Boss đại nhân ta thua rồi

Chương 45: Giày vò



Nước mắt một lần nữa lại tuôn rơi vì con người xấu xa như hắn, tôi không thể đếm được đây là lần thứ bao nhiêu tôi khóc vì hắn rồi, dù cố gắng để quên hắn đi nhưng đều là không thể. Bây giờ tôi cũng không hiểu được tôi hận hắn là bao nhiêu, có lẽ yêu bao nhiêu thì bấy nhiêu hận. Tôi ngồi trên chiếc giường rộng lớn, hai tay nắm chặt lại nước mắt cứ mãi rơi ướt đẫm khuôn mặt tôi và một khoảng nệm.

Tại vì sao hắn lại giày vò tôi? Tại vì sao cứ phải làm cho tôi đau đớn?

Căn bản là hắn đã sai nhưng sao người sai lại là tôi? Không phải , con người Hàn Phong đều vốn như thế tự cao tự đại ngông cuồng ngạo mạn, hắn muốn ai cũng phải nghe theo hắn không được nghịch ý hắn.

Tôi chẳng qua chỉ là một món đồ chơi mới lạ, bây giờ Thiên Băng đã trở về, người bên cạnh hắn chắc chắn sẽ là cô ta.

___________________________________________________________________

Mới sáng sớm tôi đã mệt mỏi ngồi bên cạnh khung cửa sổ. Bây giờ đã bước sang đông. tiết trời ngày càng giá lạnh, ngồi ở góc độ này tôi có thể nhìn rõ làn sương mờ ảo đang vây quanh khu vườn. Nếu như tình yêu của tôi dành cho hắn được như làn sương mờ phủ kín thì tốt biết mấy, vậy thì từ từ xóa nhòa trong trí nhớ của tôi.

Từ sau đêm hôm ấy tôi không thấy Hàn Phong đến đây nữa, có chút nhớ mong lại có chút buồn phiề. Để giết thời gian tôi đã đọc tất cả những quyển tiểu thuyết đến mức thuộc cả nội dung lẫn từng chữ trong đó nhưng vẫn là chán ghét đến như vậy. Hôm nay tình cờ tôi tìm được một cuốn dạy đàn dương cầm đã sờn cũ liền cảm thấy mới mẻ mà cầm lên xem.

Cánh cửa bật mở, thân hình cao lớn của Hàn Phong ung dung bước vào hai tay đút vào túi quần thong thả đi đến chỗ tôi.

- Đang làm gì?

Tôi không trả lời hắn chỉ chăm chăm vào cuốn sách dạy dương cầm, căn phòng trong phút chốc trở nên yên tĩnh.

- Hừ.

Hàn Phong hừ lạnh đi đến giật lấy quyển sách dạy đàn từ tay tôi rồi nhìn vào trong.

Đôi mặt ưng hơi nheo lại, khóe miệng đột nhiên giãn ra hiện lên ý cười rõ rệt.

- Muốn học?

Tôi không nói gì, nhíu mày tỏ ý tức giận xoay mặt vào trong tường. Hắn còn đến đây để làm gì nữa? Lại muốn giày vò tôi sao? Tôi theo bản năng hoảng sợ mà co người lại hai tay không ngừng vò vào nhau, ánh mắt to tròn rong khoảng khắc chỉ còn lại sự lạnh lùng đau đớn.

Thấy tôi không trả lời Hàn Phong cất tiếng.

- Vậy được tôi xé.

Nghe được tiếng hắn tôi vội xoay người lại đối diện trước mặt hắn, Hàn Phong lật ra từng trang giấy màu hoen vàng rồi từ tốn nói:

- Có muốn học hay không?

Tôi im lặng không đáp, nhìn hắn một lúc rồi gật nhẹ đầu, hai bàn tay hơi lo sợ đan vào nhau.

Hàn Phong nhìn quanh căn phòng một lúc rồi đôi mắt ưng dừng lại trước những món thức ăn trên bàn. Rồi đảo mắt sang tôi cất tiếng nói:

- Xem nào... Hiện giờ chưa thể học được rồi.

Tôi ngước gương mặt lên nhìn hắn, đôi mắt trầm buồn không còn vẻ vô tư như ngày nào, da thịt đã trở nên xanh xao vì không cung cấp đủ chất dinh dưỡng. Cái miệng nhỏ nhắn trở nên tím tái lại trông thật đáng thương.

Hàn Phong nhìn dáng vẻ tiều tụy của cô mà trong lòng phiếm đau, tay chỉ vào thức ăn trên bàn, lạnh lùng ra lệnh:

- Ăn hết những thứ này.

Tôi nghiêng đầu nhìn theo tay hắn chỉ rồi quay trở về vị trí cũ lắc đầu nói nhỏ:

- Không cần.

Tiếng của cô rất nhỏ khiến hắn liên tưởng đến tiếng nước chảy róc rách nhẹ nhàng rót vào sâu trong thâm tâm. Sức của cô sao lại yếu đến như vậy, chắc là cứng đầu không chịu ăn rồi. Cô dám không nghe lời hắn, không chịu ăn uống để chống lại hắn sao. Hàn Phong nhíu mày nhìn lại thân thể cô rồi lạnh lùng nói:

- Chắc chắn là không ăn phải hay không?

Tôi nhìn gương mặt đang từ từ tức giận của hắn hơi hoảng sợ nhưng vẫn gật mạnh đầu.

Nhận thấy cái gật đầu ương ngạnh của cô hắn tức giận nói:

- Được. Người đâu?

Một vệ sĩ lập tức bước vào nghiêm nghị hỏi:

- Ngài có gì sai bảo?

- Nói với người hầu sau này không cần phải đem cơm hay nước uống đến cho cô ta nữa. - Hàn Phong không nhìn tên vệ sĩ kia mà liếc nhìn tôi giận dữ, lạnh lùng tuyên bố.

- Tôi đã biết. - Nói rồi người vệ sĩ đó đi ra ngoài thi hành nhiệm vụ, cánh cửa lại khép vào, trong căn phòng nhất thời trở nên yên tỉnh.

- Đó là do sự lựa chọn của em, em muốn tuyệt thực. Được, tôi sẽ chờ xem em tuyệt thực được bao lâu.

Hàn Phong nói rồi nhếch môi bước đi, dáng vẻ kiêu ngạo không chút xót xa ngoảnh đầu lại khiến tâm can tôi trở nên đau đớn hơn bao giờ hết. Tôi vốn nghĩ hắn sẽ hỏi han hay đại loại gì đó nhưng không.... Ngay cả một câu cũng không có chỉ lạnh lùng tuyên bố xem tôi sẽ tuyệt thực được bao lâu.

Tôi cắn chặt môi đến nỗi bật cả máu hai tay nắm chặt thành hình quả đấm thân thể trở nên hư không. Nước mắt lại rơi, nó lại rơi rồi. Tôi không muốn hật sự không muốn nhưng không kiềm chế được, nỗi bực tức và sự đau đến khôn nguôi tuôn trào lên như cơn thủy triều lớn rồi vỡ tràn ra ngoài như nước phá vỡ đê.

Tôi quệt đi dòng nước mắt, tự khuyên nhủ mình phải thật sự cứng rắn không thể để Hàn Phong đắc ý khi thấy những giọt nước mắt của tôi. Tôi tức giận xô đổ hết đồ vật trên bàn, tiếng loảng xoảng nghe như tiếng vỡ vụn của trái tim tôi ...

Hàn Phong đột nhiên chạy đến, thật ra hắn chưa đi định nán lại một lúc xem thế nào thì nghe tiếng loảng xoảng này, sợ cô có chuyện hắn chạy ngay vào mà không cần suy nghĩ. Càng ngày hắn càng thấy mình thật lạ, hành động không giống hắn như trước đây... Ngay cả hắn cũng không hiểu nỗi mình đang suy nghĩ cái gì! Nhưng vào giờ phút này, đống đồ bị cô làm cho nát vụn cả căn phong trở nên hỗn độn hơn lúc ban đầu tình cảnh này khiến hắn trở nên bực tức không còn lo cho cô như lúc ban đầu.

- Đang làm cái trò gì thế hả?

Tôi nhìn hắn, lạnh lùng nói:

- Tôi không muốn ở nơi này nữa, đây vốn dĩ không phải nhà của tôi. Tôi cũng không muốn ở cùng với anh.

Hàn Phong nhíu mày. Đây không phải nhà cô sao, chỉ có hắn nghĩ muốn cô ở nơi này cùng mình nhưng nghe những lời đó thốt ra từ miệng cô hắn lại càng trở nên giận dữ.

- Đúng đáng ra cô không nên ở đây, con người như cô thì vốn không có tư cách sống ờ đây, tôi sẽ chuyển phòng cho cô.

- Chuyển phòng... Anh muốn đưa tôi đi đâu? Tôi muốn về cùng mẹ. - Tôi thét lên giận dữ. Hắn làm gì có tư cách để sai khiến tôi, tôi không phải là món đồ chơi của hắn, không phải.

- Cô phải nghe lời tôi vì con rối như cô chỉ có thể làm theo những gì tôi sai khiến. - Hàn Phong nhếch môi, hai tay đút vào túi quần thong thả bước đi.

Sau khi hắn rời khỏi, có hai người vệ sĩ kéo tôi ra khỏi phóng, đưa tôi đến một cái nhà kho đây mục nát ở phía sâu trong vườn hoa.

- Các người sao lại đưa tôi đến đây? Tôi không muốn, thả tôi ra. - Tôi liên tục vặn vè cách tay muốn thoát ra khỏi người họ nhưng không được

Họ không nói gì chỉ im lặng đưa tôi vào trong và khóa cửa lại.

Tôi nhìn một lượt khắp nhà kho này, nó vừa đen vừa ẩm ướt chắc chắn sẽ có muỗi , chuột và những con vật ghê sợ khác.

Sao hắn lại giày vò tôi như thế này? Không yêu tôi nhưng vẫn bắt buộc tôi ở bên cạnh là tại vì sao? Nhìn thấy tôi oằn mình trong đau đớn thì hắn vui lắm à? Nhiều câu hỏi không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Tôi đi đến chiếc giường ở đó, cảm giác ẩm ướt hôi thối xộc vào mũi tôi khiến tôi ho khan vài tiếng.

Ngồi trên nơi này, tất cả như là điện ngục đối với tôi. Nước mắt trào ra, nhưng lúc này không phải là vì hắn. Tôi nhớ mẹ, tôi thấy thật thương xót cho chính bản thân mình, niềm đau khổ và nỗi tủi nhục khiến tôi co ro trên giường, hai tay tự ôm lấy bản thân mình.

Muỗi...muỗi nhiều quả, chúng cắn sưng hết làn da mỏng manh của tôi. cắn khắp thân thể tôi để lại nhiều đốm đỏ.

- Á. Nhện, Ối con gián. - Tôi hét toáng lên sự sỡ hãi khiến tôi thụt lùi về sau hai tay mò mẫm trên chiếc giường. Sờ một chút tôi chạm thấy một vật rất mềm đầy lông lá quay đầu nhìn lại.

- Á chuột. - Tôi sợ hãi quá ngất liệm đi.

___________________________________________________________________

- Phong, sao lâu như vậy rồi anh mới đến tìm em? - Thiên Băng nũng nịu nói, đôi mắt sáng bừng lên.

- Xin lỗi em dạo này anh đang rất bận. - Hàn Phong mỉm cười nói xoa đầu Thiên Băng khiến cô nàng rất sung sướng ngã đầu vào bờ vai của hắn.

- Phong, em yêu anh. - Thiên Băng cọ đầu vào ngực hắn mỉm cười tỏa nắng.

- Ừm. - Hắn ừm nhẹ. Trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc khó tả, rõ ràng trước đó là hắn rất yêu cô nhưng sao bây giờ... hắn cảm thấy đó là một sự phiền phức, một sự ràng buộc, trái tim hắn giờ đây lại nghĩ đến cô ái nhỏ nằm trong nhà kho mục nát tối tăm không biết cô ấy có xảy ra chuyện gì không.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Quản trị tài chính giúp nhà quản lý doanh nghiệp và sử dụng tốt nguồn vốn của mình, tránh tình huống bị động về tiền mặt và thâm hụt về nguồn tài chính. Từ đó, nhà quản lý vận hành tốt các hoạt động kinh doanh, từ đó, tối đa hóa lợi nhuận và giá trị của doanh nghiệp. Tất cả những kiến thức, kinh nghiệp quản trị doanh nghiệp, tài chính, kế toán này đều có trên trang dan tai chinh ví dụ như hợp đồng lao động, lưu ý khi đóng sổ kế toán những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status