cũng không quá để tâm nhiều tới vấn đề ấy, chỉ là cô không hề biết rằng lần gặp gỡ này chính là bước ngoặc thay đổi mọi thứ trong cuộc đời mình sau này.

Bà chủ dẫn cô đến phòng, nhà trọ này tổng cộng chỉ có ba phòng cho khách thuê. Hiện tại còn lại một phòng trống, nó nằm ngay chính giữa, ngăn cách hai vị khách cùng trọ đêm hôm nay. Dù luôn đặt ra câu hỏi tạo sao lại có một căn nhà trọ ở giữa khu rừng rộng lớn thế này nhưng cô vẫn biết ơn vì điều đó. Bởi vì nó mà cô không cần phải đi suốt đêm hay ngủ ngoài trời sương giá nữa.

- Cháu gái, sao lại một mình đến nơi hoang vắng này. – Bà chủ đột nhiên hỏi cắt ngang suy nghĩ của cô.

- Vâng. - Cô trả lời ngắn gọn giống như không muốn nói nhưng cũng không muốn thất lễ.

- Cháu tìm người sao? – Bà lại tiếp tục hỏi.

Cô gái ngạc nhiên khi mục đích của mình bị đoán ra, cô im lặng nhìn bà chủ.

- Ta đã gặp nhiều người giống cháu rồi, chàng trai cùng trọ cũng đang tìm người đấy. Nơi đây cũng thường xuyên sảy ra nhiều vụ mất tích. Bà là người biết cái thôn này nhất, có thể giúp được một chút đấy. Cháu tìm người thân sao?

Thôn, nhưng ở đây chẳng phải chỉ có mỗi căn nhà này hay sao. Mọi thứ bên ngoài đều tối đen không thể nhìn thấy một chút ánh sáng nào. Hôm nay là một đêm không trăng, chỉ có một màn đêm ngự trị. Thấy bóng đèn điện được sử dụng, và nhiều vật phẩm khác có lẽ thực sự còn nhiều người khác sống xung quanh.

Cô gái lấy ra tấm hình được kẹp bên trong một cuốn sổ có kiểu dáng cổ điển, với bìa bằng giấy cứng màu vàng từ trong balo đưa cho bà lão. Ngón tay thon thả chỉ vào người đàn ông trung niên mặc vest sang trọng, bên cạnh là một người phụ nữ tứ tuần nhưng vẫn vô cùng xinh đẹp trông hai người vô cùng giàu có và hạnh phúc.

- Cháu cần tìm người đàn ông này, ông ấy là cha cháu.

- Ta hình như đã gặp người đàn ông này khoảng chừng cách đây một tuần.

Hai tuần trước cũng là thời gian cha cô mất tích tại Nhật Bản. Vậy là bà ấy đã gặp cha cô trong khoảng thời gian ấy. Cô vui mừng hỏi thêm nhiều câu nhưng những câu trả lời vẫn mơ hồ không giúp ích được gì. Điều cô biết là lúc gặp cha cô hoàn toàn khoẻ mạnh. Trò chuyện một lúc lâu bà chủ khuyên cô đi tắm trước khi đi ngủ.

Nhà trọ chỉ có duy nhất một cái nhà tắm mà còn là lộ thiên, ở giữa có một hồ nước nóng nhỏ. Khi ngâm mình vào đó, cô nhớ tới cuộc trò chuyện và lời khuyên kì lạ của bà chủ. "Đừng bước ra khỏi phòng sau 12 giờ đêm. Nơi đây có một truyền thuyết. Nếu bước ra khỏi nhà sau 12 giờ đêm bạn sẽ gặp một thứ khiến bạn không thể trở về được nữa." Câu chuyện này được ai đó tạo ra để giải thích cho việc liên tiếp những vụ mất tích sảy ra trong thôn. Người thân của những người mất tích tìm đủ mọi cách nhưng vẫn không thể tìm thấy họ không biết được những người mất tích còn sống hay đã chết. Như thể họ không hề tồn tại. Cô chỉ thở dài nghĩ về sự lạc hậu tại nơi này, trên đời này làm gì có ma quỷ. Tất cả đều có thể giải thích bằng khoa học.

Cô say giấc trong chiếc chăn ấm áp, sau khi đã quá mệt mỏi để băng qua khu rừng, thân xác liền thoả mãn với sự mềm mại, mát mẻ của chất liệu vải cotton. Sáng mai cô sẽ hỏi bà chủ xem có phương tiện nào hoặc cô có thể đi cùng ai đó trong thôn để đi ra khỏi khu rừng không. Nhưng mới chỉ được một giấc ngủ ngắn, cô đột nhiên tỉnh dậy vì bị tiếng động kì lạ liên tục phát ra từ phòng bên cạnh làm phiền. Là một người nhạy cảm nên chỉ một tiếng động nhỏ cũng khiến cô khó chịu.

Tiếng động giống như tiếng lục lọi tìm kiếm, cùng giọng nói khàn đục và gấp gáp của con người "không có, không có,..." những từ này cứ lặp lại liên tục. Cô chắc chắn đó là âm thanh từ phòng bên cạnh nhưng đó là phòng trống. Nó không thể phát ra từ phòng người con trai kia vì nơi đó cách khá xa phòng cô, và đó không phải là của đàn ông.

Vội cầm lấy điện thoại bên cạnh gối lên, đôi mắt nâu khẽ nheo lại khi màn hình điện thoại đột ngột sáng lên, nhìn con số trên điện thoại thì đã qua mười hai giờ đêm. Ngay lập tức kiểm tra sơ qua căn phòng, cô phát hiện ra balo của mình đã biến mất. Sự tò mò về âm thanh kì lạ lẫn việc muốn tìm lại đồ thôi thúc bản thân hãy đi ra khỏi phòng.

Bước sang phòng bên cạnh, cô nhìn thấy có ánh nến đang toả ra. Phát hiện một khe hở nhỏ, cô khẽ đưa mắt nhìn vào trong. Đó là một cảnh tượng không bao giờ có thể nghĩ đến, bà chủ đang lục balo của cô. Bà ta là tên trộm sao. Vậy đoạn trò chuyện lúc trước về cha cô và lời cảnh báo chỉ là chiêu trò để lấy sự tin tưởng của nạn nhân là cô.

" Không có, không có, không có,..." bà ta lại cứ liên tục lặp lại hai từ này. Cô định quay lại phòng để mặc cho bà ta tìm kiếm vì không có đồ giá trị trong đó. Cô linh cảm không nên phát giác chuyện này lúc vì không biết chừng người thanh niên kia cũng là đồng phạm của bà ta. Sáng mai cô sẽ hỏi thăm dò nếu anh ta cũng bị trộm thì hai người trẻ tuổi chắc chắn sẽ hơn một bà lão gần bảy mươi. Cô cũng không có ý định sẽ làm lớn chuyện dù sao bà ấy cũng chỉ là một bà lão cô độc sống ở một nơi thiếu thốn.

Cảm thấy rằng có ai đó đang chằm chằm nhìn mình, nhưng dưới ánh nến loe loét thoát ra từ khe hở nhỏ của căn phòng kia cô không thể thấy ai. Nhưng cảm giác đó rất mạnh mẽ, còn hơn cả lúc khi đi trong rừng, nó rất gần thực sự rất gần, giống như cả trăm con mắt đang nhìn thẳng vào mình, cô không thể phớt lờ nó.

Bóng đêm chưa bao giờ là bạn, nhưng lúc này nó chính là một kẻ thù chỉ đang chờ đợi một cơ hội để nuốt chửng cô. Tập trung hết tế bào hình que có trong mắt cũng không thể giúp ích được gì dưới điều kiện quá thiếu ánh sáng thế này. Định đi tới cửa nhà trọ nhìn ra bên ngoài, cố gắng từng bước từng bước chân nhẹ nhàng.

Bất ngờ một bóng đen lao vụt tới dừng lại ngay sau lưng cô với tốc độ vô cùng nhanh nhưng lại không hề phát ra âm thanh nào. Nó bịp chặt miệng cô trong khi cô còn chưa kịp nhận ra mình đang rơi vào nguy hiểm. Bóng đen ghì chặt cơ thể cô trong lồng ngực, không thể cử động, không thể lên tiếng.

Thị giác nhận biết được bóng đen đó có hình dạng tứ chi giống với một con người. Khứu giác ngửi thấy một mùi thơm nhẹ toả ra từ bàn tay mát lạnh trên môi mình, lực của bàn tay ấy không quá mạnh để làm đau cô. Xúc giác cọ xát vào cảm nhận được đó là cơ thể của đàn ông.

- Suỵt.

Một âm thanh vô cùng nhỏ phát ra bên tai chỉ đủ để cho mình cô nghe thấy. Dù hốt hoảng nhưng vẫn nhận ra bóng đen đó là chàng trai kia. Làm sao anh ta có thể di chuyển với tốc độ như thế mà lại không gây ra bất kì tiếng động nào. Cô khẽ gật đầu ra hiệu đã hiểu. Anh ta cũng từ từ buông lỏng cơ thể cô, bàn tay dần buông xuống.

- Đừng sợ, về phòng cô.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như kinh 66 tuan 5 0709 vcd1, song hon chan that thay thich phap hoa chua thap phuong bronx ny 26 11 2017 những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.