Boss đại nhân ta thua rồi

Chương 51: Ước muốn của Uyển Nhi



Hàn Phong căn bản không bỏ lời nói của tôi vào tai hắn chỉ một mực chiếm giữ ôm tôi vào lòng. Hơi thở nam tính nhè nhẹ phủ quanh trên đỉnh đầu tôi, lời nói ma mị đầy từ tính:

- Không buông, tôi không thể để em có cơ hội trốn thoát nữa

Tôi kinh sợ, người run lên từng cơn trong lòng hắn, lời nói này đích thực là tuyên bố không cho tôi rời đi, vậy bây giờ phải làm sao đây? Tôi ngước mắt lên nhin hắn, ngoài nỗi căm tức trong đáy mắt thì không còn cảm xúc khác, Hàn Phong nhìn thấy sự giận dữ trong tôi thì chỉ thoáng mỉm cười, đôi đồng tử sâu xa đầy ý vị.

- Nhìn như thế để làm gì, tôi vẫn là không buông tha em.

- Điều đó... tôi không quan tâm nữa, tôi nhất định sẽ trốn thoát khỏi anh. Nhất định.

Hàn Phong nghe được những lời này thì siết mạnh cánh tay, tôi nhăn mặt đau đơn, dù vũng vẫy thế nào cũng không thể ra được chỉ đứng tại một chỗ không nhúc nhích. Đôi mắt ưng nhìn tôi chăm chú chỉ sự tức giận, một lúc sau đôi môi nhếch lên nụ cười nhẹ.

- Sẽ không có sự nhất định đó, trừ phi...

Hàn Phong cúi đầu xuống, tôi theo bản năng quay đi tránh tầm nhìn hắn nhưng Hàn Phong chỉ ghé sát tai tôi, lời nói mang theo ý cười.

- Tôi chán em.

Tôi ngước đôi mắt đã đầy rẫy những tia giận dữ, cũng không phản kháng nữa, nhẹ giọng nói:

- Vậy tôi phải cầu xin anh, mau mau chán tôi rồi

Hàn Phong nói rồi buông tôi ra, sức lực của hắn rất lớn khiến tôi phải loảng choạng ngã xuống giường. Thế mà hắn chẳng có bất cứ hành động nào mà ngoảnh mặt bỏ đi không nói năng thêm gì nữa. Tôi cũng không lấy đó mà đau lòng tự tổn thương mình mà đôi môi chỉ nhẹ mỉm cười, cười cho một con người ngu ngốc.

___________________________________________________________________

- Cậu...Tại sao lại đưa cô ấy đi khỏi tôi? - Hàn Phong ngồi trên chiếc ghế màu đen bóng, hai chân vắt chéo, khuôn mặt không chút cảm xúc.

Vũ nằm trên nền đất lạnh, toàn thân đã bầm tím, khóe miệng còn rỉ ra máu nhưng gương mặt vẫn là lạnh băng, cương nghị đến như thế, lời nói nhỏ vì mất nhiều sức.

- Tôi làm thế chỉ vì không muốn thấy cô ấy đau lòng.

Hàn Phong cười thành tiếng, đôi mắt ưng đen lại, giọng nói cơ hồ lạnh tựa băng:

- Đau lòng? Sao cậu lại biết được cô ấy đau lòng hả?

Vũ nằm trên đất không ngừng cọ nguậy, hai tay bị dây thưng siết chặt đến đông lại thành lần máu đỏ vương trên cả sợi dây nhung anh không hề rên rỉ một tiếng.

- Cô ấy không hề cười, không hề cảm thấy vui, ánh mắt đã mất đi thần sắc. Không lẽ anh không thấy hay sao?

Hàn Phong nhíu đôi mày. Không phải là hắn không thấy chỉ là. Hắn muốn cô đừng rời xa hắn để hắn hết lòng yêu thương, cứ như lúc trước không được hay là sao?

- Cậu thì biết gì hả? Tôi nói cho cậu biết không phải là tôi không biết cậu thích cô ấy, tôi chỉ không nói ra thôi. Cậu nên biết bổn phận của mình, an phận thủ thường mà làm tốt nhiệm vụ mà tôi giao phó.

Vũ ho khan vài tiếng, anh nói:

- Tôi thật không yêu thích gì cô ấy hết, chỉ là cảm thấy đồng tình với cô ấy mà thôi.

Hàn Phong cười lớn, nụ cười đầy giễu cợt vang vọng trong bóng tối.

- Đồng tình cái gì hả? Mau nói

- Tôi thật sự tội nghiệp Uyển Nhi, cô ấy đã thương yêu anh như thế mà khi Thiên Băng trở về anh lại lạnh nhạt với cô ấy, nhốt cô ấy trong nhà kho mục nát đó. Anh không thấy đó là bất công hay sao?

Vũ không suy nghĩ gì nhiều nói ra tất cả những ý kiến của anh. Hàn Phong nhíu mày càng chặt hắn nói:

- Tôi không bất công với cô ấy, tôi không hề thay đổi gì cả. Chỉ có cô ấy thay đổi, chỉ có cô ấy muốn rời khỏi tôi, là cô ấy sai.

Vũ nghe thấy thế thì bất bình thay cho Uyển Nhi, lập tức nói:

- Phải. Cô ấy sai, sai là vì đặt quá nhiều niềm tin lẫn hy vọng vào ngai. Sai là vì đã gặp gỡ và yêu một người như một pho tượng không cảm xúc.

Hàn Phong lúc này đã thật sự trở nên tức giận, hắn quát lớn:

- Vũ, cậu dám nói thế với tôi. Cậu có tin rằng tôi lấy cái mạng của cậu hay không hả?

Vũ không hoảng sợ khi nghe Hàn Phong nói thế, anh chỉ dịu giọng:

- Xin lỗi anh. Cái mạng này của tôi là do anh cứu, anh muốn lấy lại, tôi không có gì để nói.

- Cậu... Cậu nghĩ tôi không dám giết cậu hay sao? Nguyên, đem cậu ta ra ngoài bắn chết cho tôi. - Hàn Phong đứng lên chỉ tay về phía Vũ, ra lệnh cho một người tên Nguyên.

- Xin ngài suy nghĩ lại, dù sao Vũ cũng đã theo ngài mười năm rồi. - Nguyên vội vã quỳ xuống gương mặt thành kính nói với Hàn Phong.

- Không nói nhiều. - Hàn Phong trợn trắng đôi mắt không chút lưu tình ra lệnh cho Nguyên.

Nguyên không nói được gì chỉ có thể đem Vũ ra ngoài theo lệnh của Hàn Phong.

___________________________________________________________________

Bar Black&White..........

Hàn Phong ngồi trong một căn phong hạng vip, lúc này hắn muốn yên tĩnh dùng bóng tối vây lấy mình yên lặng suy nghĩ.

Là hắn sai sao? Là hắn làm tổn thương cô sao?

Hàn Phong nâng ly rượu cực mạnh một hơi cạn đáy, hương rượu mạnh khiến thần trí hắn cảm thấy mơ mơ màng màng nhưng vẫn không thể làm Hàn Phong say.

Những lời nói cự tuyệt của cô khiến hắn cảm thấy xót xa. Là cầu xin hắn chán cô sao? Ghét hắn đến mức độ như thế sao?

Hàn Phong chìm đắm trong suy nghĩ, mỗi lần như thế hắn lại uống cạn một cốc rượu mạnh, gương mặt dần dần đỏ lên. Lại vì những lời nói lúc nãy của Vũ khiến hắn cảm thấy đau lòng, có lẽ Vũ nói đúng hắn nên trả sự tự do cho cô.

Hàn Phong lấy ra chiếc Iphone 5 Black Diamond gọi điện cho Nguyên, rất nhanh bên đầu dây đó đã có tín hiệu.

- Không cần giết chết Vương Lâm Vũ.

- Vâng.

Hàn Phong uống cạn một chai rượu mạnh lảo đảo về tòa thành.

___________________________________________________________________

Tôi xoay mặt về phía cửa sổ, mái tóc khẽ bay trong làn gió lạnh. Hai tay ôm lấy thân mình ngắm nhìn bầu trời đêm tĩnh mịch. Ánh trăng nhẹ nhàng phủ xuống cánh đồng hoa xinh đẹp, phút chốc chìm vào một màu sáng bàng bạc hư hư ảo ảo. Đều là im ắng đến vậy khiến tôi nghe ra cả tiếng thở dài của mình.

Một vòng tay rắn rỏi bao lấy thân người tôi khiến tôi vì hốt hoảng mà run lên một nhịp.

- Nhi...

Tiếng kêu êm ái vang vọng bên tai tôi phảng phất hương rượu mạnh. Tôi nghe ra có bao nhiêu là yêu thương, có bao nhiêu đau khổ trong tiếng kêu này và cả chủ nhân của giọng nói.

- Nhi...

Là của Hàn Phong. Hắn thật sự đã say rồi, vòng tay cũng dịu dàng hơn mọi lần. Cái đầu của hắn yên vị trên vai tôi, mái tóc đen của hắn cọ vào làn da tôi mang theo sự giá rét vừa qua. Khóe miệng giãn ra một nụ cười

Cũng chẳng hiểu vì lí do gì tôi lại không đẩy hắn ra mà cất lên giọng nói ngọt ngào.

- Anh uống rượu sao?

- Phải. - Hàn Phong thấp giọng.

- Sao lại say khướt thế này rồi. - Tôi xoay mặt lại đối diện với hắn, bàn tay bất chợt nâng lên chạm vào gương mặt cương nghị.

Hắn bắt lấy tay tôi, mỉm cười nói:

- Anh yêu em.

Sau câu nói này môi Hàn Phong phủ xuống che đi bờ môi tôi, không áp bức như mọi hôm mà chỉ nhẹ nhàng quấn lấy hòa quyện. Môi lưỡi dây dưa cọ xát mang theo hương rượi thơm tho khiến tôi như say như mê chìm vào trong nụ hôn của hắn bất chợt quên đi phải đẩy hắn ra.

Tôi mong ước rằng phải chi cứ có thể như thế này thì tốt biết bao. Phải chi không có cô gái đó thì tốt biết bao. Phải chỉ hắn có thể một lòng một dạ mà đối đãi với tôi thì tốt biết bao. Nhưng.... đó chỉ là ước muốn của tôi, tôi biết sẽ không thể nào quay ngược được thời gian. Vậy thì...đừng để xảy ra sự vọng tưởng, thôi thì đừng có cho nhau hy vọng rồi giày vò lẫn nhau....cứ như vậy không chừng sẽ tốt hơn.

Lí trí buộc tôi phải tránh xa Hàn Phong, tôi ngậm ngùi đẩy hắn ra khỏi tôi. Nuốt nước mắt đang sắp sữa rơi ra mà cố gắng tỏ ra thái độ tức giận.

- Anh đang làm cái trò gì vậy hả?

Hàn Phong đang say mà tôi lại đẩy ra bất chợt như thế khiến hắn loạng choạng ngã xuống sàn nhà. Tôi rất muốn đỡ hắn lên nhưng lí trí nó không cho phép, đành phải nhìn hắn tự mà đứng lên trong lòng phiếm đau.

- Em sao thế? Không phải lúc nãy rất tốt hay sao?

- Không tốt chút nào. Anh đi về đi. Tôi không hề yêu anh. Với anh tôi chỉ tồn tại một chữ hận.

Hàn Phong bóp mạnh vai tôi , đau đớn nói:

- Em hận anh sao?

Tôi quay mắt đi tránh tầm mắt hắn mà gật đầu, cố kìm chế cảm xúc của mình.

- Em xoay mặt lại đây đối diện với anh này.

Hắn cố xoay gương mặt tôi lại, đôi mắt ưng thăng trầm nhìn xoáy vào trong mắt tôi như muốn hiểu hết tất cả ý nghĩ của tôi. Tôi lấy lại sự mạnh mẽ nhìn thẳng vào hắn, nhếch môi nói:

- Được rồi chứ. Là tôi hận anh.

Hàn Phong nghe ra câu trả lời của tôi thì như không tin vào tai mình, thấp giọng:

- Vậy anh phải làm sao để em không hận anh đây?

- Rất đơn giãn, anh hãy tìm một người khác thích hợp với mình đi. Hay cái cô gái tên Thiên Băng đấy và... Hãy thả tôi ra.

Hàn Phong buông tôi ra đau khổ nói:

- Đó là điều em muốn sao?

- Phải. - Tôi gật đầu chắc nịch.

___________________________________________________________________

Ngoại truyện.

JenRee đang vắt hết óc để suy nghĩ cho chương tiếp theo thì chợt có tiếng gõ bàn, ngước mặt lên xem là ai đang quấy rối làm dang dở công trình nghiên cứu thì ngẩng người ra khi đập vào mắt là một anh chàng rất đạp trai.

- Ơ ai vậy?

Chàng trai đó cau mày, nghiêm nghị hỏi:

- Có phải JenRee Nguyễn không?

JenRee ngơ ngác gật đầu. Phải nói chứ khuôn mặt cau có mà vẫn rất chi là đẹp làm trái tim cũng theo đó mà lơ lững chín tầng mây.

- Sao chương 48 truyện của cô lại viết nhầm tên tôi với người khác hả?

JenRee ngơ ngơ nhìn trời hỏi mây. Hắn là ai nhỉ?

- Thế anh là ai?

Chàng trai nhíu mi tâm càng chặt, lạnh lùng nói:

- Vương Lâm Vũ.

Vương Lâm vũ? Sao tên này quen thế nhỉ? Hình như là trong truyện của mình mà. Sau một hồi suy suy ngẫm ngẫm cuối cùng JenRee cũng vỗ tay bốp một tiếng, tươi cười như hoa nói:

- A thì ra là Vũ, khách quý khách quý. Mời ngồi.

- Được rồi. Tôi hỏi là tại sao lại viết nhầm tên tôi hả? - Vũ không thích thái độ của cô, đi thẳng vào vấn đề.

- À chuyện đó à...thì là...

- Nói.

- Vừa đọc truyện vừa viết truyện nên nhầm, oa. Sợ quá tha lỗi cho tôi đi mà. huhuhu.

Kết quả là JenRee bị Vũ làm cho hoảng sợ khóc òa lên.

- Nín ngay, làm ăn thất trách vậy hả. Có tin là tôi không diễn theo cô hay không? - Vũ lạnh lùng nói.

- Oa, thôi tha cho tôi đi mà, sau này sẽ không thế nữa.

- Vũ, nghe tôi không được tha. - Hàn Phong ở đâu chen vào nói.

- Phải, phải Vũ. Anh đừng tha. - Uyển Nhi cùng bồi thêm vào.

- Hai người thật quá đáng mà , hùa nhau ăn hiếp mình tôi. - JenRee chỉ tay vào cặp đôi quấy phá, giận dữ nói.

- Nếu anh Phong và Uyển Nhi đã nói như vậy thì thật không nên tha. Chào JenRee tôi đi đây. - Vũ nói xong hướng phía cửa mà bước đi.

- Hahaha , đi rồi kia. Kế hoạch thành công mỉ mãn. - Uyển Nhi lẫn Hàn Phong cười lớn vỗ tay nói rồi cất bước bỏ đi.

- Hai người....Oa sao lại bỏ tôi hết rồi.

Thế là ba nhân vật chính đã bỏ đi để lại một mình JenRee buồn rầu than khóc cho một phút lỡ dại.

. Ngoại truyện này là dùng để cho mọi người thư giản, cùng nhau xem tiếp tập sau nhé bảo đảm gây cấn hồi hộp. À quên, mọi người nhớ chuẩn bị khăn giấy nhé, nhiều nhiều vào..

- Để làm gì? - Hàn Phong lại chọt vào khác hẳn với tính cách lạnh lùng của hắn.

- Im lặng, sao lại ngắt lời tôi hả? - JenRee lau nước mắt cau có quát Hàn Phong.

- Ờ , làm thấy ghê. Nhi đi thôi.

Hừm, thấy ghét nói nhỏ nhé là dùng để lau nước mắt ấy. Vì sự nhiều chuyện của cặp đôi này JenRee quyết định sẽ cho họ đau khổ, hahaha.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhat chẳng hạn như cần vợ gấp, mr bean son nha rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.

loading...
DMCA.com Protection Status