Black dog (Hắc khuyển)

Chương 44: Ngôi nhà giữa cánh đồng hoa


Trong màn đêm rộng lớn, Kikyo cứ vô thức đi theo những đốm sáng vàng nhạt mà không biết chúng sẽ dẫn mình đến đâu. Đi mãi, đi mãi mà không hề cảm thấy thấy mỏi mệt giống như ở thế giới này những vấn đề về nhục thể đều không còn tồn tại. Rồi đột nhiên cô bắt gặp một đứa trẻ đang khóc, thằng bé chỉ khoảng gần tám tuổi, thân hình gầy guộc, mặc một bộ đồ kimono tối màu thời xưa, trông nhàu nát và bẩn thỉu, có vài chỗ đã được vá lại, một số chỗ thì không.

- Em có sao không? Sao em lại ở đây? Chẳng lẽ em cũng...

Đứa trẻ ngước mặt lên, vừa nhìn thấy Kikyo thì ngay lập tức nhảy vào lòng, ôm lấy cô. Nó cười tươi rói với khuôn mặt nhem nhuốc của mình.

- Mẹ, mẹ tới rồi! Con nhớ mẹ lắm!

- Zen? - Kikyo sững người, lúc này cô đã kịp nhân ra mái tóc của thằng bé có màu đỏ và đường nét ngũ quan gần như là của một người.

Khác hẳn với dáng vẻ độc ác, ngạo nghễ của "Zen lớn", trên thân thể của "Zen nhỏ" đầy vết bầm tím, có vài vết thương do roi và vật sắc nhọn, giống như những gì mà cô đã từng phải trải qua. Đứa trẻ ôm chặt lấy cô không buông, nét mặt tỏ ra vô cùng hạnh phúc nhưng cô phải dật tắt nó.

- Tôi không phải là mẹ của anh, Zen.

Đứa trẻ nghe thấy vậy không làm nũng nữa, mà lẳng lặng đứng dậy, hai tay bấu chặt nhăn nhúm hết phần vải hai bên áo. Đôi môi mím chặt, ánh mắt ươn ướt nhưng vẫn cố cười.

- Dạ, con biết rồi, con sẽ không làm phiền mẹ nữa, nên mẹ đừng đuổi con đi nữa. Con hứa sẽ thật ngoan ngoãn.

- Zen, tôi nói là tôi không phải là mẹ của anh, anh hành hạ tôi đến như vầy rồi, anh còn muốn thế nào, đừng có diễn trò nữa.

Vừa dứt lời, cơ thể nhỏ bé kia đã run lên bần bật, nước mắt lúc này không thể kìm nữa mà trào ra ngoài. Và như giữ lời trước đó, nó gượng mình lại, không mếu máo mà phát ra những âm thanh sụt sùi. Bỗng chốc cô cảm thấy mình đã làm một điều thật tệ hại. Khi Kikyo định nói gì đó, thì cái không gian đen kịt bất thình lình bị rung chuyển và trở nên méo mó, từ trên cao những con mắt khổng lồ liên tục xuất hiện, mở trừng ra nhìn chằm chằm vào hai kẻ bên dưới. Chúng cố gắng vươn mình như đang muốn thoát khỏi màn đêm, kêu lên hàng loạt những âm thanh chít chít chói tai, đáng sợ. "Zen" hoản loạn vội vàng kéo tay Kikyo chạy đi, cả hai không dám quay lại phía sau nhìn dù chỉ là một lần. Chạy mãi chạy mãi cho đến khi không biết từ lúc nào đã đến một cánh đồng trồng đầy hoa hướng dương. Chúng cao hơn cả đầu của Kikyo trông tươi tốt nhưng màu sắc lại có gì đó không đúng.

Khi đến đây, "Zen" đã trở nên bình tĩnh hơn, chủ động dắt cô đến ngôi nhà gỗ nhỏ bị ẩn dấu. Những vách tường đã mục nát tưởng như chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ để nó bị vỡ nát. Bên trong chỉ có một số đồ đạc vô cùng đơn giản, khắp nơi còn bị một lớp bụi dày phủ, chứng tỏ đã từ rất lâu rồi đã không còn ai sống ở đây. Cô đặc biệt chú ý tới một cái gương đồng ở trên bàn, nó còn rất bóng loáng như vừa được lau chùi, bản của nó cũng khá to và được chế tác rất cẩn thận. Có lẽ chủ nhân trước là một người phụ nữ và cũng chính là người mẹ mà đứa trẻ này đang tìm kiếm.

- Mẹ ơi, chúng ta về nhà rồi!

- Tôi không phải là mẹ của anh. - Kikyo nhìn vào đứa trẻ chầm chậm nói. - Tôi phải về nhà của mình.

Lần này thằng bé hình như đã hiểu ý, không nói gì nữa, cũng không còn xúc động như lúc trước. Những đốm ánh sáng dần hiện lên lấp đầy không gian của cả hai người, căn nhà đang tan biến, cánh đồng hoa cũng vậy và cả cơ thể của đứa trẻ. Kikyo thấy thằng bé cười nhìn mình nhưng với một nét mặt rất buồn.

- Phải rồi, chị không phải là mẹ của em. Mẹ em có mái tóc màu đỏ rất đẹp.

- Này, chuyện gì đang diễn ra, anh đang làm gì vậy?

- Em xin lỗi nha, do em không thể nhớ được khuôn mặt của mẹ nên đã nhầm lẫn với chị. Có lẽ em sẽ mãi mãi không thể tìm thấy được bà ấy mất. Bởi vì dù có như thế nào thì em cũng không thể trở thành Zen. Xin chị làm ơn hãy cứu lấy...

Kikyo không nghe được những chữ cuối cùng mà thằng bé muốn nói với mình. Trước khi có thể truyền đạt hết những thứ muốn nói, đứa trẻ đã biến thành những đốm sáng bay lên bầu trời. Cô vội với tay ra nắm lấy nhưng ngay khi chạm vào thì cả cơ thể cô cũng bắt đầu bị phân rã thành chúng, mọi thứ nhanh chóng biến mất và trở về lại thành một màn đêm đơn thuần vô tận.

...

- Thằng nhãi này, mày dám đi ngang qua mặt bọn tao ư? - Một chất giọng non nớt cất lên nhưng lại cho ta một thứ cảm giác tàn bạo.

- Thằng kém cỏi này, chỉ là con của một tên nhát gan mà lại dám xuất hiện trước mắt bọn tao. Coi như mày tiêu đời rồi.

- Tao nghe nói mày là con của Hoả Hồ, tạo ra lửa thử cho bọn tao coi nào.

Ba đứa trẻ khoảng mười tuổi cười lớn đang xúm lại đánh một đứa trẻ khác nhỏ con hơn mình. Dù trong hình dáng của con người nhưng bởi vì vẫn chưa thể hoàn thiện được khả năng biến thân nên trên khuôn mặt chúng có vài vết nức cực kì đáng sợ. Thằng bé không chống trả gì, chỉ cố lấy lưng che một vật gì đó trên mặt đất. Để mặc cho bọn bắt nạt hành hạ. Đôi guốc gỗ của một trong số đó ác ý đạp thẳng vào đầu, khiến nó bị chảy máu nhưng cũng không kêu ca hay khóc lóc.

- Này thôi đi, đánh nó hoài cũng chán, chúng ta tìm cái khác chơi đi.

Đứa trẻ dưới đất đợi một lúc cho đám kia đi hết mới từ từ gượng dậy, khuôn mặt lấm lem vội phủi đi vết bẩn dính trên bộ kimono sờn rách. Bàn tay nhỏ bé cầm lấy bông hoa dại màu tím mà mình đã bảo vệ lên nhìn, rồi tự nở một nụ cười. Nó đi đến một con suối nhỏ để rửa trôi đi vết máu, màu tóc đỏ tươi dần dần sẫm màu lại, khuôn mặt hốc hác nhưng trắng trẻo hiện ra. Đôi chân vui vẻ rảo bước đi qua cánh đồng hoa hướng dướng, chúng mọc rất tươi tốt và cao quá đầu nó. Hoa hướng dương không toả hương nhưng lúc nào đi qua đây, nó cũng đều cảm nhận được mùi của nắng. Thứ mùi có chút cháy xém và khô khốc nhưng lại ấm áp và tươi mới.

Đứa trẻ bẽn lẽn đứng trước một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ ở giữa cánh đồng hoa, nó băn khoăn là mình có nên gõ cửa hay là tự động bước vào. Sau một hồi đắn đo nó quyết định chỉ mở khẽ cánh cửa rồi đặt bông hoa dại vào trong. Đôi mắt như muốn kiếm tìm gì đó nhưng rồi lại thôi, quay người bỏ đi.

- Đừng tới nữa. - Giọng của một người phụ nữ trẻ vang lên từ bên trong. - Ta không thích hoa.

- Còn trái cây, hạt dẻ, cá hay là động vật nhỏ,...

- Đừng tới nữa. Ta không muốn thấy ngươi.

- Vậy lần sau con sẽ mang trái cây tới.

Đứa trẻ nói lớn rồi vội chạy đi để không nghe thấy những âm thanh đang vang lên ở phía sau. Nó sợ nghe rồi thì sẽ không còn đủ dũng khí để đến đây nữa. Khi trời bắt đầu tối nó trở về một cái hang trên vách đá được gọi là nhà, nằm lên một đống rơm rạ và cành cây khô thứ được nó gọi là giường. Trong lúc ngủ khi xoay người, vết thương trên cơ thể bị chạm vào làm nó tỉnh giấc.

- Không khóc, mình sẽ không khóc. Mình sẽ mạnh mẽ hơn, những vết thương này không là gì hết.

Sáng hôm sau, khi thằng bé tỉnh dậy liền bắt đầu đi vào trong cánh rừng tìm những thứ trái cây dại có thể ăn được. Trong lúc tìm kiếm thì một ám khí bằng sắt bất ngờ phóng tới, nó xuyên qua lòng bàn tay trái cắm chặt của đứa trẻ với thân cây gần đó. Nó đau đớn hét lên, nhưng đáp lại là một tráng cười khúc khích. Ba đứa trẻ hôm qua lại xuất hiện, trên tay chúng là những ám khí sắc nhọn hình dạng giống hệt với thứ vừa được sử dụng kia.

- Xuất sắc, không ngờ ta lại giỏi như vậy. - Đứa trẻ đứng đầu kiêu ngạo nói.

- Bọn tao mới được cha cho đồ chơi mới, nên muốn thử với mày một chút, mày nên lấy đó làm vinh hạnh đi.

Chúng đè đứa trẻ kia xuống, tiếp tục găm lên da thịt mỏng manh kia những nhát dao như để thử độ sắc bén. Những cơn đau cắt thịt cứ thế giáng xuống, nó biết mình không thể cứ tiếp tục chịu trận. Trong khi cố gắng chống trả, máu càng lúc càng chảy ra không ngừng, cho đến khi nó dần dần mất ý thức, có lẽ nó sẽ chết.

- Này, tụi mày đang làm gì đấy hả? - Đột nhiên một chất giọng non nớt cao vút hét lên, ba đứa trẻ đang bắt nạt nhìn về phía sau.

- Gì đây, lại là một thằng nhóc. Vì còn bé nên nghĩ tụi tao để yên cho sao?

- Thả anh ấy ra, không thì coi chừng tao.

- Mồm mép cũng cứng đấy.

Đứa trẻ bên cạnh chen vào:

- Tao biết mày đấy nhãi con, ỷ có dòng máu thiên cẩu nên coi thường bọn tao sao? Nhưng mà mày làm gì bay được với cái cánh dị tật ấy. Cả gia đình nhà mày dù có làm gì thì cũng đều toàn là bọn bỏ đi thôi...

Ngay lập tức thân hình nhỏ bé kia đã cầm chắc trong tay một cục đá nhảy lên trên không trung đập vào hàm răng kẻ đang nói. Bọn nhóc lại tiếp tục lao vào đánh nhau, dù có bị những vết dao cứa, đứa trẻ mới tới cũng coi như không là gì tiếp tục dùng răng chống trả nhưng cục diện cũng không có gì thay đổi. Cả hai đứa trẻ bị đánh cho nhừ tử rồi những tên kia mới chịu bỏ đi.

Đứa trẻ lớn hơn với mái màu tóc đỏ ngồi dựa vào gốc cây nhìn vào người vừa cứu mình dù rằng không thành công, thân hình ấy thậm chí còn nhỏ hơn nó, có lẽ chỉ khoảng năm, sáu tuổi. Người "anh hùng" ấy cũng dần tỉnh lại, mái tóc nó tuy đen tuyền, ăn mặc có lành lạnh hơn một chút nhưng cũng không thoát khỏi bộ dạng thảm hại chung của cả hai. Chúng thay nhau xé vải áo ít ỏi mà băng bó cho đối phương.

- Này sao anh không đánh lại bọn chúng?

- Nếu anh làm vậy thì sẽ bị đánh nhiều hơn.

- Ít nhất anh cũng đừng có để bọn chúng muốn làm gì thì làm chứ!

- Anh xin lỗi!

- Tại sao lại xin lỗi?

- Là do anh nên em mới bị đánh.

Thằng nhóc nghe thấy thế bực mình liền đấm vào mặt kẻ mình vừa muốn cứu.

- Ui da, sao lại đánh anh?

- Tôi nói là anh làm ơn đừng có nhu nhược như vậy có được không? Đây không phải là thế giới mà một lời xin lỗi có thể giải quyết được tất cả. Đứng dậy đánh lại bọn chúng, thua cũng được nhưng đừng có để chúng làm xấu mặt gia đình chúng ta.

- Em là...

- Tôi là em cùng cha khác mẹ với anh đấy. Cả ngày chỉ biết có sống chui rúc trong cái hang bé tẹo kia rồi tỏ ra đáng thương, tôi nhìn cũng muốn đánh nữa huống chi là bọn chúng.

- Anh xin lỗi!

- Tôi nói là anh đừng xin lỗi nữa, mà hãy mau chóng trở nên mạnh hơn rồi vào nhà chính đi.

- Em đã được vào nhà chính rồi?

- Chưa. Nếu vào rồi, tôi sẽ không có cùng anh làm mấy cái chuyện bực mình như thế này đâu.

- Anh tên là Zen, em tên là gì?

- Tôi là Shun.

- Anh không biết mình lại có một đứa em trai dễ thương như thế này!

- Im đi! Anh thì biết cái gì.

- Anh xin lỗi.

- Gia đình chúng ta mới chỉ có anh Toshi và anh Keji là được vào nhà chính, so với những nhà khác xét về mặt nào cũng không bằng. Đến một lúc nào đó chúng ta sẽ bị giết chết hết không chừng.

- Bị giết hết?

Nghe thấy thế Zen có chút hoảng sợ, còn nét mặt Shun thì vẫn lạnh tanh.

- Phải. Vì thế trước lúc đó ta phải giết hết bọn chúng.

- Không được. Họ là người thân của chúng ta mà.

- Người thân của chúng ta không phải bọn họ. Ở đây chỉ có giết và bị giết thôi.

- Nhưng cha nói rằng, anh không cần phải quan tâm đến điều ấy, chỉ cần sống tốt trong hang là được rồi.

Shun bỗng im lặng, đứng dậy lườm vào Zen bằng đôi mắt khinh thường và chán ngán.

- Zen, anh đã được cha quá bảo vệ, đối với những người khác như tôi thật là bất công. Nhưng ổn thôi cứ để cho sự ngây thơ của bản thân ấy giết chết mình đi.

Nói xong Shun tức giận bỏ đi, thằng bé trở về một cái hốc tồi tàn nơi có một vài cái chén gốm sức mẻ và tấm vải mục rách nát. Nó ngồi bó gối trong đó nhìn lăm lăm ra bên ngoài với đôi mắt căm hận.

Một lúc sau Zen đi đến căn nhà gỗ ở cánh đồng hoa, dù trên mình những vết thương vẫn còn đang rỉ máu. Khi vừa chỉ mới tới trước cánh cửa bên ngoài thì những tiếng đồ đạc rơi vỡ đã liên tục vang lên. Đứa trẻ hốt hoảng chạy tới đưa mắt lén nhìn vào bên trong, nó thấy bóng dáng một người thanh niên trẻ đang cố gắng đứng ôm lấy một cô gái có mái tóc đỏ tuyệt đẹp. Nó nhẹ cả người, vì đó chỉ là cha và mẹ mình mà thôi. Nhưng mẹ lại trong tình trạng kích động chỉ muốn đẩy cha ra.

- Buông ta ra, Makoto, ngươi là một tên khốn, buông ta ra.

- Himawari, nàng bình tĩnh lại đi.

Người thanh niên siết chặt cơ thể người con gái xinh đẹp ấy vào lòng như cố nắm giữ một món bảo vật trân quý. Hắn sợ mất cô đến nỗi không ngần ngại xích chân người mình yêu vào cột để cô ấy không thể chạy mất.

- Ta muốn về nhà, ngươi hãy buông tha ta đi mà, ta xin ngươi đấy. Ngươi chơi đùa với ta tám năm rồi như vậy chưa đủ sao? - Đôi mắt cô đỏ hoe ngấn nước, hai hàng lông mày nhíu lại run rẩy cầu xin.

- Nhà? Đây chẳng phải là nhà của chúng ta? Chúng ta chính là một gia đình, có ta, có nàng, có Zen. Gia đình ba người chúng ta sẽ sống hạnh phúc tại đây.

Himawari không thể chịu đựng được nữa mà hét lên:

- Là ngươi cưỡng bức ta sinh ra thằng bé, ta không hề muốn sinh ra nó! Là ngươi bắt cóc mang ta về đây! Thậm chí ngươi còn đã có vợ và con riêng vậy thì tại sao vẫn muốn có cả ta nữa chứ?

- Ta không hề yêu bọn họ, những người phụ nữ đó là cha ép ta bắt buộc phải lấy, những đứa trẻ ấy chỉ là do bắt buộc phải sinh. Ta yêu nàng, ta rất yêu nàng, Himawari, ta không thể sống thiếu nàng được.

- Nếu ngươi yêu ta thì hãy cho ta tự do! Ta không muốn ở đây, ta không muốn, ta không muốn,...

Cơ thể Himawari đột nhiên mất hết sức lực, rồi dựa hẳn vào lồng ngực rắn chắc của Makoto. Hắn không tỏ ra ngạc nhiên hay lo lắng, nhẹ nhàng ôm lấy rồi hôn lên trên trán, bế nàng lên trên giường. Việc phải hạ thủ với người mình yêu, hắn rất đau lòng nhưng chỉ có vậy mới có thể giữa nàng ở lại. Khi Makoto đi ra ngoài, hắn vô tình đạp lên một số quả dâu tằm dại, dáng người cao lớn ấy liền đi vòng đến sau một mỏn đá gần đó. Nhìn thấy một cơ thể nhỏ bé đang co ro, run rẩy, đáng thương và tội nghiệp.

- Zen, sao con lại bị thương rồi? - Giọng hắn ấm ấp và yêu thương.

- Con không sao, mẹ ổn rồi chứ cha?

- Mẹ con ổn rồi, chỉ là hơi kích động một chút. Con đã nghe được những gì rồi?

- Mẹ không muốn sinh ra con! - Giọng nó nhỏ dần.

Makoto xoa lên đầu nó cười dịu dàng:

- Không có đâu. Mẹ con chỉ giận cha thôi.

- Cha! Hôm nay con đã gặp Shun.

Makoto có hơi bất ngờ, đôi mày nhíu lại một chút.

- Nó đã nói gì với con?

- Em ấy giúp con chống lại mấy người anh họ.

- Ừm, rồi sao nữa.

- Em ấy nói, một lúc nào đó gia đình chúng ta sẽ bị những gia đình khác giết.

Lần này Makoto bỗng im lặng, ánh mắt đột nhiên sắc lạnh đến đáng sợ. Mãi một lúc, những ngón tay mới đưa ra khẽ chạm lên cái mũi nhỏ xinh mềm mại trước mặt, nhéo nhẹ một cái.

- Không sao đâu, có chuyện gì thì cha sẽ bảo vệ mẹ và con.

- Còn Shun, anh Toshi và anh Keji.

- Con không cần quan tâm bọn chúng, gia đình chúng ta chỉ cần ba người là đủ.

Biết mẹ đã ngủ, Zen không nán lại nữa đi về cái hang trên vách đá của mình. Ở trên đó nó có thể nhìn thấy toàn bộ căn dinh thự được xây dựng giữa khu rừng kia. Nó chưa từng được phép đến gần đó dù chỉ một lần, căn dinh thự đó được gọi là nhà chính, nơi những người mạnh mẽ nhất trong gia tộc Tsukumo sinh sống. Còn những kẻ yếu kém và những đứa trẻ chưa đủ sức mạnh như Zen và Shun phải sống xung quanh rìa của khu rừng này. Kể cả ba đứa trẻ thường hay bắt nạt nó cũng thế, chúng là con của một anh trai Makoto, tức là anh họ của Zen và còn nhiều, rất nhiều đứa trẻ đến từ những gia đình khác nữa. Trời đã tối nên Zen quyết định đi ngủ, rồi sáng hôm sau sẽ đi tìm Shun.

Những vết thương chưa lành làm thằng bé bước đi khó khăn, chỗ ở của Shun cách khá xa, lại không biết vị trí cụ thể. Zen chỉ có thể dựa vào khứu giác mà tìm kiếm. Nó vội trốn đi khi thấy bóng dáng của những đứa trẻ lạ mặt. Đợi đến khi chúng bỏ đi rồi mới ló mặt ra tiếp tục đi tìm. Đôi chân mệt mỏi cuối cùng cũng tới được một cái hốc đá nhỏ, nó thấy một đứa bé da trắng bệch đang run rẩy lên vì cơn sốt, trên lưng hiện ra một đôi cánh đen lông vũ đen tuyền nhưng lại bị cong vẹo dị tật.

- Shun, anh có mang thuốc trị thương tới nè, là cha đưa đó.

- Biến đi. - Thằng bé gắt lên đầy mệt nhọc.

- Vết thương của em bị nặng hơn rồi.

- Tôi nói là anh biến đi. Tại sao, cha chỉ đưa nó cho mỗi mình anh. Tại sao cha chỉ quan tâm mỗi một mình anh.

- Anh... anh xin lỗi.

- Xin lỗi, anh chỉ biết có xin lỗi. Vậy mà cha lại yêu anh nhất, còn tôi thì chỉ có thể nhìn ông ấy từ đằng xa.

Shun bắt đầu khóc lớn, những uất ức theo con sốt mà trút ra ngoài. Thằng bé lên cơn mê sảng, nói những câu đứt đoạn không thể hiểu. Zen vội lấy tấm vải rách trong hốc đi đến con suối nhỏ gần đó giặt sạch, lau đi người cho em mình sau đó bôi thuốc lên.

- Này cậu là ai vậy?

Zen quay người lại thì thấy một cô bé hơn tuổi mình một chút, quần áo cô bé cũng bẩn thỉu và rách rưới như mình, trên tay là một nắm cỏ còn tươi. Không thấy trả lời cô bé hỏi lại lần nữa:

- Cậu đang làm gì với Shun?

- Tớ... tớ...

Sau một hồi giải thích cả hai bắt đầu hiểu ra, trong lúc chờ đợi Shun tỉnh dậy Zen và cô bé kia ngồi trên một tảng đá ngắm nhìn những đám mây. Cô bé ấy là con gái của Madoka, một người anh trai khác của Makoto. Trong dòng họ ngày khi giống cái được sinh ra, họ thậm chí còn chẳng được đặt cho một cái tên thì đã liền bị vứt bỏ. Cô bé ấy đã lo cho Shun từ khi thằng bé tới đây, dù bản thân cũng chẳng tốt hơn là bao nhiêu. Khi phát hiện ra Shun bị sốt thì liền đi tìm thuốc trong rừng, lúc quay lại đã thấy Zen đứng bên cạnh cái hốc.

- Chị không có tên thật sao? - Zen quay sang hỏi.

- Không có, những người khác chỉ gọi chị là "này" hoặc là "mày", còn Shun thì chỉ gọi là "chị" thôi.

- Không có tên thì khó gọi lắm.

- Nhưng không ai đặt tên cho chị cả.

- Tự chị có thể đặt tên cho mình mà.

- Nhưng nó khó lắm.

- Kumo. Tsukumo Kumo. Kumo (nhện) đồng âm với Kumo (mây).

- Á, nghe dở lắm.

- Vậy thì Sora thì sao?

- Sora. Cái này còn được. - Cô bé cười tươi đầy hạnh phúc, gương mặt còn hơi ửng đỏ, miệng liên tục lặp đi, lặp lại cái tên ấy.

- Này, anh còn định cướp mất chị ấy nữa sao? - Một giọng nói run rẩy đột nhiên vang lên.

- Shun, em tỉnh rồi thật may quá.

Zen vô cùng vui mừng nhưng Shun lại hét lên.

- Tôi nói là anh biến đi có nghe không?

- Shun em sao vậy, hôm qua em còn cứu anh cơ mà?

- Tôi làm vậy chỉ vì muốn gặp cha thôi, nếu tôi thân hơn với anh, ông ấy sẽ để ý đến tôi nhiều hơn. Hoặc là ít nhất ông ấy cũng sẽ không quên mất đi sự tồn tại của tôi.

- Shun...

- Anh đừng tỏ vẻ thương xót tôi, nếu hôm qua tôi không xuất hiện, chắc anh còn chẳng biết mình có em trai nữa.

Có vẻ con sốt đã làm thằng bé không thể kiểm soát được cảm xúc, mà cứ dồn hết sức lực còn sót lại hét lên đầy đau khổ.

- Để tôi nói cho anh biết, cha còn có rất nhiều con riêng, sau tôi còn có Kunio, Masaaki, Kuro,... và nhiều đứa em gái khác nữa. Nhưng cha chỉ quan tâm đến một mình anh.

Bị mắng Zen cũng dần mếu máo:

- Shun, đừng khóc, đừng khóc nữa, anh xin lỗi, anh xin lỗi mà...

Sora ở bên ngoài cũng bị ảnh hưởng theo, ba đứa trẻ ôm nhau oà khóc, nước mắt nước mũi chảy ra lấm lem hết cả, đến khi mệt quá lại lăn ra ngủ. Cảm xúc là thứ dễ bị lây lan, khi ta cười người trước mặt sẽ cảm thấy hạnh phúc còn khi khóc người kia cũng sẽ cảm thấy đau khổ. Những cảm xúc tiêu cực được chia sẻ cho nhau, giảm bớt đi những đè nén trong lòng. Trẻ em là những bậc thầy trong chuyện này nhưng người lớn dần lại lãnh cảm với nó. Cười hay khóc với họ chẳng có gì quan trọng, chỉ cần đạt được mục đích của bản thân là được, từ đó những góc tối cứ lớn dần thêm và dần dần nuốt chửng chủ nhân của nó.

Sau ngày hôm đó đó cả ba thường chơi với nhau tại cái hốc đá nhỏ ấy, đến khi vết thương của Shun đã lành, Zen rủ cả ba đến căn nhà nhỏ ở cánh đồng hoa hướng dương. Nơi đó cách chỗ ở của Shun khá xa nên thằng bé không muốn, nhưng Sora lại vô cùng hào hứng. Shun bĩu môi:

- Ở đó thì có gì chứ, em không muốn đi.

- Ở đó có rất nhiều hoa, nó cao lắm đấy, hơn cả đầu anh luôn. Cao như thế này này.

Zen cố gắng kiễng chân, giơ tay lên cao hết mức để minh hoạ cho lời nói.

- Thật sao, chị muốn đến đó.

Zen tiếp tục nói:

- Ở đó còn có mẹ của anh nữa đó. Mẹ của anh đẹp lắm.

- Mẹ anh dù đẹp thế nào cũng không bằng mẹ em đâu.

Sora nghe thấy thế nghiêng đầu thắc mắc:

- Nhưng em giống chị mà, đâu có biết mẹ mình là ai đâu?

Shun gân cổ lên cãi:

- Dù chưa từng nhìn thấy bà ấy, nhưng em chắc chắn bà ấy đẹp hơn mẹ của anh gấp mười, không một trăm, không gấp cả ngàn lần.

- Đừng có xạo, chưa gặp làm sao em biết. Trên đời này không có ai đẹp hơn mẹ anh hết, bà ấy là người phụ nữ đẹp nhất, nhất, nhất trên thế gian này.

- Không đúng, người đẹp nhất thế gian này là mẹ em.

- Không, là mẹ anh.

- Không, là mẹ em.

- Là mẹ anh.

Zen và Shun lại lao vào đánh nhau không ai chịu nhường nhịn ai. Zen có lợi thế to con hơn nhưng Shun lại nhanh nhẹn và không hề muốn chịu thua, hai đứa trẻ đánh đến khi khuôn mặt trở nên sưng vù mới chịu dừng lại. Gần đến trưa, cả bọn mới chịu cùng nhau đi đến cánh đồng hoa. Sora thích lắm, vì đây là lần đầu tiên con bé thấy một nơi đẹp như thế này, tất cả đều tràn ngập màu vàng tươi của loài hoa hướng dương. Rồi chúng khẽ đi tới ngôi nhà, nhìn lỏm vô qua khe cửa, khuôn mặt bất chợp đều ửng đỏ lên, vì đây cũng là lần đầu tiên chúng thấy được một người phụ nữ xinh đẹp đến vậy.

Bà ấy đang ngồi một mình trên ghế, lặng yên nhìn ngắm bản thân mình trong chiếc gương đồng sáng loáng ở trên bàn. Mái tóc đỏ rực như lửa dài đến gần chạm mặt đất nhưng lại vô cùng mềm mại và mượt mà, kết hợp với bộ kimono lụa đỏ có hoạ tiết ánh kim càng tôn thêm làn da trắng nõn đẹp đẽ vốn có. Nhưng nét mặt ấy lại phản phất một nỗi buồn bã không thể nói cho bất kì ai.

- Thế nào, mẹ anh đẹp nhất đúng không? - Zen vừa nở mũi vừa hỏi.

- Đẹp thật đấy. - Sora gật gù đồng ý.

Shun không đáp lại, ánh mắt của thằng bé cứ dán mãi vào Himawari, nó ước giá như người phụ nữ ấy là mẹ nó. Sự ghen tị làm nó không thế nói thêm bất cứ lời nào. Bỗng người phụ nữ bên trong cất tiếng:

- Ngươi lại tới, ta nói là ngươi đừng đến nữa ngươi nghe không hiểu sao?

- Con đến để khoe mẹ với bạn. Con có mang hoa tới...

- Ngươi không phải con ta, ta không có con.

Himawari đột nhiên trở nên gắt gỏng, tay trái che đi nửa khuôn mặt đầy đau khổ, tay phải chạm lên hình ảnh phản đang chiếu trên tấm gương đồng.

- Ta chưa từng sinh con cho hắn, ta vẫn là một cô gái còn nguyên vẹn. Ta phải trở về để thực hiện hôn ước, ta phải trở về, trở về,...

Rồi cô gục mặt xuống khóc nức nở:

- Ta xin ngươi đấy, đừng tới đây nữa. Đừng tới giày vò ta nữa!

Zen hiểu chứ, thằng bé hiểu hết, nó biết mình không phải điều mà mẹ nó muốn, nó biết dù có như thấy nào bà ấy cũng không bao giờ quan tâm hay yêu thương mình. Nhưng chỉ xin một lần thôi, xin hãy nhìn thẳng vào nó dù chỉ là một lần như thế thôi, cũng đã là quá đủ rồi. Sora và Shun nhìn vào Zen, rồi cả ba đứa trẻ im lặng bỏ đi.

- Này, vậy thì tối chúng ta quay lại đây đi. - Shun đột nhiên đề nghị. - Tới tối bà ấy ngủ rồi, thì sẽ không bị tính là làm phiền nữa.

Sora ngay lập tức ngăn cản:

- Không được, nhìn trộm phụ nữ vào buổi tối là hư lắm.

- Nhìn trộm buổi sáng cũng là nhìn trộm, thì nhìn trộm buổi tối cũng là nhìn trộm, có khác gì nhau đâu?

- Không được, chị nói không được là không được.

- Vậy tối nay tụi em sẽ đi riêng, đúng không Zen?

- Buổi tối?

- Anh chưa từng thăm mẹ vào buổi tối sao? - Shun ngạc nhiên.

- Chưa, chưa từng. - Zen đáp.

- Vậy quyết định thế ha.

Trong lúc chờ đợi trước khi mặt trời xuống núi, cả ba đến thăm nhà của Zen trên vách đá. Chúng nhìn hướng về nhà chính, ánh mắt đầy khát khao. Những bóng người nhỏ xíu di chuyển tấp nập trong khuôn viên căn nhà ấy, dường như là đang tổ chức một sự kiện lớn nào đấy.

- Anh có muốn đến đó không?

- Anh không biết, nếu đến đó anh không đến gặp mẹ thường xuyên được.

- Còn chị thì sao?

- Con gái đâu được đến đó. Em cũng biết mà.

- Này nhìn kìa, nhà chính hình như có gì đó lạ lắm. - Zen chỉ tay về phía dinh thự.

- Sao vậy? - Sora ngạc nhiên.

- Hôm nay có rất nhiều người.

Shun cười nhạt:

- Nhà chính nhiều người là điều đương nhiên mà.

- Không, bình thường anh vẫn quan sát nhà chính, dù có như thế nào thì cũng chưa bao giờ tập hợp một lúc nhiều người như vậy.

Điều lạ thường ấy thu hút sự tò mò của ba đứa trẻ, rồi đôi mắt chúng dần trở nên hoảng hốt khi đám đông ấy bắt đầu tản ra, những người đó đi tới đâu thì cánh rừng liền bị đốt cháy tới đó. Khắp nơi đều vang lên tiếng chiếm giết và gào thét thảm thiết. Không một ai trong chúng biết chuyện gì đang xảy ra.

- Mẹ.

Zen thốt lên rồi không ngần ngại chạy đến cánh đồng, Shun và Sora cũng nhanh chóng đuổi theo. Giữa đường chúng gặp phải ba đứa trẻ lớn tuổi hơn thường hay bắt nạt Zen, trên tay còn lăm le những thứ vũ khí bằng sắt sắc nhọn.

- Tụi mày định đi đâu? - Một trong số chúng hỏi.

- Chúng tôi đi đâu thì cũng không có liên quan tới mấy người các anh. - Sora đứng lên trả lời.

- Hôm nay lại lòi ra một đứa con gái. Đúng là kẻ vô dụng sẽ thu hút những kẻ vô dụng khác.

Đứa trẻ cầm trong tay một chiếc kunai cười khuẩy:

- Mày chưa nghe tin gì sao? Ông nội đã ra lệnh cho các gia đình phải giết lẫn nhau cho đến khi chỉ còn một nhà duy nhất sống sót. Và đó chắc chắn sẽ là bọn tao. Cả bọn con gái cũng không có được tha đâu.

Đứa trẻ khác cầm một chiếc roi bằng sắt gai háo hức lên tiếng:

- Mày biết không Zen, bọn tao đã chờ đợi ngày này lâu lắm rồi. Cái ngày có thể giết chết mày. Mày chẳng có sức mạnh gì nhưng chỉ vì có dòng máu Hoả Hồ nên biến thân hình người của mày lại hơn bọn tao. Lúc nào bọn tao cũng phải mang cái vẻ ngoài xấu xí này còn mày thì chẳng mất công gì mà đã trở nên đẹp đẽ.

- Chẳng phải chỉ cần mấy anh tu luyện mạnh hơn thì sẽ đạt được ngoại hình như ý muốn sao? - Zen đáp lại.

- Im đi.

Ba đứa trẻ kia lao vào đám của Zen, túm lấy tóc của Sora mà kéo lê, đá văng Shun sang một bên. Bọn chúng không giết ngay, mà muốn hành hạ những đứa trẻ yếu ớt hơn mình làm trò vui. Dưới trận mưa đòn, Zen bị đánh hết bên này rồi lại tới bên kia, bị đảo qua đảo lại như một trái bóng lắc điên loạn. Những cảm nghĩ hỗn độn xô đẩy nhau trong đầu óc nó. Trước hết là sự ngạc nhiên, sau đó là sự sợ hãi. Những vết đâm chém và đánh đập khiến nó phải rên rỉ cầu xin nhưng chúng vẫn không ngừng lại, còn thích thú cười thoả mãn. Nhưng rồi chẳng mấy chốc, cơn tức giận của nó bùng lên, bản chất tự nhiên của loài dã thú còn lại đã trỗi dậy. Nó phải nhanh đi tới chỗ của mẹ, nó không thể lãng phí thời gian ở đây.

Những chiếc răng nanh bắt đầu nhe ra cùng với tiếng gầm gừ, đôi mắt gằn lên những tơ máu đỏ tươi, nhanh như cắt nó cắn vào cổ họng của một trong những đứa trẻ kia. Không ngần ngại xé toạc nó. Đây là lần đầu tiên nó giết người và cũng là lần đầu tiên nó nến được mùi vị của máu thịt. Mùi vị này càng ngọt ngào càng cám dỗ ý thức nó dấn sâu thêm vào bản năng săn mồi. Zen không biết mình đã giết những đứa trẻ kia bằng cách nào, nhưng khi nhận ra thì đã thấy Sora nhìn mình bằng một ánh mắt kinh hãi như đang có một con quái vật đứng ở trước mặt. Shun bị thương nặng ở cánh tay nên không di chuyển được, nó nói lớn:

- Đi đi, anh còn phải đến chỗ của mẹ anh nữa.

Zen có chút đắn đo rồi chạy một mạnh tới căn nhà gỗ. Ngọn lửa đang dần lan rộng ra, nó cần phải nhanh hơn nữa.

- Anh xin lỗi, Shun, Sora.

- Cần gì phải xin lỗi chứ, đi đi.

Shun cười mỉm nhìn bóng lưng của Zen mờ dần, có thể đó là lần cuối chúng có thể nhìn thấy nhau. Ít nhất thì nó cũng không muốn làm vướng bận người khác. Nhưng cả ba đều không biết rằng, có một bóng người to lớn ở phía sau đang giơ cao lên thanh kiếm katana lạnh lùng mà tiến tới.

Hơi thở của Zen mỗi lúc lại trở nên gấp gáp, nó mệt đến nỗi chỉ cần dừng lại dù chỉ một chút thôi thì cũng có thể sẽ nôn hết ra mất. Căn nhà, căn nhà. Khi nó tới cánh cửa căn nhà đã bị mở toang, liền không ngần ngại chạy vào bên trong. Zen thấy mẹ đang nằm gục dưới đất, bị một người phụ nữ mặc một bộ kimono màu đen lạnh lùng đạp lên.

- Mẹ! - Nó kêu lên.

- Tới rồi sao? Thật là một đứa con hiếu thảo.

Himawari nhìn về phía Zen, khuôn mặt của bà ấy đã bị rạch nát kinh hoàng đến mức không còn ra nhân dạng.

- Ta nói người đừng đến đây nữa, sao ngươi lại không nghe lời ta. Đi khỏi đây mau.

- Bà là ai? Thả mẹ tôi ra.

Zen lao tới đánh người phụ nữ nhưng bị bà tát mạnh vào mặt làm nó văng vào góc tường.

- Zen!!!

- Xót lắm phải không? Ngươi thấy sót cho con mình, thì ta không cảm thấy sót cho con ta sao?

- Hazuki, tôi đâu có thù oán gì với cô tại sao cô lại đối xử với tôi như vậy.

- Tại sao? Ngươi còn dám hỏi ta câu đó.

Người phụ nữ độc ác cay nghiến, đạp mạnh lên người Himawari.

- Chính ngươi là kẻ đã cướp mất Makoto của ta, ta yêu hắn như vậy, sinh cho hắn hai đứa con trai, cố nuôi dạy chúng để được đi vào nhà chính. Nhưng ngươi xem hắn đã làm gì cho ta. Chẳng có gì ngoài những ánh ghẻ lạnh, thậm chí hắn còn không thèm nhìn đến Toshi và Keji. Những đứa trẻ tội nghiệp đó có cha mà như không có. Còn ngươi thì ở đây, được hắn trồng cho cả một cánh đồng hoa, hễ có thời gian rảnh đều tới thăm ngươi. Ngươi xem ta có nên hận ngươi hay không?

- Vậy thì tại sao đến bây giờ cô mới ra tay với ta?

- Tất nhiên là ngay từ giây phút đầu tiên Makoto đưa ngươi về đây, ta đã muốn xé xác ngươi ra hàng trăm mảnh rồi, nhưng ta lại sợ hắn giận. Nếu biết ta giết ngươi hắn sẽ không bao giờ tha thứ cho ta mất. Rồi ông trời cuối cùng cũng cho ta cơ hội, ngài Youjin đã hạ lệnh cho tất cả hậu duệ của mình từ người lớn đến những đứa trẻ phải tự tàn sát với nhau, chỉ để cho chi tộc mạnh nhất sống sót. Này ngươi nói xem trong cuộc hỗn loạn này, dù ta có giết ngươi thì cũng sẽ chẳng bị ai nghi ngờ, đúng không?

- Ngươi không lo cho con mình sao? Chẳng phải chúng cũng đang bị những gia đình khác truy giết ở ngoài kia?

- Ta rất yên tâm về chúng, bọn chúng rất mạnh, những đứa trẻ khác không thể nào so được. Nên giờ đây hai ta có rất nhiều thời gian để nói chuyện với nhau đấy.

Hazuki vén lớp vải kimono dưới chân Himawari lên, lộ ra đôi chân trắng nõn nhưng lại bị một sợi xích cầm buộc lại.

- Chắc là ngươi đang uất ức lắm, Hoả Hồ có sức mạnh hơn bọn ta nhiều nhưng lại bị sợi xích này phong bế, sức mạnh còn không bằng một người phụ nữ loài người bình thường. Có cần ta giải thoát cho không?

Dứt lời, Hazuki cầm thanh kiếm lên chặt đứt ngang phần cổ chân người con gái tội nghiệp. Máu bắn đầy lên trên khuôn mặt ả, làm cho nó trở nên vô cùng khiếp đảm. Himawari thét lên đau đớn, đôi tay cố đưa xuống thân dưới ôm lấy vết thương.

- Ngươi được tự do rồi đấy, phải cám ơn ta chứ, đúng không?

Zen nhìn thấy mẹ mình bị hành hạ, nó thống khổ khóc lóc nhưng cơ thể lại không di chuyển được. Nó bị mắc kẹt trong sự bất lực, khóc lóc rên rỉ cầu xin người đàn bà kia dừng lại. Nỗi sợ hãi nhanh chóng biến thành sự kinh hoàng. Ả ta đi tới đá văng thân hình nhỏ bé của nó lăn lông lốc ra bên ngoài, vách tường bằng gỗ vỡ nát đổ sập xuống. Đây là sức mạnh của người lớn, thứ sức mạnh mà một đứa trẻ như Zen không có lấy một cơ hội sống sót. Xương của nó gãy vụn, cả thân thể mềm nhũn, đau nhừ và tả tơi. Người đàn bà ấy lại kéo lê mẹ nó ra bên ngoài, tiếp tục trận trừng phạt. Ả muốn thấy Himawari phải chứng kiến cảnh con mình bị giết chết ngay trước mặt mình, một tội ác không thể tượng tượng nổi.

- Nếu nhóc muốn trách ai, thì hãy trách tại sao mình sinh ra lại là con của ả ta.

Hazuki giơ lên thanh kiếm hạ xuống chém một đường trên cổ Zen. Nhưng trước khi cái vật sắc bén ấy hoàn thành nhiệm vụ, thì đã bị một bàn tay trần nắm chặt lại. Nó cắt một đường máu trên tay Himawari nhưng cô không hề quan tâm, tay còn lại đâm vào ngực người đàn bà độc ác kia, nhưng ả né được, lùi lại ra xa. Himawari vội vàng ôm lấy Zen, thằng bé vẫn còn thoi thóp thở nhưng không thể cầm cự được bao lâu.

Đây là lần đầu tiên nó được mẹ ôm vào lòng, là lần đầu tiên nó được mẹ bảo vệ, lần đầu tiên nó được thấy mẹ nhìn mình mà khóc nhưng đấy cũng chính là lần cuối cùng. Trước lúc đó, nó phải cố gắng nói ra hết những điều đã chất chứa trong lòng bao năm qua. Dù bà ấy đã bị hành hạ mà trở nên xấu xí thì đó vẫn là mẹ nó, vẫn là người mà nó luôn muốn được yêu thương.

- Con lúc nào... cũng rất vui... khi được làm con của mẹ.

Himawari thống khổ gào thét, những giọt máu của cô dần biến thành những ngọn lửa bao quanh cả hai, cả cánh đồng hoa bắt đầu bùng cháy.

- Mẹ xin lỗi con, Zen. Mẹ lúc nào cũng đuổi con đi, chỉ vì mẹ sợ mình sẽ yêu thương con mà từ bỏ việc trở về.

- Không sao đâu... con biết mà.

- Zen, con là một đứa trẻ tốt. Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi! Bây giờ, con hãy để mẹ chuộc lại lỗi lầm ấy.

Dưới chân hai người hiện lên một trận đồ đỏ rực, nó thuộc về yêu kĩ của Hoả Hồ, Hazuki buộc phải lùi xa thêm vài chục mét nữa để tránh ảnh hưởng. Nhưng điều ả không ngờ đã xảy đến, Makoto lúc này lại xuất hiện, hắn ngay lập tức hiểu ra mọi chuyện, nhìn ả bằng ánh mắt căm hờn như nhìn vào kẻ thù. Ả mất hết tất cả động lực, đổ sụp xuống dưới đất, thừ người ra một lúc rồi khóc lớn.

Không hiểu sao Zen càng lúc càng cảm thấy khoẻ hơn, khi thằng bé mở mắt ra nó vẫn thấy mẹ đang ôm mình nhưng bà ấy đang bốc cháy. Ngọn lửa ấy không bỏng rát mà lại ấm áp vô cùng.

- Này Zen!

- Dạ vâng.

- Mẹ sẽ hoá giải lời nguyền của gia tộc Tsukumo trên con, từ giờ con sẽ được tự do. Con hãy sống thay cho phần của mẹ. Hãy trở nên mạnh mẽ để không còn bị ai ức hiếp.

- Không con muốn sống với mẹ, không có mẹ con không thể sống được. - Zen kêu lên.

- Sẽ ổn thôi, rồi một lúc nào đó con sẽ tìm thấy được một người cho con hạnh phúc để sống tiếp.

- Không mẹ, làm ơn ở lại với con đi, làm ơn ở lại với con đi mà, con xin mẹ đấy.

Himawari nhẹ nhành vuốt lên mái tóc đứa con của mình, cười nhẹ.

- Ngọn lửa này sẽ bảo vệ cho con.

Cô nhìn thấy bóng dáng của Makoto ở bên ngoài, hắn đang cố xông vào mặc cho hoả hồ đang đốt cháy chính mình. Himawari không muốn cho hắn thấy hình dạng xấu xí này, dù cô luôn nói ghét hắn vì đã giam cầm mình nhưng có lẽ trong suốt tám năm qua trái tim cô thực sự đã có chút rung động. Chỉ là nếu yêu cô, xin hãy cho cô tự do.

- Makoto! - Cô khẽ gọi hắn.

- Himawari! Thu lại ngọn lửa ngay, bây giờ ta sẽ đến bên nàng.

- Ưm um. - Cô lắc đầu. - Đã muộn rồi.

- Không, chưa muộn đâu, làm ơn đi Himawari, làm ơn hãy cho ta đến bên nàng.

- Makoto, ta dùng hết yêu lực còn lại đặt lời nguyền lên ngươi, "suốt quãng đời còn lại cho đến lúc chết ngươi sẽ mãi mãi không thể hạnh phúc, ngươi sẽ không bao giờ có được sự tự do thực sự, sẽ mãi mãi bị cầm tù trong chính sự dằn vặt của mình".

- Himawari!!!

Người con gái ấy chỉ trong tích tắc đã tan biến thành những mảnh tro tàn theo những ngọn gió bay lên cao. Giờ cô đã được tự do. Nhưng ngọn lửa ấy vẫn không lụi đi mà cứ cháy mãi không cho bất kì ai đến gần. Ở giữa nơi đó có một đứa trẻ đang khóc, nó khóc rất to, rất thê lương.

Cuộc chém giết bây giờ mới chỉ trong giai đoạn bắt đầu, những tiếng rên xiết, kêu gào tuyệt vọng cứ thế vang lên khắp khu rừng. Nếu bước ra khỏi vòng lửa này Zen sẽ khỏi đối mặt với những chuyện khủng khiếp ấy. Nó co cụm lại, dùng hai tay cố che đi đôi tai mà run rẩy.

Không muốn, mình không muốn ra ngoài đó, bên ngoài rất đáng sợ. Mẹ ơi, làm ơn đừng bỏ con. Xin hãy đem con theo đừng để con ở lại một mình. Làm ơn ai đó cứu với. Làm ơn, ai cũng được, xin hãy cứu tôi với. Tôi không muốn ra ngoài đó, tôi không muốn...

Không gian đột nhiên trở nên tĩnh lặng, Zen bỗng thấy mình đang đứng lên trên mặt của một chiếc gương đồng khổng lồ. Nó nhìn thấy hình ảnh méo mó của mình trong đó, nhưng biểu cảm lại hoàn toàn trái ngược. Zen khuỵu gối xuống tự nói với diện mạo phản chiếu kia.

- Xin cậu đấy, làm ơn hãy thay tôi ra ngoài kia. Xin cậu đấy, xin cậu,...

Mỗi lần như thế Zen lại gõ mạnh vào mặt gương, rồi đột nhiên nó chuyển động, mọi thứ bắt đầu đảo ngược lại. Zen trở thành hình ảnh phản chiếu, và "Zen" trong gương trở thành nhục thể. Khi "Zen" mở mắt ra, con ngươi của nó đỏ rực còn tròng mắt lại đen thẳm như vực sâu. Nó im lặng quay người bỏ đi, nó sẽ thay Zen đối mặt với cái thế giới ngoài kia, cái thế giới đã ép bản thể tạo ra mình. Chiếc gương dõi theo bước chân nhỏ bé ấy rồi tan vỡ ra thành từng mảnh nhỏ.

Ngọn lửa cuối cùng cũng tắt, Makoto ngay lập tức lao vào điên cuồng tìm kiếm, hắn vẫn không thể chấp nhận được là Himawari đã mãi mãi rời xa hắn. Rồi hắn chợp thấy Zen đứng dậy, thằng bé đang cười, đôi mắt nó đã bị biến đổi trở nên vô cùng đáng sợ. Tàn bạo và độc ác. Từng tên, từng tên một ở ngoài kia bị nó giết chỉ bằng tay không. Kẻ nó muốn giết nhất là Hazuki lại đã phát điên mà tự sát. Tối hôm đó mặt trời đã mọc ở hướng nam.

Zen di chuyển tới nhà chính, nó bắt gặp một đứa trẻ đang nằm hấp hối trên đường. Nếu là một kẻ yếu, kết cục này cũng không có gì bất ngờ.

- Đau lắm không? Hãy để tôi kết thúc nó cho.

Zen nói rồi lạnh lùng đâm cánh tay mảnh khảnh của mình xuyên qua lồng ngực yếu ớt kia.

...

- Không!!!

Kikyo bật tỉnh dậy, nước mắt cô cứ thế không ngăn lại được mà chảy ra. Cả cơ thể không còn chút sức lực nào dù chỉ là một cái nhấc ngón tay nhẹ. Những tiếng kêu "bíp bíp" ngân dài của máy đo điện tâm đồ vang lên đều đặn, lấp đầy khoảng trống của căn phòng. Nhìn vào đống dây dợ đang cắm chi chít vào người mình, cô biết rằng mình vẫn còn sống.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dân tài chính chẳng hạn như Hướng dẫn hạch toán lương mới nhất, tai khoan ke toan chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.